Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau tiệc nhận , Vệ Trăn chính thức bái kiến Lãng Vương.

Trên đường, Cố Lan Đình với nàng ý nghĩa thực sự mà họ Vệ đại biểu.

Lãng vương phi sớm, Lãng Vương tục huyền, gối chỉ một nữ nhi là Vệ Như Sương.

Sau khi Vệ Như Sương thành hôn, hai nhà Vệ Cố thống nhất với , đứa bé thứ nhất theo họ mẫu , kéo dài huyết thống Vệ gia, kế thừa Vệ gia.

ai cũng ngờ , trưởng nữ mới sinh một tháng mất tích.

Về , quân Lãng trướng Lãng Vương dần dần lớn mạnh, Lãng Vương từng nhắm tới Cố Dung Cẩm, nhưng tiểu công t.ử quá yếu ớt, phù hợp, nếu Lãng Vương còn con cháu kế thừa y bát nữa thì sớm muộn gì quân Lãng cũng đổi họ, mặc dù tiếc nuối, nhưng cũng đành bất lực.

Trong quân Lãng ít theo Lãng Vương từ thời ở Việt Châu, những sẽ chấp nhận quân Lãng đổi họ, tương lai một khi Lãng Vương còn, ắt hẳn quân Lãng sẽ bùng phát nội loạn.

hôm nay, Vệ Trăn trở về.

Nếu như Vệ Trăn vô lo vô nghĩ giống Cố Dung Cẩm, rành thế sự như Tề Vân Hàm, Cố Lan Đình sẽ với nàng những lời .

Nữ nhi cần nuông chiều, ông sẽ xây một căn nhà ấm cho nàng, bảo vệ quãng đời còn của nàng an . hiển nhiên, thứ nữ nhi của ông cần nhà ấm, thứ nàng là bầu trời rộng lớn hơn.

Ông gặp Ngụy Trình, mặc dù đối phương ăn vô cùng kín kẽ, nhưng ông vẫn tin tất cả những chuyện đó đều là do một . Tình cảnh của Ngụy Trình ở Ngụy gia , cho dù chút bản lĩnh, tay cũng duỗi đến Giang Nam, nếu vụ án ở Giang Nam ngoại lực thúc đẩy, thành .

Mà ngoại lực , khả năng đến từ Vệ Trăn, chuẩn xác hơn thì, là tới từ Thái t.ử.

Nếu Thái t.ử âm thầm giúp đỡ, thì tất cả đều thể giải thích hợp lý, huống hồ, quan viên Giang Nam tra vụ án buôn lậu muối là do Đông cung chỉ định.

Đông cung nhúng tay, đương nhiên sẽ vì Ngụy Trình.

Cho nên, Cố Lan Đình hoài nghi vụ án của Ngụy Hằng, hoặc thể càng sâu hơn, kết cục của Ngụy gia hôm nay, đều là do nữ nhi của ông thúc đẩy.

Về phần vì nàng như thế…

Thời cơ Ngụy Trình tố giác quá trùng hợp, kết hợp với những lời Địch Minh bẩm báo đó vài ngày, mỗi hành vi tiếng của Vệ Trăn ở trong ngục Đại lý tự, ông lý do hợp lý để hoài nghi, Vệ Trăn sớm đề phòng Ngụy gia, chỉ thế, hoặc là hoài nghi, hoặc là phận của bản .

Về phần nàng bắt đầu đề phòng Ngụy gia từ khi nào, muộn nhất cũng là ở đình Hòe Sơn.

Ở đình Hòe Sơn, nàng dùng lý do bái kiến Thái t.ử, tránh thoát khỏi thế cờ c.h.ế.t , nha hầu cận của nàng cũng c.h.ế.t ngày hôm đó, với bên ngoài là c.h.ế.t trong miệng sói, nhưng ông bao giờ tin.

Sói Hương Sơn gần như đều nuôi nhốt ở trong biệt viện, hơn nữa, đoạn đường thuộc phạm vi biệt viện Hương Sơn, còn là giữa thanh thiên bạch nhật, căn bản khả năng sói xuất hiện.

