Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 120
Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:06
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lặc Phu Lãng dùng cả tay chân bò đến bên cạnh nàng , dường như cầm m.á.u cho nàng .
Thôi Tuyết Lăng cúi đầu nam nhân đang mặt đất chằm chằm bụng nàng khóe mắt như rách , khẽ: "Ngươi phế ở Đại lý tự, là tìm ."
"Như , nó sẽ là đứa con duy nhất của ngươi."
"Ta bảo lang trung khám chẩn đoán, là một bé trai, hiện tại, ngươi tận mắt thấy dòng m.á.u duy nhất c.h.ế.t ở mặt ngươi, là đau lòng ?"
"Vì cái gì, vì cái gì mà nàng như !" Lặc Phu Lãng kinh ngạc ngước mắt, tê tâm liệt phế quát.
Thôi Tuyết Lăng đau thương: "Vì cái gì?"
"Bởi vì, là Bắc Lãng."
"Thành Phụng Kinh là nhà của , cho phép bất luận kẻ nào tổn thương nó."
Lặc Phu Lãng lập tức mất tiếng, tất cả cuồng loạn nháy mắt ngừng .
Tay của vô lực rủ xuống.
Lúc Vệ Trăn chạy đến, chính tai câu , nàng ngẩn một chớp mắt, thấy bên trong truyền đến một tiếng rên, vội vàng đẩy cửa .
Cây trâm trong tay Thôi Tuyết Lăng vững vàng đ.â.m tim Lặc Phu Lãng, cầm tay của nàng .
"Xin …" Hai bàn tay nhuốm m.á.u đan , hỏi: "Nếu như... Ta ... Nam Hào, nàng sẽ theo ... chứ?"
câu hỏi , vĩnh viễn đáp án.
Trên mặt Thôi Tuyết Lăng dính nhiều m.á.u, lông mi, ch.óp mũi, môi.
Nàng bàn tay nhuốm m.á.u đang nắm c.h.ặ.t chậm rãi rủ xuống, ánh mắt khẽ run.
Sau một hồi, nàng lẩm bẩm : "Sẽ ."
Nàng sẽ theo một nam nhân tính kế như , dù cho nàng từng vô tình động tâm vì trong lúc hề .
Huống hồ, tư tình thể sánh với nhà và đất nước.
"Thôi cô nương."
Vệ Trăn chậm rãi tới gần nàng , cố gắng hạ thấp giọng gọi nàng .
Thôi Tuyết Lăng ngẩng đầu về phía nàng, qua lâu, nàng : “Địa đồ ở trong lối bí mật trong hầm rượu."
Nàng chậm rãi rút trâm cài tóc : "Việc Thôi gia rõ tình hình, lấy cái c.h.ế.t chuộc tội, xin Huyện chúa bỏ qua cho Thôi gia."
Con ngươi Vệ Trăn chấn động, lập tức nhào tới khi nàng kịp hết câu.
Cây trâm Thôi Tuyết Lăng đ.â.m về phía tim , nhưng vì cú va chạm mạnh, mũi trâm lệch hướng, rạch một đường dài cánh tay Vệ Trăn.
"Huyện chúa!"
Ánh mắt Thôi Tuyết Lăng đổi, sững sờ Vệ Trăn.
Vệ Trăn nhịn đau lấy cây trâm trong tay nàng , phần bụng m.á.u nhuộm đỏ của nàng , trầm giọng : "Ta dẫn ngươi tìm lang trung."
Thôi Tuyết Lăng đang định mở miệng, Vệ Trăn cũng bế ngang nàng lên, bước nhanh ngoài.
Một chùm ánh nắng chiếu gian phòng đầy m.á.u tanh, giống như là ánh sáng của Đức Phật chiếu từ trời xuống.
Thôi Tuyết Lăng ch.ói nhắm mắt, vô thức vùi đầu lòng Vệ Trăn.
Diệp Hạ thấy Vệ Trăn ôm Thôi Tuyết Lăng m.á.u me khắp , lập tức hoảng sợ kêu lên: "Cô nương!"
Vừa khi Tiêu Hà thấy lời Thôi Tuyết Lăng lập tức sai quán rượu tìm lối bí mật, lúc thấy bọn họ ngoài, lập tức cúi đầu Thôi Tuyết Lăng.
