Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:45
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vệ Trăn định gặp Ngụy gia ngay, mà là chuẩn chờ thêm mấy ngày.

Chờ mong càng lâu, mùi vị thất vọng mới càng khắc cốt ghi tâm.

Trong chuyện phu thê Cố Lan Đình tất nhiên tôn trọng ý kiến của Vệ Trăn, nàng lúc nào thì lúc .

"Một lát nữa sẽ của tiệm vải đến, vặn cũng chọn vài tấm vải cho phụ con, chúng tới Tê Loan Hiên ." Vệ Như Sương .

Cố Lan Đình cái gì, nhưng môi giật giật một hồi vẫn ngậm miệng.

"Con ?" Cố Dung Cẩm hỏi.

Vệ Như Sương: "Không tháng mới cho con mấy bộ ?"

Cố Dung Cẩm: "... tháng phụ cũng mới ."

Vệ Như Sương chỉ coi như thấy, nắm tay Vệ Trăn về phía Tê Loan Hiên: "Hôm nay khỏi cửa là đúng, tiệm vải còn tiệm trang sức, tiệm son phấn các thứ, chúng cứ chọn từ từ."

"Quan phục của Huyện chúa chờ trong cung chế tạo, chờ lát nữa đo kích thước xong thì sai đưa cung, mấy ngày là thể xong."

Vệ Trăn đáp từng câu một.

bọn họ còn đến Tê Loan Hiên, thánh chỉ đến, thế là vội tiền viện tiếp chỉ.

"Phụng thiên thừa vận Hoàng đế chiếu , Huyện chúa Nguyên Cẩn tìm về, lòng Trẫm mừng, ban thưởng ngàn lượng hoàng kim, hai mươi xấp tơ lụa cống phẩm, sáu chén vàng, mười chén bạc, một đôi vòng tay huyết ngọc, một đôi trâm linh lung... Tứ phong huyện Địa Nguyên, ngoài , để chúc mừng, đại xá thiên hạ, khâm thử."

Người đến đây tuyên chỉ chính là Đại tổng quản Lâm Khuyết, xong thánh chỉ, chân thành về phía Vệ Trăn đang ngây : "Huyện chúa, tiếp chỉ ."

Vệ Trăn hồn, vội vàng giơ hai tay lên: "Thần nữ tiếp chỉ, tạ chủ long ân."

Những ban thưởng khác cũng khiến nàng ngoài ý , nhưng chuyện cuối cùng quả thực khiến nàng kinh ngạc.

Đại xá thiên hạ, là chuyện vui của quốc gia.

Đạo thánh chỉ hạ xuống, ngôn quan sẽ dễ dàng bỏ qua ư?

Lâm Khuyết đặt thánh chỉ tay Vệ Trăn, phủ Quận chúa dậy, Lâm Khuyết hành lễ xong, úp mở: "Người phán tội trong diện đặc xá.”

Đương nhiên là đám Cố Lan Đình hiểu rõ ý trong lời .

Ngụy gia, xá.

"Hôm nay tảo triều yên bình ?" Cố Lan Đình hỏi.

Lâm Khuyết , hạ thấp giọng : "Xin Quận chúa Quận mã đừng lo, cột trong điện Tuyên Chính đều bọc kín vải, cũng trải thêm hai lớp t.h.ả.m, đ.â.m đầu cột cũng c.h.ế.t ."

Vệ Trăn: "..."

Vậy nghĩa là bình yên .

Cố Lan Đình ừ một tiếng, tiếp tục hỏi nữa.

"Bệ hạ khẩu dụ, Huyện chúa mới về nhà, cần vội vã tiến cung tạ ơn."

Lâm Khuyết xong lời thì ở lâu nữa, chúc mừng xong rời .

Sau khi rời , Vệ Như Sương : "Đợi quan phục đưa tới, mẫu dẫn con cung tạ ơn."

Đương nhiên là Vệ Trăn gật đầu.

-

Lâm Khuyết , đó Tề gia lập tức tới cửa.

Các trưởng bối đến chính sảnh, Vệ Trăn dẫn Tề Vân Hàm trở về Tê Loan Hiên.

Cố Dung Cẩm cũng đòi theo.

Trên đường , chỉ thấy tiếng kinh ngạc vui mừng dứt của Tề Vân Hàm.

