Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 947: Thế Gian Vô Hà Nhất
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:35:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là đầu tiên Lãm Nguyệt thấy bộ diện mạo của trận pháp , nó là sự khởi đầu của tất cả luân hồi.
Trận đại chiến năm xưa ở Uyên Trường Đạo, Hư Vô Thần Nữ thần hồn câu diệt, tiêu tán trong thiên địa.
Thần hồn tan, theo lý mà chính là vô phương cứu chữa, nhưng nàng xác thực chuyển thế.
Giờ khắc , Lãm Nguyệt rốt cuộc hiểu chuyển thế của từ mà đến.
Là cái nghịch thiên đại trận tụ hồn cho nàng từ chư thiên vạn giới, mỗi một kiếp c.h.ế.t già ở chỗ , đều là một luồng hồn phách, một tia tinh khí trận pháp triệu hồi về.
Quá trình tụ hồn tiến hành lặng yên một tiếng động, dùng thời gian dài đến hai vạn năm...
Ngay khi Lãm Nguyệt trong lòng đầy chấn động, trận pháp bổ sung dần dần phát ánh sáng ch.ói mắt.
Lãm Nguyệt cúi đầu xuống, chỉ thấy hai màu tím đen luân chuyển trận pháp, cho đến khi mô tả từng ngóc ngách, đó hai cột sáng phóng lên tận trời!
Trong cột sáng lập tức xuất hiện hai hư ảnh, một tím một đen.
Lãm Nguyệt liếc mắt liền nhận , đó chính là Hư Vô Thần Nữ và Quỷ Tôn!
Đây là thời khắc tụ hồn thành công, luân hồi sắp mở !
Trái tim Lãm Nguyệt trong nháy mắt thắt , cho dù kết quả, nàng vẫn kìm nén sự căng thẳng trong lòng.
Nàng thấy Hư Vô và Quỷ Tôn bay lên, thần hồn của bọn họ hóa thành điểm sáng, đột nhiên lao về phía xa.
Ánh mắt Lãm Nguyệt đuổi theo, chỉ thấy nơi mờ mịt bóng dáng bọn họ biến mất, một hư tượng lẳng lặng sừng sững ở đó, nó ẩn hiện trong sương mù, vuông vức, phảng phất... là một cánh cửa khổng lồ!
Lãm Nguyệt vốn còn đuổi theo xem cho rõ ràng, nhưng nàng mới bước một bước, thứ mắt liền nữa biến mất.
Nơi thể tìm, luân hồi tự .
Lãm Nguyệt bậc thang, chán nản buông thõng bàn tay đang vươn .
đợi đến khi ngẩng đầu, nàng khỏi giật nảy .
Nàng rõ ràng mới bước qua năm bậc thang, nhưng vì , cách đỉnh đài cao gần như !
Lãm Nguyệt nhịn đầu xuống, chỉ thấy lưng nàng, T.ử Dương Linh Nhụy sớm phủ đầy bậc thang, trở thành sự tồn tại quang minh thể bỏ qua trong mảnh bóng tối .
Đâu còn oán hồn gì nữa, bọn họ lười biếng hoặc trong bụi hoa, thoải mái đến mức híp cả mắt .
Lãm Nguyệt thấy cảnh , trong lòng ẩn ẩn dâng lên một tia minh ngộ.
Thế gian ác hồn tác quái, gần như lấp đầy luân hồi thâm độ, lẽ phương pháp giải quyết nhất trấn áp và hủy diệt, mà là cứu rỗi và cảm hóa.
Có điều, chuyện hãy đợi sống sót khỏi Vạn Cổ Trường Đạo ...
Lãm Nguyệt một nữa về phía đỉnh đài cao, khí tức độc thuộc về Tiêu Cảnh Diệu càng ngày càng gần, khiến thần sắc Lãm Nguyệt càng thêm kiên định.
Hắn nhất định đang ở đó!
Lãm Nguyệt hít sâu một , bước lên từng bậc!
Khoảnh khắc bước chân rơi xuống, dòng thời gian dài nữa xuất hiện, , nó từ từ quấn quanh cánh tay của Lãm Nguyệt.
