Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:04
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vân Hàm."

Vào khoảnh khắc Vệ Trăn xuất hiện ngoài phòng, Tề Vân Hàm lập tức dậy nghênh đón: "Trăn Trăn."

Nàng gọi xong thì chợt dừng bước, ngơ ngác Vệ Trăn về phía .

Nửa năm gặp, vẫn là đó, nhưng nàng cảm thấy chỗ nào đó khác biệt.

Hình như Vệ Trăn cao hơn, gầy hơn một chút, cũng càng thêm lóa mắt hơn một chút.

"Vân Hàm."

Vệ Trăn đến mặt nàng , thấy nàng sững sờ thì lên tiếng gọi.

Tề Vân Hàm hồn, ôm lấy nàng.

"Nửa năm gặp, nhớ ngươi lắm."

Vệ Trăn khẽ cong môi, cũng ôm lấy nàng : "Ta cũng thế."

"Ta từng tới thăm ngươi, nhưng phủ Lãng Vương cho ." Hai ôm một hồi lâu, Tề Vân Hàm mới buông nàng , : "Hai ngày ngươi phủ, mới thể gặp ngươi."

Nghe nàng tủi , Vệ Trăn vỗ nhẹ lên lưng của nàng , dịu giọng : "Vốn dĩ đang chuẩn thăm ngươi, nhưng kết thúc khảo sát nhận nhiệm vụ, nên mới chậm trễ."

Tề Vân Hàm đ.á.n.h giá nàng từ xuống một , ánh mắt lóe sáng, : "Trăn Trăn càng ngày càng xinh ."

Vệ Trăn tiểu cô nương thơm tho mềm mại mặt, nhịn giơ tay nhéo mặt của nàng : "Vân Hàm cũng càng ngày càng ."

Tề Vân Hàm mặc cho nàng bóp xong, kéo cánh tay nàng : "Nhiệm vụ ?"

Bản đồ và gián điệp đều là chuyện quan trọng, thể tùy ý lộ , Vệ Trăn tỉ mỉ, chỉ chọn một vài điểm: "Cũng hòm hòm ."

Tề Vân Hàm ừ một tiếng, hỏi nhiều nữa.

Hai trò chuyện câu câu một lúc lâu, Tề Vân Hàm mới thử : "Trăn Trăn, bên phía Thôi tỷ tỷ xảy chuyện gì ?"

Vệ Trăn sớm Tề Vân Hàm lời , đại khái cũng đoán là vì chuyện của Thôi gia, nhưng vẫn : "Vì hỏi như ?"

"Hai ngày Thôi tỷ tỷ bắt cóc thương, nhị ca ca của cực kỳ lo lắng, nhưng mấy ngày liên tiếp tới thăm đều từ chối ngoài cửa, nhị ca ca đành tới nhờ , nhưng cũng thấy Thôi tỷ tỷ, cho nên mới nghĩ đến hỏi Trăn Trăn xem ngươi tình huống gì bên trong đó ." Tề Vân Hàm .

Vệ Trăn mượn động tác uống che sự kinh ngạc trong mắt.

Tô Vãn Đường tới thăm, nếu là Thôi gia để cho cô nương nhà quấn cuộc phong ba , thể miễn cưỡng hiểu , nhưng vì ngay cả Tề Vân Hàm cũng thể gặp Thôi Tuyết Lăng.

"Theo , Thôi cô nương cũng đáng ngại, mấy ngày nay lẽ là bởi vì thương gặp ." Vệ Trăn : "Vân Hàm cũng đừng lo lắng quá, lẽ qua mấy ngày nữa là thôi."

Tề Vân Hàm nàng như cũng yên tâm: "Không gì đáng ngại là ."

"Trăn Trăn , mấy ngày nay nhị ca ca yên trong phủ, ồn ào đòi mẫu cầu hôn, mẫu nhị ca ca quấn lấy còn cách nào, đang tìm bà mối."

Vệ Trăn cũng khỏi nhớ tới cảnh tượng lúc ở tiệc ngắm hoa Tề gia, trong những mảng sắc màu rực rỡ, trong mắt nhị công t.ử Tề gia chỉ Thôi Tuyết Lăng, chỉ là Thôi Tuyết Lăng cũng ý đó ?

