Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:02
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôi Tuyết Lăng là tiểu thư khuê các tay trói gà c.h.ặ.t, lưỡi đao cong lạnh lẽo dí sát cổ, nàng hề năng lực phản kháng, chỉ thể ép ngoài. Thôi Tuyết Lăng vốn lớn lên trong một danh môn vọng tộc, dù trong lòng hoảng loạn, nàng vẫn cố giữ vẻ đoan trang, chỉ nơi khóe mắt đỏ lên.
"Lùi !" Nam t.ử giọng khẩu âm Phụng Kinh, nhưng thanh loan đao trong tay thuộc về Tây Vu.
Thôi Tuyết Lăng trong tay , Vệ Trăn dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ thể chậm rãi lui về cùng Tô Vãn Đường, cố gắng đàm phán: "Ngươi đừng tổn thương nàng ."
"Cho một con ngựa, khỏi thành tự khắc sẽ thả !" Nam t.ử nghiến răng nghiến lợi : "Nếu , lập tức g.i.ế.c nàng !"
"Có mỹ nhân chôn cùng , cũng hề lỗ."
Lưỡi đao kề bên cần cổ trắng như tuyết, thoáng chảy một vệt đỏ tươi, ánh mắt Vệ Trăn co , : "Ta đồng ý với ngươi!"
"Vãn Đường, đưa ngựa cho ."
Mặc dù Tô Vãn Đường tình nguyện, nhưng trong tình hình như hiện tại, chỉ thể cứu , nàng lập tức hạ v.ũ k.h.í xuống, nhường đường.
Nam t.ử đẩy Thôi Tuyết Lăng lên ngựa cũng nhanh ch.óng tung nhảy lên, thúc ngựa chạy về phía ngoài thành, Vệ Trăn chút do dự trở lên ngựa đuổi theo.
"Thiếu chủ!"
Tô Vãn Đường vội vàng thả tín hiệu, nhanh đó một đội kỵ binh chạy đến, Tô Vãn Đường vội vã hô: "Hắn bắt cóc cô nương Thôi gia chạy khỏi thành, Thiếu chủ đuổi theo! Mau đuổi theo!"
Dứt lời, một nhóm mười đầu ngựa nhanh ch.óng đuổi theo.
_
Hai con ngựa lượt đến cửa thành, từ xa xa thị vệ thủ thành động tĩnh, thấy kẻ định bất chấp xông qua cổng thành, lập tức rút đao tiến lên ngăn cản: "Dừng , xuống ngựa kiểm tra!"
Ngựa chậm rãi tới gần, thị vệ mới rõ trong tay đối phương con tin, lập tức như gặp địch, quát lớn: "Dừng ! Người , ngăn !"
"Để !" Vệ Trăn gần như hô lên cùng lúc với thị vệ.
Thị vệ mở miệng trách cứ thấy Vệ Trăn giơ lệnh bài phủ Lãng Vương lên.
Vệ Trăn huấn luyện ở phủ Lãng Vương nửa năm, hôm nay là đầu tiên phủ, tất nhiên thị vệ nhận nàng, nhưng y phục và lệnh bài ai cũng thể nhận đây là vị chủ t.ử nào.
Mọi đều phủ Lãng Vương chỉ một vị cô nương, là Huyện chúa Nguyên Cẩn, cũng là thiếu chủ phủ Lãng Vương, Vệ Trăn.
Lúc , nam t.ử cưỡi ngựa đến cửa thành, thị vệ dám chần chờ vội vàng lùi phía nhường đường.
Gần như ngay lập tức, hai con ngựa lượt xông cửa thành.
Thị vệ về phía , thấy Vệ Trăn viện binh, vội vàng bảo mấy đuổi theo.
Bọn họ đuổi theo thì thấy Thôi Tuyết Lăng nam t.ử ném xuống ngựa.
"Xuy!" Vệ Trăn vội vã hô dừng ngựa, chạy nhanh về phía Thôi Tuyết Lăng đang mặt đất.
Thôi Tuyết Lăng võ công, lúc ném xuống ngựa chỉ dựa bản năng ôm lấy đầu, nhưng ném như , vẫn là hôn mê bất tỉnh.
"Thôi cô nương!"
Vệ Trăn nhanh ch.óng kiểm tra xem tình hình của nàng , dặn dò thị vệ thủ thành đuổi tới: "Gãy chân trái, tay gãy xương, mang cáng cứu thương tới lập tức đưa Thôi cô nương đến y quán gần đây."
"Phái tới Thôi phủ báo tin."
Thị vệ đồng ý, Vệ Trăn dậy lên ngựa tiếp tục đuổi theo.
