Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 953: Vạn Thú Quy Vị, Cố Nhân Tương Phùng
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:35:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bảo bối!”
Lãm Nguyệt kinh hô một tiếng, khoảnh khắc Phá Vọng Bàn xuất hiện, nàng liền cảm ứng khí tức của nó!
Sau khi Phá Vọng Bàn hòa cơ thể Lãm Nguyệt, ngay lập tức xuất hiện trong Khí Hải.
Lãm Nguyệt vẻ mặt vui mừng khôn xiết, nàng đang định đón lấy, ngờ Phá Vọng Bàn bay thẳng về phía T.ử Ngọc Cự Môn.
Lãm Nguyệt khó hiểu đưa mắt theo, chỉ thấy kim văn quanh Phá Vọng Bàn đột ngột tản , thế mà bao quanh bộ hư ảnh của Ngũ Thần Thú và T.ử Dương Linh Nhụy trong đó.
Giây lát , tiếng ngọc bội va chạm vang lên, Phá Vọng Bàn khảm thẳng chính giữa sáu rãnh lõm của T.ử Ngọc Cự Môn, kín kẽ một khe hở!
Lãm Nguyệt thể tin nổi cảnh , nàng từng , hóa Phá Vọng Bàn cũng là một phần của T.ử Ngọc Cự Môn, hơn nữa còn là chính giữa của sáu rãnh lõm lớn!
Phá Vọng hiển chân, Ngũ Thần Thú đồng thanh kêu dài, T.ử Dương Linh Nhụy đột ngột ngưng thực, sáu rãnh lõm đồng thời đại lượng!
Kỳ Lân là đầu ngũ thú, ngay lập tức phát âm thanh hồn hậu hùng vĩ, vang vọng Khí Hải!
“Ngô chủ ở , vạn thú còn quy vị, còn đợi khi nào!”
Ầm ——
T.ử vân trong Khí Hải cuộn ngược, đẩy Lãm Nguyệt đến T.ử Ngọc Cự Môn.
Nhìn cánh cửa lớn đang cuộn trào điên cuồng mắt, trái tim Lãm Nguyệt đập thình thịch, nàng dự cảm, sắp !
Ngay khi tâm thần Lãm Nguyệt đang kích động, một bóng màu đỏ lửa dẫn đầu b.ắ.n từ cửa!
“Hồ Khâu Cửu Vĩ tham kiến Ngô chủ!”
Chín cái đuôi đỏ rực vươn , giống như ngọn lửa bùng lên!
Ngay đó, một bóng xanh theo sát phía , ầm ầm đáp xuống bên cạnh Cửu Vĩ.
“Bắc Hải Hà La tham kiến Ngô chủ!”
“Bích Không Loan Điểu tham kiến Ngô chủ!”
“Đông Nguyên Lộc Thục tham kiến Ngô chủ!”...
Vô bóng hình nối đuôi xuất hiện, trong nháy mắt lấp đầy hơn nửa Khí Hải, Lãm Nguyệt thể tin nổi cảnh , hồi lâu nên lời.
Cho đến khi bức tượng điêu khắc cuối cùng T.ử Ngọc Cự Môn biến thành linh thú sống sờ sờ, Ngũ Thần Thú bay lên trung, đáp xuống lưng Lãm Nguyệt.
Trong Khí Hải gió thổi phần phật, vô linh thú dùng ánh mắt tha thiết Lãm Nguyệt, cùng với ký ức ngừng ùa về, Lãm Nguyệt cuối cùng cũng tìm thấy cảm giác quen thuộc khắc cốt ghi tâm từng khuôn mặt.
Năm đó đại chiến c.h.ế.t, xác thịt và thần hồn của nàng tiêu tan trong trời đất, là Quỷ Tôn khởi động nghịch thiên đại trận tụ hồn luân hồi cho nàng.
Nếu ban cho Hư Vô sinh mệnh thứ hai là Quỷ Tôn, thì giữ sức mạnh cho Hư Vô chính là vạn thú.
Bọn chúng trong trận chiến ở Uyên Trường Đạo xông pha khói lửa vì Hư Vô, coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng, cuối cùng sự việc thể vãn hồi, liền sự dẫn dắt của Ngũ Thần Thú đem tất cả sức mạnh của Hư Vô trộn lẫn , dung hợp thành cánh cửa T.ử Ngọc Cự Môn độc nhất vô nhị !
Mà bọn chúng bởi vì tổn hao quá lớn, tinh bì lực kiệt, lượt hóa đá trong T.ử Ngọc Cự Môn, trong năm tháng vô tận chờ đợi Hư Vô đ.á.n.h thức bọn chúng một nữa.
Lần Lãm Nguyệt luân hồi chuyển thế, nếu sự dẫn dắt của T.ử Ngọc Cự Môn, nàng cũng sẽ từng bước bắt đầu thu thập Lục Thần Lực, trở thành kiếp sức mạnh gần với Hư Vô nhất!
Vạn thú trải qua ba vạn năm trầm mặc và băng lãnh trong T.ử Ngọc Cự Môn, cuối cùng ở kiếp đợi Lãm Nguyệt, đợi Hư Vô Thần Nữ dẫn dắt bọn chúng tái hiện huy hoàng!
Nghĩ đến sự hy sinh vô tư của bọn chúng, Lãm Nguyệt khôi phục ký ức trong lòng nóng bỏng vô cùng, tình cảm ơn cuộn trào trong lòng nàng, ngàn vạn lời bắt đầu từ .
