Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 920: Tỷ Tỷ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:34:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ầm ầm ——

 

Tiếng sấm vang lên, lập tức đ.á.n.h những cuốn thoại bản vạn ác .

 

Tiêu Cảnh Diệu thấy thế khóe miệng giương lên, những thoại bản sớm phục khắc , một chút cũng đau lòng.

 

Bất quá, sư tôn đại khái là thật sự mệt c.h.ế.t .

 

Nghĩ đến đây, Tiêu Cảnh Diệu ôn nhu tiến lên, từ trong túi trữ vật lấy một chiếc áo ấm.

 

Lãm Nguyệt thấy Tiêu Cảnh Diệu tới gần, lập tức cảnh giác hẳn lên, “Ta tự !”

 

Nàng xoay sang chỗ khác, từ trong túi trữ vật tìm một chiếc váy dài kín đáo nhất mặc .

 

Tiêu Cảnh Diệu ánh mắt mang , bộ dáng đề phòng như thế của Lãm Nguyệt, quả thực dừng bước chân.

 

Chỉ là, cũng do lôi vân nơi quá mức nồng đậm , khi Lãm Nguyệt dẫn xuống đạo lôi thứ nhất, bốn phía liền bắt đầu sấm sét dứt.

 

Lúc Lãm Nguyệt ngẩng đầu lên, cũng phát hiện sự dị thường .

 

Sao bỗng nhiên dứt thế ?

 

“Diệu nhi, ngươi qua đây .”

 

Lãm Nguyệt vẫy vẫy tay với Tiêu Cảnh Diệu, dù hiện giờ đang ở trong Lôi Tâm Hải, cũng thể quá...

 

Lúc Lãm Nguyệt đầu , bỗng nhiên lập tức ngẩn .

 

Bốn phía còn bóng dáng Tiêu Cảnh Diệu?

 

Tiếng sấm càng thêm rung trời, Lãm Nguyệt soạt một cái liền lên.

 

Thần thức của nàng tản mát xa xa, khi du tẩu giữa lôi vân, bỗng nhiên thấy vài bóng dáng quen thuộc.

 

Khoảnh khắc đó, trái tim nàng đập mạnh một cái, lập tức đuổi theo.

 

Gạt lôi vân dày đặc, hết thảy mắt rộng mở thông suốt!

 

Dây leo màu tím quen thuộc mọc lên từ mặt đất, bên hoa nhỏ màu vàng quấn quanh nở rộ, vô T.ử Dương Linh Nhụy đón gió khẽ lay động, đúng là một bức tranh an ninh tĩnh mịch.

 

Nơi chính là nơi các tỷ tỷ của Lãm Nguyệt từng dẫn nàng tới!

 

Lãm Nguyệt thấy nơi , khỏi vẻ mặt kinh kỳ.

 

Bởi vì đều là các tỷ tỷ dẫn nàng tới, , rõ ràng còn ở trong Lôi Tâm Hải, trong nháy mắt liền tới nơi .

 

“Tiểu Nguyệt Nhi!” Tiếng hô đột nhiên vang lên.

 

Lãm Nguyệt theo tiếng gọi, chỉ thấy những tỷ tỷ từng gặp đang bay về phía nàng.

 

Lãm Nguyệt mi mắt giãn , nhanh ch.óng đón lên.

 

Mọi vây Lãm Nguyệt ở giữa, đầy mặt vui mừng, đều hỏi: “Tiểu Nguyệt Nhi, tới đây?”

 

Lúc Lãm Nguyệt rốt cuộc sự thích hợp, hiện , những tỷ tỷ thế mà đó đều tình hình!

 

Trước mỗi gặp đều là các nàng chủ động tới tìm nàng.

 

Rất nhanh, một nữ t.ử áo vàng trong sự vây quanh của chạy tới, khoảnh khắc thấy Lãm Nguyệt, nàng luôn luôn ôn nhu trầm tĩnh thế mà lộ vẻ kích động.

 

Nàng ba bước thành hai đến mặt Lãm Nguyệt, vẻ cấp thiết hỏi: “Tiểu Nguyệt Nhi, tự tới ? Muội tìm nơi ?”

 

Lãm Nguyệt hỏi đến chút hiểu , nhưng lập tức đáp: “Muội vốn ở trong Lôi Tâm Hải, đó là nơi lôi linh khí đặc biệt nồng đậm, chỉ dẫn xuống một đạo lôi, đó bốn phương hưởng ứng, gạt một đạo mây mù, liền tới nơi ...”

 

“Làm ? Có gì đúng ?”

 

Trên mặt Lãm Nguyệt khỏi hiện một tia lo lắng.

 

Nữ t.ử áo vàng vội vàng lắc đầu, nàng bỗng nhiên tiến lên nắm lấy tay Lãm Nguyệt, trong mắt nhiệt thiết như , thậm chí còn trào một tia nhiệt ý.

 

“Là tự tìm tới, là tự tìm tới, rốt cuộc!”

 

Nói đến đây, nữ t.ử áo vàng bỗng nhiên ngẩng đầu trời, giống như đang lo lắng cái gì đó.

 

Một khắc , nàng gấp giọng : “Tiểu Nguyệt Nhi, để chúng xem Lôi Ngân của .”

 

Lãm Nguyệt do dự, nàng lấy tay điểm mi tâm, Lôi Ngân màu t.ử kim lập tức hiện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-920-ty-ty.html.]

