Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 966: Thần Thông Của Thiên Đế

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:36:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sắc mặt Não Đại đột nhiên nghiêm , đưa tay chắp quyền với Lãm Nguyệt đáp: “Thiên Đế tuân mệnh!”

 

“Thần Điển” thật sự?

 

Mọi , trong lòng hoảng sợ mong đợi, nhất thời nên phản ứng thế nào.

 

Bạch Hành Chỉ lặng lẽ ngẩng đầu, từ lúc Lãm Nguyệt hiện , ánh mắt của nàng từng rời khỏi Lãm Nguyệt một khắc nào.

 

Vào lúc , khuôn mặt dịu dàng của nàng từ từ hiện một tia bừng tỉnh.

 

Thì ... thì “Thần Điển” thế gian là giả, thảo nào trật tự của chư thiên vạn giới đảo lộn, tiểu nhân hoành hành!

 

Mặc dù Thiên Đế Ba Mắt vẫn đưa “Thần Điển” thật sự, nhưng Bạch Hành Chỉ tin tưởng lời của Lãm Nguyệt chút dè dặt.

 

Trên thế gian kẻ chuyện trộm trời đổi ngày như , cũng chỉ nó thôi!

 

Nó sẽ thờ ơ để Lãm Nguyệt vạch trần bộ mặt thật của nó, đợi nó hiện , Lãm Nguyệt và nàng nên xử trí thế nào đây?

 

Bạch Hành Chỉ chìm tâm tư của , lúc , những tiếng kinh hô và hít khí nổi lên liên tiếp thu hút sự chú ý của nàng.

 

Nàng từ từ ngẩng đầu, lập tức thấy một cảnh tượng thể tin nổi.

 

Chỉ thấy Thiên Đế Ba Mắt hai tay dang rộng, miệng lẩm nhẩm chú, và theo những âm điệu kỳ diệu phát từ miệng nó, từng chữ một hiện xung quanh nó.

 

Trên mặt Bạch Hành Chỉ dần dần nhuốm một vẻ kinh ngạc, bởi vì nàng rõ ràng từng qua vần điệu và thanh âm xa lạ như , nhưng nàng thật sự hiểu từng chữ mà Thiên Đế Ba Mắt !

 

Cảm giác giống như, những âm điệu sớm khắc thần hồn của nàng, là thứ từ khi sinh !

 

Trong lòng Bạch Hành Chỉ đột nhiên dâng lên một tia hoảng loạn, dự cảm lành ngày càng rõ ràng, khiến nàng theo bản năng cầu cứu về phía Sơ Dương.

 

Điều khiến Bạch Hành Chỉ ngờ là, Sơ Dương tế đài, ánh mắt vượt qua các vị thần quân sắc mặt tái nhợt, đang chăm chú nàng.

 

Đó là một ánh mắt vô cùng phức tạp, chiếm chủ đạo là sự quan tâm và thương tiếc của một cha dành cho con gái.

 

Bạch Hành Chỉ nhạy cảm đến mức nào, nàng rõ ràng cảm nhận từ ánh mắt một tia bất lực của phận định, thậm chí còn một tia cung kính khó nhận !

 

Trong đầu Bạch Hành Chỉ vang lên một tiếng “ong”, giống như tất cả những bất an đó phình to đến cực hạn, giáng cho nàng một đòn nặng nề.

 

Là cái gì?

 

Cha còn chuyện gì giấu nàng !

 

Lúc , tiếng hô xung quanh nổi lên dồn dập, cùng với việc nội dung của “Thần Điển” lượt hiển thị, sự thật kinh bày mặt !

 

Hư Vô sinh ánh sáng tím, Hỗn Độn sinh khí âm hàn, thì trong lịch sử dài đằng đẵng của Thần Giới, thật sự hai là Hư Vô Thần Nữ và Quỷ Tôn!

 

Không là tiểu nhân vật như lời Giáp Chung Thần Quân , họ từng tung hoành Thần Giới, uy nghiêm sánh ngang Thiên Đạo, là những nhân vật huyền thoại gần như ngang hàng với Thiên Đạo!

 

Thiên Đạo từng bước bày mưu, ép vợ chồng họ đến cảnh hồn bay phách tán!

 

Lãm Nguyệt từng chữ vàng óng ánh hiện mắt, Vạn Cổ Trường Đạo vì điều mà sôi sục, lòng vì điều mà d.a.o động, mặt ẩn hiện vẻ bi thương.

 

Những con chữ của lịch sử nặng nề bao, mấy trăm chữ ngắn ngủi , rơi xuống nàng và Tiêu Cảnh Diệu, chính là từng ngọn núi lớn nặng trĩu.

 

Niềm vui nỗi buồn ly hợp của họ tan biến trong những kẽ hở của con chữ, sinh mệnh của con dân Quỷ Cảnh, năm tháng dài đằng đẵng của vạn thú đều chôn vùi trong đó.

 

Lòng tham của Thiên Đạo tạo nên bất hạnh của họ, đây là điều mà những ngoài cuộc mắt vĩnh viễn thể hiểu .

 

“Giả, tất cả đều là giả!”

