Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 109
Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:54
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Lăng?
Trong mắt Địch Minh là vẻ kinh ngạc, thể tin nôi.
Người trong lòng của hơn phân nửa quý nữ thành Phụng Kinh, vị hôn phu tương lai của cô nương Tề gia, con đường phía tiền đồ rộng mở, gần như sẽ bất kỳ trắc trở nào.
Sao thể là Thẩm Lương ?!
Huống hồ hơn mười mấy năm , Thẩm Lăng mới mấy tuổi, thể những chuyện .
Vệ Trăn thấy hết vẻ kinh ngạc mặt Địch Minh, cũng giả đò hiểu: "Kiều thị và Ngụy cô nương đều là , cũng nghi hoặc, là ?"
"Làm phiền Địch đại nhân thẩm vấn xem?"
Địch Minh đè cảm giác kinh ngạc và nghi ngờ trong lòng xuống, gật đầu: "Ừm."
Vệ Trăn mấy Ngụy gia loang lổ vết m.á.u cuối, chút lưu luyến xoay rời khỏi nơi âm u tanh nồng mùi m.á.u .
Đây là cuối Vệ Trăn gặp Ngụy gia.
Trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, sự thẩm vấn nghiêm ngặt của Đại lý tự, Ngụy gia lượt khai nhiều cái tên.
Thẩm Lăng, Cao Nghĩa, Thôi Phất Lăng, Bùi Lạc An, Tề Vân Trạch, Tề Vân Lan, Tô Dật Thầm ... Cuối cùng thậm chí còn tên Cố Dung Cẩm.
Đều là thanh niên tài tuấn, con cháu của các thế gia đại tộc trong thành Phụng Kinh.
Vậy nên, cái tên của Thẩm Lăng ở trong đó cũng thì gì lạ, mới bắt đầu Đại lý tự còn như gặp đại địch, gọi Thẩm Lăng tới hỏi, mãi đến lúc tới lượt Bùi Lạc An, Bàng Đồ lệnh dừng .
Quả nhiên, nếu tiếp tục tra hỏi, cái tên tra còn nguy hiểm hơn cái tên đó.
Cuối cùng qua nhiều điều tra, Đại lý tự kết luận lời khai của Ngụy gia còn đáng tin cậy nữa.
Vệ Trăn cũng cảm thấy bất ngờ với phản ứng của Ngụy gia.
Đám Ngụy gia bảo vệ Ngụy Hằng, khi tên Thẩm Lăng , đây là biện pháp duy nhất của bọn họ.
Quấy đục một vũng nước, Thẩm Lăng mới thể bứt .
Mặc dù nàng cảm thấy đáng tiếc, nhưng cũng thất vọng lắm.
Nếu lưng Thẩm Lăng là hoàng thất tiền triều, thể dễ dàng bắt như .
Đến lúc Ngụy gia cũng còn giá trị lợi dung nữa.
Bọn họ nhận tất cả các tội trạng, bao gồm g.i.ế.c c.h.ế.t Thang thị và Ngụy Trình.
Đến nước , bọn họ khả năng sống tiếp, cũng sợ nhận nhiều thêm một tội. Bây giờ bọn họ cũng giống như Vệ Trăn của kiếp , chỉ mong c.h.ế.t nhanh ch.óng, còn chịu đựng t.r.a t.ấ.n ngày đêm.
Chỉ tiếc, với những tội mà bọn họ gây , cái c.h.ế.t của họ sẽ hề dễ chịu.
Cuối cùng, phán xử lăng trì.
Hai mươi bảy tháng Chạp hành hình.
Ngày hôm đó, thời tiết khá , mưa tuyết, chỉ gió lạnh thổi mạnh ngừng.
Vệ Trăn tới pháp trường.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nàng chỉ bảo Thập Bát canh.
Kiếp Thẩm Lăng cưới Ngụy Ngưng, nàng nghĩ, nhỡ Thẩm Lăng đành lòng, sai t.ử sĩ cướp pháp trường.
Vệ Trăn đoán sai, ngày hôm đó pháp trường, quả thực xuất hiện t.ử sĩ, điều, cũng là cướp pháp trường.
Đại lý tự cũng sớm chuẩn , sắp xếp nhân mã canh chừng ở gần đó, khi phát hiện xuất hiện, lập tức hạ lệnh đuổi bắt.
Đáng tiếc kẻ tới đều là t.ử sĩ.