" Trăn Trăn, còn một chuyện..."

Tề Vân Hàm mấp máy môi, do dự mở miệng.

Vệ Trăn: "Vân Hàm cứ đừng ngại."

Ánh mắt Tề Vân Hàm đổi liên tục, một hồi lâu mới : "Trăn Trăn chiến sự ở biên thành thế nào , Thái t.ử ca ca... bọn họ, đều mạnh khỏe chứ?"

Thái t.ử ca ca... bọn họ?

Vệ Trăn im lặng một lúc, vờ như lơ đãng : "Vân Hàm hỏi Tống đại nhân ?"

Ánh mắt Tề Vân Hàm lóe lên, đầu: "Không! Ai hỏi y chứ! Chính miệng y từng đời chúng sẽ gặp mặt nữa, mới thèm hỏi y! Ta chỉ quan tâm Thái t.ử ca ca!"

Vệ Trăn: "..."

Thôi .

"Một tháng nhận thư của điện hạ, mặc dù chiến sự khó lường, nhưng tất cả vẫn ." Vệ Trăn : "Tống đại nhân cũng hết."

Có thể dễ dàng Tề Vân Hàm thở phào nhẹ nhõm, đầu đối diện với ánh mắt như của Vệ Trăn, nàng vội vàng giải thích: "Ta... Ta quan tâm y!"

Vệ Trăn thu hồi nụ , gật đầu: "Ừm, , Vân Hàm chỉ quan tâm điện hạ, cũng thèm để ý Tống đại nhân ."

Tề Vân Hàm trừng mắt, giật giật môi, nhưng cuối cùng vẫn hề gì, chỉ cúi đầu.

Vệ Trăn thấy hết phản ứng của nàng .

Xem , lẽ giữa hai chỉ là Tống đại nhân đơn phương, về phần vì hôn sự đổi, lẽ...

Ánh mắt Vệ Trăn Tề Vân Hàm khá phức tạp.

Có lẽ tiểu cô nương căn bản rõ tình cảm dành cho Tống Hoài là gì.

Cùng là trúc mã lớn lên cùng , nhưng Thẩm Lăng là vị hôn phu của nàng , tương lai nàng sẽ gả cho Thẩm Lăng, nhận thức như tích lũy tháng ngày khắc sâu trong lòng của nàng .

Huống chi trong con mắt của , Thẩm Lăng mỹ một tì vết, đối xử với nàng quan tâm chu đáo như . Trước khi nàng hiểu rõ trái tim thì lý do gì để phản đối cuộc hôn nhân .

Có lẽ nàng vẫn cho rằng, tình cảm dành cho Tống Hoài, là tình .

Sau đó, Tề Vân Hàm trò chuyện thêm một lúc rời phủ Lãng Vương.

Ngày hôm , ăn sáng xong Vệ Trăn tới Thôi phủ.

Nàng là Huyện chúa, còn là Thiếu chủ phủ Lãng Vương, đương nhiên Thôi phủ khả năng tránh mà gặp, Thôi phu nhân tự ngoài tiếp đón nàng.

Mặc dù gương mặt Thôi phu nhân luôn mang theo ý ôn hòa, nhưng trong mắt phảng phất nét mệt mỏi.

"Không sức khỏe Thôi cô nương thế nào , thể thăm Thôi cô nương ?" Vệ Trăn lặng lẽ .

Ánh mắt Thôi phu nhân lóe lên, một lát lên tiếng từ chối: "Thường ngày Tuyết Nhi thích chưng diện nhất, thương, dung nhan khó tránh khỏi tiều tụy, ngay cả bằng hữu thiết tới thăm, nhưng con bé gặp ai."

"Đợi vết thương của Tuyết Nhi lành, chắc chắn sẽ tới phủ Lãng Vương bái kiến Huyện chúa."

Việc Thôi phu nhân khước từ trong dự đoán của Vệ Trăn, vả đến mức , Vệ Trăn cũng cưỡng cầu, chỉ : "Đã như thì để Thôi cô nương yên tâm dưỡng thương , chờ vết thương của nàng lành tới thăm."

Thôi phu nhân vội : "Huyện chúa lòng ."

Vệ Trăn cần thiết , hàn huyên vài câu rời .