"Trời ạ, thật sự ngờ, hóa Niên Niên là nữ nhi thất lạc nhiều năm của Quận chúa nương nương! Bảo vẫn luôn cảm thấy Niên Niên giống với Ngụy gia. Lúc còn hoảng sợ, đúng là trời xanh phù hộ, liên lụy đến Niên Niên."

Tề Vân Hàm chắp tay n.g.ự.c vái trời một cái, lôi kéo Vệ Trăn : "Hôm qua lúc mẫu , khiếp sợ kích động, sửng sốt lâu mới hồn, thế thì quá , Niên Niên sẽ chịu uất ức nữa."

" , hiện tại chuyện kết luận , rốt cuộc vì Niên Niên lưu lạc đến Ngụy gia?"

Trên đường Tề Vân Hàm ngừng, từ đầu đến cuối Vệ Trăn hề chen ngang, lúc mới mở miệng: "Còn kết án, tình hình cụ thể còn ."

Tề Vân Hàm : "Cho dù thế nào, Niên Niên nhận về nhà là , sẽ cần chịu ấm ức ở Ngụy gia nữa."

"À đúng , mẫu , ban đầu Niên Niên là tên ." Tề Vân Hàm: "Theo họ Quận chúa nương nương, tên chỉ một chữ Trăn, đúng ?"

Vệ Trăn gật đầu: "Ừm, đúng."

"Vậy thể gọi Niên Niên nữa." Tề Vân Hàm ngẫm nghĩ, xán lạn: "Về gọi ngươi là Trăn Trăn?"

còn đợi Vệ Trăn xong, nàng vỗ trán: "À! Không , ngươi là Huyện chúa, hiện tại thể gọi thẳng tên của ngươi."

Vệ Trăn cong mắt, kinh ngạc : " thế, bản Huyện chủ nên phạt ngươi thế nào đây?"

Tề Vân Hàm cau mày: "Ơ, còn phạt ?"

Vệ Trăn nén , nghiêm túc : "Đương nhiên ."

Tề Vân Hàm trông thấy ý bên môi nàng, là Vệ Trăn đang trêu chọc thì lôi kéo ống tay áo nàng, ngọt ngào hỏi: "Thế Huyện chúa phạt thế nào?"

Làn da cô nương non mịn trắng nõn, cạnh gò má hai cái lúm đồng tiền nhỏ, giọng cũng ấm áp mềm mại, lúc nũng khó để cho chống đỡ .

Vệ Trăn nhịn đưa tay nhẹ nhàng chọc gò má nàng , : "Vậy thì phạt ngươi về gọi là Trăn Trăn."

Cảm giác tệ, vẫn chọc tiếp.

Ánh mắt Tề Vân Hàm sáng lên: "Có thể chứ?"

"Đương nhiên thể."

"Ừm ừm, Trăn Trăn."

Tề Vân Hàm kéo cánh tay của nàng, vui vẻ kêu.

Tề Vân Hàm vui vẻ, nhưng Cố Dung Cẩm thì vui như thế.

Nhiều y xen , nhưng đều thành công.

Tề Vân Hàm quá nhiều.

Cố Dung Cẩm lạc lõng theo phía .

Y cũng mới chờ a tỷ về nhà mà, còn với a tỷ mấy câu đấy nhé.

Lúc , Vệ Trăn đột nhiên đầu: "A Cẩm."

Trong mắt Cố Dung Cẩm lập tức hiện lên ánh sáng, vội vàng chạy mau mấy bước đuổi theo, vẻ lạc lõng tức thời biến mất sạch.

"Chờ lát nữa của tiệm vải đến, A Cẩm chọn giúp ?"

Cố Dung Cẩm vội vàng gật đầu: "Ừm ừm."

-

Một bên khác.

Tề đại nhân kể chuyện hôm qua một cách chi tiết, : "Thần dẫn đến Đại lý tự để nhận t.h.i t.h.ể ngay trong tối qua, một nào là ám vệ của Tề gia."

Những gia tộc giống như Tề gia, ám vệ họ bồi dưỡng ít, vả đều những chuyện nguy hiểm, lưu động cũng nhỏ, gia chủ phần lớn chỉ nhân , nhớ đầy đủ cũng là chuyện thường.

" khi thần tới Đại lý tự tập hợp ám vệ đếm nhân , thiếu ba mươi hai .”

Vẻ mặt Tề đại nhân nghiêm túc, : "Số thích khách tới Ngụy gia hành thích Huyện chúa, vặn ba mươi hai."