Bọn họ nghĩ tới việc thoát trở về, mà chỉ tập trung mạo hiểm g.i.ế.c c.h.ế.t Ngụy Ngưng giữa mưa tên.
Trước lúc Ngụy Ngưng ngã xuống, dường như cảm ứng, về phía đám đông, thật nàng thấy gì cả.
nàng cảm thấy, ở nơi đó.
Nàng t.r.a t.ấ.n đến mức tàn ma dại, cả gầy rộc , còn xinh như ngày xưa.
Trước khi nhắm mắt , một hàng nước mắt trượt xuống từ khóe mắt.
Nàng vẫn luôn , cho nàng trở thành Tề Vân Hàm thứ hai, trở thành thế của nàng , nhưng nàng nhưng từng hối hận vì những gì .
Không chỉ vì , còn vì dã tâm của nàng .
Nàng chỉ một cô nương phủ Thị lang, nàng cao hơn, xa hơn, chỉ tiếc, cuối cùng chung quy là thua một nước cờ.
Hối hận ?
Không, nàng hối hận!
Thay vì cứ an phận sống cả đời kẻ khác, chẳng thà dốc lực đ.á.n.h cược một . Vậy nên nàng hối hận, chỉ hận và tiếc nuối.
Nếu cho nàng thêm một cơ hội, nàng nhất định sẽ thua Ngụy Niên!
Vệ Trăn?
Hừ!
Ở trong mắt nàng , nàng mãi mãi chỉ là trưởng nữ mà Ngụy gia thèm ngó ngàng!
C.h.ế.t cũng , c.h.ế.t , cả đời nàng cũng sẽ quỳ gối Ngụy Niên, sẽ khúm núm mặt nàng!
Còn về Thẩm Lăng...
Nếu kiếp , nàng hy vọng sẽ bao giờ gặp Thẩm Lăng nữa.
Nàng rõ bạc tình bạc nghĩa, lý giải phủi sạch quan hệ, quả quyết vứt bỏ nàng , đổi thành nàng , nàng cũng sẽ như .
, nàng vẫn hận.
Bởi vì, nàng thật lòng yêu , cái tên ngụy quân t.ử mặt ngoài ôn hòa lễ độ, thực tàn nhẫn độc ác, vô tình .
Có điều, cuối cùng thể cho nàng c.h.ế.t một cách thống khoái, nàng cảm kích.
Chỉ mong bọn họ, đời đời kiếp kiếp, bao giờ gặp nữa.
Thẩm Lăng quả thực đến.
cách pháp trường xa, cách hai con đường.
Hắn về hướng pháp trường, trong đôi mắt lạnh lùng một tia thương hại và bi thương.
Hắn cứu Ngụy Ngưng.
Chỉ thể cho nàng c.h.ế.t dứt khoát.
Đây là điều cuối cùng thể cho nàng .
Hi vọng kiếp , nàng sẽ gặp .
Sau một hồi, tới gần, cung kính : "Chủ nhân, quanh pháp trường cao thủ ẩn núp, t.ử sĩ dựa theo chủ nhân dặn dò, ưu tiên g.i.ế.c Ngụy cô nương, cách nào tới gần nữa."
"Ngụy đại nhân và phu nhân... Chịu hình đến nửa chừng thì ngừng thở."
Thẩm Lăng nhắm mắt , bàn tay đang chắp lưng nắm c.h.ặ.t , một lúc lâu, cổ họng hoạt động: "Ừm."
"Cao thủ?"
"Thuộc hạ nhận nàng , là ám vệ của Đông cung, hiện tại theo bên cạnh Huyện chúa Nguyên Cẩn." Người tới cung kính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-109.html.]
Thẩm Lăng nghiến răng, mở mắt , trong đáy mắt tràn ngập băng sương.
Lại là nàng!
Nàng Đại lý tự một chuyến, tên của khai , may mà Ngưng Nhi phản ứng nhanh, mới xóa bỏ hiềm nghi cho .
Vệ Trăn!
Lại nhiều phá hỏng chuyện của .
Hắn nhất định sẽ g.i.ế.c nàng.
"Biết ." Thẩm Lăng hít sâu mấy , trầm giọng : "Tối nay treo đèn l.ồ.ng ở chợ đêm, khi mệnh lệnh mới, tất cả hành động thiếu suy nghĩ."
"Rõ!"
