Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 946: Hai Vạn Năm Trống Rỗng
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:35:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“T.ử Nhượng, ngươi tính toán ? Mau tính một giờ lành nhất trời đất , Tiêu tướng quân sắp đón tộc trưởng !”
T.ử Hủ vẻ mặt hưng phấn mở miệng, trầm như lúc cũng đến khép miệng.
Hắn qua trẻ hơn T.ử Nhượng nhiều, sinh đoan chính mày kiếm mắt sáng, là một mỹ nam t.ử hiếm .
Lãm Nguyệt ngẩn ngơ T.ử Hủ, quả nhiên cảm giác sự quen thuộc khắc cốt ghi tâm .
Thân hình của T.ử Hủ qua thật sự giống hệt Yêu Hoa mặc giáp trụ!
“Cần ngươi ? Lão t.ử sớm tính xong đưa cho Tiêu tướng quân , đảm bảo là giờ lành nhất nhất trong thiên hạ!”
lúc , từ xa truyền đến tiếng xướng: “Tân nhân nhập trường!”
Lời , tất cả tiếng ồn ào đều dừng , mỗi mi mục hàm tiếu, đôi tân nhân đang nắm tay từ bên ngoài tới.
Lãm Nguyệt theo ánh mắt bọn họ, chỉ liếc mắt một cái liền ướt hốc mắt.
Nàng thấy T.ử Nguyệt và Tiêu tướng quân trong sự vây quanh của sóng vai tới, hai mặc hỉ phục màu đỏ long trọng hoa lệ, quả thực chính là một đôi trời sinh.
Dưới tay áo rộng thùng thình, mười ngón tay bọn họ đan c.h.ặ.t , thâm tình ngưng thị đối phương, trong mắt tràn đầy ánh sáng lấp lánh.
Cho dù cách xa như , Lãm Nguyệt cũng thể cảm giác khi bọn họ về phía , trong ánh mắt đó chứa đựng tình ý sâu nặng nhường nào.
Bốn phía là một mảnh tiếng chúc mừng và trêu chọc, giờ khắc , Lãm Nguyệt thậm chí nghĩ , thế gian còn cảnh tượng gì viên mãn hơn thế .
“Nào nào nào, bái thiên địa !”
Tộc nhân của T.ử Nguyệt đến từ thiên nam hải bắc, đều là những kẻ câu nệ tiểu tiết, bọn họ dốc hết lực chuẩn một hôn lễ long trọng nhất, nhưng những kẻ thô kệch lời cử chỉ chung quy chút tùy ý.
Đôi mày ngài tuyệt của T.ử Nguyệt khẽ nhướng lên, căn bản để ý những chi tiết .
Nàng ý dạt dào, bất kỳ ai chú ý tới ý bi thống đậm đến mức tan nơi đáy mắt nàng.
Tiêu tướng quân đắm chìm trong niềm vui sướng khó diễn tả bằng lời, bên cạnh là thê t.ử của , cũng là mạng sống của .
“Nào nào nào, giờ lành đến ! Nhất bái thiên địa!”
T.ử Nhượng đang canh giờ đấy, thấy giờ đại cát đến, vội vàng liền hô to lên.
Mọi ở một bên nhao nhao ồn ào: “Nhất bái thiên địa!”
T.ử Nguyệt và Tiêu tướng quân xoay , đối với thiên địa cúi đầu thật sâu.
Ngay khi vui mừng khôn xiết , bỗng nhiên ầm một tiếng vang thật lớn, lôi vân tề tụ trung Nguyệt Cung.
Mọi tiếng nhao nhao ngẩng đầu trời, đều thầm giận lôi vân mất hứng, duy chỉ T.ử Nguyệt run lên, mũ phượng sắc mặt trắng bệch.
“Mặc kệ nó, chúng tiếp tục!”
T.ử Nhượng cao giọng hô một tiếng, kéo sự chú ý của tất cả trở về.
Hắn há mồm, còn phát tiếng, một tiếng sấm sét chấn động màng nhĩ vang lên, khiến cả Nguyệt Cung đều hung hăng chấn động.
“Mẹ nó... phi phi phi, ngày đại hỉ tục! Sấm sét là chuyện gì a?”
T.ử Nhượng đang trợn mắt trời, bỗng nhiên đồng t.ử co rụt .
“Thiên Thụ! Là Thiên Thụ hiện !”
Sắc mặt Tiêu tướng quân đột nhiên trầm xuống, lập tức bảo vệ T.ử Nguyệt trong lòng.
Lúc , giọng uy nghiêm của Thiên Thụ đột nhiên vang lên, truyền khắp Thần Giới.
“Yêu nữ T.ử Nguyệt, mưu toan lật đổ Thiên Đạo, tội thể tha! Mệnh Thiên Đạo Thập Nhị Lộ vây quét tộc, phù hộ chư thiên vạn giới vĩnh thế an ninh!”
Dứt lời, tất cả tại hiện trường đều biến sắc!
Lãm Nguyệt giữa những tộc nhân đang hoảng sợ, lạnh lẽo vô cùng.
Tin dữ đến đột ngột như , bọn họ thậm chí còn kịp hành xong lễ .
Mà ở đây chỉ Lãm Nguyệt và T.ử Nguyệt trong lòng rõ ràng nhất, sẽ còn cơ hội lễ nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-946-hai-van-nam-trong-rong.html.]