 

Nữ t.ử áo vàng ngưng mắt , chốc lát mặt lộ vẻ vui mừng, mà Lãm Nguyệt, tất cả các tỷ tỷ trong nháy mắt quỳ đầy đất.

 

Lãm Nguyệt thấy nơi , vội vàng đưa tay đỡ, nhưng nữ t.ử áo vàng mắt ngăn cản động tác của Lãm Nguyệt.

 

Một khắc , chỉ thấy nàng khom , thế mà cũng hướng về phía Lãm Nguyệt doanh doanh cúi đầu.

 

Lãm Nguyệt chỉ cảm thấy mi tâm nóng lên dữ dội, Lôi Ngân vài phần cảm giác thiêu đốt.

 

“Các tỷ tỷ, các tỷ đây là?”

 

Nữ t.ử áo vàng chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt nàng tràn đầy vui mừng.

 

“Tiểu Nguyệt Nhi, Lôi Ngân trong thời gian ngắn liền thể trở nên rực rỡ như thế, các tỷ tỷ nhất định chịu nhiều khổ cực.”

 

Lãm Nguyệt ngẩn , khổ nạn trong quá khứ đáng nhắc tới, nhưng tỷ tỷ áo vàng mắt hiển nhiên Lôi Ngân rốt cuộc là thứ gì.

 

Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt thể chờ đợi hỏi: “Tỷ tỷ, Lôi Ngân rốt cuộc đại biểu cho cái gì?”

 

Nữ t.ử áo vàng nữa ngẩng đầu trời, , mặt nàng hiện một tia kiên nghị.

 

“Tiểu Nguyệt Nhi, thể một nơi , nghĩ đến thời cơ cũng sắp chín muồi .”

 

“Tỷ tỷ cho , mang Lôi Ngân, chính là cội nguồn của vạn lôi trong thiên hạ...”

 

Nữ t.ử áo vàng mới đến đây, bỗng nhiên ầm ầm một tiếng, trời tiếng sấm vang lên.

 

Lãm Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu, liền thấy chân trời phương xa kim quang lấp lánh, phảng phất đang lao nhanh về phía bên !

 

Nữ t.ử áo vàng thấy thế sắc mặt đổi, nàng đẩy Lãm Nguyệt ngoài, thanh âm cũng trở nên dồn dập.

 

“Nguyệt Nhi, lôi điện chính là chỗ dựa lớn nhất của , lôi của thế gian vì mà sinh, chúng cũng là vì mới tồn tại!”

 

“Đừng nghi ngờ, cứ to gan về phía , chúng chờ !”

 

Ầm ầm!

 

Lại một đạo sấm sét chợt vang lên, thế mà phảng phất nổ bên tai!

 

Lãm Nguyệt , những tỷ tỷ của thế mà dường như cũng chịu sự khống chế của khác, tự do!

 

Lúc , một đạo kim quang vô song tới đỉnh đầu Lãm Nguyệt, khí tức thánh khiết vô cùng tràn ngập , Lãm Nguyệt đột nhiên biến sắc.

 

Đạo khí tức nàng gần như khắc cốt huyết, quả nhiên chính là Thiên Đạo!

 

Nữ t.ử áo vàng thoạt chút khẩn trương, trong tay nàng mạnh mẽ tụ một đạo quang mang t.ử kim, hung hăng đẩy Lãm Nguyệt ngoài!

 

Trái tim Lãm Nguyệt treo lên, nàng đột nhiên giơ tay, trong miệng hô to một tiếng: “Tỷ tỷ! Muội nên nơi nào tìm các tỷ!”

 

Phong lôi trong nháy mắt vọt tới, hình ảnh mắt dần dần mơ hồ, Lãm Nguyệt thấy kim quang nồng đậm sái xuống, gần như nhấn chìm bóng dáng của tất cả các tỷ tỷ.

 

“Không!”

 

Lãm Nguyệt trong miệng kinh hô một tiếng, nàng giãy giụa tiến lên, mất quyền khống chế thể.

 

Một khắc cuối cùng, nàng chỉ thấy thanh âm của nữ t.ử áo vàng nương theo phong lôi vỡ vụn truyền đến:

 

“Thời Gian Hề Kính, chúng ở...”

 

Hết thảy im bặt.

 

“Sư tôn? Sư tôn?”

 

Lãm Nguyệt thấy tiếng gọi đột nhiên mở mắt , đập mắt là mi mắt lo lắng của Tiêu Cảnh Diệu.

 

Lãm Nguyệt đột nhiên dậy, vẻ mặt cấp thiết trái .

 

“Diệu nhi, ngươi thấy các tỷ tỷ ?”

 

Lãm Nguyệt từng nhắc tới những tỷ tỷ với Tiêu Cảnh Diệu.

 

Tiêu Cảnh Diệu ngẩn , lập tức lắc đầu.

 

“Sư tôn gặp qua các nàng ? Vừa sấm sét nổi lên bốn phía, ở trong mây dày trong nháy mắt liền mất phương hướng, lúc trở , liền thấy ở chỗ ...”

 

Trên mặt Lãm Nguyệt tràn đầy lo âu, “Ta gặp các nàng , nhất định mơ, Thiên Đạo tìm tới các nàng !”

 

 

Loading...