Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 927: Phá Vọng Tương Nhận
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:34:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Cảnh Diệu lập tức đáp , ngược về phía Lãm Nguyệt mặt đất.
Mọi theo ánh mắt Tiêu Cảnh Diệu sang, lúc mới kinh giác chủ sự thế mà là một nữ t.ử cực kỳ bắt mắt.
Nàng một bố y, sinh đến thập phần bình thường, chỉ là dung nhan bình tĩnh, trong đám xao động bất an , hiện vài phần bất phàm.
Bạch Hành Chỉ cũng theo , khi ánh mắt nàng dừng ở nữ t.ử áo vải , bỗng nhiên trong lòng nhảy dựng.
Nữ t.ử mắt tuy rằng sinh đến khác một trời một vực với trong lòng nàng, nhưng khí chất trầm tĩnh mạc danh cho nàng cảm giác quen thuộc.
Khoảng thời gian chuyện ở Lôi Tâm Hải huyên náo xôn xao, đáng tiếc lúc nàng đang tham gia tuyển chọn thần tướng của Thiên Đạo Thập Nhị Lộ, bởi bỏ lỡ.
Sau đó nàng chuyên môn tìm Lưu Ảnh Cầu ghi việc , khi thấy Lãm Nguyệt đòi công đạo cho những nữ t.ử c.h.ế.t t.h.ả.m , thấy nàng đ.á.n.h c.h.ế.t kẻ đầu sỏ gây tội Mộ Viễn Sơn, thấy nàng đối kháng trực diện với Thiên Đạo Thập Nhị Lộ Thần Quân, thấy nàng trở thành Lôi Hải Chi Thần, liền khỏi tâm thần khuấy động, nhiệt lệ doanh tròng!
Từ lúc mới gặp ở Tiên Linh Giới, Lãm Nguyệt liền là đối tượng nàng sùng bái và ngưỡng vọng.
Hiện giờ, Lãm Nguyệt từng bước một tới đỉnh cao của Thần Giới, một đường tới , nàng bao giờ quên sơ tâm của , càng là vẫn luôn thực hiện chính nghĩa và sự thủ hộ thuộc về nàng.
Sự khâm phục và hướng tới trong lòng Bạch Hành Chỉ thể diễn tả bằng lời, Lãm Nguyệt đối với nàng mà sớm là tồn tại độc nhất vô nhị, nàng là ngọn đèn sáng đường đời gập ghềnh, càng là bạn tri kỷ đặt ở đầu tim.
Lãm Nguyệt chú ý tới Bạch Hành Chỉ thất thần, mi mắt cong, ngay lập tức ngẩng đầu đối diện với nàng.
“Trấn Ác thần tướng hiểu lý lẽ, là may mắn của chúng , tại hạ chỉ hỏi một câu, chúng nếu thả Trấn Hựu thần tướng, ngài thể bảo đảm an cho chúng ?”
Lãm Nguyệt lời , chúng tu sĩ ngẩn đó sôi nổi gật đầu phụ họa.
, bọn họ suy xét đến vấn đề ?
Vạn nhất hai vị thần tướng đầu vây công bọn họ, chẳng là tai ương ngập đầu?
Bạch Hành Chỉ đối thượng đôi mắt sáng ngời của Lãm Nguyệt, cảm giác quen thuộc nữa dâng lên trong lòng.
Nàng tuy mặt đổi sắc, nhưng phần khó thể tin trong lòng càng thêm nồng đậm.
Là nàng ?
Nàng tới Vạn Cổ Trường Đạo lúc ?
Phải rằng, Lãm Nguyệt hiện giờ chính là t.ử địch của Thiên Đạo Thập Nhị Lộ, tất cả đều cho rằng, nàng sẽ ở trong Lôi Tâm Hải tiềm tâm tu luyện, tránh đầu sóng ngọn gió .