Bởi vì chuyến , chính là sinh ly t.ử biệt...
Hình ảnh đột nhiên tối sầm , Lãm Nguyệt hề báo trở đài cao, trong lòng đột nhiên trải qua đại hỉ đại bi, nàng chậm chạp hồn .
Hôn lễ hẳn là xảy khi T.ử Nguyệt từ Luân Hồi Độ trở về ?
Nàng tự t.ử cục, vốn là lưu hồi ức nhất, nhưng Thiên Đạo ngay cả thời gian cũng cho nàng...
Lúc đây, lưng Lãm Nguyệt nở đầy T.ử Dương Linh Nhụy, trong bóng tối nồng đậm như mực , ánh sáng do T.ử Dương Linh Nhụy tỏa rốt cuộc chiếm cứ một vị trí nhỏ.
Lãm Nguyệt hít sâu một , về phía bậc thang tiếp theo.
Kiếp thứ nhất của nàng, là Hư Vô Thần Nữ.
Chỉ cần ký ức của kiếp , thứ sẽ thể chân tướng đại bạch !
Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt do dự nữa, nhanh ch.óng và kiên định bước bước cuối cùng.
Dòng thời gian dài bay v.út về phía Lãm Nguyệt, nhưng , nó còn kéo Lãm Nguyệt trong đó nữa, mà là xoay quanh Lãm Nguyệt hết vòng đến vòng khác.
Sự khác thường đột ngột khiến trong lòng Lãm Nguyệt ẩn ẩn bất an, ngay đó thể nàng đột nhiên trầm xuống, liền rơi một thế giới màu m.á.u.
Lãm Nguyệt đưa mắt quanh, chân là vô đường nét uốn lượn, thiên địa một mảnh đen kịt, duy chỉ hồng quang tỏa từ những đường nét chiếu sáng nơi .
Nơi ... là ?
“Nơi ... là ?”
Ngay khi trong lòng Lãm Nguyệt phát nghi vấn , một giọng cũng ngay đó vang lên.
Ngữ khí giống hệt, giọng như đúc, Lãm Nguyệt trong nháy mắt đầu, trong hồng quang thấy một bóng dáng quen thuộc.
Đó là chính nàng!
Lãm Nguyệt vội vàng đón lên, nhưng nàng phát hiện chính ở nơi thần tình c.h.ế.t lặng, từng bước một về phía , trong miệng chỉ lặp lặp câu .
Trong thế giới màu đỏ vô biên vô tận , Lãm Nguyệt thấy chính từ tuổi còn trẻ đến gần đất xa trời, từ tóc xanh ngang eo đến tóc trắng xoá.
Thời gian thấm thoắt, đời ngắn ngủi, nàng già nua đến mức nhấc nổi bước chân .
Thế là, Lãm Nguyệt thấy rốt cuộc dừng bước, đó yếu ớt cuộn mặt đất, đạm mạc chấp nhận sinh cơ từ từ rút .
Lúc , chuyện quỷ dị xảy .
Lãm Nguyệt mặt đất từ từ trở nên trong suốt, mà nàng, một đường nét uốn lượn đang dần dần hình thành.
Vù ——
Gió thổi dấu vết, Lãm Nguyệt già nua trong nháy mắt liền biến mất giữa thiên địa, mà đường màu đỏ nàng bắt đầu phát hồng quang nhàn nhạt.
Lãm Nguyệt ở một bên lẳng lặng một màn , xem xem, bỗng nhiên một cỗ cực hạn âm hàn từ lòng bàn chân dâng lên, lập tức vọt tới đỉnh đầu.
Nàng bỗng nhiên đầu về phía bốn phía, hồng quang vô biên vô tận và những đường nét đan xen , tạo thành thế giới .
Nếu như... nếu như khi nàng già nua c.h.ế.t già, mặt đất sẽ sinh một đường màu đỏ, cái thế giới thấy điểm cuối rốt cuộc c.h.ế.t già bao nhiêu cái nàng?
Lãm Nguyệt bỗng nhiên lùi mạnh một bước, đó là sự rợn tóc gáy đến từ thần hồn.
Bởi vì nàng đột nhiên nhớ tới, từ Hư Vô Thần Nữ chuyển thế đến T.ử Nguyệt, ở giữa trống rỗng hai vạn năm!
Hai vạn năm a...
Lãm Nguyệt run lên, bỗng nhiên quan tâm bay lên.
Nàng cho kỹ, tốn thời gian hai vạn năm, rốt cuộc xây dựng một thế giới như thế nào!
Theo càng ngày càng nhiều đường nét thu trong tầm mắt, cảm giác quen thuộc xua dần dần dâng lên trong lòng Lãm Nguyệt.
Khi nàng hư tại chỗ cao nhất của thế giới , nàng rốt cuộc đáp án.
Những đường nét gần lộn xộn chịu nổi nối liền , hóa là một trận pháp kinh thiên!
Là cái nàng thấy trong Quỷ Tôn bí cảnh ở Cửu Châu, Tiêu Cảnh Diệu lấy mạng cơ sở, mượn tu vi của con dân Quỷ Cảnh còn trăm vạn sát khí tạo thành —— Nghịch Thiên Cải Mệnh Chi Trận!