Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 112
Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:57
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Dung Cẩm u oán về phía Vệ Như Sương, mẫu thiên vị quá mất.
"Cá chép ở hồ Hồng Kiều là ai bắt?" Vệ Như Sương coi nhẹ ánh mắt của y, lạnh lùng .
Hồ Hồng Kiều?
Cá chép?!
Vệ Trăn thấy trong lòng chợt lạnh.
Hồ Hồng Kiều tổng cộng hai mươi con cá chép, là mẫu bỏ nhiều tiền mua về tặng cho phụ , một con ngàn lượng, mang về từ hải ngoại.
Đây là chuyện ma ma ở Tê Loan Hiên cho nàng nhân lúc dạo.
Mười mấy con, hơn một vạn lượng!
Còn tính công nuôi dưỡng, tính ý nghĩa đại biểu trong đó.
Vệ Trăn nhắm mắt .
Nàng thật sự nghĩ tới, thứ nhất gặp rắc rối trong đời, gây họa lớn như !
Cố Dung Cẩm đợi Vệ Trăn mở miệng ưỡn thẳng cổ nhận tội: "Là con bắt."
"A tỷ gì cả."
Vệ Trăn mở mắt nghiêng đầu về phía y, trong lòng đột nhiên hiện lên khuôn mặt của Tề Vân Hàm.
'Ta gây họa, đều là mấy vị trưởng chịu phạt , về tiểu công t.ử phủ Quận chúa tới, đến lượt che chở y'.
Khi đó nàng thôi mong chờ, lòng đầy hâm mộ, nghĩ tới hôm nay nàng cũng cảm nhận loại cảm giác .
"Bang!" Lại là một tiếng vang giòn, Cố Dung Cẩm c.ắ.n răng kêu lên tiếng.
Vệ Trăn liếc lòng bàn tay đỏ lên của y, giật giật môi, đang định mở miệng thì Vệ Như Sương : "Ta là con ! Con mấy con cá đó là tốn nhiều tiền mua từ hải ngoại về ?!”
"Con một con quý giá cỡ nào hả?!"
"Tên nhóc nhà con, tay độc ác lắm, hai mươi con chỉ thừa bảy con, con bắt hết luôn !”
Cố Dung Cẩm: "... Con dám."
Vệ Trăn: "..."
Nàng yên lặng cúi đầu.
Vệ Như Sương tức đến nghẹn họng: "Con dám?! Còn chuyện nào mà con dám?!"
"Trong thiên hạ, cũng chỉ Cố Dung Cẩm con dám nướng cá chép mà tặng cho Quận mã, thấy con dám lắm đấy!"
Cố Dung Cẩm âm thầm kêu khổ trong lòng.
Gọi tên đầy đủ của y, cũng phụ con mà là Quận mã, điều chứng tỏ mẫu thật sự tức giận.
Cố tiểu công t.ử thì nhận: "Mẫu , con sai ."
"Đêm qua con uống rượu choáng váng, con nên bắt cá chép trong hồ Hồng Kiều, con sai ."
Vệ Trăn nhân tiện : "Mẫu , con..."
"Không cho con chuyện." Vệ Như Sương ngắt lời nàng: "Mặc dù con rõ tình hình, nhưng cá cũng ăn , trừng phạt cũng thiếu con !"
Vệ Trăn mấp máy môi, cúi đầu xuống, hốc mắt dần dần đỏ lên.
Không bởi vì răn dạy nên tủi , mà là loại cảm giác xa lạ khiến trong lòng nàng dâng lên gợn sóng, khiến nàng rõ ràng cảm giác , nơi là nhà của nàng.
Người nhà của nàng coi nàng là ngoài.
Không xa cách, cũng dè dặt, mà thật sự hòa nhập nàng gia đình .
Cố Lan Đình liếc Vệ Trăn đang cúi đầu, ho nhẹ một tiếng, ánh mắt Vệ Như Sương chợt lóe, tiếp tục hỏi: "Nửa đêm đến vườn rau núi bắt thỏ là đề nghị của ai?"