"Ngụy Hằng ở nơi nào?"
"Vẫn theo dõi phía , tạm thời còn chỗ dừng chân an ."
Thẩm Lăng nheo mắt, ngẫm nghĩ một lúc lâu, : "Nghĩ cách đưa đến động Viêm Thạch."
Người còn chút giá trị lợi dụng, nơi đó sẽ thích hợp với .
"Về phần theo, bất kể giá nào, g.i.ế.c!"
"Vâng."
_
Vệ Trăn nhận tin tức thì lạnh.
Hai mươi t.ử sĩ, đổi cho Ngụy Ngưng c.h.ế.t thống khoái, cũng nên vô tình, là tình đây.
mặc kệ hai bao nhiêu chân tình giả ý, vô tội nhất vẫn chỉ Tề Vân Hàm.
Chỉ hơn nửa năm nữa là đến ngày bọn họ thành hôn.
Vệ Trăn siết c.h.ặ.t chén trong tay, sắc mặt lạnh lẽo.
Nàng tuyệt đối sẽ để Tề Vân Hàm gả cho Thẩm Lăng!
"Có tin tức của Ngụy Hằng ?"
Thập Bát lắc đầu: "Thập Cửu còn truyền tin tức về."
Vệ Trăn ừ một tiếng.
Người Ngụy gia c.h.ế.t, đối với nàng mà , Ngụy Hằng cũng giá trị quá cao.
c.h.ế.t.
Chẳng qua...
"Chúng còn trong tay Thẩm Lăng bao nhiêu t.ử sĩ, ngươi tự một chuyến, nếu đối phương liều mạng bảo vệ , lấy an trọng.”
Thẩm Lăng liên tiếp gặp trắc trở ở chỗ nàng, bây giờ mất Ngụy gia, lúc nhất định vô cùng tức giận, vả thể sử dụng hai mươi t.ử sĩ khó bồi dưỡng để đổi cho Ngụy Ngưng một cái c.h.ế.t nhanh gọn. Vậy thì e rằng cũng sẽ tiếc để tiêu diệt bằng Thập Cửu và Trọng Hủ.
Về phần quan binh của Đại lý tự, nếu chiếm ưu thế tuyệt đối về mặt nhân , bọn họ cũng thể ảnh hưởng tới kết quả của trận ác chiến .
Vệ Trăn càng nghĩ càng cảm thấy khả năng, nàng nghiêm mặt với Thập Bát: "Bây giờ địch ở trong tối ngoài sáng, của chúng đủ, thể liều lĩnh, ngươi nhanh ch.óng , thể nhanh ch.óng g.i.ế.c c.h.ế.t Ngụy Hằng là nhất, nhưng nếu cơ hội , thì lập tức dẫn Thập Cửu và Trọng Hủ rút lui."
"Nhớ kỹ, tính mạng của các ngươi quan trọng hơn tất cả."
G.i.ế.c Ngụy Hằng còn lâu mới quan trọng bằng tính mạng của bọn họ.
Thố Thập Bát hiểu: "Vâng, cô nương."
Thấy mặt Vệ Trăn nhíu c.h.ặ.t mày, nét mặt lo âu, nàng : "Cô nương yên tâm, điện hạ dạy chúng , đ.á.n.h thì chạy, đừng Thập Cửu vẻ ngốc nghếch, nhưng nếu chỉ đến chuyện chạy trốn thoát , siêu giỏi luôn đấy."
Vệ Trăn tin lắm, với sự hiểu của nàng với Thập Cửu, ám vệ đó trầm mặc ít , nàng cái gì thì cái đó, nàng cảm thấy lẽ đầu của nhanh nhạy lắm.
Thố Thập Bát thấy nàng tin, bèn : "Tất cả cảm thấy đần độn, thật thì , haiz, ngốc thì đúng là ngốc thật, nhưng như thế nào nhỉ, thứ chứa trong đầu giống chúng ."
Vệ Trăn chút hiếu kỳ: "Không giống thế nào?"
"Hắn ham gì, những thứ như ham chiến thắng, hiếu chiến, chấp niệm, cũng chẳng bướng bỉnh ngang ngạnh." Thố Thập Bát nhíu mày tiếp: " đặc biệt nhạy cảm với nguy hiểm, một khi cho rằng cần tiếp tục đuổi theo, lúc cần rút lui, sẽ chút do dự, nhanh ch.óng chạy trốn."
