Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:03
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa thành Bắc.
Từ khi Binh bộ đ.á.n.h mất bản đồ, lệnh kiểm soát các cổng thành thắt c.h.ặ.t. Từ sáng sớm, cửa thành xếp hàng dài chờ xét duyệt.
Vệ Trăn ở chỗ tối, cẩn thận quan sát dòng thành.
"Đã qua hai ngày, thật sự sẽ trở về , vả khi nào trộn thành ?" Tô Vãn Đường ở bên cạnh nàng, cau mày .
Cửa thành mở , đội ngũ bắt đầu di chuyển về phía .
Vệ Trăn lắc đầu: "Hắn còn thành."
Hai ngày nàng gần như canh giữ ở chỗ rời một tấc, thị vệ thủ thành cũng buông tha bất kỳ một khả nghi nào, những quán rượu dọc theo con đường từ gian viện t.ử tới cửa thành Bắc cũng đều bất kỳ động tĩnh gì.
"Bên phía Thôi gia thế nào?"
Tô Vãn Đường: "Bề ngoài vẫn như thường, chỉ là gặp Thôi cô nương."
Trong lòng Vệ Trăn càng thêm nghi hoặc.
Thôi Tuyết Lăng thương tay và chân, hề tổn hại đến dung nhan, vả Tô Vãn Đường là dùng lý do điều bản đồ để gặp , Thôi phủ lý do gì để né tránh.
"Vị lang trung trở về ?"
Tô Vãn Đường lắc đầu: "Chưa."
"Kể từ ngày đó khi Thôi phủ thì từng ngoài."
Vệ Trăn nhíu mày, đáy lòng càng thêm lo lắng.
Xem , nàng đích tới Thôi phủ một chuyến.
"Dừng xe, kiểm tra!"
Tiếng thị vệ cản xe ngựa truyền đến, Vệ Trăn nghiêng đầu , đúng lúc thấy màn xe một cái quạt xếp xốc lên, lộ một khuôn mặt như ngọc.
Ánh mắt Vệ Trăn co .
Là .
Nửa năm , từ trời giáng xuống cứu tỷ bọn họ. Nay nàng rời phủ Lãng Vương, gặp .
"Đại nhân, hôm nay tra xét nghiêm thế?" Đường Trăn biểu hiện phối hợp với thị vệ điều tra, chỉ thuận miệng hỏi một câu.
Thị vệ dĩ nhiên thể tiết lộ nội tình, kiên nhẫn : "Phụng lệnh hành sự, bớt lắm lời!"
Đường Trăn cũng tức giận, : "Vậy thì các vị đại nhân cần lục soát cẩn thận."
Xe ngựa dị thường, thị vệ lục soát xong thì thả .
Vệ Trăn xe ngựa xa, vốn dĩ cho Tô Vãn Đường theo điều tra , nhưng nghĩ , võ công của hơn xa Tô Vãn Đường. Giờ bảo nàng tới việc thể theo , nếu phát hiện mà gặp nguy hiểm thì .
Thố Thập Bát, Thố Thập Cửu am hiểu theo dõi, nhưng khi Thái t.ử và Tây Vu khai chiến hai rời chạy tới biên thành.
Nàng huấn luyện trong phủ Lãng Vương, bọn họ cần ở bên cạnh bảo vệ nàng, cho nên khi chiến sự nổi lên, nàng bảo bọn họ trở về bên cạnh Thái t.ử.
Vệ Trăn nghiêng đầu về phía cửa thành, ánh mắt vô tình xẹt qua nơi nào đó, nàng tập trung đó nhanh ch.óng tới.
"Thiếu chủ, thế?" Tô Vãn Đường thấy cũng vội vàng theo.
Vệ Trăn đến vị trí xe ngựa mới dừng , dấu vết giống như một bãi nước đọng mặt đất, nếu kỹ, căn bản phát hiện .
Thị vệ phát hiện Vệ Trăn, cũng tới: "Huyện chúa, là phát hiện gì ?"
Vệ Trăn chậm rãi xổm xuống, đưa tay chạm vũng nước đọng, đặt lên mũi, đó sắc mặt chợt đổi: "Người chiếc xe ngựa uống rượu ?"