Vân Mộng Hạ Vũ

Vệ Như Sương đến đó, nhíu mày: "Cho nên, ý của Tề đại nhân là, thích khách g.i.ế.c ám vệ Tề gia, lấy xiêm y và lệnh bài của bọn họ."

Hôm qua chuyện xảy đột nhiên, tiền viện cách viện Hạnh Hòa cũng gần, ám vệ phủ Quận chúa đến chủ viện thích khách một bước, là trực tiếp tìm manh mối trong phòng Kiều thị rời ngay, cũng khi đó ở viện Hạnh Hòa còn thích khách.

Sau khi Cố Lan Đình Vệ Như Sương phận của nữ nhi thì còn tâm trí để ý đến những chuyện khác, Vệ Trăn cũng nhắc tới nên bọn họ cũng . Đương nhiên, lát nữa Đại lý tự cũng sẽ phái tới bẩm báo, Tề đại nhân vội vàng đến của Đại lý tự, hiển nhiên là sợ phủ Quận chúa hiểu lầm.

Tề đại nhân gật đầu: " ."

Cố Lan Đình uống hớp , : " nguồn gốc võ công cũng tương tự..."

Sắc mặt Tề đại nhân thoáng chút khó coi, trầm giọng : "Như tức là kẻ chủ mưu ám sát sự hiểu nhất định với Tề gia, hoặc là mưu tính từ , hơn nữa theo lời ám vệ Đông cung , khả năng lớn thích khách giả ám vệ Tề gia là t.ử sĩ, tuyệt đối trong thời gian ngắn mà thể bồi dưỡng ."

Dứt lời, Cố Lan Đình và Vệ Như Sương đều biến sắc.

"Trước đó, còn vụ án ở núi Thu Vụ và đình Hòe Sơn, khi đó thần còn hiểu , mãi đến hôm qua, phận của Huyện chúa Nguyên Cẩn sáng tỏ, thần mới chợt ngộ ." Tề đại nhân tiếp tục : "Những chuyện , cũng là hướng về phía Tề gia và Ngụy gia, mà là Tề gia và Huyện chúa Nguyên Cẩn."

Phía Huyện chúa Nguyên Cẩn là phủ Quận chúa, phủ Lãng Vương.

Rõ ràng, khơi dậy xích mích giữa hai nhà Vệ Tề, mới là mục đích cuối cùng của kẻ chủ mưu.

Vụ án ở núi Thu Vụ Vệ Như Sương cũng một chút, Cố Lan Đình chỉ nửa vời.

Mà chuyện ở đình Hòe Sơn, hai phu thê Cố Lan Đình đều , thế là, Tề đại nhân kể chi tiết chuyện ở đình Hòe Sơn, đó Tề phu nhân cũng cẩn thận những điểm đáng ngờ ở đó.

"Lúc cũng chỉ nghi ngờ trong lòng, nhưng bây giờ xem , chỉ sợ hôm ở đình Hòe Sơn mới là ngày nguy hiểm nhất." Tề phu nhân ngẫm đều cảm thấy nghĩ mà sợ: “Dựa theo vụ án núi Thu Vụ và vụ hành thích hôm qua, hôm đó, lẽ cũng chuẩn cách tương tự, vị trí đình Hòe Sơn phù hợp, vài điểm mù, nếu thật sự lòng xa, dễ để tay."

"Không vu oan cho Vân Hàm, thì là hãm hại Huyện chúa."

Tề phu nhân xong, qua hồi lâu trong sảnh ai lên tiếng.

Cố Lan Đình ngả lưng , trầm giọng : "Nếu suy đoán là thật, hôm đó, bọn họ hãm hại Trăn Trăn, g.i.ế.c Tề cô nương."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-100.html.]

"Thân phận của Trăn Trăn còn rõ ràng, sẽ ai xoay sở giúp con bé, đổ oan g.i.ế.c , thêm lòng âm thầm thao túng, cuối cùng chỉ một con đường c.h.ế.t. Đợi khi Trăn Trăn qua đời, bọn họ chậm rãi tiết lộ phận của Trăn Trăn, là thể khơi dậy mâu thuẫn giữa hai nhà Vệ, Tề một cách dễ dàng.”

Cố Lan Đình càng , giọng càng lạnh.

Nhất thời những khác cũng rùng , nổi da gà.

Vệ Như Sương vỗ một phát lên bàn , tức giận đến mức gần như thể kiềm chế : "Thật là ác độc!"

Chỉ suýt nữa thôi là Trăn Trăn thể về nữa!