Cho nên khả năng là, Vệ Trăn lợi dụng Thái t.ử để tránh họa, cũng diệt trừ tai mắt bên cạnh, về phần vì Thái t.ử hỗ trợ...

Ông nghĩ tới nghĩ lui, chỉ nghĩ đến một khả năng.

Chỉ cần Vệ Trăn thẳng với Thái t.ử là đình Hòe Sơn nguy hiểm, Thái t.ử nhất định sẽ tay, bởi vì Tề Vân Hàm ở đình Hòe Sơn.

Tính tình Thái t.ử thất thường, ngông cuồng tùy ý, nhưng bao che khuyết điểm.

Tề Vân Hàm và Thái t.ử lớn lên cùng , thuở nhỏ Thái t.ử yêu thương như , là nha là c.h.ế.t trong miệng sói, còn bằng là Vệ Trăn mượn tay Thái t.ử để diệt trừ.

Tất cả những chuyện đều đang cho ông , nữ nhi của ông , tuyệt đối đơn giản, cho nên, khi ông suy tư mấy ngày, quyết định chuyện cho nàng .

Lựa chọn như thế nào, để chính nàng quyết định.

Đối với chuyện tuy Vệ Như Sương chút nỡ, nhưng cũng cảm thấy Cố Lan Đình lý, vốn dĩ Vệ gia nên do trưởng nữ của bà kế thừa, bây giờ, chỉ là kéo tất cả về quỹ đạo vốn mà thôi.

Chẳng qua...

"Hồi và phụ con thành hôn, ngoại tổ phụ con vẫn là con nuôi Chử gia, mà bây giờ là Lãng Vương chỉ một của Bắc Lãng, nếu con lựa chọn kế thừa Vệ gia, con đường dễ ."

Vệ Như Sương là tâm tư đơn giản, trong đầu nhiều suy nghĩ phức tạp, nhưng trong chuyện lớn phân biệt rõ ràng, bà kéo tay Vệ Trăn, chân thành : "Mặc dù thời chiến loạn thiếu nữ tướng, nhưng khi Bắc Lãng thành lập thì đương triều còn tiền lệ nữ t.ử tiếp quản quân đội, Trăn Trăn, con đường sẽ gian khổ, con suy nghĩ kỹ."

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc Vệ Trăn vẫn thể tiêu hóa tin tức bất ngờ .

Nếu là nàng của , kế thừa Vệ gia quả thực là chuyện viển vông tưởng, nhưng bây giờ...

Không thể phủ nhận, nàng kinh ngạc xong, trong lòng khó nén nổi cảm xúc kích động đang lan tràn.

Nàng còn cam tâm giam cầm trong bốn bức tường hậu viện.

Nếu nàng thể cơ hội tiếp xúc với một thế giới khác, nàng tình nguyện, điều...

Vệ Trăn về phía Cố Lan Đình, đôi mắt vô cùng trong trẻo: "Phụ , mẫu , con thể chứ?"

Kế thừa Vệ gia, cũng đại biểu thừa kế y bát của Lãng Vương, trong đó bao gồm cả quân trướng Lãng Vương.

Mặc dù nàng cũng học cưỡi ngựa b.ắ.n tên một thời gian, nhưng nàng tự trình độ thế nào, hiện tại nàng năng lực tiếp quản quân Lãng, vả còn kém xa.

Cố Lan Đình ánh mắt kích động của Vệ Trăn, ánh mắt phức tạp, ông lầm.

Nữ nhi của ông , cam chịu nhốt trong hậu viện nhỏ bé .

Cũng , vốn dĩ nó thuộc về nàng.

Nếu những năm nàng hề rời , lẽ sớm danh vọng nhất định trong quân Lãng.

"Có thể." Vệ Như Sương trầm mặc một lúc, đó kiên định : "Bất kể Trăn Trăn lựa chọn như thế nào, mẫu đều ủng hộ."

Cố Lan Đình cũng thoải mái , : "Hiện tại tất nhiên thể, nhưng nếu con chí hướng, phụ tin rằng con sẽ khai mở một chân trời rộng lớn của riêng ."

