Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 105
Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:50
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chử Yến vài bước, khi phát hiện, đầu thấy Tống Hoài đang bức thư tay bằng vẻ mặt kỳ lạ.
Hắn ít thấy biểu cảm phong phú như mặt Tống Hoài, khiếp sợ, kinh ngạc, dám tin.
Chử Yến cảm thấy hiếm lạ, lạnh: "Thế nào, Tề Vân Hàm thành hôn thời hạn ?”
Tống Hoài chậm rãi ngẩng đầu, Chử Yến bằng ánh mắt kỳ lạ.
Trong mắt nhiều một loại cảm xúc phức tạp mà nhất thời Chử Yến cũng hiểu .
Chử Yến nheo mắt, vươn tay: "Không là thành hôn chứ?"
Tống Hoài tiến lên trầm mặc đặt thư tay , gì, nhưng hai mắt chằm chằm Chử Yến.
Tim Chử Yến giật thót một cái.
Trực giác cho , phong thư liên quan tới nàng.
Hắn lạnh mặt mở thư , đó, biểu cảm gương mặt xuất sắc thua gì Tống Hoài.
Thái t.ử chằm chằm lá thư trong tay, dám tin thấy cái gì.
Ngụy Niên, nữ nhi của Quận chúa?
Trưởng nữ thất lạc mười bảy năm của phủ Quận chúa, là nàng?!
Tống Hoài thưởng thức đủ , mặt mày cong, dù bận vẫn ung dung : "Điện hạ, cảm thấy thế nào?"
Chử Yến c.ắ.n răng, nắm tay siết c.h.ặ.t.
Ngụy Hằng Ngụy Trình tố giác, Đại lý tự khanh tự lục soát phủ, tìm tã lót của trưởng nữ của Quận chúa trong phòng ngủ của chủ mẫu Ngụy gia!
Tất cả trùng hợp như , tự nhiên như .
A...
Trùng hợp!
Nàng gạt bên ngoài, gạt .
Vào thời khắc tất cả nghi hoặc trong quá khứ đều đáp án, mà điều chân chính khiến cho tức giận là, khi bọn họ còn đang suy đoán khó hiểu, trong lòng của nàng đáp án.
Nàng sớm nàng nữ nhi Ngụy gia! cũng sớm mục đích thật sự của phía , nhưng từ đến nay đều thẳng với ! Mặc kệ vì nàng mà lo tính !
Nàng lợi dụng , còn lợi dụng một cách vô cùng thuần thục!
Chử Yến siết c.h.ặ.t bức thư trong lòng bàn tay, nhanh ch.óng tiến chủ trướng.
Tốt, lắm!
Vệ Trăn đúng ?
Chờ đấy cho !
Tống Hoài nhấp môi , trở về doanh trướng của .
Chẳng trách Ngụy cô... Huyện chúa Nguyên Cẩn dám lặp lặp trêu chọc điện hạ nhiều , hóa là ỷ hậu thuẫn cỡ .
Đây là đầu tiên y thấy điện hạ lợi dụng hết đến khác, mà còn là cùng là một .
Hiện tại, y chỉ hy vọng pháo hoa mà Huyện chúa Nguyên Cẩn b.ắ.n là thật lòng, bằng thì, chờ điện hạ hồi kinh, thành Phụng Kinh náo nhiệt .
_
Vệ Trăn chỉ dựa một phong thư mà Chử Yến đoán nàng vẫn luôn phận của , cũng Thái t.ử nổi trận lôi đình cỡ nào ở nơi biên giới.
Lúc , nàng đang ngoài gặp Ngụy Trình.
Ngụy Trình khỏi đại lao mấy ngày, vượt qua dự đoán của nàng chủ động chọn ngày hẹn nàng.
Vừa khéo, Vệ Trăn cũng việc tìm .
Hai hẹn ở một gian lâu, Vệ Trăn hỏi tình hình gần đây của Ngô di nương đến chuyện chính.
Ngụy Trình báo cho nàng, bây giờ còn tên là Ngụy Trình nữa.
Tên là Thang Trình.
Sau khi tù, giao thư tống cho Ngô di nương, đợi hỏi, Ngô di nương bảo đổi về tên của .
Ngụy Trình c.h.ế.t, đời vĩnh viễn sẽ Ngụy Trình thứ hai, lúc vì bảo vệ tính mạng của bà mới để dùng tên của con trai , bây giờ chân tướng rõ ràng, cũng cần dùng cái tên nữa.
từ đầu đến cuối trong lòng cách nào nguôi ngoai đối với cái c.h.ế.t của Ngụy Trình, cuối cùng xin Ngô di nương, dùng chữ 'Trình' tên, theo họ của ruột.