Sắc mặt phu thê Tề gia cũng trắng bệch.

"Có cách hai mạng , cho dù hai nhà thể lấy đại cục trọng, cũng sẽ đối xử chân thành với , tương lai quan hệ sẽ chỉ càng ngày càng xa, nếu trong thời gian âm thầm châm ngòi, dính dáng đến mạng , hai nhà trở mặt cũng chuyện hiếm lạ gì." Cố Lan Đình tiếp tục : "Hai nhà Vệ Tề tranh đấu triều đình đều rung chuyển, thể nghĩ, cuối cùng đấu đá đến mức lưỡng bại câu thương.”

"Huống hồ, hai nhà còn một tầng phận khác, tiền triều, tân triều, đấu đến cuối cùng, chỉ sợ lưỡng bại câu thương vẫn là việc nhỏ, d.a.o động nền tảng lập quốc cũng khả năng."

Lời Cố Lan Đình tựa như một chậu nước lạnh, đổ ập xuống đầu , khiến cho cảm thấy m.á.u cũng chợt trở nên lạnh lẽo.

tất cả ở đây , tất cả những gì Cố Lan Đình ứng nghiệm ở kiếp .

Khi đó, chuyện diễn đúng như Cố Lan Đình suy đoán, lúc đầu hai nhà còn lấy đại cục trọng, dù cũng tìm thấy chứng cứ chứng minh Vệ Trăn oan uổng, Tề cô nương cũng c.h.ế.t, cho dù phủ Quận chúa đau thương nữa thì cũng chiếm lý, chỉ thể c.ắ.n răng cam chịu, nhưng cũng bắt đầu xa lánh Tề gia.

lâu đó Quận chúa nữ nhi từng chịu đủ t.r.a t.ấ.n phi nhân tính tay Tề gia, cơn phẫn nộ đau xót, mới bắt đầu xung đột với Tề gia. Khi đó vốn cũng ầm ĩ quá lớn, nhưng ngay đó, những món nợ m.á.u khác liên tục xuất hiện, về đích t.ử hai nhà lượt gặp nạn, hai nhà Vệ Tề trở mặt, đấu đến ngươi c.h.ế.t sống chắc chắn sẽ bỏ qua.

Hai nhà một nhà là thế gia tiền triều, một nhà là quyền quý tân triều, một cuộc tranh đấu , phe phái triều đình nữa rõ ràng, đến cuối cùng, thành Phụng Kinh đại loạn, âm mưu của kẻ thành công.

Rồi đó, Tề gia xuống dốc, Lãng Vương giao quân Lãng, Vệ gia từ bỏ tất cả phong hào giữ tính mạng của Quận chúa Quận mã, đường rời kinh về Việt Châu, Cố Lan Đình c.h.ế.t vì bệnh, Vệ Như Sương chịu nổi đả kích liên tục ập đến, giơ kiếm lên một nhát tự vẫn.

Lãng Vương đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, mang theo t.h.i t.h.ể của nữ nhi và con rể về Việt Châu, khi hạ táng, ông cụ cũng cố chống nữa, ngã xuống mộ tỉnh nữa.

Thánh thượng chờ đến khi Thái t.ử về kinh băng hà.

Khi đó, Thẩm Lăng là Tể tướng, Ngụy gia cũng một bước lên mây.

sống , nhờ việc Vệ Trăn liên tục tránh một kiếp vực dậy từ cõi c.h.ế.t, ép đối phương từng bước để lộ sơ hở, giữa hai nhà Vệ Tề cũng còn ngăn cách bởi món nợ m.á.u, nhà hai bên mới thể bình tĩnh xuống cẩn thận bàn bạc, đoán âm mưu .

"Nếu thật sự là như thế, kẻ thật sự dã tâm lớn." Trong sảnh yên tĩnh hồi lâu, Tề đại nhân mới trầm giọng .

Cố Lan Đình: "Hết thảy chỉ là suy đoán, chân tướng như thế nào cần tiếp tục điều tra, nhưng một điểm là chắc chắn, Ngụy gia gì về chuyện ."

"Muốn thúc đẩy tất cả những chuyện , điều kiện tiên quyết là phận của Trăn Trăn."

Những lý do của Ngụy Văn Hồng, bọn họ từng tin.

, chỉ dựa Ngụy gia, năng lực đến mức như ?

Cố Lan Đình tin, Tề gia cũng tin.