Ra khỏi Thôi phủ, nàng tới quán rượu một chuyến.

Tô Vãn Đường dẫn lật tung cả quán rượu, nhưng vẫn tìm thấy bản đồ quân sự. Đại lý tự cũng thể moi tin tức gì từ tên gián điệp bắt, chỉ thể tiếp tục phong tỏa quán rượu, ngày đêm phái trông coi.

Bọn họ tìm nghĩa là bản đồ chắc chắn ở nơi , dù quán rượu cũng là một cứ điểm của gián điệp.

chưởng quỹ và tiểu nhị đều nuốt t.h.u.ố.c độc tự sát, bây giờ tung tích của bản đồ chỉ tên gián điệp .

Đại lý tự dùng đủ cách, cũng khai thác gì từ trong miệng .

Nhất thời vụ án đ.á.n.h mất bản đồ rơi bế tắc.

Mà một , chính là ba tháng.

Trong lúc đó, khả nghi nào tới gần gian quán rượu , gián điệp nhốt trong Đại lý tự cũng vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng mở miệng.

Vệ Trăn từng mấy hoài nghi, bản đồ thật sự đưa ngoài .

Đương nhiên, trong thời gian , nàng tới Thôi phủ một , , nàng gặp Thôi Tuyết Lăng.

Thôi Tuyết Lăng rằng hôm đó chỉ ngang qua gian quán rượu , mua một ít rượu về cho phụ , nhưng bắt lấy.

Còn những chuyện khác, nàng .

Không hỏi manh mối mới, Vệ Trăn cũng chỉ thể tìm điểm đột phá khác.

Hôm , Vệ Trăn mới khỏi thao trường, hạ nhân bẩm báo của Đại lý tự đến.

Lúc đó nàng lập tức ý thức hẳn là liên quan tới tên gián điệp , vội vàng tới chính sảnh.

Người đến là Thiếu khanh Địch Minh và Thang Trình.

Nhìn thấy Vệ Trăn, Địch Minh liếc Thang Trình, vẫn cúi đầu lên tiếng, ông chỉ thể nhắm mắt : "Hắn biến mất ."

Vệ Trăn sững sờ, chằm chằm ông .

Địch Minh tự đuối lý, sắc mặt ông khó coi, : "Sáng sớm hôm nay, lính canh ngục phát hiện lúc đưa cơm."

"Người mặc áo tù của là một lính canh ngục tuần tra ban đêm của Đại lý tự, tắt thở."

Vệ Trăn hít sâu một , mất một lúc mới lên tiếng: "Trong ngục Đại lý tự canh phòng nghiêm ngặt, thương nặng như , thể chạy thoát ngay mí mắt của các ngươi bằng cách nào?”

Địch Minh càng thêm hổ thẹn: "Đại lý tự nội ứng của ."

"Nội ứng bắt , nhưng uống t.h.u.ố.c độc tự sát."

Ông , kín đáo hiệu cho Thang Trình.

Sau khi xảy chuyện, đại nhân giao việc khó nhằn là đến phủ Lãng Vương báo tin cho ông , ông mới cố ý dẫn cả Thang Trình tới.

Thang Trình và Huyện chúa là bạn cũ, nể mặt Thang Trình, cho dù Huyện chúa tức giận, hẳn là cũng sẽ để ý tình cảm.

Thang Trình thực sự cách nào xem nhẹ tín hiệu của Thiếu khanh, đành tiến lên phía : "Khám nghiệm t.ử thi cho thấy, thời gian lính canh ngục t.ử vong là giờ Tý đêm qua, khi đó cửa thành sớm đóng ."

, chiêu của Thiếu khanh dùng khéo, đối mặt Thang Trình, quả thực Vệ Trăn nổi giận .

"Sau khi phát hiện biến mất trì hoãn giờ mở cửa thành, bây giờ vẫn đang ở trong thành." Địch Minh thấy vẻ mặt Vệ Trăn dịu , vội tiếp.

Vệ Trăn chằm chằm ông , lạnh lùng : "Thành Phụng Kinh to như thế, cho dù vẫn ở trong thành, Địch đại nhân thể tìm ?"