Năm đó nàng mới khỏi Hư Vô, đối với tất cả thứ của chư thiên vạn giới đều tràn đầy tò mò, mà thủ đoạn nàng nhận thế giới lúc ban đầu chính là khiêu chiến.
Nàng du lịch vạn giới, mỗi đến một nơi đều sẽ khiêu chiến cường giả, nhưng lòng tu sĩ khó lường, là điểm đến thì dừng, đôi khi thẹn quá hóa giận tay độc ác.
Nàng thấy nhiều , liền tìm đ.á.n.h nữa, ngược càng nguyện ý giao du với những linh thú bản tính thuần lương.
Một đường tới, bất tri bất giác liền đ.á.n.h quen với đông đảo linh thú, thậm chí trở thành bạn tri kỷ, càng vô linh thú cam tâm tình nguyện từ bỏ tự do, theo bên cạnh nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-953-van-thu-quy-vi-co-nhan-tuong-phung.html.]
Nàng cùng chúng thú phóng khoáng giữa thiên địa, trải qua những năm tháng vô lo vô nghĩ, cho đến khi gặp gỡ, quen , yêu thương Quỷ Tôn...
Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt bỗng nhiên cúi , vái chào thật sâu với chúng thú mắt.
Vạn vật linh, trong mắt Lãm Nguyệt, chúng thú còn đáng tôn trọng hơn nhiều so với những tu sĩ loài phức tạp.
“Nguyệt Nhi ở đây tạ ơn chư vị, năm đó du lịch kết bạn chi tình, đại chiến rời bỏ, hóa đá tái tạo chi ân, từng chuyện từng chuyện, ơn nặng như núi.”
“Nhân quả luân chuyển, một đại chiến thể tránh khỏi tới, dốc hết lực, chỉ mong phụ chư vị ba vạn năm chờ đợi, trả cho các ngươi sông núi bao la, trăng thanh gió mát...”
Lãm Nguyệt vô cùng trịnh trọng, nàng sắc mặt trầm ngưng, đôi tay giấu trong tay áo nắm c.h.ặ.t đến trắng bệch.
“Nguyệt Nhi, nàng ở đây khách sáo với bọn cái gì thế hả?”
“Ha ha ha, các ngươi cái dạng nhỏ bé của Nguyệt Nhi xem, sợ là lấy báo đáp chúng chứ?”
“Đến đây, Nguyệt Nhi, mau để lão t.ử hôn hôn ôm ôm một cái, lão t.ử cứng đờ ba vạn năm , nhớ nàng c.h.ế.t!”
“Đừng đừng đừng! Ai cũng đừng tranh với !”
Ầm một tiếng, vô âm thanh đột ngột bùng nổ, Lãm Nguyệt chỉ cảm thấy mắt tối sầm, nặng trĩu, vô bóng hình liền đè lên, l.i.ế.m hôn.
Lãm Nguyệt: “...”
Nàng còn diễn cảm xong mà...
A, cái gánh nặng ngọt ngào c.h.ế.t tiệt ~
Sắp đè c.h.ế.t nàng ...
Lãm Nguyệt ngoài miệng ghét bỏ, nhưng mi mắt nàng cong lên thật cao, bên trong chảy là ý rạng rỡ, loáng thoáng còn mang theo chút ướt át vụn vặt.
Nàng sinh thiết với chúng sinh, nàng vui, nhiều bạn cũ đều trở về như .
Ngũ Thần Thú gạt ngoài: “...”
Tới tới , hình ảnh quen thuộc tới !
Sau đều trải qua trong sự tranh sủng vô cùng vô tận ...
, còn một cái bình giấm chua to nhất đang canh giữ bên cạnh quan tài nữa kìa...
Lúc Lãm Nguyệt lén lút bò từ trong đám thú thì tóc tai rối tung, nàng ngẩng đầu, vặn đối diện với đôi mắt đậu xanh tròn vo của Huyền Vũ.
Lãm Nguyệt thấy thế trong lòng đột nhiên sinh một tia , Huyền Vũ ngốc nghếch đừng để lộ vị trí của nàng nha!
Lãm Nguyệt đang nghĩ đến đây, liền thấy Huyền Vũ vẻ mặt vui mừng mở miệng: “A, Ngô ư ——”
Long Nữ nhảy vọt lên, kịp thời bịt cái miệng rộng của Huyền Vũ .
Lãm Nguyệt thấy thế lén lút giơ ngón tay cái cho Long Nữ.
Nàng sự yểm hộ của Long Nữ rón rén dậy, đầu , khá lắm, đều chen chúc thành một cục !
Mặc dù hình ảnh thường gặp, nhưng đến nay nàng vẫn quen...
Tên kiêu ngạo Kỳ Lân giờ đều chịu “cùng hội cùng thuyền” với chúng thú, cho nên nào cũng thật xa, nhưng lúc thấy Lãm Nguyệt , vội vàng lon ton chạy tới.
“Ngô chủ, vạn thú tự do, cũng khôi phục ký ức, hiện giờ T.ử Ngọc Cự Môn bất cứ lúc nào cũng thể mở !”
Kỳ Lân học theo bọn chúng dính dính nhớp nháp, mở miệng chính là chính sự, lời của nó cũng thành công gọi suy nghĩ của Lãm Nguyệt.
Lãm Nguyệt ngửa đầu T.ử Ngọc Cự Môn trơn bóng vô cùng, trong lòng cảm khái ngàn vạn, cuối cùng khẽ lắc đầu.
“Không cần nữa, ... cánh cửa là cái gì .”