Vệ Trăn vội : "Là con..."
"Là đề nghị của con." Cố Dung Cẩm hùng hồn ngắt lời nàng: "A tỷ mới trở về bao lâu, phủ Quận chúa vườn rau, cho dù , cũng bên trong con thỏ."
"Bang!"
Vệ Như Sương nữa vung thước, Cố Dung Cẩm c.ắ.n răng chịu đựng, cuối cùng thoáng ánh mắt lo lắng của Vệ Trăn, y còn sợ c.h.ế.t khẽ: "A tỷ yên tâm, đau."
Vệ Trăn: "..."
Nàng thiếu niên đang che chở , ấn đường giật giật, lúc lời đúng lúc ?
Quả nhiên, Vệ Như Sương nheo mắt : "Không đau?!"
"Ý là phạt nhẹ?"
Cố Dung Cẩm giật một cái, điên cuồng lắc đầu: "Đau đau đau, mẫu , đau quá đau quá, cực kỳ đau!"
Vệ Như Sương lòng bàn tay đang đỏ lên của y, thước giơ lên nhưng cuối cùng hạ xuống, bà hừ lạnh một tiếng, : "Rau trong vườn tuyết vùi c.h.ế.t, ngược là các con đạp nát hơn phân nửa!"
Lúc tỷ hai mới hiểu , ‘tiệc rau’ sáng hôm nay từ mà đến, mặt đều hiện lên vẻ áy náy.
"Mẫu , nữ nhi sai ." Vệ Trăn khẽ.
Cố Dung Cẩm cũng vội vàng : "Nhi t.ử cũng sai !"
Vệ Như Sương Cố Lan Đình, chỉ thấy ông khẽ thở dài một , bước lên lấy cây thước trong tay Vệ Như Sương.
"Như Sương, nếu bọn nhỏ sai thì bỏ qua , trời đông giá rét, quỳ lâu hại đầu gối."
Vệ Trăn về phía đệm hương bồ nhồi dày gấp đôi, hề cảm thấy lạnh.
Vệ Như Sương tình nguyện : "Nếu phụ các con đỡ các con thì thôi miễn ba mươi thước còn ."
Cố Dung Cẩm bỗng nhiên ngẩng đầu trừng lớn mắt.
Ba mươi thước!
Vậy mà mẫu chuẩn phạt y ba mươi thước.
Đánh xong tay của y còn nữa ?!
Thế là, ánh mắt y về phía Cố Lan Đình tràn đầy cảm kích và cảm động, may mà phụ đỡ! Bằng thì kết cục của y sẽ thê t.h.ả.m.
Trong mắt Vệ Trăn thoáng qua một tia ánh sáng nhạt, khóe môi nhẹ nhàng cong lên.
Nàng cảm thấy, những lời về việc mẫu coi trọng phụ , vẫn còn đủ để hình dung tình cảm của mẫu dành cho phụ .
"Thước thể miễn, nhưng trừng phạt thể miễn!" Vệ Như Sương : "Từ hôm nay trở , Tê Loan Hiên và Chiêu Ngọc Hiên, một ngày ba bữa đều ăn rau xanh."
"Đến khi tất cả rau các con chà đạp hết sạch mới thôi!"
Vệ Trăn thản nhiên nhận hình phạt .
Cố Dung Cẩm kêu rên thành tiếng: "Trời ạ, quả nhiên nhân quả luân hồi, con cũng sắp biến thành con thỏ."
Vệ Trăn: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-112.html.]
Nàng cho rằng y kêu rên như là để cầu xin, nghĩ rằng chỉ là chấp nhận phận hô một câu như .
Quả nhiên, tư duy của thiếu niên cách nào đoán .
"Được , cả hai về viện của đóng cửa hối hai ngày!" Vệ Như Sương lệnh.
Vệ Trăn, Cố Dung Cẩm: "Vâng."