Vệ Trăn dừng bước cửa, khi nhấc chân lên, nàng dịu dàng : "Được ngươi bảo vệ, mặt trời thành Phụng Kinh xán lạn, ngươi hẳn sống sót, để cảm nhận nó."
Thôi Tuyết Lăng gì, vẫn vùi đầu trong n.g.ự.c Vệ Trăn.
Vệ Trăn tiếng nghẹn ngào nhỏ xíu .
Nàng an ủi nữa, chỉ bước nhanh về phía xe ngựa, cô nương trong n.g.ự.c thương, nàng mau ch.óng dẫn nàng tìm lang trung.
nàng nghĩ tới, đến xe ngựa, Thôi Tuyết Lăng nhẹ nhàng kéo nàng, nhỏ giọng : "Huyện chúa, thả xuống , ."
Vệ Trăn sững sờ, cau mày về phía phần bụng hở , m.á.u tươi nhuộm đỏ của nữ t.ử.
Nhìn thế nào cũng giống như là .
Một khắc , nàng thấy Thôi Tuyết Lăng nha đỡ, rời khỏi n.g.ự.c nàng, kéo từ phần bụng một miếng vải bố: "Đây là giả, là m.á.u gà."
Vệ Trăn trợn mắt hốc mồm nàng : "... ?!"
Thôi Tuyết Lăng mất tự nhiên : "Như , mới thể hạ thấp tính cảnh giác của ."
Vệ Trăn cứng đờ dịch chuyển ánh mắt.
Thôi Tuyết Lăng và nha liếc , đều chột cúi đầu thẳng, nhất thời dám lên tiếng.
Qua một hồi lâu, Vệ Trăn đầu, Thôi Tuyết Lăng, khóe môi nhếch lên, đó khẽ một tiếng.
Thôi Tuyết Lăng thấy , trong mắt cũng nhuộm ý .
"Huyện chúa, ngươi thương, xin ..."
"Không ." Vệ Trăn : "Ngươi là ."
Cuối cùng là sợ bóng sợ gió một trận.
Lúc , Thôi gia cũng chạy tới, xa xa thấy Thôi Tuyết Lăng cả đầy vết m.á.u, Thôi phu nhân hoảng sợ suýt chút nữa hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ, may mà công t.ử nhà họ Thôi tay mắt lanh lẹ đỡ .
Nhìn một nhà ôm , Vệ Trăn yên lặng chờ ở một bên, mãi đến khi Thôi công t.ử đỡ Thôi phu nhân tới, quỳ xuống mặt nàng cầu xin, nàng mới vội vàng đỡ mấy dậy, : "Thôi phu nhân gì ?"
"Thôi cô nương trợ giúp chúng bắt gián điệp Nam Hào, công góp phần tìm bản đồ, sẽ xin thưởng cho Thôi cô nương."
Mấy Thôi gia lẫn , thể rõ đây là Vệ Trăn phân rõ quan hệ giữa Thôi Tuyết Lăng và gián điệp Nam Hào, lập tức cùng cung kính, trịnh trọng hành lễ với nàng một cái.
"Tạ ơn Huyện chúa."
Vệ Trăn khẽ, Thôi Tuyết Lăng, dịu giọng : "Thôi cô nương hoảng sợ, về tĩnh dưỡng , ngày khác, mời Thôi cô nương tụ họp.”
Thôi Tuyết Lăng hiểu ý của nàng, là nàng sợ nàng vẫn nghĩ thông tự sát, bèn khẽ gật đầu: "Ngày khác, nên là mời Huyện chúa dùng ."
Vệ Trăn , cong môi một tiếng: "Ừ."
Nhìn xe ngựa của Thôi gia dần dần xa, Vệ Trăn mới thu hồi nụ mặt.
Nàng hẳn là, từng thật sự một đứa con.
Chỉ là ngày hôm đó sảy mất khi ngã ngựa.
Nàng giữa nàng và gián điệp Nam Hào khúc mắc như thế nào, nhưng ngày hôm nay, hết thảy những chuyện đó đều sẽ chỉ còn là quá khứ.
Nàng cũng sẽ bao giờ nhắc .
_
Một ngày , Vệ Trăn tìm bản đồ trong lối bí mật hầm rượu.
Đến tận đây, vụ án mới tính là kết thúc.
Ngày hôm , Thôi Tuyết Lăng tới tìm Vệ Trăn, Lặc Phu Lãng từng cấu kết với của triều đình, một vụ giao dịch với .