Địch Minh gục đầu xuống lên tiếng, cũng tự nhận là kín đáo huých huých Thang Trình một cái.

"Việc đúng là Đại lý tự thất trách, thông báo Thành phòng ti, lúc đang tìm kiếm." Thang Trình .

Vệ Trăn day day sống mũi, im lặng thở dài.

Hiện tại truy cứu thế nào cũng nên chuyện gì, chỉ thể tìm .

"Ta ."

Cuối cùng Địch Minh cũng nhẹ nhàng thở , may mà ông phản ứng nhanh kéo Thang Trình tới, bằng thì chỉ sợ chuyện hôm nay dễ dàng bỏ qua như .

"Chuyện lùng bắt giao cho Thang Trình quyền phụ trách." Địch Minh vứt đó nhanh ch.óng lủi mất.

Chỉ để Thang Trình và Vệ Trăn mắt to trừng mắt nhỏ.

Sau một lúc lâu, Vệ Trăn tức : "Ta mới phát hiện ngờ Thiếu khanh của các ngươi láu cá như thế."

Thang Trình bất đắc dĩ .

Vốn dĩ phụ trách quản lý hồ sơ vụ án, đột nhiên bắt tới tiếp nhận vụ án lớn như , đương nhiên là hiểu rõ lý do trong đó.

Đơn giản là để nguôi cơn giận của Huyện chúa.

"Ngồi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-118.html.]

Vệ Trăn giơ tay lên một cái, .

Có lẽ lâu nàng gặp Thang Trình, hai nhịn hàn huyên một phen, còn mấy câu Đông Tẫn dẫn Tề Vân Hàm tiến .

Tề Vân Hàm đến viện của nàng là thể trực tiếp tiến , cần thông báo.

"Trăn Trăn."

Tề Vân Hàm nhanh, hốc mắt còn đỏ lên.

Vệ Trăn thấy , vội vàng nghênh đón: "Sao thế ?"

Tề Vân Hàm nắm lấy tay của nàng, cũng rảnh bận tâm Thang Trình cũng mặt, vội vàng la lên: "Ta mơ thấy y."

Vệ Trăn sững sờ, nàng gần như ngay lập tức hiểu ‘y’ trong miệng Tề Vân Hàm là ai, cẩn thận hỏi: "Ngươi mơ thấy y ?"

Tề Vân Hàm siết c.h.ặ.t khăn thêu trong tay, giọng tuy nhỏ nhẹ nhưng ẩn chứa vẻ khẩn trương: "Ta mơ thấy y đơn thương độc mã trở về, đường gặp mai phục, nhiều áo đen, đông lắm, y đều là m.á.u..."

Vệ Trăn nhíu mày.

Chiến sự biên thành giằng co, cho dù thế nào Tống Hoài cũng sẽ đơn thương độc mã trở về, nhưng...

Hôn lễ của Tề Vân Hàm sắp tới !

"Cuối cùng, cuối cùng một cây đao đ.â.m tim." Giọng Tề Vân Hàm run lên: "Y ngã xuống giữa những mảnh lá phong đỏ, thở nữa."

Tuy nàng đây chỉ là một giấc mơ, nhưng ánh mắt tuyệt vọng của y quá rõ ràng, nhất là cuối cùng, y phí sức giơ tay lên giật giật môi, mặc dù nàng , nhưng trực giác cho nàng , y đang gọi, Kiều Kiều.

Đến bây giờ tim nàng vẫn cảm thấy đau đớn.

Có lẽ bình thường những chuyện sẽ cho là thật, chỉ coi là Tề Vân Hàm mơ thấy ác mộng, nhưng Vệ Trăn thì khác, nàng là từng c.h.ế.t một , đối với mấy chuyện ly kỳ như thế nàng vẫn luôn ôm lòng kính sợ.

Có chút linh cảm, thà rằng tin là .

mặt nàng tỏ vẻ gì, chỉ nhẹ giọng an ủi Tề Vân Hàm: "Đừng sợ, đây chỉ là một giấc mơ, y sẽ đơn thương độc mã trở về."

Dĩ nhiên Tề Vân Hàm cũng hiểu rõ đạo lý .

Cho dù về triều, y cũng sẽ theo đại quân, sẽ đơn thương độc mã, nhưng nàng thể ngăn nổi nỗi hoảng loạn trong lòng.