Vệ Như Sương và Cố Lan Đình nắm tay rời khỏi từ đường. Khi xa, Cố Lan Đình : "Như Sương, thật cần như ."
Vệ Như Sương nghiêm mặt : "Sao cần, con bé mới trở về, thể để lưu ấn tượng nghiêm khắc với con bé.”
"Nếu vì mà con bé sợ thì ?"
"Về bọn họ gặp rắc rối, vẫn là như , phụ trách phạt, phụ trách đỡ."
Cố Lan Đình Quận chúa vẻ mặt nghiêm túc bên cạnh, sự dịu dàng trong mắt càng ngày càng đậm.
Ông đưa tay ôm lấy eo Quận chúa, thả chậm bước chân: "Được, ."
"Còn nữa, cả loại cá chép mà thích nữa, sẽ sai mua về bổ sung." Vệ Như Sương .
Cố Lan Đình giật giật môi, nuốt lời từ chối xuống: "Ừ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Thứ ông thích cũng là cá chép, mà bởi vì bọn chúng là bà tặng cho ông , cho nên ông mới vô cùng trân trọng.
Những năm , sức khỏe ông , cực kỳ ít ngoài, bà cũng ở trong phủ bầu bạn ông , sợ ông cảm thấy nhàm chán, thỉnh thoảng bà tìm kiếm chút đồ quý báu giúp ông giải sầu.
Thật , ông cũng cảm thấy nhàm chán.
nếu như thể cho bà yên tâm một chút, ông sẽ bỏ qua tấm lòng của bà .
_
Cố Dung Cẩm đầu ngoài, thấy phụ mẫu thật sự rời , mới vội vàng lên, đưa tay đỡ Vệ Trăn dậy, : "A tỷ yên tâm, về mặc kệ tỷ gây họa gì, đều gánh tỷ."
Vệ Trăn trông thấy ánh sáng trong mắt thiếu niên, gật đầu: "Ừ.”
Lần , nàng nhất định sẽ bảo vệ A Cẩm của nàng thật .
Tỷ hai ngoài, Cố Dung Cẩm : "A tỷ, phụ , qua mười lăm là tỷ sẽ ở trong phủ Lãng Vương."
Vệ Trăn gật đầu: "Ừm."
Trong mắt Cố Dung Cẩm tràn đầy vẻ lo lắng và thương xót: "Tỷ kế thừa phủ Lãng Vương ý nghĩa như thế nào ?"
"Phải quân doanh, luyện tập kể ngày đêm, chừng tương lai còn trận g.i.ế.c địch, a tỷ, tỷ nhất định ư?"
Vệ Trăn mỉm dịu dàng, : "Ta , A Cẩm đừng lo lắng."
Cố Dung Cẩm mặt , lâu chuyện.
Mãi đến lúc họ đến chỗ rẽ ở hành lang, y mới ngừng bước về phía Vệ Trăn: "A tỷ, là bởi vì phủ Lãng Vương kế thừa nên tỷ mới ?"
Vệ Trăn ngẫm nghĩ, phản ứng đầu tiên là định phủ nhận.
nghĩ kỹ , cũng đúng là như thế.
Nếu phủ Lãng Vương sớm thừa kế, cũng thật sự cần rơi xuống vai của nàng.
mà...
Nàng là trưởng nữ phủ Quận chúa, từ lúc còn đời, vận mệnh của nàng định .
Vốn dĩ đó chính là trách nhiệm của nàng.
Nàng kịp mở miệng, giọng Cố Dung Cẩm nữa vang lên.
"Nếu là như thì để ." Đôi mắt thiếu niên sáng ngời và kiên quyết: "Bờ vai của dày rộng hơn a tỷ, để gánh chịu phần trách nhiệm ."
Vệ Trăn thiếu niên bằng giọng kiên quyết, hốc mắt cay.
Kiếp , hẳn là y cũng một khắc như , thời khắc , y ép bước triều đình, ép trưởng thành.
Cuối cùng, mất trong tay Thẩm Lăng.