Ngay cả Vệ Như Sương cũng nghiến răng nghiến lợi : "Ta ngay mà, Ngụy gia thoát khỏi liên quan!"

"Còn nữa, năm đó Trăn Trăn còn một cái ngọc bội, bên khắc một chữ 'Vệ', nhưng vật vẫn tìm , thậm chí cả trong Ngụy phủ cũng thấy. Nếu Ngụy gia từng thấy, phận của Trăn Trăn."

Tề đại nhân : "Bắc Lãng chỉ một nhà họ Vệ, bọn họ ý khác, tất nhiên sẽ giữ cái ngọc bội đó."

Chỉ tã lót bọn họ còn thể rằng phận của Huyện chúa, nhưng nếu viên ngọc bội, thì lời lẽ bao biện sẽ còn hợp lý nữa.

"Trước mắt manh mối đang ở thích khách c.h.ế.t, và Ngụy gia." Cố Lan Đình : "Hiện tại Ngụy gia đang trong tay Bàng Đồ, nếu tiếp cận Ngụy gia, nhất định ông sẽ ."

Bất kể là đóng giả ám vệ Tề gia, là vụ án ở núi Thu Vụ, đều là việc mà Ngụy gia thể , lưng bọn họ còn khác, kẻ chủ mưu nắm trong tay tất cả những chuyện .

Tất cả đều chắc chắn về điều .

Tề phu nhân nhíu mày: " nếu vứt bỏ Ngụy gia thì ?"

Cố Lan Đình dừng một chút, một hồi lâu mới : "Vẫn sẽ để dấu vết."

Thật , một điểm đáng ngờ lớn ông .

Đó là Ngụy gia xảy chuyện, quá đột ngột!

Những vụ án đó Ngụy gia đều phủi sạch quan hệ, nếu là Ngụy gia hoặc là lưng bọn họ thủ đoạn như , thể nào dễ dàng để lộ sơ hở như thế.

Hơn nữa, chuyện xảy quá trùng hợp!

Ngay lúc bọn họ lấy tã lót, thì con trưởng của Ngụy gia vạch tội, chuyện giúp cho bọn họ thể quang minh chính đại lấy tã lót một cách hợp lý.

Con trưởng Ngụy gia cấu kết với tội phạm buôn lậu muối, là do ngũ công t.ử Ngụy gia tố giác, hình như Trăn Trăn và ngũ công t.ử Ngụy gia thiết.

Cố Lan Đình cụp mắt, đè cảm xúc lạ trong mắt xuống.

Ông gặp vị ngũ công t.ử Ngụy gia một .

Quả nhiên, lâu , của Đại lý tự đến.

Người đến là Thiếu khanh Địch Minh và Đại lý tự chính Chu Đàn.

Thấy Tề gia cũng ở đây, hai cũng cảm thấy ngoài ý .

Nói chính xác hơn thì, bọn họ cố ý chờ Tề gia tới mới ung dung tìm tới, vụ án từ bọn họ tới , còn bằng hai bên hại xuống rõ ràng.

, bọn họ vẫn chuyến .

Phủ Quận chúa đầu đuôi chuyện, tạm thời Đại lý tự cũng manh mối khác, cuộc đối thoại nhanh ch.óng kết thúc.

Cố Lan Đình đề nghị gặp Ngụy Trình, đúng lúc Địch Minh cũng hỏi việc .

hôm đó cũng , Vệ Trăn bảo vệ Ngụy Trình.

Cho nên hôm qua tới Đại lý tự còn nhốt riêng một phòng, tất cả các phương diện đều khác biệt một trời một vực với Ngụy gia.

"Hai vụ án mà Ngụy gia phạm đều sẽ liên luỵ cả nhà, nhưng ngũ công t.ử Ngụy gia cũng là dòng m.á.u của Ngụy gia, thể chỉ lo , chỉ tội khi quân cuối cùng, theo luật pháp thì nên c.h.é.m." Địch Minh .

Cố Lan Đình hiểu ý của Địch Minh, ông về phía Vệ Như Sương, nháy mắt mấy cái, một cách đương nhiên: "Nghe Quận mã."

Đối với chuyện tất cả sớm tập mãi thành quen, cũng cảm thấy , Cố Lan Đình bèn : "Nếu tội danh của xác định, bệ hạ hạ lệnh đại xá thiên hạ, thì trong danh sách đại xá.”

"Về phần công danh của ..."

Cố Lan Đình: "Đợi khi gặp sẽ xin chỉ thị của bệ hạ."