"Trăn Trăn, y còn ở biên thành, đúng , y hề rời , đúng chứ?"

Sắc mặt Vệ Trăn nặng nề.

Đã lâu nàng nhận thư từ biên thành.

Khi Thang Trình bên cạnh thấy Tề Vân Hàm ' mơ thấy y’, vô thức cảm thấy những chuyện bí mật chuyện nên , bèn lui về .

sảnh chỉ lớn như , tránh .

Lúc lời Tề Vân Hàm , trong lòng y nhảy một cái, hối hận tại rời ngay từ đầu.

Vị hôn phu của Tề Vân Hàm là Thẩm Lăng.

Thẩm Lăng ở thành Phụng Kinh, ở biên thành.

Bây giờ ở biên thành là Thái t.ử điện hạ, Tống đại nhân, hai vị tướng quân của Tô gia, Tề Vân Hàm tới ai, dám nghĩ tiếp.

"Vân Hàm, ngươi bình tĩnh ." Vệ Trăn nắm tay Tề Vân Hàm, dịu giọng : "Đây chỉ là một giấc mơ, cho dù y trở về, cũng sẽ theo điện hạ, đại quân và ám vệ bên cạnh, y sẽ việc gì."

"Tin tưởng ."

Nàng sẽ nghĩ biện pháp cầu chứng việc , nhưng với Tề Vân Hàm, sẽ chỉ nàng tăng thêm lo lắng.

Ấn đường Thang Trình giật một cái.

Trở về cùng Thái t.ử điện hạ, thì cũng chỉ ...

Chắc chắn là do hôm nay ngoài xem ngày.

Vệ Trăn an ủi Tề Vân Hàm hồi lâu, mới sai Đông Tẫn đưa về Tề gia.

Đông Tẫn rời khỏi, Nguyệt Lan cầm lấy thư từ biên thành .

Ánh mắt Vệ Trăn sáng lên, nhanh ch.óng mở thư , là nét chữ rồng bay phượng múa quen thuộc.

Nội dung thư là, Tây Vu thua, giữa tháng sẽ lên đường trở về kinh thành.

Lúc Vệ Trăn đến đây, trái tim một mực treo lơ lửng chợt buông xuống, nhưng đó lập tức nhảy lên tận cổ họng!

Nếu theo hành trình của đại quân, sẽ về kịp hôn lễ của Tề Vân Hàm, Tống Hoài sẽ về kinh !

Vệ Trăn cầm thư mà lạnh toát, bệt xuống ghế.

Thang Trình phản ứng của nàng dọa đến giật : "Huyện chúa?"

Biên thành gửi thư, là Thái t.ử điện hạ xảy chuyện gì chứ?

Vệ Trăn ngước mắt sang , qua lâu mới lẩm bẩm lên tiếng: "Tống Hoài, một , hồi kinh."

Nàng xong, Thang Trình cứng đờ, con ngươi phóng đại.

'Ta mơ thấy y đơn thương độc mã về kinh, nửa đường mai phục.'

‘Y m.á.u me khắp , một cây đao đ.â.m tim.'

Vân Mộng Hạ Vũ

Dù Thang Trình tin quỷ thần, lúc cũng sững sờ tại chỗ nửa ngày lời.

"Hoặc... Có lẽ chỉ là trùng hợp..."

Vệ Trăn cũng hy vọng đây là trùng hợp.

vẫn là câu , một việc, thà rằng tin là !

Nàng ép tỉnh táo .

Tống Hoài chỉ là địa vị quan trọng trong lòng Tề Vân Hàm, đối với Chử Yến mà , y cũng quan trọng.

Đó là a của Thái t.ử.

Nàng nhất định thể để cho y xảy chuyện.

Gián điệp chạy thoát, biên thành thắng trận, Tống Hoài về kinh, phục kích...

Vệ Trăn nhanh ch.óng nghĩ tất cả những chuyện xảy hôm nay một , trong lòng đột nhiên dâng lên một phỏng đoán.

Nội ứng trong Đại lý tự, khả năng là do nước địch phái đến, mà thể vấn đề xuất phát từ chính Bắc Lãng.

khả năng việc nhất, nàng chỉ nghĩ đến một .