Lãm Nguyệt cảm giác một cỗ lực lôi kéo truyền đến từ dòng thời gian dài, nàng kháng cự, theo nó tung nhảy một cái!
“Hư Vô, ngươi từ đầu đến cuối đều đ.á.n.h giá thấp lòng a...”
Giọng trầm trầm đột nhiên vang lên từ bốn phương tám hướng, Lãm Nguyệt bỗng nhiên hồi thần, phát hiện đặt trong một đám mây dày đặc.
Lần , Lãm Nguyệt dễ dàng liền thấy chính , cũng chính là Hư Vô Thần Nữ trong truyền thuyết.
Nàng sắc mặt băng lãnh, đang lẳng lặng một đám mây, ánh mắt sắc bén lên phía .
Lãm Nguyệt theo ánh mắt của Hư Vô, lập tức thấy một mảng hư ảnh màu vàng, chính là chân của Thiên Đạo!
“Ngươi vì g.i.ế.c , thật đúng là hao tổn tâm cơ a.” Hư Vô lạnh lùng mở miệng.
Thiên Đạo khẽ một tiếng, hề che giấu thừa nhận.
“ , Hư Vô, ngươi g.i.ế.c ngươi, bao nhiêu dễ dàng a.”
“Ngươi thuần khiết thần thánh, là sự tồn tại vô hà nhất thế gian, để sư xuất hữu danh, thế nhưng là phí hết tâm tư mới dẫn Quỷ Tôn đến mặt ngươi đấy.”
Lãm Nguyệt đến đây, trong lòng bỗng nhiên kinh hãi.
Nàng và Tiêu Cảnh Diệu từng ở Quỷ Tôn bí cảnh phía tây Tiên Vân Hải thấy một đoạn quá khứ, chính là cảnh tượng Thiên Đạo và Quỷ Tôn gặp mặt.
Lúc Thiên Đạo tìm Quỷ Tôn hợp tác, cùng trừ khử Hư Vô Thần Nữ.
Kết quả Quỷ Tôn những Thiên Đạo mê hoặc, ngược vì đối kháng Thiên Đạo quyết định liên thủ với Hư Vô.
Đây là nguyên nhân Quỷ Tôn và Hư Vô Thần Nữ thể quen .
Lúc Lãm Nguyệt thấy đoạn ký ức , vẫn luôn cho rằng là Thiên Đạo tự lấy đá ghè chân , hiện giờ mới , hóa tất cả đều là Thiên Đạo cố ý !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-947-the-gian-vo-ha-nhat.html.]
Hư Vô thần sắc băng lãnh, hư ảnh màu vàng lay động, dường như vui vẻ.
“Hư Vô, ngươi vì g.i.ế.c ngươi, từng bước tính toán như thế nào a.”
“Ta tiên dẫn đời căm ghét sợ hãi quỷ tu, đẩy bọn họ đến phía đối lập với đời, đó dẫn ngươi kết hợp với Quỷ Tôn, kéo ngươi từ thần đàn chí cao xuống.”
“Mực nhỏ hồ nước trong, cho dù ngươi vẫn là thuần khiết nhất thế gian, cho dù ngươi vẫn là ngươi, nhưng trong mắt đời, ngươi tì vết!”
“Người đời bẩn thỉu đê tiện bao a, bọn họ đối với ngươi truy phủng bao nhiêu, giờ khắc liền chán ghét sự đổi của ngươi bấy nhiêu!”
“Ta chẳng qua là hứa hẹn quyền thế địa vị, bọn họ liền đổ xô chuyện g.i.ế.c ngươi.”
“Hư Vô a Hư Vô, bản đạo lúc ngươi đơn thuần đáng thương bao, ngươi yêu sâu đậm thế gian , bọn họ dùng tư thái xa nhất báo đáp ngươi!”
Thiên Đạo xong những lời bỗng nhiên cúi đầu, dường như là rõ biểu cảm mặt Hư Vô.
Trong lòng Lãm Nguyệt âm hàn vô cùng, nhưng một nghi vấn ngay đó, hiện lên trong lòng nàng.
lúc , giọng thanh lãnh của Hư Vô chậm rãi vang lên.
“Ngươi dựa chắc chắn, và Quỷ Tôn nhất định sẽ lưỡng tình tương duyệt?”