Tuy như , nhưng những ở đây đều hiểu, Ngụy Trình như thế nào, xem gặp mặt Quận mã .

Tuy là tội khi quân, nhưng dù cũng là chuyện nguyên nhân, chỉ cần Quận chúa Thịnh An mở miệng, bệ hạ tất sẽ nể tình mà khoan dung.

Địch Minh khẽ gật đầu: "Thần rõ."

Sau đó, Đại lý tự và Tề gia lượt rời phủ Quận chúa.

Chỉ là, lúc phu thê Tề gia gần đợi trong sảnh lâu, cũng thấy Tề Vân Hàm , sai thúc giục mấy , mới thấy Tề Vân Hàm kéo Vệ Trăn lưu luyến rời bước tới.

Vợ chồng Tề gia đều dậy hành lễ với Vệ Trăn, Vệ Trăn thản nhiên nhận lễ, trả lễ vãn bối.

Trên xe ngựa lúc rời , Tề phu nhân cảm thán: "Phượng hoàng rơi ổ gà thì vẫn là phượng hoàng, phong thái của Huyện chúa Nguyên Cẩn, đích thực là bậc tôn quý."

"Nếu là Huyện chúa lớn lên ở phủ Quận chúa, hẳn cũng sẽ với Hàm Hàm như tỷ ."

Khi đó tiền triều tân thần hòa thuận, bệ hạ đưa Thái t.ử đến Tề gia, nếu Huyện chúa ở, cũng sẽ lớn lên cùng nhóm Thái t.ử. Vả Huyện chúa còn nhỏ tuổi hơn Hàm Hàm, sẽ các ca ca tỷ tỷ nâng ở trong lòng bàn tay yêu thương ư, thể đến mức chịu khổ sở ở Ngụy gia như thế.

"Hiện tại con với Trăn Trăn cũng như tỷ mà." Tề Vân Hàm .

Tề đại nhân nhíu mày: "Bây giờ Huyện chúa nhận về, thể gọi thẳng tục danh."

Tề Vân Hàm: "Trăn Trăn cho phép con gọi như thế."

Tề đại nhân , Tề Vân Hàm lập tức : "Phụ yên tâm, con đúng mực, chỉ gọi như lúc riêng tư thôi."

Lúc Tề đại nhân mới thôi.

"Chẳng qua tới cũng là ý trời." Tề phu nhân : "Cho dù Huyện chúa lớn lên ở Ngụy gia, cũng vẫn thành bạn với Hàm Hàm, còn Thái t.ử..."

"Nếu năm đó Huyện chúa cũng ở, cùng lớn lên với Thái t.ử, chừng Trữ phi sớm xác định."

Tề Vân Hàm nháy mắt mấy cái, trong đầu miễn cưỡng phác hoạ một hình ảnh như , đó tiếc hận : "Thật đáng tiếc."

"Nếu thì Trăn Trăn và Thái t.ử ca ca sẽ là thanh mai trúc mã, thể trở thành một giai thoại lưu truyền trăm đời."

Tề phu nhân chọc trán nàng một cái, cưng chiều : "Con và Thẩm Lăng là như thế ?"

" , hình như gần đây Thẩm Lăng đến tìm con?"

Tề Vân Hàm thèm để ý : "Tới gần cuối năm, chắc là bận rộn nhiều việc.”

Tề phu nhân ừ một tiếng, cũng hỏi .

Thẩm gia và Tề gia là bạn cũ, bọn họ Thẩm Lăng lớn lên nên cũng yên tâm về rể tương lai .

"Tóm sắp thành hôn , khi thành hôn thì hôm nào cũng gặp ."

Tề Vân Hàm nhẹ nhàng một tiếng.

Xe ngựa chậm rãi chạy, Tề Vân Hàm vén rèm xe lên bên ngoài.

Nàng cũng phong cảnh bên đường, mà là nhớ tới còn ở thành Phụng Kinh .

Cũng tại , chỉ là trong khoảnh khắc đó nàng bỗng nhớ tới y.

Từ khi trở về từ núi Thu Vụ, ngoại trừ Trăn Trăn Tây Vu bắt cóc ở lâu, bọn họ từng gặp .

Nói gặp nữa là quả thật gặp nữa.

Cũng lúc nàng thành hôn y trở về , cho dù trở về, hẳn là cũng sẽ tới, dù , bọn họ , sẽ còn quan hệ gì với nữa.

 

Loading...