Trước Vệ Trăn hâm mộ Tề Vân Hàm, hâm mộ tiểu cô nương yêu thương bao bọc, thể thích gì thì , bất cứ chuyện gì .

Mà bây giờ, nàng cần hâm mộ nữa, tình yêu như , nàng cũng nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-104.html.]

Vệ Trăn nuốt xuống cảm xúc nghẹn ngào, nở một nụ rạng rỡ: "Cảm ơn phụ , mẫu ."

Nhận giọng nàng nghẹn ngào, Vệ Như Sương khom lưng nhẹ nhàng ôm lấy nàng, dịu dàng : "Đây vốn là thứ thuộc về Niếp Niếp mà."

Cố Lan Đình hai mẫu nữ ôm , mặt toát lên vẻ dịu dàng, may mà ông trời thương xót, cuối cùng cả nhà họ cũng đoàn tụ.

-

Lãng Vương chờ sẵn trong phủ từ lâu, khi Vệ Trăn cung kính hành lễ một cách chính thức, Lãng Vương lấy bao lì xì cực kỳ nặng đưa cho nàng: "Cháu ngoan, mau dậy."

"Cảm ơn ngoại tổ phụ."

Lãng Vương càng Vệ Trăn càng cảm thấy hài lòng, ngậm mồm : "Ngày mai hẹn Thi gia lão gia t.ử gặp mới , để ông Niếp Niếp ngoan nhà một cái."

"Niếp Niếp , ông thích khoe khoang cháu ngoại tôn nữ cưng yêu của ông mặt nhất, bây giờ Niếp Niếp về , cũng cần hâm mộ ghen tị nữa."

Vệ Trăn Thi gia lão gia t.ử trong miệng Lãng Vương là ngoại tổ phụ của Tề Vân Hàm, ngoan ngoãn gật đầu.

" cũng , thể tìm Niếp Niếp nhanh như , còn cảm ơn ông ." Lãng Vương bất ngờ .

Vệ Trăn hiểu , ngơ ngác về phía Lãng Vương: "Là ạ?"

Lãng Vương Vệ Như Sương, ánh mắt bà lóe lên tránh né, thế là, Lãng Vương kể cho Vệ Trăn chuyện Thi gia lão gia t.ử Vệ Trăn giống Lãng Vương phi, và chân tướng Vệ Như Sương dẫn Vệ Trăn tới cho ông gặp.

Thật trong lòng Vệ Trăn sớm rõ chuyện phía , nhưng nàng nghĩ tới, ở trong đó còn Thi gia lão gia t.ử giúp đỡ, lập tức cảm khái : "Hóa là như , thì cháu nên cảm ơn ông ."

Sau khi nàng bình phong là ngoại tổ phụ thì đúng là từng kinh ngạc, khi đó mẫu chỉ mới nghi ngờ phận của nàng, vẫn chứng cứ xác thực, thế mà dẫn nàng gặp Lãng vương.

"Trăn Trăn , khi đó là mẫu sốt ruột xác định phận của con nên mới dùng chút thủ đoạn, con sẽ giận mẫu chứ?" Vệ Như Sương .

Vệ Trăn Cố Lan Đình, nhẹ nhàng cụp mắt: "Không ạ."

Cố Lan Đình cũng Vệ Trăn sớm thấu ‘thủ đoạn’ trong tiệc ngắm mai của Vệ Như Sương, giữ chút mặt mũi cho Quận chúa.

Người một nhà ăn cơm xong, Lãng Vương dẫn Vệ Trăn dạo phủ Lãng Vương, trong lúc đó ông cụ vài thôi, Cố Lan Đình ở trong mắt, khi Vệ Như Sương và Vệ Trăn ở phía , ông với Lãng Vương : "Phụ , con với Trăn Trăn ."

Lãng Vương sửng sốt, đó lập tức kịp phản ứng ông ý gì, vội hỏi: "Trăn Trăn thế nào?"

Cố Lan Đình thành thật đáp: "Trăn Trăn ý kế thừa."

Lãng Vương tất nhiên là vui mừng quá đỗi, kích động xoa tay to : "Ta , ngay mà!"