Mặc dù Thôi Tuyết Lăng cũng là ai, nhưng trong lòng Vệ Trăn hiểu rõ, khả năng lớn là Thẩm Lăng.
Về phần giao dịch...
Nếu như nàng đoán sai, chỉ sợ là liên quan tới việc ám sát Tống Hoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-120.html.]
Tô Vãn Đường còn truyền tin về, trong lòng của Vệ Trăn vẫn luôn bồn chồn, thấy hôn sự của Tề Vân Hàm sắp đến, Vệ Trăn càng thêm yên.
Trong thời gian chờ đợi, Vệ Trăn Thôi Tuyết Lăng chùa miếu, thường bạn thanh đăng, để tóc tu hành.
Nàng vốn đuổi theo, khi nhị công t.ử Tề gia đuổi theo lui về.
Đêm đó, mưa to.
Tề Vân Lan gõ cổng ngoài chùa miếu suốt một đêm, nhưng từ đầu tới cuối chờ cửa mở, cuối cùng té xỉu ở cổng, là Tề phu nhân tự đón về phủ.
mấy ngày đó, ngày nào Tề Vân Lan cũng , một nào thấy ,thế nhưng y càng thêm kiên trì, kiên quyết chịu từ bỏ. Sau đó một nữa ngất cổng, Tề phu nhân mang . Không Tề phu nhân dùng cách gì, kể từ ngày đó, y bỗng trở nên trầm lặng, còn đến chùa ầm lên nữa.
Vệ Trăn cũng cảm thán thôi.
Nàng vốn cho rằng, đây sẽ là một mối nhân duyên môn đăng hộ đối, hạnh phúc mỹ mãn, mà ngờ rằng cuối cùng là kết cục như .
_
Mùng mười tháng Mười.
Tống Hoài tính ngày vội vã trở về kinh, suốt dọc đường gần như hề ngơi nghỉ. Mặc dù y Vệ Trăn sẽ ngăn cản hôn sự, nhưng trong lòng y vẫn yên, nếu đích về tận mắt chứng kiến, y sẽ thể nào an tâm .
y nghĩ tới sẽ tập kích đường về.
Trong thời gian ngắn y đếm rốt cuộc bao nhiêu hắc y nhân tới, chỉ là trong lúc c.h.é.m g.i.ế.c cảm giác bọn họ cùng một đám .
Có t.ử sĩ, Tây Vu, còn Nam Hào.
Mỗi trong bọn họ đều là cao thủ.
Võ công của Tống Hoài xem như gần với Chử Yến, nhưng thế vây công như , y vẫn khó ngăn cản.
Thậm chí trong một khoảnh khắc nào đó, y đột nhiên cảm giác, lẽ y trở về .
Vết thương càng lúc càng nhiều, cảm giác càng mãnh liệt.
Ngay khi y cảm thấy sắp tiếp tục kiên trì nữa, hắc y nhân mặt đang đ.â.m về phía y đột nhiên ngã xuống, ngay đó là một trận tiếng vó ngựa truyền đến, y nửa quỳ chống kiếm xuống đất, ngẩng đầu , chỉ thấy Tô Vãn Đường lưng ngựa giương cung.
"Tống đại nhân!"
Tống Hoài cần nghĩ cũng là Vệ Trăn phái tới cứu y.
Y lau m.á.u khóe môi, trong lòng dâng lên hy vọng.
Còn cơ hội, y còn cơ hội thấy nàng .
Sau đó là cuộc c.h.é.m g.i.ế.c dài đằng đẵng, Tô Vãn Đường dẫn theo cũng đều thương, may mắn còn đám cao thủ mà Vệ Trăn bỏ nhiều tiền mời tới chống đỡ, nếu thì trận chiến bọn họ vẫn sẽ rơi xuống thế yếu.
Trời chậm rãi tối xuống.
Tô Vãn Đường còn sức lực tiếp tục chiến đấu, Tống Hoài cũng , y trận c.h.é.m g.i.ế.c mặt, khổ : "Liên lụy Tô cô nương."
Tô Vãn Đường xua tay: "Ta nhận lệnh việc, vả ngươi là hùng của Bắc Lãng chúng , cho dù c.h.ế.t ở chỗ , cũng là c.h.ế.t ý nghĩa."
Ngay khi hai xách đao kiếm sức đ.á.n.h cược một , tiếng vó ngựa nữa truyền đến.