Đặc biệt hiện giờ Thiên Đạo còn chiêu cáo Thần Giới, ở Vạn Cổ Trường Đạo tổ chức Tế Thiên Đại Điển, thể tưởng tượng trận đại điển chính là thịnh hội của Thiên Đạo Thập Nhị Lộ, đến lúc đó cường địch như mây, Lãm Nguyệt thế mà còn dám tới?
Lãm Nguyệt sự kinh nghi đáy mắt Bạch Hành Chỉ, bàn tay nàng đột nhiên lật một cái, một cái đĩa nhỏ tròn vo liền lơ lửng tay nàng.
Bạch Hành Chỉ vốn dĩ còn dám xác định, nhưng là khi nàng thấy cái đĩa tròn nhỏ quen thuộc , hết thảy nghi ngờ đều tiêu tan!
Thật là nàng!
Đó là Phá Vọng Bàn độc hữu của Lãm Nguyệt, nàng từng gặp qua vài !
Khoảnh khắc xác định tới chính là Lãm Nguyệt, sự cuồng hỉ khi trùng phùng tràn ngập trong lòng Bạch Hành Chỉ.
Chỉ là nàng cẩn thận thật sự, trừ bỏ Lãm Nguyệt đang đối diện với nàng, những khác lăng là một chút cũng .
Lãm Nguyệt khóe miệng khẽ nhếch, trong lòng nàng âm thầm may mắn, cũng may gần đây đưa bảo bối đến chỗ Tiểu Phiên để ôn dưỡng.
Thần lực và thần khí của nàng cơ bản đều sử dụng qua trong từng trận chiến đấu, duy chỉ Phá Vọng Bàn bởi vì chủ phá vọng, trong chiến đấu bình thường quá dùng đến, cho nên ở Thần Giới còn từng lên sân khấu.
Phá Vọng Bàn bởi vì hết đến khác giúp gì, còn nho nhỏ suy sụp một phen .
Bất quá Lãm Nguyệt đối với Phá Vọng Bàn là quý trọng thật sự, hơn nữa trong từng ôn dưỡng, Phá Vọng Bàn trở nên càng ngày càng mượt mà, Lãm Nguyệt dự cảm, Phá Vọng Bàn khả năng còn hiện bộ dáng chân chính.
Ngược là Tiểu Phiên thiếu niên , ngoài miệng ghét bỏ, nhưng lúc ôn dưỡng Phá Vọng Bàn dụng tâm hơn bất cứ ai, điều cho Lãm Nguyệt đối với con rể tương lai chút ít lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-927-pha-vong-tuong-nhan.html.]
Hiện giờ, Lãm Nguyệt dựa Phá Vọng Bàn rốt cuộc cùng Bạch Hành Chỉ bất động thanh sắc mà nhận !
Mọi đều đang vẻ mặt chờ mong Bạch Hành Chỉ, chỉ cần nàng thể bảo đảm an cho tất cả , bọn họ tuyệt đối lập tức vỗ m.ô.n.g rời .
Bạch Hành Chỉ thẳng lưng, đè xuống ý vui mừng trong lòng, vẻ mặt ngưng túc gật gật đầu với .
“Bản tướng lời giữ lời, vị đạo hữu nếu thả Trấn Hựu thần tướng, chúng hiềm khích đều bỏ qua, các ngươi cứ việc yên tâm rời .”
Mọi đều lộ vẻ vui mừng, tề tề về phía Tiêu Cảnh Diệu vẫn luôn áp chế Trấn Hựu.
Lúc , Lãm Nguyệt cũng nhàn nhạt gật gật đầu.
Tiêu Cảnh Diệu thấy thế, lực đạo tay đột nhiên buông lỏng, đẩy Trấn Hựu về phía Bạch Hành Chỉ.
Trấn Hựu đẩy lảo đảo một cái, thần binh trướng lập tức chạy tới nâng.