"Ta xin Huyện chúa hỗ trợ, chuyển hộ tịch của mẫu sang cho ." Thang Trình .
Đương nhiên Vệ Trăn mẫu mà gọi là Ngô di nương, đồng ý chút suy tư: "Như thế cũng ."
Đi theo lập môn hộ khác, chỉ Ngô di nương, Ngụy Uyển cũng coi là nhà ngoại đắn.
"Từ gia khó Ngụy Uyển ?"
Nói đến cùng, hôn sự của Ngụy Uyển là bọn họ tính kế Từ gia, nếu Từ gia trách tội, cũng thể trách họ.
Thang Trình : "Sau khi tù tới cửa xin , Từ gia cũng giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-105.html.]
Vệ Trăn hiểu.
Ngụy Uyển rõ tình hình, Từ gia giận ch.ó đ.á.n.h mèo Ngụy Uyển, nhưng đối với Thang Trình, nhất định là khó.
Chẳng qua đây cũng là Thang Trình nên chịu.
Vả chịu, Ngụy Uyển ở Từ gia cũng sẽ hơn một chút.
Vệ Trăn đẩy một tờ khế ước nhà đất qua, : "Căn nhà là dùng bạc riêng để mua, coi như quà tặng ngươi tự lập môn hộ, ngươi tạm thời ở đó vài ngày."
Thang Trình vội vàng nghiêm mặt từ chối: "Huyện chúa, món quà quá quý giá, nhận nổi."
Vệ Trăn , sớm với tính tình của sẽ chấp nhận, bèn : "Vậy thì tính là cho thuê, bằng tình nghĩa khi còn ở Ngụy gia giữa và ngươi, tặng ngươi tiền thuê nửa năm cũng hợp tình hợp lý, nửa năm , ngươi đưa tiền thuê nhà cho là .”
Thang Trình còn gì nữa, nhưng Vệ Trăn : "Cho dù vì chính ngươi, cũng suy nghĩ cho Ngô... dì Ngô chứ."
Thang Trình trầm mặc một lúc, dậy trịnh trọng chắp tay thi lễ với Vệ Trăn: "Đa tạ Huyện chúa."
"Ba tháng , sẽ nộp tiền thuê cho Huyện chúa."
Vệ Trăn cũng giằng co với , tùy tiện : "Tùy ngươi."
Sau khi chia tay Vệ Trăn, Thang Trình tới thăm mộ Thang mẫu và Ngụy Trình.
Đây là đầu tiên tới nơi khi khỏi đại lao.
Năm mẫu và Ngụy Trình c.h.ế.t, thời tiết cũng như bây giờ, lạnh thấu xương.
Kiều thị hà khắc, cho đủ y phục mùa đông, thấy lúc đến tìm lạnh đến phát run, cầm cái áo bông duy nhất miếng vá của trao đổi với Ngụy Trình. Vóc dáng hai bọn họ tương tự, khi Ngụy Trình mặc đồ về viện, Ngô di nương mặt gọi sai , Ngụy Trình nghịch ngợm trêu đùa , lúc hôm đó mẫu dẫn ngoài tìm thầy trị bệnh, Ngụy Trình nhân lúc hạ nhân chú ý chui trong xe ngựa, khi còn đ.á.n.h cược với , xem khi nào mẫu sẽ phát hiện y.
Sau đó cũng mẫu phát hiện khi nào, bởi vì, bọn họ cũng trở về nữa.
Mẫu ở trong phủ, hôm đó, vẫn mặc y phục của Ngụy Trình đợi ở Phù Hương viện sưởi ấm, nghĩ chờ khi mẫu trở về, sẽ tới đón giống như những . đợi mãi đợi mãi vẫn đợi mẫu về, ngủ trong viện Phù Hương, chờ khi tỉnh , Ngô di nương bên giường như đứt từng khúc ruột.
Quan hệ giữa Ngô di nương và mẫu vô cùng , lúc vô tình là con của Ngụy Văn Hồng, mẫu và Ngụy Trình xảy chuyện bà nghĩ đến chỉ sợ chuyện xảy là ngoài ý , Ngô di nương đành cố nén đau xót đóng cửa phòng ngủ, bảo dùng phận Ngụy Trình ở Phù Hương viện.
