Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 894: Túc Mệnh Của Ta

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:32:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tà vật đuổi theo tầm mắt Lãm Nguyệt đầu , khoảnh khắc thấy Tiêu Cảnh Diệu, nó đột nhiên nảy sinh một loại cảm giác túc mệnh, phảng phất như từng, chính cũng là bộ dáng .

 

“Trở về, là thể lưu bên nàng ?”

 

Tà vật chậm rãi mở miệng, khí tức bình tĩnh đầu tiên xuất hiện nó.

 

Lãm Nguyệt ngưng thị ảnh Tiêu Cảnh Diệu, nhẹ nhàng gật gật đầu.

 

, đó là yêu, sẽ vĩnh viễn lưu bên .”

 

Tà vật ngẩng đầu chăm chú Lãm Nguyệt, nó từ trong ánh mắt Lãm Nguyệt thấy ôn nhu và tình ý, chỉ thuộc về nam nhân đang về phía nàng .

 

Nhìn đến đây, tà vật bỗng nhiên giương lên khóe miệng, trong nụ lộ một tia giải thoát, còn cam tâm tình nguyện.

 

“Nếu đều thể tắm sự chăm chú ôn nhu bực của nàng, cho dù , phần tình cảm cho , cũng đủ .”

 

Lãm Nguyệt chậm rãi thu hồi ánh mắt, nàng nữa về phía tà vật, chỉ thấy nó thần dung bình tĩnh, trong mắt mang , giống hệt Tiêu Cảnh Diệu ôn nhu.

 

Ánh mắt nó lặp lặp miêu tả bộ dáng Lãm Nguyệt, ôn thanh :

 

“Có một lời hiện tại , sợ sẽ còn cơ hội nữa.”

 

“Ta hôm nay bất quá đầu tiên gặp nàng, nhưng mà, ở nơi nàng , nhớ nàng niệm nàng ngàn vạn , đây dường như chính là túc mệnh của , vì nàng mà sinh, vì nàng mà đến.”

 

“Có thể sờ sờ thêm chút nữa……”

 

“Ta , dơ bẩn, cả đời hoang đường tội nghiệt, đều là đáng đời, nhưng mà…… nhưng mà, thể xa xỉ cầu một tia cứu rỗi……”

 

Nó lẳng lặng ngửa đầu, khóe mắt chảy xuôi nước mắt sạch sẽ, trong mắt quyến luyến tình ý từ nơi nào dựng lên, mãnh liệt chịu bình .

 

Lãm Nguyệt đến đây, rốt cuộc chậm rãi cúi .

 

Bàn tay trắng nõn của nàng dừng ở bên má tà vật, đầu ngón tay ôn nhu, nó nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt.

 

Tà vật cứng đờ, thụ sủng nhược kinh thừa nhận sự chiếu cố của thần minh cúi mà đến, giờ khắc tâm theo gió dừng, hết thảy... đều đủ.

 

Nháy mắt tiếp theo, nó nghiêng đầu, đôi môi lạnh băng xẹt qua lòng bàn tay Lãm Nguyệt, ngay đó cả hóa thành một luồng hắc khí bay lên.

 

Lãm Nguyệt thẳng dậy, ánh mắt đuổi theo nó, thấy nó chút do dự bay về phía Tiêu Cảnh Diệu, bay trong l.ồ.ng n.g.ự.c Tiêu Cảnh Diệu.

 

Tiêu Cảnh Diệu nhắm mắt, quanh quỷ khí trào dâng, trong l.ồ.ng n.g.ự.c nóng bỏng tiếp nhận một đoạn ký ức hỗn loạn mà bất kham.

 

Từ Luân Hồi Độ hắc ám bắt đầu, thẳng đến cứu rỗi, cả đời tới trong vũng m.á.u, mang theo đầy tội nghiệt trở về nơi ban đầu.

 

“Yêu thương nàng thật , là vì nàng mà trở về...”

 

Ong một tiếng, tàn hồn và tà khí còn sót cũng Tiêu Cảnh Diệu vứt bỏ, m.á.u thịt trút huyết sắc dữ tợn, biến trở về thể trắng nõn thuần tịnh, chân chính trở thành một bộ phận của Tiêu Cảnh Diệu.

 

“Không cần ngươi , nàng nay đều cao hơn hết thảy.”

 

Tiêu Cảnh Diệu nhàn nhạt đáp , từng bước một kiên định đến bên Lãm Nguyệt.

 

Sự buồn bã trong mắt Lãm Nguyệt dần dần tan hết, nghênh đón Tiêu Cảnh Diệu tới gần.

 

Hai sóng vai mà , ống tay áo rộng thùng thình, hai bàn tay mười ngón giao triền, gắt gao nắm ở một chỗ.

 

Sự việc phát triển xa xa vượt khỏi dự kiến của tất cả , rõ ràng là đồ vật của Mộ Viễn Sơn, lúc chủ động chạy đến Tiêu Cảnh Diệu, đây là chuyện như thế nào?

 

Hiển nhiên, Lãm Nguyệt và Tiêu Cảnh Diệu đều sẽ cho câu trả lời, cho nên bọn họ đặt hy vọng giải hoặc lên Mộ Viễn Sơn.

 

Lúc , Mộ Viễn Sơn cúi đầu, đang dùng ánh mắt oán độc vô cùng chằm chằm Tiêu Cảnh Diệu, đến rét mà run.

 

Thân thể thu hồi, nhưng Mộ Viễn Sơn còn nhận trừng phạt!

 

Lãm Nguyệt Mộ Viễn Sơn nơi xa, sắc mặt một nữa trở nên lạnh băng.

 

“Diệu nhi, nhổ cỏ tận gốc!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-894-tuc-menh-cua-ta.html.]

