Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:47
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vệ Trăn chậm rãi xuống, mấy ngày gặp, Kiều thị tiều tụy tang thương nhiều, thoáng hiện lên vẻ già nua, nàng bình tĩnh chằm chằm bà , : "Sao chịu nổi? Ta thấy cũng t.r.a t.ấ.n gì mà."

Kiều thị cuống quýt níu lấy tay nàng, lắc đầu: "Không, như , ..."

Nói đến một nửa, bà về phía Địch Minh ở ngoài phòng giam, dám tiếp nữa.

Nửa canh giờ , dẫn theo đến y phục cho bọn họ, cho phép bọn họ t.r.a t.ấ.n như thế nào mặt Huyện chúa, nếu , sẽ hình phạt càng đáng sợ chờ bọn họ.

Địch Minh ngẩng đầu đối diện với Kiều thị, ánh mắt lạnh lẽo, Kiều thị hoảng sợ nhanh ch.óng cụp mắt, kéo tay Vệ Trăn, ròng : "Niên Niên, con nhanh cứu chúng ngoài , nơi nơi cho ở mà, Niên Niên, con mau cứu mẫu ."

Vệ Trăn ung dung Kiều thị quỳ mặt nàng cầu xin.

Nơi cho ở trong miệng bà , nàng ở suốt một tháng.

Lúc bọn họ mới mấy ngày chứ, còn xa lắm.

Một tháng, thiếu một ngày cũng .

"Mẫu ?" Vệ Trăn khẽ: "Mẫu của là Quận chúa Thịnh An, ngươi thế Quận chúa Thịnh An ?"

Kiều thị sững sờ, ngừng thút thít về phía Vệ Trăn, ảo giác của bà , bà cảm thấy dường như mặt điểm nào khang khác.

"Không, ..."

Vệ Trăn nhẹ nhàng vỗ lên tay của bà , nhẹ giọng : "Đừng những lời như nữa, nếu thì, sẽ c.h.é.m đầu đấy."

Nhất thời Kiều thị phân biệt thái độ của Vệ Trăn, ngơ ngác gật đầu.

Vệ Trăn giơ tay sờ áo tù Kiều thị, như : "Ta từ nãy tới giờ, y phục của phu nhân là sạch sẽ nhất, hẳn là ở chỗ cũng tệ lắm? Vậy là yên tâm ."

Kiều thị bối rối lắc đầu, vẻ mặt hoảng sợ: "Không, Niên Niên, mẫu... Ta , bọn họ..."

"Khụ."

Địch Minh khẽ ho một tiếng, Kiều thị lập tức dám tiếp.

Vệ Trăn lặng lẽ nhếch môi, : "Phu nhân yên tâm, chỉ cần từng , thì đừng nhận, cố chống đỡ vài ngày cũng thể ngoài thôi."

Kiều thị giật giật môi, dường như hiểu ý của Vệ Trăn, nhưng cảm thấy chỗ nào đúng, vội vàng : "Niên Niên, con sẽ cứu chúng mà, đúng ?"

Vệ Trăn : "Yên tâm, sẽ ngoài."

Cấu kết với tội phạm buôn lậu muối, bắt cóc Huyện chúa đương triều, giả mạo giặc cỏ g.i.ế.c , mỗi một vụ, đều là tội c.h.ế.t, nhưng bọn họ thể c.h.ế.t dễ dàng chứ?

Phải lăng trì mới .

Vệ Trăn dứt lời, lên, về phía Ngụy Ngưng đang trong góc.

Ngụy Ngưng nghiêng, đáng thương nàng: "Nhị tỷ tỷ, Ngưng Nhi đau quá..."

Bọn họ cho phép Ngụy gia nhắc tới chuyện t.r.a t.ấ.n mặt Ngụy Niên, chứng tỏ bọn họ vẫn lo trong lòng Ngụy Niên còn Ngụy gia, nàng dám , nhưng nàng hy vọng Ngụy Niên thể .

Vệ Trăn cụp mắt nàng .

Đau , đau là .

Đau lâu, cũng sẽ quen, c.h.ế.t lặng, sẽ cảm nhận cơn đau đó nữa.

Vệ Trăn nàng một lúc lâu, mới : "Nhịn thêm chút nữa, sẽ nhanh thôi."

Ánh mắt Ngụy Ngưng sáng lên, nức nở hỏi: "Thật ?"

Vệ Trăn gật đầu: "Thật."

"Không đến một tháng, là thể ."

"Chỉ cần nhận tội là ."

Ngụy Ngưng chần chờ gật đầu: " mà nhị tỷ tỷ..."

"Ta năn nỉ phụ , nơi sẽ dùng hình phạt nặng lên các ngươi, nhưng hình phạt bình thường thì tránh , các ngươi cố gắng nhẫn nhịn .”