Tràng diện lập tức chút hỗn loạn lên, Trấn Hựu nghênh diện đối thượng ánh mắt quan tâm của các thuộc hạ, gân xanh trán khỏi nổi lên.
Hắn bao giờ chịu thiệt thòi lớn như , càng từng ở mặt thuộc hạ mất mặt lớn như !
Nghĩ đến đây, Trấn Hựu đẩy , đột nhiên đầu , một đôi mắt oán độc gắt gao chằm chằm bóng dáng Tiêu Cảnh Diệu.
Tiêu Cảnh Diệu nhạy bén cỡ nào, chậm rãi đầu, ánh mắt hời hợt dạo qua một vòng mặt Trấn Hựu, ngay đó nhẹ nhàng dời .
Cái đ.á.n.h giá cực kỳ khinh miệt, Trấn Hựu cả run rẩy, một khuôn mặt gần như sung huyết.
“Đi thôi, chúng thôi!”
Chúng tu sĩ sôi nổi lên tiếng nhắc nhở lẫn , bọn họ thật cẩn thận lui về phía , cho dù Bạch Hành Chỉ bảo đảm, cũng dám dễ dàng đem phía lưng nhường cho Thiên Đạo Thập Nhị Lộ.
Lãm Nguyệt ý vị thâm trường Bạch Hành Chỉ một cái, ngón tay ở Phá Vọng Bàn nhẹ nhàng gõ hai cái, ngay đó cùng rút lui.
Bạch Hành Chỉ bất động thanh sắc chớp chớp mắt, đưa mắt rời .
Trấn Hựu quả nhiên như Bạch Hành Chỉ ước định, tại chỗ vẫn nhúc nhích, nhưng ánh mắt oán độc của lập lòe, phảng phất như đang kế hoạch cái gì.
Chúng tu sĩ ôm thành một đoàn, ẩn ẩn lấy Lãm Nguyệt và Tiêu Cảnh Diệu trung tâm, hướng về phía Mộ Tuế Giới nhanh ch.óng rút lui.
Đi nửa ngày công phu, mắt thấy sắp đến khu vực thể phi hành, Lãm Nguyệt âm thầm nhẹ nhàng nhéo nhéo tay Tiêu Cảnh Diệu.
Lúc trời tối sầm, gió tuyết bạo ngược, gần như đưa tay thấy năm ngón.
Tiêu Cảnh Diệu tâm lĩnh thần hội, quỷ khí từ lặng yên tràn , kẹp ở trong gió tuyết, cuồng phong chợt nổi lên, thổi đến tất cả ngã trái ngã !
Tiếng kinh hô vang lên, Tiêu Cảnh Diệu đột nhiên cao giọng kêu lên: “Bão tuyết tới , chư quân bảo trọng!”
Hô!
Cuồng phong cuốn lên, đem tất cả đột nhiên đẩy bên ngoài, trong bóng đêm hai bóng ngược chiều gió, lặng yên rời khỏi đám .
Chúng tu sĩ cảm giác cả cuồng phong thổi bay lên, trong lòng đang kinh hoàng sợ hãi, nhưng trong nháy mắt cả nhẹ bẫng, thế mà ném khỏi đoạn đường khó nhất .
Mọi trong lòng cảm thấy may mắn, lập tức căn bản dám ở lâu, sôi nổi ngự kiếm phi hành rời khỏi nơi .
Mà bên , bên cạnh cấm hành kết giới đột nhiên xuất hiện hai bóng sóng vai mà , đúng là Lãm Nguyệt và Tiêu Cảnh Diệu!
“Nàng sẽ đến ?” Tiêu Cảnh Diệu ôn thanh hỏi.
Lãm Nguyệt vẻ mặt chắc chắn gật gật đầu, “Nàng thông minh như , nhất định sẽ đến.”
Lãm Nguyệt dứt lời, bên trong kết giới đối diện liền một bóng lao nhanh tới.
Chỉ là, nọ dường như cũng Bạch Hành Chỉ.