 

Tiêu Cảnh Diệu chút do dự gật gật đầu, bước phía một bước, Mộ Viễn Sơn lập tức lộ vẻ kinh hoảng.

 

Lúc , chỉ còn duy nhất một con đường sống!

 

Nghĩ đến đây, Mộ Viễn Sơn ngẩng đầu về phía Mộ Tuế giữa trung, lệ thanh kêu lên: “Mộ T.ử An, chẳng lẽ ngươi trơ mắt c.h.ế.t ! Ta chính là cha ngươi!”

 

Lời , tất cả lập tức về phía Mộ Tuế, ngay cả Lãm Nguyệt cũng ngẩng đầu lên.

 

Mộ Tuế đối mặt với sự cầu cứu của Mộ Viễn Sơn, chỉ lạnh lùng lắc lắc đầu.

 

“Tự gây nghiệt, thể sống! Mộ Viễn Sơn, khi ngươi tàn sát nữ t.ử đầu tiên thì nên dự đoán kết cục !”

 

Mộ Viễn Sơn nghĩ thế nào cũng ngờ tới, Mộ Tuế thế mà thật sự tuyệt tình đến tình trạng , lúc , cũng bất kỳ cái gì thể cố kỵ nữa.

 

“Mộ T.ử An, ngươi ngay cả cha ruột cũng cứu! Đừng tưởng rằng , ngươi đây là đang lấy lấy lòng T.ử Nguyệt! Ngươi sớm ái mộ nàng ! ngươi tự xem, trong mắt nàng ngoại trừ Tiêu Cảnh Diệu, còn thể dung hạ ngươi !”

 

Mộ Viễn Sơn lời , tiếng hít khí, tiếng kinh hô luân phiên vang lên, tất cả đều thất kinh.

 

Cái gì!

 

Mộ Tuế Thần Quân thế mà ái mộ yêu nữ T.ử Nguyệt!

 

Lông mày Lãm Nguyệt liễm khởi, hiển nhiên chút ngoài ý , Tiêu Cảnh Diệu sắc mặt trầm xuống, dường như sớm rõ tình hình.

 

Mộ Tuế sắc mặt xanh mét, trong miệng giận dữ mắng: “Mộ Viễn Sơn, ngươi đang bậy bạ gì đó!”

 

Từ khi hiện bắt đầu, cho dù bộ mặt thật của Mộ Viễn Sơn, Mộ Tuế cũng như cũ thể duy trì tôn nghiêm chi tư của Thần Quân.

 

lúc , khi Mộ Viễn Sơn một phen lời , mâu sắc Mộ Tuế âm trầm, ẩn ẩn mất bình tĩnh.

 

“Ta bậy? Mộ T.ử An, ngươi dám đối với Thiên Đạo thề, ngươi đối với T.ử Nguyệt bao giờ sinh chi tâm mơ ước !”

 

“A, đừng là Mộ Tuế Thần Quân ngươi, năm đó thấy rõ ràng, Thiên Đạo Thập Nhị Lộ các ngươi rốt cuộc luân hãm bao nhiêu vị Thần Quân, ngươi so với rõ ràng hơn!”

 

Mộ Viễn Sơn dứt lời, đưa mắt , lời gì để .

 

Hôm nay bọn họ thấy T.ử Nguyệt, dung nhan phong thái quả thật ai bằng.

 

T.ử Nguyệt nãi thiên định yêu nữ, năm đó còn là Thiên Đạo Thập Nhị Lộ Thần Quân cùng tiêu diệt.

 

Nếu nàng thật sự như “Thần Điển” ghi thập ác bất xá như , chúng Thần Quân thể sôi nổi bái đảo váy nàng chứ?

 

Mộ Tuế chú ý tới ánh mắt đ.á.n.h giá hoài nghi của , lập tức một đạo chưởng phong bổ tới bên Mộ Viễn Sơn.

 

Mộ Viễn Sơn thấy Mộ Tuế thế mà tay với , tức khắc giận thể át.

 

“Mộ T.ử An, câu nào lời thật ! Ngươi cho dù quý vì Thần Quân, nếu là g.i.ế.c cha, cũng là tao thiên khiển!”

 

Trong đôi mắt dài âm trầm của Mộ Tuế thấm sát ý nồng đậm, cho dù Thần Quân nữa, uy nghiêm của Thiên Đạo và Thập Nhị Lộ cũng dung xâm phạm.

 

Mộ Viễn Sơn một phen lời chân chân thật thật đ.á.n.h mặt bọn họ, nếu để tiếp, Thập Nhị Lộ đều sẽ tổn hại mặt mũi!

 

“Mộ Viễn Sơn, ngươi nếu còn năng bậy bạ, Mộ Tuế hôm nay liền mạo hiểm thiên hạ to lớn, nghịch t.ử g.i.ế.c cha !”

 

Mộ Tuế lời leng keng hữu lực, sát ý mặt giống như thực chất.

 

Mộ Viễn Sơn hiện giờ tu vi mất, nguy ở sớm tối, rốt cuộc là dám trở mặt với Mộ Tuế.

 

Nếu đường thông, Thiên Đạo cũng đừng trách vì bảo mệnh tiết lộ thiên cơ!

 

Nghĩ đến đây, Mộ Viễn Sơn chỉ Tiêu Cảnh Diệu, lệ thanh dời câu chuyện.

 

“Mộ T.ử An, cho dù ngươi chịu cứu , ngươi cũng cần thiết g.i.ế.c Tiêu Cảnh Diệu!”

 

“Đừng trách nhắc nhở ngươi, chính là Quỷ Tôn chân chân chính chính, là kẻ địch lớn nhất của Thiên Đạo!”

 

 

Loading...