"Người , nhanh, báo cho Thôi phủ!"
"Giá!"
"Giá!"
...
Lúc , binh sĩ phủ Lãng Vương cũng đuổi theo, dẫn đầu giục ngựa giơ lệnh bài bên hông lên, trầm giọng quát: "Phủ Lãng Vương, cho !"
Thị vệ thủ thành đương nhiên dám cản, vội vàng lui phía .
"Thiếu chủ hướng nào?"
Binh sĩ dẫn đầu thoáng qua cô nương đang thị vệ đặt lên cáng cứu thương, trầm giọng hỏi.
"Hướng bên ."
Thị vệ mới xong, một đoàn lập tức xông ngoài tựa như mũi tên rời cung.
Bởi vì Tô Vãn Đường tìm ngựa nên chậm phía một cách, khi nàng tới Thôi Tuyết Lăng đưa y quán, thị vệ thấy nàng , đợi nàng hỏi chỉ về một hướng: "Tô cô nương, Huyện chúa Nguyên Cẩn về phía bên !"
Tô Vãn Đường cảm ơn, lập tức giơ roi thúc ngựa chạy .
Bởi vì chậm trễ chút thời gian ở ngoài thành, Vệ Trăn mất dấu nam t.ử, mãi đến hơn nửa canh giờ , nàng đuổi tới khách điếm đầu tiên ở ngoại thành, mới phát hiện ngựa của Tô Vãn Đường.
Vệ Trăn bước nhanh khách điếm, trong khách điếm chỉ hai bàn khách đang ăn cơm, tiểu nhị đang lau bàn, thấy nàng vội vàng tiến lên đón: "Khách quan nghỉ chân là ở trọ?"
Vệ Trăn chung quanh một vòng, thấy nam t.ử, bèn rút lệnh bài từ bên hông, hỏi: "Chủ nhân của con ngựa bên ngoài ở ?"
Tiểu nhị thấy lệnh bài phủ Lãng Vương, hoảng sợ định hành lễ Vệ Trăn ngăn : "Chỉ cần trả lời câu hỏi của là ."
Tiểu nhị lau mồ hôi trán, lúc mới : "Ước chừng non nửa khắc , một nam t.ử trẻ tuổi tới đây, đó đổi ngựa với khách điếm chúng . Ta nhận con là chiến mã, vốn dám đổi, nhưng đó thực sự quá hung hãn, tiến bắt lấy một của chúng , nếu đổi ngựa cho thì sẽ g.i.ế.c sạch . Ta thể gì khác hơn ngoài việc đổi ngựa cho ."
"Sau khi đó ngựa thì vội vàng rời ."
Vệ Trăn trầm giọng : "Đi về hướng nào?"
Tiểu nhị vội : "Đi hướng phía Đông, về phía Đông ."
Vệ Trăn do dự thêm nữa, bảo tiểu nhị dắt cho nàng một con ngựa đuổi theo hướng Đông.
Nàng chỉ chậm hơn một chút, đến khách điếm nàng non nửa khắc, đủ thấy kỹ thuật cưỡi ngựa của cao cường đến nhường nào!
theo nàng , kỹ năng cưỡi ngựa của Tây Vu còn lâu mới đạt đến trình độ , mà trong bốn nước lớn, nước am hiểu cưỡi ngựa nhất là Nam Hào!
Mặc dù Bắc Lãng cũng thịnh hành cưỡi ngựa b.ắ.n tên, ngay cả cô nương khuê các cũng cưỡi ngựa, nhưng nếu thật sự so sánh, Bắc Lãng còn thể tinh thông bằng Nam Hào sống lưng ngựa.
Người giả mạo Bắc Lãng, lấy cắp bản đồ thành Phụng Kinh, cầm loan đao Tây Vu bắt cóc con tin, nhưng tinh thông thuật cưỡi ngựa!
Mưu lược như , tuyệt đối hạng tầm thường!
Không đúng!
Vệ Trăn đột nhiên ghìm c.h.ặ.t dây cương!
Trong mắt nàng nhanh ch.óng lướt qua một tia sáng.
‘Người đó tiến bắt lấy của chúng , đổi ngựa sẽ g.i.ế.c sạch .’
'Đi hướng phía đông, phía đông.'
Vệ Trăn bỗng nhiên kéo dây cương, đầu ngựa !
Nàng khách điếm lâu như chỉ thấy một tiểu nhị, bắt đầu từ lúc nàng hai bàn khách ăn cơm từng nhúc nhích!
Hắn vẫn còn ở trong khách điếm!