Ngụy Ngưng vô thức ngoài phòng giam, nàng dám thẳng, nhưng trong lòng sốt ruột đến mức gào lên.

Mắt Ngụy Niên mù ?! Sao tình cảnh hiện tại của bọn họ ?

Vệ Trăn thấy hết sự tức giận trong mắt Ngụy Ngưng, lưu loát rời : "Ta thăm Ngụy đại nhân."

Vệ Trăn để ý tới ánh mắt cầu xin, thôi của Kiều thị, thẳng phòng giam.

Địch Minh thấy nàng , sai mở cửa phòng giam bên cạnh .

"Niên Niên..."

Từ lúc Vệ Trăn tới Ngụy Văn Hồng , cũng thấy lời nàng với con Kiều thị, trong lòng cũng thoáng yên tâm hơn chút.

Chỉ cần nàng bằng lòng cứu bọn họ, thì bọn họ còn cơ hội sống sót.

Về phần Thẩm Lăng...

Bọn họ dám hy vọng xa vời.

Vệ Trăn chậm rãi tới gần ông , : "Ta phong hào, cũng gọi là Ngụy Niên nữa, phủ Quận chúa quy củ nghiêm ngặt, thể so với Ngụy gia. Gọi thẳng tục danh là tội lớn, nếu Ngụy đại nhân tội thêm tội, thì vẫn nên tuân thủ quy củ."

Ngụy Văn Hồng giơ tay lên một cái, trong mắt ánh lên một cảm xúc kỳ lạ, nhưng đó tiêu tán, ông gật đầu: "Ừ."

"Lời chắc hẳn Ngụy đại nhân cũng thấy, cũng nên như thế nào mới thể sống sót."

Ngụy Văn Hồng Địch Minh đang ở bên ngoài, thôi, cuối cùng nhắm mắt , : "Ta ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-102.html.]

Vệ Trăn câu môi: "Vậy thì ."

Đến đây, trong lòng nhất định hy vọng, mới thể chống đỡ .

C.h.ế.t sớm, họ xứng.

" , còn phiền Ngụy đại nhân một chuyện." Vệ Trăn lấy từ trong n.g.ự.c thư tống sẵn, : "Nhờ Ngụy đại nhân ký thư tống .”

Vẻ mặt Ngụy Văn Hồng bỗng đổi, ánh mắt ác độc tàn nhẫn đục ngầu chằm chằm thư tống tay Vệ Trăn, khóe mắt như nứt : "Không!"

nuôi lớn tên nghiệt súc , còn chỉ lo , tuyệt đối thể!

Ngụy Văn Hồng kích động cúi , xét nát bức thư tống tay Vệ Trăn, Vệ Trăn đề phòng từ , nhanh chậm thu tay .

Nàng Ngụy Văn Hồng đang bên bờ sụp đổ, giọng điệu thản nhiên : "Nhiều năm , mèo của c.h.ế.t trong hồ, là Ngô di nương an táng nó, nên nợ Ngô di nương một ơn tình, bất luận thế nào, đều trả."

Giọng Vệ Trăn cũng nhỏ, rõ ràng truyền đến trong tai Ngụy Ngưng ở phòng bên cạnh, nàng giật , trong mắt thoáng qua một cảm xúc lạ.

Chẳng trách năm đó Ngụy Niên mãi vẫn tìm t.h.i t.h.ể của con mèo , hóa là Ngô di nương mang nó chôn!

Vậy thì chẳng là Ngô di nương thấy nàng tay ! Không, hẳn là thấy, nếu chắc chắn bà cho Ngụy Niên!

Từ đến nay Ngụy Niên nhắc tới chuyện với nàng , rõ ràng là hề .

Ngụy Văn Hồng chằm chằm Vệ Trăn, c.ắ.n răng : "Chính nghiệt súc ả nuôi lớn hãm hại chúng rơi cảnh ! Ả là thất của Ngụy gia, ả cũng nên đây chịu tội!"

"Cả đứa vô ơn nữa, dám bôi nhọ Ngụy gia, cũng nên c.h.ế.t!"

Bôi nhọ?

Hai chữ , ông còn mặt mũi hô một cách hùng hồn như thế.

Từng vụ án một, vụ nào là oan uổng cho Ngụy Văn Hồng ông ?

Vệ Trăn thưởng thức đủ vẻ cuồng loạn của ông , mới đầu về phía Địch Minh, vẫy tay gọi lính canh ngục tới.

Ngụy Văn Hồng lính canh ngục tới gần, ác mộng mấy ngày qua khiến ông rụt theo bản năng, giọng run rẩy: "Các ngươi gì?"