Thị vệ lắc đầu: "Không ngửi thấy mùi rượu, cũng tỉnh táo, trông giống uống rượu."
Lúc Tô Vãn Đường cũng chạm dấu vết mặt đất, khi ngửi thử thì nhướng mày: "Là rượu!"
Vệ Trăn trầm mặt về phía phương hướng xe ngựa rời , lạnh lùng : "Đuổi theo!"
Dứt lời, binh sĩ ẩn núp trong chỗ tối hiện , đuổi theo xe ngựa.
Vệ Trăn và Tô Vãn Đường cũng trở lên ngựa theo sát phía .
Binh sĩ đuổi tới chiếc xe ngựa trong một ngõ hẻm.
Lúc Vệ Trăn và Tô Vãn Đường đến, xe ngựa hai đội binh sĩ bao vây.
"Thiếu chủ, ở bên trong."
Vệ Trăn kéo căng cương ngựa, chằm chằm xe ngựa.
Vào lúc tất cả nín thở tập trung, màn xe xốc lên, một cảnh tượng quen thuộc xuất hiện mắt Vệ Trăn.
Một thanh đao vắt ngang cổ của vị công t.ử diện mạo như ngọc, kẻ bắt cóc chính là tên gián điệp là nước nào lẩn trốn ba ngày, trở về thành Phụng Kinh .
"Huyện chúa Bắc Lãng, là xem thường ngươi ." Sắc mặt nam t.ử khó coi chằm chằm Vệ Trăn, lạnh : "Một mặt phái đuổi theo theo đường thủy, hạ thấp sự đề phòng của , một mặt bố trí mai phục tại cửa thành Bắc, thật sự là giỏi tính toán!"
Vệ Trăn Đường Trăn đang bắt cóc, lạnh nhạt : "Vẫn bằng thủ đoạn của ngươi, suýt chút nữa để ngươi trốn thoát ngay mí mắt."
Nam t.ử nheo mắt , : "Ngươi phát hiện bằng cách nào, thế nào sẽ trở về."
Vệ Trăn trả lời câu hỏi thứ nhất của , trầm mặc một lát, đó chằm chằm và : "Địa đồ còn ở trong thành Phụng Kinh, đương nhiên ngươi sẽ trở về."
Sắc mặt nam t.ử khẽ đổi vì lời của nàng, mặc dù cực kỳ nhỏ, nhưng vẫn Vệ Trăn phát hiện, nàng tiếp tục : "Nếu đoán sai, đồ đang giấu ở ngay trong viện t.ử ."
Ánh mắt nam t.ử lóe lên, cụp mắt lạnh lên tiếng: "Địa đồ sớm chuyển cho đồng bọn, ngươi tìm thấy."
Vệ Trăn giật giật ngón tay.
Địa đồ ở gian viện t.ử .
Sẽ ở chỗ nào?
Sau khi đ.á.n.h cắp bản đồ bại lộ hành tung Binh bộ truy sát một đêm, ngày kế tiếp bọn họ tìm gian viện t.ử .
Hẳn là thời gian giấu nó ở nơi khác mới đúng.
Trong thời gian , ngoại trừ gian viện t.ử , còn thể giấu ở nơi nào?
Trong thời gian , chỉ từng quán rượu...
"Nếu bản đồ mang , ngươi chạy trốn còn trở về gì?"
Nam t.ử khẽ c.ắ.n môi, gì.
Vệ Trăn đang tiếp tục thăm dò thì thấy kề đao sát cổ Đường Trăn: "Ngươi quản trở về gì!"
"Tất cả rời khỏi ngõ nhỏ, bằng thì, lập tức g.i.ế.c !"
Vệ Trăn nhúc nhích, cũng bảo lùi .
Đường Trăn Thôi Tuyết Lăng.
Thôi Tuyết Lăng là nữ t.ử yếu đuối tay trói gà c.h.ặ.t, còn phận đầy nghi vấn, tên trốn ở trong xe ngựa của thành, với nàng chứng kiến võ công của .
Theo lý thuyết, nên bắt mới đúng.