 

Trên tế đài đột nhiên vang lên một giọng ch.ói tai, tiếng bàn tán ngớt đột nhiên dừng , đều theo tiếng .

 

Người lên tiếng là Di Tắc Thần Quân, mặt âm trầm như nước, lúc đang cái đầu vẫn còn lảm nhảm ngừng với ánh mắt hận thù ngút trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-966-than-thong-cua-thien-de.html.]

 

“Con Thiên Đế là linh thú của kẻ phản bội Tiêu Cảnh Diệu, là tiện chủng mang từ hạ giới lên! Căn bản là Thiên Đế Ba Mắt gì cả!”

 

“Thiên Đạo từ khi trời đất mới sinh tồn tại, ân trạch lan khắp chư thiên vạn giới, nếu Thiên Đạo, thế gian , vạn dân ?”

 

“Lãm Nguyệt mượn danh Thiên Đế Ba Mắt để vu khống Thiên Đạo, điều càng chứng tỏ vạn năm nàng dã tâm lang sói lật đổ Thiên Đạo!”

 

““Thần Điển” thật sự gì chứ, tất cả chẳng qua chỉ là một vở kịch cầu sinh do Lãm Nguyệt tự biên tự diễn mà thôi! Các ngươi vì những trò mèo mà d.a.o động như , hoài nghi Thiên Đạo, quên kết cục của Mộ T.ử An !”

 

Trong lòng Di Tắc hận Tiêu Cảnh Diệu và Não Đại đến cực điểm, đối với Lãm Nguyệt luôn bên cạnh Tiêu Cảnh Diệu cũng tắt ngấm lòng ái mộ.

 

Tất cả c.h.ế.t !

 

Nếu Lãm Nguyệt chấp mê bất ngộ như , thì hãy để nàng và Tiêu Cảnh Diệu cùng c.h.ế.t!

 

Trước khi c.h.ế.t, nàng sẽ hối hận! Đến lúc đó sẽ cho nàng , mấy năm khi nàng từ chối ở Di Tắc Thần Cung, mất cơ hội sống cuối cùng!

 

Mọi lời của Di Tắc, lời bên miệng đột nhiên ngưng , đều lòng còn sợ hãi mà Mộ Tuế Thần Quân.

 

Nhìn một cái, tất cả đều sững sờ.

 

Chỉ thấy nơi dây xích vàng quấn quanh, nơi vốn khóa Mộ Tuế Thần Quân trống , còn nửa bóng ?

 

“Người ! Mộ T.ử An !”

 

Ánh mắt Di Tắc lướt qua, đột nhiên trợn tròn.

 

Dưới con mắt của bao , ngay mí mắt của mười vị thần quân bọn họ, Mộ T.ử An biến mất một tiếng động!

 

Đây là sự thất trách và mất mặt đến mức nào, quả thực là tát thẳng mặt Thiên Đạo Thập Nhị Lộ bọn họ thể Thần Giới!

 

“Chuyện gì ? Sơ Dương, đây là chuyện gì!”

 

Di Tắc sớm xé rách mặt mũi với Sơ Dương, nhưng điều cản trở chuyện gì cũng tìm Sơ Dương đầu tiên.

 

Sơ Dương sắc mặt nhàn nhạt, dường như từ khi đại điển tế trời bắt đầu, thể hiện sự lạnh lùng và bình thản khác thường.

 

Trong lòng rõ, ai bản lĩnh như thể lặng lẽ tiếng động cứu từ bên cạnh mười vị thần quân bọn họ.

 

Những đài đều kẻ ngốc, lời Di Tắc dứt, mặt một tia bừng tỉnh.

 

Một khắc , cơ mặt từ từ co giật, nghiến răng ba chữ: “Tiêu — Cảnh — Diệu!”

 

Thảo nào vẫn luôn hiện , thì là giống như một con rệp trốn trong bóng tối trộm gà bắt ch.ó!

 

“Tiêu Cảnh Diệu! Ngươi cút đây cho bản quân!”

 

Di Tắc gầm lên với phía đài, tất cả đều phản ứng .

 

Thì cứu Mộ Tuế Thần Quân là Tiêu tướng quân chậm chạp xuất hiện!

 

Lãm Nguyệt Di Tắc đang mất bình tĩnh, giữa đôi mày mày nhàn nhạt chỉ sự thấu hiểu.

 

Giữa trung, việc ngâm tụng của Não Đại dừng .

 

Thiên phú thần thông của nó vẫn nắm vững, để tránh xảy tình trạng hao tổn sinh mệnh lực như , Lãm Nguyệt dặn dò Não Đại chỉ thể hiện một đoạn ghi chép của ba vạn năm .

 

Bây giờ bức màn sự thật vén lên, đến lúc chính thức gặp mặt nó ...

 

“Di Tắc Thần Quân, chúng hãy chuyện chính , ngài tự biên tự diễn, bây giờ hai bên đều lý lẽ của , phá vỡ thế bế tắc, cũng đơn giản.”

 

“Hôm nay là đại điển tế trời ? Hãy mời Thiên Đạo của các ngươi xuống đây , và nó đối chất, sự thật rốt cuộc thế nào, tự sẽ rõ ràng!”

 

 

Loading...