Vệ Trăn thản nhiên : "Ngụy đại nhân, , trả ơn tình , chớ khó xử mới ."

Ngụy Văn Hồng bỗng nhiên ngẩng đầu Vệ Trăn, chạm tới đôi mắt lạnh lùng của đối phương, ông lạnh lẽo, giờ khắc , cuối cùng ông cũng muộn màng nhận điều gì đó.

"Ngươi..."

Vệ Trăn ngắt lời ông : "Ngụy đại nhân, Ngụy Trình phạm tội khi quân, hiện tại Ngụy Uyển chỉ một là Ngô di nương ở bên ngoài, con bé là nữ nhi ruột của ông, dù ông cũng nghĩ cho con bé chứ."

Mặc dù trong lòng Ngụy Văn Hồng sinh nghi, nhưng Vệ Trăn , vẫn vô thức : "Sớm sẽ hôm nay, thì gả nó ngoài!"

Ngô di nương gieo nhân, cũng nên khiến nữ nhi của ả đến nếm thử ác quả!

Vệ Trăn nhíu mày, hổ dữ còn ăn thịt con, mà ngay cả nữ nhi của ông cũng bằng lòng buông tha, , là trong lòng của ông , chỉ Ngụy Hằng và Ngụy Ngưng là con cái của ông .

Vệ Trăn lười phí lời với ông , nàng đưa thư tống cho lính canh ngục ngoài. Sau lưng, lính canh ngục để ý tới sự phản kháng và tiếng la hét của Ngụy Văn Hồng, nắm lấy tay của ông ấn lên thư tống , chu sa, lính canh ngục cắt vỡ ngón tay Ngụy Văn Hồng dùng m.á.u mực ấn.

Chẳng bao lâu , lính canh ngục cung kính giao thư tống cho Vệ Trăn, Vệ Trăn đưa nó cho Địch Minh: "Làm phiền đại nhân giao nó cho Ngụy Trình."

Địch Minh nhận lấy, đáp .

Trên mặt ông tỏ vẻ gì, lén đ.á.n.h giá Vệ Trăn.

Ông hiểu vị Huyện chúa lắm.

Nghe Huyện chúa chuyện với Ngụy gia, hình như là thật sự cứu bọn họ, nhưng thái độ của nàng đối với bọn họ, ánh mắt nàng bọn họ, hình như .

Nhất thời Địch Minh cảm thấy khó khăn.

Chuyện Quận mã bàn giao, ông , hình như .

"Ta đưa Huyện chúa ngoài." Địch Minh cất kỹ thư tống , .

Vệ Trăn gật đầu: "Làm phiền."

Lúc nàng Ngụy gia thêm nào nữa, nàng tâm trạng diễn kịch với bọn họ, cũng sợ trong lòng bọn họ sinh nghi.

Hoài nghi mới , một mặt hoài nghi nàng, một mặt đặt hy vọng nàng, cảm giác như mới càng giày vò.

Vệ Trăn ngoài, hỏi Địch Minh: "Đại nhân, từ đầu đến cuối Ngụy gia đều nhận tội?"

Địch Minh : "Không, nhận tội nào cả."

Không nhận buôn muối lậu, nhận bắt cóc Huyện chúa, càng nhận tội g.i.ế.c Thang di nương và Ngụy Trình.

Vệ Trăn nhếch môi.

Không nhận là .

Không nhận mới thể chịu thêm càng nhiều đau khổ.

"Bên phía Ngụy Hằng tin tức truyền về ?"

Địch Minh : "Hôm xảy chuyện Đại lý tự ngay lập tức phái Giang Nam, nhưng lộ trình xa xôi, lúc hẳn còn tới Giang Nam."

Vệ Trăn ừ một tiếng.

Tình hình mắt, lưng Ngụy gia nhất định sẽ nghĩ cách mang Ngụy Hằng , bất kể là để ý tình đồng minh, uy h.i.ế.p đám Ngụy Văn Hồng, cũng sẽ để Ngụy Hằng đưa đến Đại lý tự.

Chỉ cần Ngụy Hằng ở trong tay , Ngụy gia tuyệt đối sẽ khai lưng bọn họ.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trước nàng nghĩ đến điểm , cho nên khi Trọng Hủ thả tín hiệu, nàng sai Trọng Hủ lập tức Giang Nam, bên đó Thái t.ử điện hạ sắp xếp từ , Trọng Hủ chỉ cần đến Giang Nam khi tin tức ở thành Phụng Kinh truyền tới, là thể khống chế Ngụy Hằng trong tay đối phương một bước.

Vì đề phòng bất trắc, khi đến phủ Quận chúa, nàng bảo Thập Cửu chạy tới đó để hỗ trợ.

 

Loading...