Quả nhiên, khi Vệ Trăn nữa xuất hiện ở khách điếm, trong khách điếm ai, tiểu nhị thấy nàng thì sợ hãi quỳ xuống: "Quý nhân, tiểu nhân cố ý lừa gạt, là kẻ uy h.i.ế.p chúng , trói chưởng quỹ và mấy tiểu nhị của chúng , uy h.i.ế.p tiểu nhân và khách khứa ăn cơm ở đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-116.html.]
Vệ Trăn nhắm mắt , là nàng chủ quan.
Lúc , một đội binh sĩ cũng đuổi tới nơi , Tô Vãn Đường theo sát phía .
"Thiếu chủ!"
"Thiếu chủ!"
Tiểu nhị thấy cảnh , dọa đến mức liên tục cầu xin tha thứ: "Tiểu nhân thật sự là đồng lõa, là ..."
"Hắn về hướng nào?" Vệ Trăn cắt ngang lời .
Tiểu nhị sững sờ, lắc đầu: "Tiểu nhân cũng , cô nương là tiểu nhân lập tức hậu viện, chỉ thấy chưởng quỹ và tiểu nhị của chúng đều đ.á.n.h ngất xỉu, thấy."
"Hẳn là còn chạy xa, chúng chia đuổi theo." Đội trưởng Tiêu Hà .
Vệ Trăn lên tiếng, nàng xua tay hiệu bọn họ im lặng, đó nhắm mắt bình tĩnh suy nghĩ cẩn thận.
Giả mạo Bắc Lãng, bắt cóc ở quán rượu, cầm loan đao của Tây Vu, giỏi cưỡi ngựa như Nam Hào...
Rõ ràng thể với kéo dài cách với nàng, còn kịp suy nghĩ bày vở kịch ở khách điếm, chỉ to gan, còn ngông cuồng!
Vệ Trăn bỗng nhiên mở mắt, hỏi: "Gần đây bến tàu ?"
Tiểu nhị vội : "Đi về hướng Tây - Nam một bến tàu."
Vệ Trăn bước nhanh ngoài: "Đi bến tàu!"
Tiêu Hà hiểu: "Bến tàu?"
"Hắn ngụy trang Bắc Lãng, Tây Vu, Nam Hào, còn thiếu Đông Nhữ." Vệ Trăn : "Người Đông Nhữ am hiểu tính nước, sẽ đường thủy."
Một đoàn nhanh ch.óng chạy tới bến tàu.
bọn họ vẫn chậm một bước.
Vệ Trăn thuyền buồm xa, sắc mặt vô cùng u ám.
Đám Tiêu Hà tức giận c.h.ử.i thành tiếng.
Tô Vãn Đường vụt một roi xuống đất, c.ắ.n răng : "Hắn là cá trạch , trơn trượt thế!"
Đám Vệ Trăn, Tiêu Hà: "..."
Tức giận xong, vẫn bắt.
"Lập tức điều tra xem thuyền của bến thể cập bến ở những !" Vệ Trăn lệnh.
"Vâng." Tiêu Hà nhận lệnh rời .
Không bao lâu , trở về.
Hắn cầm nhánh cây vẽ tuyến đường mặt đất: "Trong vòng một canh giờ dọc theo con đường thể cập bờ ở hai bến tàu , đó dọc về hướng đông, đến bến tàu Ly Thành thể thẳng đến Đông Nhữ."
Vệ Trăn chằm chằm mấy vị trí Tiêu Hà khoanh , trầm tư một lúc lâu, đó đột nhiên : "Có con đường nào thể về thành Phụng Kinh nhanh hơn đường thủy?"
Đám Tiêu Hà đều sững sờ, Tô Vãn Đường nhanh mồm hỏi: "Hắn sẽ về thành Phụng Kinh?!"
Khó khăn lắm mới thoát , thể về thành Phụng Kinh.
Vệ Trăn trầm mặc một lát, : "Hắn trộm bản đồ, nhưng dọc theo con đường , ngoại trừ bầu rượu , mang theo bất kỳ vật gì."
"Sau khi bản đồ đ.á.n.h mất, thành Phụng Kinh giới nghiêm, cũng đuổi bắt, lúc ắt hẳn sẽ mạo hiểm liên lạc với khác, cho nên thể còn kịp giao đồ cho nó."
"Mà nếu chỉ thoát khỏi chúng , cần lòng vòng như ."
"Ở khách điếm dùng kế dẫn chạy về hướng Đông, mục đích đúng là để cho tránh bến tàu." Vệ Trăn : "Bởi vì nếu đuổi dọc theo đường lớn, nhất định sẽ ngang qua bến tàu , mà thuyền xuất phát theo giờ cố định. Nếu tìm cách dẫn rời , thì khi kịp lên thuyền, tất đuổi kịp ."