Thẩm Lăng!

Nếu Thẩm Lăng Tống Hoài về kinh , nhất định sẽ ngăn cản!

Không chỉ vì để và Tề Vân Hàm thuận lợi thành hôn, cũng bởi vì, Tống Hoài là đắc lực nhất bên cạnh Thái t.ử.

Tây Vu giữ Thái t.ử ở , há sẽ từ bỏ ý đồ, g.i.ế.c Tống Hoài, tương đương với c.h.ặ.t đứt một tay của Thái t.ử.

lúc gửi thư thì kịp nữa !

Đại quân lên đường, Tống Hoài cũng xuất phát.

Yên lặng nửa năm, cuộc giao phong với Thẩm Lăng, nữa bắt đầu!

"Rừng phong!"

Vệ Trăn mở mắt , đột nhiên : "Vừa nàng nhắc tới rừng phong ?"

Thang Trình cẩn thận ngẫm nghĩ, gật đầu: ", Tề cô nương , y ngã xuống giữa một mảnh lá phong đỏ."

Vệ Trăn vội vàng dặn dò: "Nguyệt Lan, gọi Tô Vãn Đường tới."

Nguyệt Lan chỉ một nửa, hiểu , nhưng cũng nhận thấy hẳn là xảy chuyện lớn gì, vội vàng nhận lệnh rời .

Không lâu Tô Vãn Đường đến đây.

"Thiếu chủ."

Vệ Trăn nghiêm túc : "Đi tra xét tất cả rừng phong đoạn đường từ thành Phụng Kinh đến biên thành Tây Vu!"

Mặc dù Tô Vãn Đường hiểu , nhưng vẫn gật đầu: "Vâng."

"Tốc độ nhanh!" Vệ Trăn : "Phát hiện một chỗ lập tức điều một đội bày sẵn mai phục."

Tô Vãn Đường nhíu mày, nhịn hỏi: "Vì ?"

"Tiếp ứng Tống Hoài, ám sát y." Vệ Trăn thẳng: "Y đơn thương độc mã trở về, sẽ nhanh hơn đại quân nhiều."

"Không chỉ quan đạo, thể y sẽ đường tắt."

"Tất cả cải trang hãy khỏi thành, đừng để lộ hành tung."

Tô Vãn Đường đến đó thì hỏi tiếp nữa, nghiêm mặt đồng ý: "Vâng."

Sau khi Tô Vãn Đường rời , Vệ Trăn lập tức sang với Thang Trình: "Chuyện lùng bắt , cần ngươi hao phí nhiều tâm sức."

Thang Trình cung kính gật đầu: "Vâng."

Sau khi Thang Trình rời , Vệ Trăn lập tức gặp Lãng Vương, xin ông gửi một thư khẩn tới biên thành.

Sau lưng Thẩm Lăng t.ử sĩ, lượng, nàng dám đặt tất cả phần thắng .

Nếu thể đưa tin đến trong tay Chử Yến khi Tống Hoài gặp nạn, phần thắng thể lớn hơn nhiều.

Cuối cùng, Vệ Trăn vẫn yên lòng, cầm một chồng ngân phiếu đưa cho Thang Trình, bảo kêu Trọng Hủ dùng tiền lớn mời một nhóm cao thủ khỏi thành.

Sau khi an bài xong tất cả chuyện, Vệ Trăn nặng nề thở một .

Trời xanh phù hộ, chỉ mong Tống Hoài thể thoát một kiếp nạn .

Mà đúng lúc , đột nhiên đến báo: "Thiếu chủ, Thôi cô nương ngoài."

Vệ Trăn khẽ nheo mắt .

Cuối cùng nàng cũng ngoài!

, nàng vẫn luôn nghi ngờ Thôi Tuyết Lăng!

Nàng là tiểu thư khuê các, cho dù mua rượu cũng sẽ sai hạ nhân , huống chi, mặc dù nàng tỏ tấm lòng mà tự mua, cũng nên tới một chỗ xa như !

Cho nên, nàng vẫn luôn sai theo dõi bên ngoài Thôi gia!

--------------------

Tác giả lời :

Chương Thái t.ử sẽ đến.

 

Loading...