Ngụy Văn Hồng thường đến viện Phù Hương, một tháng tối đa cũng chỉ thấy Ngụy Trình một , mà nửa năm từng gặp Ngụy Văn Hồng.
trong viện Phù Hương từng gặp bọn họ, đêm đó Ngô di nương cho uống một loại t.h.u.ố.c, khiến mặt nổi đầy mẩn đỏ, sưng gần như thấy rõ diện mạo. Ngô di nương mời lang trung tới, lang trung là bệnh sởi, sẽ truyền nhiễm, thế là trong một quãng thời gian dài, hạ nhân của Phù Hương viện cũng dám tới gần .
Về mẩn đỏ chậm rãi biến mất, bởi vì dùng t.h.u.ố.c mà mặt của nhiều sẹo, cũng rõ khuôn mặt, mười hai tuổi mới bắt đầu chậm rãi thoa t.h.u.ố.c. Đến khi những vết sẹo mờ dần biến mất, dung mạo của cũng nảy nở, ngay cả hạ nhân của viện Phù Hương cũng nhận thấy biến thành khác, chứ cần đến việc Ngụy Văn Hồng bao lâu đến thăm , ông thể nhận là Ngụy Trình.
Về phần tại khi đó Ngụy Văn Hồng sinh nghi...
Có lẽ là bởi vì bọn họ chắc chắn sẽ cho rằng, sẽ chịu đựng nỗi đau mất con bảo vệ đứa trẻ hại c.h.ế.t con .
Mặc dù, đó cũng ý nguyện của .
Thế là, cứ sống tiếp mí mắt của Ngụy Văn Hồng như .
Thang Trình mộ lâu, mãi đến khi tiền giấy cháy thành tro nguội lạnh, mới chậm rãi rời .
Từ nay về , là Thang Trình, chỉ sống vì , cũng vì thiếu niên .
Ngô di nương cũng là mẫu của , của , sẽ bảo vệ bọn họ tiếc mạng .
Ba ngày , hộ tịch thành, đón Ngô thị về, Ngụy Uyển cũng thành ruột danh nghĩa của . Cùng lúc đó, một đạo thánh chỉ từ Hoàng cung truyền tới.
Thánh thượng niệm tình sự việc nguyên do, truy cứu tội khi quân của Thang Trình, khôi phục chức quan của , trở viện Hàn Lâm.
Thang Trình , đây là Vệ Trăn cầu xin giúp .
Hắn nắm thánh chỉ, thầm hạ quyết tâm, đời nhất định sẽ phụ kỳ vọng của Vệ Trăn đối với .
Những năm tháng khi chìm nổi trong quan trường, vẫn mãi ghi nhớ lời nàng từng dặn dò thuở ban đầu, khi Vệ Trăn vẫn là Ngụy Niên với .
Giữ tấm lòng son, đấu tranh vì dân, tuyệt đối ăn hối lộ trái pháp luật, chuyện phạm pháp trái kỷ cương.
-
Mười sáu tháng Mười hai, là sinh nhật thật sự của Vệ Trăn, nàng đón sinh nhật tháng mười, Ngụy gia cũng chỉ tổ chức tượng trưng cho nàng.
Đây là sinh nhật đầu tiên nàng đón với nhà.
Nàng từ chối đề nghị tổ chức tiệc lớn của Vệ Như Sương, chỉ là cả nhà quây quần với ăn một bữa cơm trong phủ.
nàng vẫn nhận ít quà, Tề Vân Hàm, Bùi Lạc Thanh, Tô Vãn Đường, Thôi Tuyết Lăng và vài quý nữ từng giao tình với Vệ Trăn đều lượt sai mang quà tặng tới.
Ngay cả trong cung cũng ban thưởng xuống.
Sinh nhật tuổi mười bảy, Vệ Trăn đón một tuổi mới đầy trọn vẹn, nàng hạnh phúc, nhưng khi nàng ở một , nàng luôn cảm thấy thiếu mất thứ gì đó.
Nàng tự chủ nghĩ đến cái đang ở biên thành .
Cũng lúc đang gì, là chiến trường, là đang ở trong quân doanh.
Nàng hỏi mẫu , từ khi Thái t.ử chinh, từ đầu đến cuối Tây Vu vẫn chính thức khai chiến, chỉ thỉnh thoảng đ.á.n.h vài trận nhỏ, giống như, bọn họ chỉ giữ Thái t.ử ở biên thành.
Mà đôi khi thật đúng là cái gì thì tới cái đó, đêm đó, Vệ Trăn nhận một phần quà sinh nhật.
Đến từ biên thành.
Là Thái t.ử điện hạ đích đưa tới.
--------------------
Vân Mộng Hạ Vũ
Chương kế tiếp: Thái t.ử trèo tường