"Mấy ngày nay nghĩ nghĩ , cảm thấy đứa nhỏ thoát c.h.ế.t nhiều như , nhất định là chút bản lĩnh!"

Cố Lan Đình khẽ gật đầu.

Ông thể nghĩ tới, đương nhiên nhạc phụ cũng thể nghĩ tới, những nghi ngờ thì cũng cần ông nhắc nhở tới cùng.

"Con bé khi nào thì tới ?" Lãng Vương xong, nhanh ch.óng Cố Lan Đình một cái, mất tự nhiên sờ mũi, : "cũng vội, vội, các con mới nhận mấy ngày, qua một thời gian ."

Cố Lan Đình , : "Phủ Lãng Vương đến phủ Quận chúa chỉ mất hai khắc đồng hồ, cho dù Trăn Trăn đến đây, chúng con tới thăm con bé cũng tiện."

Ánh mắt Lãng Vương sáng lên: "Cho nên?"

"Trước mắt thế cục bất , các quốc gia rung chuyển, nếu Trăn Trăn con đường , nên sớm nên muộn." Cố Lan Đình .

Nụ mặt Lãng Vương nhạt , vẻ mặt nghiêm túc: "Nói lý, cũng nghĩ như , chỉ là một khi đưa lựa chọn thì còn đường đầu nữa, con rõ với Trăn Trăn ?"

Cố Lan Đình trầm giọng : "Con bé hiểu rõ."

"Vậy thì, qua năm mới, cứ để con bé đến đây ."

Lãng Vương chằm chằm ông , cuối cùng vẫn hề gì, chỉ gật đầu: "Ừ."

_

Sắp đến cuối năm, trong thành Phụng Kinh thể mơ hồ tiếng pháo, mà ở biên thành xa xôi, cũng niềm vui như , nơi đó chính là chiến hỏa liên miên, xác ngang ngửa khắp đồng.

Lại là một giao chiến, khi màn đêm buông xuống, hai bên gõ chiêng thu binh, cửa thành mở , một cưỡi ngựa dẫn đầu lao v.út tới.

Người tới mặc áo giáp đỏ thẫm uy phong lẫm liệt, bộ giáp vốn nên nổi bật khí thế khí vũ hiên ngang của mặc, nhưng ở vị chủ tướng hiện mấy phần dụ hoặc, ma mị.

Vẫn ngông cuồng tùy ý, cao quý hơn như , m.á.u tươi b.ắ.n lên cạnh khóe mắt hẹp dài , trong đôi mắt lạnh lẽo tỏa đầy sát khí, khiến khiếp sợ, dám đối diện.

Thanh niên theo sát phía mặc áo giáp màu bạc, cũng mang đầy mùi m.á.u và sát khí.

Một đường phi nhanh đến quân doanh, hai lượt nhảy xuống ngựa.

"Từ khi đến nơi , cách hai ba ngày Tây Vu đến quấy rối, nhưng từng chính diện giao chiến. Mỗi khi yếu thế lập tức nhanh ch.óng lui binh. Thần thấy, bọn chúng giống như đang cố tình trì hoãn." Tống Hoài bước nhanh theo bên cạnh Chử Yến, trầm giọng .

Trong mắt Chử Yến lóe lên tia sáng lạnh: "Không ‘giống như’."

" là bọn họ đang trì hoãn."

Tống Hoài nhíu mày: "Thần nghĩ mãi mà rõ mục đích của bọn chúng là gì."

Bọn họ nhiều phái thám t.ử điều tra, Tây Vu thiếu lương thảo, binh mã dồi dào, hai nước vốn thù sâu tựa biển, hận thể lột da róc thịt lẫn , lẽ nào chỉ bày thế trận cầm chừng như ?

Đến gần chủ trướng, nghênh đón: "Điện hạ, trong kinh gửi thư."

Chử Yến liếc mắt, Tống Hoài tiến lên nhận thư, trong trướng mở : "Điện hạ, là bên phía Nam Hào động tĩnh gì..."

Tống Hoài ngừng , bước chân cũng dừng .

 

Loading...