Tô Vãn Đường Vệ Trăn, thoáng chốc hiểu : "Ngươi trốn ở trong xe ngựa của thành, khó đảm bảo cá mè một lứa, đang diễn kịch cho chúng xem!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-117.html.]
Nam t.ử như chuyện gì, đao trong tay dịch chuyển chút nào nương tay, lập tức bắt đầu m.á.u tươi chảy xuống, chỉ mấy giây mà vạt áo màu trắng của Đường Trăn nhuộm đỏ.
"Nếu các ngươi hoài nghi, thì bằng tiễn lên đường giúp các ngươi?"
Một đao tàn nhẫn hơn bắt Thôi Tuyết Lăng con tin nhiều.
Tô Vãn Đường khỏi nhíu c.h.ặ.t mày, về phía Vệ Trăn: "Thiếu chủ?"
Vệ Trăn vẫn nhúc nhích, mà là về phía Đường Trăn: "Ta nhớ là võ công của Đường công t.ử tệ."
Đường Trăn thì sửng sốt, đó khổ : "Hóa cô nương còn nhớ rõ ."
Tô Vãn Đường và hai đội binh sĩ đều kinh ngạc thôi, lập tức về phía Vệ Trăn.
Thiếu chủ quen ?
Vệ Trăn trả lời, chỉ lẳng lặng chờ đáp án.
Đường Trăn khổ : "Ta từ ngoại thành vận chuyển một lô hàng về kinh, đường vô tình trúng kế của , trúng nhuyễn cân tán, bắt dẫn thành, cách nào khác chỉ thể đồng ý."
"Lúc thị vệ điều tra xe của ngươi, ngươi thể cầu cứu." Vệ Trăn .
Đường Trăn: "Trước khi thành, cho uống một viên t.h.u.ố.c độc, chỉ t.h.u.ố.c giải, dám dùng tính mạng để đặt cược."
"Hắn trốn ở chỗ nào?"
"Dưới nhuyễn tháp là trống rỗng, vốn dĩ dùng để giấu vật phẩm quan trọng." Giọng Đường Trăn càng ngày càng yếu.
Hết thảy đều hợp lý, giống bộ.
Tô Vãn Đường lung lay sắp đổ , nhíu mày: "Thiếu chủ, sắp chịu nữa ."
Vân Mộng Hạ Vũ
"Ta đếm tới ba!" Nam t.ử : "Nếu như lùi , sẽ g.i.ế.c !"
"Một."
"Hai!"
Ánh mắt nam t.ử chợt đổi, đang chuẩn tay thì Vệ Trăn : "Khoan !"
Nàng ngăn , đó lệnh: "Lui phía !"
Vì bắt , bọn họ gần như liên tục nghỉ suốt mấy ngày đêm, mắt thấy sắp bắt sinh biến cố như , trong lòng ai cũng đều thấy cam lòng.
tay là một mạng sống sờ sờ, dù cho bọn họ cam lòng đến cũng chỉ thể ưu tiên bảo vệ con tin.
Thế là, một đoàn chậm rãi lui khỏi ngõ nhỏ.
Vừa ngõ nhỏ, Vệ Trăn nghiêng nhỏ giọng gì đó với Tô Vãn Đường, nàng ngẩn đó ánh mắt sáng lên: "Vâng."
Tô Vãn Đường đầu ngựa rời lâu, bên trong truyền đến tiếng la hoảng sợ: "Có ai , ai , cứu công t.ử nhà chúng với."
Vệ Trăn dẫn theo hai đội tiến ngõ nhỏ, thấy Đường Trăn đầy m.á.u dựa lòng hầu, nàng xuống ngựa đến gần xem xét, đó lệnh: "Đưa y quán!"
Mấy lính tiến lên đỡ lên xe ngựa, nhanh ch.óng chạy tới y quán, Vệ Trăn cũng theo.
"Vị công t.ử trúng nhuyễn cân tán, còn trúng một loại độc tên, cộng thêm việc mất m.á.u quá nhiều mới thể hôn mê bất tỉnh." Lang trung kiểm tra xong thì .
Vệ Trăn mệt mỏi day ấn đường.