"Mặc kệ khác gì, kích thế nào cũng vô dụng, cho dù đối phương khiêu khích, nh.ụ.c m.ạ cỡ nào, cũng sẽ ảnh hưởng, đôi khi chúng tức giận mặt đỏ đến mang tai, m.á.u dồn lên não, sẽ chỉ chớp đôi mắt vô tội đó, hỏi, tại các ngươi đuổi theo? Bọn họ mai phục mà."
Thố Thập Bát buông tay, nhún vai: "Tóm , am hiểu chạy trốn, chỉ cần cảm thấy gặp nguy hiểm, khẳng định sẽ từ bỏ đuổi theo Ngụy Hằng, dẫn Trọng Hủ chạy."
"Nhiều khi chúng đ.á.n.h , thấy bắt đầu chạy, chúng đều sẽ chút do dự rút lui."
Vệ Trăn: "..."
Ám vệ của Thái t.ử, đúng là mỗi đều… đáng yêu một kiểu…
Mặc dù Thố Thập Bát như , nhưng nàng vẫn lập tức ngoài tìm .
Bởi vì bên cạnh Thập Cửu còn thể tính là nửa đồ của nàng .
Một Thập Cửu thì nàng yên tâm, thêm tên đồ nửa gà mờ của nàng thì cũng yên tâm lắm.
Y sẽ liên lụy Thập Cửu.
Quả nhiên, đúng như Vệ Trăn dự đoán, hai Thố Thập Cửu gặp một trận ác chiến.
Ngay khi Thố Thập Cửu cảm nhận thấy nguy hiểm cận kề dẫn Trọng Hủ bỏ chạy, nhưng dẫn theo một nên tốc độ khó tránh khỏi sẽ chậm , chạy bao lâu đuổi kịp.
Nếu Thập Bát kịp thời đuổi tới, lẽ Thập Cửu thể trốn thoát, nhưng chắc chắn Trọng Hủ sẽ c.h.ế.t ở nơi đó.
Ba thương tích đầy về tới Tê Loan Hiên.
Thập Bát đỡ hơn một chút, Thập Cửu thì khi xuống mới ngất , kéo theo Trọng Hủ đang hôn mê bất tỉnh ngã bẹp xuống đất.
Vệ Trăn vội vàng mời phủ y tới trị thương cho mấy , Thố Thập Bát bảo Đông Tẫn bôi t.h.u.ố.c, .
"Bọn họ dẫn theo Ngụy Hằng về hướng Bắc, khi t.ử sĩ xuất hiện, Thập Cửu mất dấu vết của bọn họ."
Vệ Trăn hỏi: "Có bao nhiêu ?"
"Gần năm mươi."
Vệ Trăn giật , hai Thập Bát Thập Cửu liên thủ g.i.ế.c hơn ba mươi t.ử sĩ đủ gian nan, bây giờ một Thập Cửu còn kéo theo Trọng Hủ, nếu Thập Bát chậm một chút nữa thôi, chỉ sợ sẽ thật sự xảy chuyện!
Thái t.ử giao sống sờ sờ cho nàng, nếu họ gặp nguy hiểm trong tay nàng, nàng ăn với thế nào?
Với ...
Cộng cộng , gần trăm t.ử sĩ.
T.ử sĩ khó bồi dưỡng, nhưng Thẩm Lăng tay hào phóng như , điều chứng tỏ... Hắn vẫn luôn âm thầm nuôi dưỡng một lượng lớn t.ử sĩ!
Vệ Trăn híp mắt, một nhóm đông như , sẽ dám nuôi dưỡng ở thành Phụng Kinh.
Chạy về phía Bắc...
Rất thể nơi Ngụy Hằng đến, chính là nơi nuôi dưỡng t.ử sĩ?
Có điều hiện tại nàng cực kỳ thiếu , thể hành động thiếu suy nghĩ, vả nếu nàng đoán lầm, trong thời gian ngắn chắc chắn Thẩm Lăng cũng dám tay nữa.
Cho nên hiện tại, chuyện nàng cần nhất là củng cố thực lực, để đến giao đấu tiếp theo, trong tay nàng đủ nhân lực, mới thể nắm chắc phần thắng.
"Trong thời gian cứ ở trong phủ dưỡng thương, chờ Trọng Hủ khỏe cho y về Thang gia ."
Đông Tẫn lập tức đáp: "Vâng."