Hắn tranh thủ thời gian để tạo cách với nàng.
"Nếu chỉ thoát , thì với kỵ thuật của , sớm bỏ xa . mạo hiểm lên thuyền ở chỗ , chỉ một khả năng, về thành Phụng Kinh."
Tô Vãn Đường mà như lọt trong sương mù, nhưng dù hiểu rõ lắm, nhưng nàng vẫn tin tưởng Vệ Trăn tuyệt đối, lập tức hỏi: "Vậy bây giờ chúng gì?"
Vệ Trăn về phía Tiêu Hà, lập tức kịp phản ứng, dùng nhánh cây chỉ điểm nào đó mặt đất: "Nơi thể về thành Phụng Kinh mà cần đường thủy."
"Cửa thành nào?"
"Cửa thành Bắc." Tiêu Hà .
Vệ Trăn ngước mắt về phía thuyền buồm biến thành một cái chấm đen nhỏ, một hồi, : "Ngươi dẫn đường thủy đuổi theo, nhớ rõ động tĩnh lớn một chút.”
"Tô Vãn Đường và về thành Phụng Kinh, đến phủ Lãng Vương điều hai đội bố trí mai phục ở cửa thành Bắc!"
"Lại điều thêm hai đội điều tra viện t.ử , lục soát từng tấc một! Dù tìm thấy dư đồ , vẫn lưu năm âm thầm theo dõi."
Tiêu Hà, Tô Vãn Đường: "Vâng."
Nói xong, Vệ Trăn và Tô Vãn Đường ngựa về thành, nhóm Tiêu Hà ở bến tàu chờ đợi chuyến tàu tiếp theo.
Hai nhanh ch.óng cưỡi ngựa băng qua rừng lúc, Tô Vãn Đường nhịn hỏi: "Một ngụy trang bốn nước, rốt cuộc là nước nào?”
Vân Mộng Hạ Vũ
"Giá!" Vệ Trăn vung roi, một hồi lâu mới : "Có nhiều thứ dễ ngụy trang, nhưng vài thứ thể."
Tô Vãn Đường nhíu mày: "Ý Thiếu chủ là?"
"Khẩu âm thể bắt chước, loan đao thể lấy bằng nhiều cách khác , đường thủy đại biểu cho Đông Nhữ." Vệ Trăn : "Mà thuật cưỡi ngựa, là điều thể học trong một sớm một chiều ."
Hắn cưỡi ngựa quá thuần thục, như thể tài nghệ cưỡi ngựa đó từ khi mới sinh , khắc sâu trong xương tủy.
Tô Vãn Đường hiểu rõ: "Hắn là Nam Hào!"
Vệ Trăn từ chối cho ý kiến, một lúc lâu mới : "Trước khi chứng cứ thể xác định, cũng thể thiên phú cưỡi ngựa, cố tình dùng nó để đ.á.n.h lạc hướng chúng ."
Tô Vãn Đường khẽ gật đầu: "Vâng."
"Sau khi về thành, ngươi thăm Thôi cô nương , nếu nàng tỉnh, hỏi xem khi chúng tới trong quán rượu xảy chuyện gì."
Vệ Trăn : "Ta phủ Lãng Vương điều ."
"Vâng."
_
Vệ Trăn bố trí mai phục ở cửa thành Bắc xong, Tô Vãn Đường mới đến, thấy sắc mặt nàng khá là khó coi, Vệ Trăn : "Thế nào?"
Tô Vãn Đường nhíu mày : "Ta thấy Thôi cô nương."
Vệ Trăn sững sờ: "Hử?"
"Ta hỏi thị vệ , thị vệ bọn họ đưa đến y quán lâu thì Thôi gia đến, bọn họ cũng canh giữ ở nơi đó, tới y quán , d.ư.ợ.c đồng Thôi cô nương đón về Thôi gia, hơn nữa Thôi gia còn dẫn cả lang trung khám bệnh cho Thôi cô nương ."
Tô Vãn Đường : "Sau đó tới Thôi gia, nhưng Thôi gia đóng cửa tiếp khách, Thôi cô nương thương nghiêm trọng, cho thăm hỏi."
Chuyện khác Vệ Trăn cũng cảm thấy kinh ngạc, nhưng một điều khiến nàng thấy kỳ lạ.
Thôi gia là thế tộc danh môn, trong phủ chỉ phủ y, thậm chí thể mời ngự y ở trong cung đến khám bệnh, vì bọn họ dẫn một lang trung của y quán nhỏ ?