Lúc chân trời chuyển sang màu ráng chiều, từng bóng quen thuộc mang theo hào quang mà tới.
Tô Vãn Đường thấy rõ đằng , hai mắt lập tức sáng đến đáng sợ: "Thái t.ử điện hạ!"
Tống Hoài nhẹ nhàng cong khóe môi, đao trong tay bỗng nhiên rơi xuống, y là nỏ mạnh hết đà, một khắc khi đến Thái t.ử xuất hiện cũng để mặc cho ngã xuống.
Ánh mắt Chử Yến đổi, lập tức rút kiếm phi qua, bảo vệ Tống Hoài và Tô Vãn Đường ở lưng.
Mười chín ám vệ đằng đồng thời tay, cuộc chiến đấu kế tiếp thuận theo tự nhiên giành thắng lợi.
Đám hắc y nhân một chạy thoát.
Tô Vãn Đường tiến lên hành lễ, đó mừng rỡ : "Sao Thái t.ử điện hạ tới đây?"
Chử Yến đỡ Tống Hoài dậy giao cho Thố Nhất, xong mới trầm giọng : "Cô nhận tin khẩn Trăn Trăn truyền đến."
Vân Mộng Hạ Vũ
May mắn Trăn Trăn nhận trận phục kích , nếu thì...
Chử Yến về phía Tống Hoài trọng thương, hôn mê bất tỉnh ở bên cạnh, nắm c.h.ặ.t hai tay: "Thẩm ch.ó! Xem ông đây về hành c.h.ế.t !"
Tô Vãn Đường khỏi rùng một cái.
...
Thẩm ch.ó?!
"Thẩm ch.ó nào?"
Tô Vãn Đường to gan hỏi.
Chử Yến hừ lạnh : "Ngươi còn con ch.ó nào họ Thẩm ?"
Tô Vãn Đường: "..."
Chó nàng đều là Tiểu Hắc, A Hoàng, Đại Bạch vân vân, họ Thẩm...
Người thì !
Sau khi Tô Vãn Đường kịp phản ứng thì trợn to hai mắt: "Thẩm gia? Người ám sát Tống đại nhân là Thẩm gia?!"
"Bọn họ điên , vì cái gì?!"
Thẩm gia nhà chồng tương lai của Vân Hàm ư!?
Bọn họ g.i.ế.c Tống đại nhân gì!?
Ngay lúc , ở một nơi như , đương nhiên Chử Yến giải thích cho Tô Vãn Đường Thẩm gia khả nghi như thế nào, chỉ : "Tranh giành tình nhân."
Tô Vãn Đường: "Hả?!"
Tranh giành tình nhân?
Thẩm gia và Tống đại nhân tranh tình gì, giành nào?
Không đúng!
Vân Hàm...
Vân Hàm và Thẩm Lăng, Tống đại nhân là lớn lên cùng , cho nên... Chẳng lẽ?
Cuối cùng Tô Vãn Đường cũng nghĩ , hoảng sợ : "Thẩm Lăng và Tống đại nhân? Tranh giành Vân Hàm?"
Chử Yến nghiến răng, tức giận : "Hắn xứng chắc?"
"Nếu Tống Hoài phẩm hạnh quá đoan chính, nếu Tống Hoài bận tâm cựu thần tân triều, nếu Tống Hoài lo lo , Thẩm ch.ó gì tới lượt!"
Mắng xong Thẩm Lăng, Chử Yến trừng mắt về phía Tống Hoài đang hôn mê: "Đồ tiền đồ, ông đây sớm với y cướp về , thì chờ tới bây giờ sắp thành hôn mới vội vàng chạy về ngăn cản, c.h.ế.t quách ở chỗ cho !"
Tô Vãn Đường Thái t.ử nổi trận lôi đình, yên lặng lùi về một bước.
Thái t.ử bênh vực thật đáng sợ.
Nhận thấy động tác của Tô Vãn Đường, Chử Yến lạnh lùng về phía nàng .
Tô Vãn Đường lập tức : "A! đúng đúng đúng!"
"Thẩm ch.ó xứng!"
"Vân Hàm và Tống đại nhân là một đôi trời sinh! Ông trời tác hợp, thiên hạ vô song!"
Khóe môi Chử Yến giật giật.
Trăn Trăn dạy nàng thứ gì thế ...
Thành ngữ cũng dùng đúng!