Sau một lúc lâu, nàng : "Để mấy trông chừng ở chỗ , những còn theo ."
"Vâng."
_
Quán rượu.
Nam t.ử áp sát góc tường chằm chằm quán rượu cách đó xa, đảo mắt một vòng bốn phía phát hiện gì khác thường, nhanh ch.óng .
mới cửa phát hiện đúng, mà lúc rút lui cũng còn kịp .
Tô Vãn Đường vung trường thương đ.á.n.h thẳng mặt , vô thức tông cửa xông , binh sĩ mai phục sẵn cắt đứt đường lui.
"Quản nhiên Thiếu chủ liệu sự như thần! Tô Vãn Đường lạnh : "Giờ để xem ngươi thể chạy !"
Nàng men theo đường tắt roi thúc ngựa chạy tới nơi lập tức thả tín hiệu, binh sĩ canh giữ ở ngoài viện t.ử cách đó xa lập tức chạy tới, bọn họ mới mai phục xong thì chui đầu lưới.
Sau vài chiêu, nam t.ử chống thế tấn công của đông , tìm cơ hội chạy trốn thấy bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân mạnh và đều.
Tô Vãn Đường : "Tổng cộng điều động của sáu đội để bắt ngươi, ngươi hẳn nên cảm thấy vinh hạnh ."
Nam t.ử siết c.h.ặ.t nắm tay.
Hắn trốn thoát , trầm mặc một lúc lâu đó buông loan đao.
Lúc Tô Vãn Đường cũng sai trói .
Vệ Trăn lúc đuổi tới.
"Thiếu chủ, bắt ." Tô Vãn Đường hưng phấn .
Vệ Trăn gật đầu ừ một tiếng, về phía ông chủ và tiểu nhị quán rượu Tô Vãn Đường khống chế từ : "Đồ ?"
Tô Vãn Đường nụ mặt cũng nhạt , vung trường thương lên chỉ gián điệp : "Ngươi giấu bản đồ ở chỗ nào? Nói!"
Tên gián điệp hừ lạnh một tiếng, nhắm mắt .
Hiển nhiên là ý định mở miệng.
Trong lòng Vệ Trăn bây giờ sẽ hỏi gì, nàng lệnh: "Phong tỏa quán rượu , tìm từ trong ngoài!"
Tô Vãn Đường: "Vâng."
Nhiệm vụ là tìm bản đồ, chỉ bắt là đủ.
để tránh biến cố xảy , Vệ Trăn cũng trì hoãn quá lâu, lúc lập tức đưa đến Đại lý tự, tự tay giao cho Bàng Đồ trở về phủ Lãng Vương.
Chỉ mới cửa, hạ nhân bẩm báo Tề Vân Hàm tới, đợi từ lâu.
Vệ Trăn sững sờ, đó vội vàng bước nhanh tới chính sảnh.
Tính toán thời gian, nàng và Tề Vân Hàm nửa năm gặp.
Ngày thành hôn của nàng và Thẩm Lăng cũng càng ngày càng gần.
Trong nửa năm , nàng và Chử Yến từng gửi thư qua mấy , ban đầu nàng định nghĩ cách phá hỏng hôn lễ .
Trước mắt chuyện khác còn thời gian bàn bạc kỹ hơn, thận trọng từng bước, nhưng một khi hôn lễ thành, chẳng khác nào là để Tề Vân Hàm nhảy hố lửa, còn đường lui.
Chử Yến bảo nàng đừng sốt ruột, hãy chăm chỉ huấn luyện, hôn sự của Tề Vân Hàm còn sốt ruột hơn nàng.
Về phần là ai, Vệ Trăn suy đoán, nhưng cũng chắc chắn, chẳng qua Chử Yến như thế, nàng đành yên lặng theo dõi tình hình .
Nếu thật sự đến mười sáu tháng Mười còn động tĩnh, hơn nữa cũng tìm chứng cứ liên quan tới bộ mặt thật của Thẩm Lăng, nàng sẽ thuê , nội ứng ngoại hợp cướp tân lang!
--------------------
Tác giả lời :
Không sai, chính là cướp tân lang, cướp tân nương sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của cô nương.