Tiểu công t.ử nuông chiều từ bé, thể là đối thủ của kẻ ẩn núp nhiều năm như Thẩm Lăng.
Dưới ánh mắt kiên quyết nghiêm túc của Cố Dung Cẩm, Vệ Trăn vươn tay sửa sang vạt áo cho y, giọng dịu dàng: "Ta là trưởng tỷ, phần trách nhiệm vốn là của ."
"A Cẩm, chỉ cần a tỷ còn sống, sẽ vĩnh viễn sẽ che chở ."
Giờ khắc , cuối cùng Vệ Trăn cũng hiểu rõ sự bảo bọc của Tề gia với Tề Vân Hàm.
Dĩ vãng nàng cảm thấy, bảo vệ một , nên đặt đó trong nhà ấm, mãi đến khi thấy a nhảy nhót vui vẻ mặt, trong đầu của nàng chỉ một suy nghĩ.
Nàng hy vọng y vĩnh viễn giữ sự thuần túy , chỉ cần nàng còn sống, nàng nhất định sẽ bảo vệ y lưng, để y chịu bất cứ thương tổn gì.
"Huống hồ, trong lòng cũng phủ Lãng Vương." Vệ Trăn cảm xúc giãy giụa trong mắt thiếu niên, tiếp tục : "Ta thích cuộc sống tính khiêu chiến."
Cố Dung Cẩm nháy mắt mấy cái, một lúc lâu, thử : "Thật chứ?"
Vệ Trăn gật đầu: "Thật."
"Cho nên A Cẩm cần lo lắng như thế."
Cố Dung Cẩm bình tĩnh , xán lạn một tiếng: "Vâng, nếu là ngày nào đó a tỷ , a tỷ."
Vệ Trăn bật .
Loại chuyện một khi quyết định thì đường lui.
nàng vẫn nhẹ nhàng đồng ý: "Ừ."
Nỗi phiền não của thiếu niên đến nhanh, cũng nhanh, Cố Dung Cẩm nhanh ch.óng chuyển dời lực chú ý, : "Còn hơn mười ngày là a tỷ tới phủ Lãng Vương, trong thời gian , nhất định sẽ bạn với a tỷ."
Ánh mắt Vệ Trăn phức tạp.
Nếu là bạn như đêm giao thừa, cái giá trả khỏi quá lớn.
Cố Dung Cẩm cũng suy nghĩ trong lòng Vệ Trăn.
Y a tỷ sống ở Ngụy gia cũng sung sướng, từ nhỏ chỉ một lẻ loi trơ trọi ở trong viện, bạn chơi, cũng hạnh phúc, cho nên, y từng chút một bù đắp tất thảy những gì nàng bỏ lỡ.
"A tỷ, ngày mai chúng dạo thành Phụng Kinh ." A tỷ vây ở Ngụy gia nhiều năm như , chắc là còn dạo thành Phụng Kinh một vòng t.ử tế.
Vệ Trăn ánh mắt mong chờ của y, từ chối: "Ừ."
Cố Dung Cẩm thấy nàng đồng ý, vui vẻ ừ một tiếng.
Sau đó y bắt đầu đếm: "Phải chuẩn mấy chiếc xe ngựa theo, còn dẫn theo mười, , ba mươi thị vệ, phụ trách xách đồ, bảo vệ a tỷ."
Vệ Trăn nghiêm túc y liệt kê, trong lòng ấm áp.
"Chờ dạo thành Phụng Kinh xong, chúng đ.á.n.h mã cầu, đua ngựa... Cam đoan sắp xếp lịch trình mấy ngày nay của a tỷ đầy ắp!”
Y một câu, Vệ Trăn đáp một tiếng.
Đông Tẫn theo lưng hai , kìm lòng mà mắt cay cay.
Trước đây, nàng từng nghĩ Ngụy đại công t.ử và Ngụy tam cô nương đối xử với cô nương. giờ đây, khi so sánh, nàng mới thấy rõ ràng, chân tâm và giả ý vốn khác biệt đến nhường nào.