Lãm Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu lên, sai, đây cũng là nghi vấn của nàng!
Tại trong câu chữ của Thiên Đạo mặc định Hư Vô nhất định sẽ ở bên cạnh Quỷ Tôn?
Đây là kiếp đầu tiên của bọn họ ? Bọn họ từng gặp ?
Thiên Đạo dựa cái gì tin tưởng chắc chắn như , hai xa lạ liên quan gì sẽ yêu sâu đậm?
Thiên Đạo nhất thời trầm mặc xuống, nó dường như ngờ tới, sự kích thích thao thao bất tuyệt của , Hư Vô mà còn thể bình tĩnh như thế.
Lúc , Hư Vô suy đoán của .
“Ngươi chấp niệm g.i.ế.c như , bởi vì, khi là Hư Vô Thần Nữ, từng là sự tồn tại khiến ngay cả ngươi cũng kiêng kỵ thôi?”
Cùng lúc đó, ánh mắt sắc bén của Lãm Nguyệt gắt gao chằm chằm hư ảnh màu vàng, chịu bỏ qua bất kỳ một tia dị thường nào của Thiên Đạo.
Những lời Hư Vô chính là suy đoán cuối cùng trong lòng Lãm Nguyệt!
Nàng vẫn luôn cho rằng Hư Vô Thần Nữ chính là kiếp đầu tiên của nàng, là khởi nguồn của tất cả.
hiện giờ xem , sự nhắm và sát ý của Thiên Đạo đến căn cứ, như chỉ một khả năng, Hư Vô cũng là sự bắt đầu tối sơ của tất cả!
Trước Hư Vô, nhất định còn một kiếp xa xôi và tuyên cổ hơn, đó là sự tồn tại khiến ngay cả Thiên Đạo cũng vì đó mà sợ hãi!
“Bị trúng ?”
Mắt thấy Thiên Đạo chậm chạp đáp, Hư Vô lạnh một tiếng, khẳng định suy đoán trong lòng.
“Thiên Đạo a, sự tồn tại chí cao vô thượng trong lòng đời, hóa , ngươi cũng chỉ là một kẻ tiểu nhân toan tính, giỏi về tâm kế!”
“Còn lộ bộ mặt thật của ngươi mặt Hư Vô !”
Hư Vô đột nhiên khó dễ, tay nàng vung mạnh lên, thần lực tím vàng hồn hậu vô cùng b.ắ.n nhanh !
“Mọi chuyện thành định cục, Hư Vô, ngươi chính là thấu tất cả thì thể thế nào!”
Giọng của Thiên Đạo đột nhiên lạnh lẽo, ý tứ trong lời thể nghi ngờ là xác nhận suy đoán của Hư Vô!
Lãm Nguyệt cảm giác hình ảnh mắt bắt đầu trở nên mơ hồ, đoạn ký ức hồi tố sắp kết thúc !
Không! Đợi thêm chút nữa!
Để nàng xem bộ mặt thật của Thiên Đạo!
Lãm Nguyệt liều mạng trừng lớn mắt, nàng điên cuồng điều động thần lực trong cơ thể, mưu toan lưu trong thế giới lâu hơn một chút!
Thần lực tím vàng của Hư Vô lao về phía hư ảnh màu vàng, Lãm Nguyệt thấy sương mù từng tầng đẩy , ẩn ẩn lộ một bóng đen phía .
Nhanh một chút!
Nhanh thêm chút nữa!
Lãm Nguyệt sắp điên , nàng hai mắt đỏ ngầu, sự cấp bách gần như tràn khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c!
Bóng tối dần dần xâm chiếm tới, Lãm Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t răng, mặc cho miệng lưỡi mùi m.á.u tanh ngập tràn, cũng chịu buông lỏng nửa phần.
Cuối cùng…… Cuối cùng khoảnh khắc cuối cùng khi tầm mắt che phủ, Lãm Nguyệt thấy bóng dáng !
Sao...
Sao thể!
Lãm Nguyệt run lên bần bật, giờ khắc tâm thần chấn động dữ dội, sự khó thể tin xông lên đầu, xung kích khiến nàng trực tiếp phun một ngụm m.á.u nóng!