Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 123
Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:09
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô... điện hạ?
Vệ Trăn trầm mặc một lát, cố nhịn : "Vậy ngươi nhường đường , ngoài gặp điện hạ."
Đối diện cũng trầm mặc một hồi, đó mới truyền đến một trận tiếng sột soạt, tất cả về yên tĩnh, Vệ Trăn đợi một lúc, mới chậm rãi chui khỏi lỗ ch.ó.
Mặt trăng giữa tháng tròn, bóng dáng màu xanh nhạt ánh trăng chiếu rọi, vẻ càng thêm phần thanh nhã thoát tục.
Đây là đầu Vệ Trăn thấy Thái t.ử mặc y phục khác ngoài màu đen, nhất thời khỏi ngây dại.
Bắc Lãng lấy màu đen tôn quý, y phục của Thái t.ử đều là màu đen viền vàng, chợt đổi sang màu xanh nhạt, Vệ Trăn cảm thấy chút xa lạ.
Chử Yến chờ một hồi lâu vẫn thấy nàng nhúc nhích thì chủ động tới, động tác thuần thục kéo trong n.g.ự.c: "Không ngoài gặp Cô ? Vì lời nào?"
Vệ Trăn cuối cùng cũng tỉnh táo , mặc cho tim nhảy lên điên cuồng, nàng ngước mắt gương mặt gần trong gang tấc , hỏi: "Sao điện hạ đổi y phục?"
Chử Yến trả lời mà hỏi : "Có ?"
Hắn thể mặc y phục Thái t.ử chui lỗ ch.ó ?
Tất nhiên là thể.
"Đẹp." Vệ Trăn nào dám .
Huống chi, quả thật .
Chử Yến bất mãn: "Nàng thích Cô mặc như ?"
Vệ Trăn mặt đổi sắc , nhất thời gật đầu cũng , mà lắc đầu cũng chẳng xong.
Bất kể là đúng sai, đều là một đáp án .
"Nàng !"
Vệ Trăn nhanh: "... Chỉ cần là điện hạ, mặc thế nào cũng ."
Đáp án khiến Thái t.ử hài lòng, xoay khẽ hôn lên môi Vệ Trăn, bắt đầu tính một khoản nợ khác: "Vì đến cửa thành đón Cô?"
Vệ Trăn vô tội tủi : "Ta ngoài ."
Đương nhiên Chử Yến rõ hôm nay phủ Lãng Vương canh phòng như thế nào, nhưng vẫn chịu buông tha: "Mặc kệ, nàng thất hứa ."
Đây là đầu tiên Vệ Trăn thấy Thái t.ử chơi , nhưng mỗi một , đều cảm thấy càng ngày càng đáng yêu hơn một chút, đôi mắt nàng càng đượm ý , giọng cũng dịu dàng hơn: ", là của thần nữ, điện hạ đền bù gì nào?"
Chử Yến: "Nhanh lên."
Vệ Trăn: "..."
Nàng nhón chân lên, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi .
Hơn nửa năm gặp, nỗi tương tư trong lòng cả hai sớm dâng tràn như đại hồng thủy. Chỉ một cái chạm nhẹ, thể kiềm chế.
Nếu nơi thích hợp, nếu Thái t.ử còn duy trì một chút lý trí, sợ rằng sẽ càng hoang đường hơn đêm ở phủ Quận chúa.
Ước chừng qua nửa khắc, Chử Yến mới buông tha trong n.g.ự.c, ôm lấy nàng nhẹ nhàng vỗ về.
Vệ Trăn vùi đầu trong l.ồ.ng n.g.ự.c quen thuộc, tham luyến thở thuộc về .
Nàng may mắn, trong bao nhiêu đêm chia xa, đều giấc mơ của nàng, trong mơ cũng hôn nàng, ôm lấy nàng như , khiến nàng thấy lòng an ủi, nhưng vẫn thể so với giây phút khi cuối cùng trái tim nàng cũng tìm nơi bình yên ở bên .
Nàng vẫn luôn lo lắng, ở biên thành sống thế nào. Một tôn quý như , nàng thể tưởng tượng vượt qua mùa đông khắc nghiệt ở nơi . Nàng cũng lo, gặp ám sát, chiến trường đao kiếm vô tình, liệu thương?
Bây giờ đang thật sự mặt, lòng của nàng mới lấp đầy, mới thực sự an .
Cũng chính là giờ khắc , nàng vô cùng rõ ràng bản để ý nhường nào, nhớ nhung bao nhiêu.
"Không thấy thiếu chủ , mau tìm!"
Một giọng đột ngột phá vỡ sự yên tĩnh trong đêm, Vệ Trăn vội vàng thò đầu khỏi n.g.ự.c Chử Yến: "Điện hạ, phát hiện ."
Chử Yến cũng ngẩng đầu : "Cô cướp nàng một nữa, sẽ thể phủ Lãng Vương nữa ?"
Vệ Trăn còn mở miệng, Chử Yến : "Hôm nay Cô cũng , nếu như Cô đưa nàng đưa trở về, hết lời mặt Lãng Vương giả vờ ngoan ngoãn, đến cầu , sẽ nắm chắc phần thắng hơn ?"
Sắc mặt Vệ Trăn hề đổi, : "... Thế điện hạ đưa trở về ."
Chử Yến giơ tay chọc lên trán của nàng, khiến nàng ngửa mặt , : "Nghĩ lắm!"
"Tối nay, Cô sẽ trả nàng ."
"Nếu như gạo nấu thành cơm, Lãng Vương đồng ý cũng !"
Chử Yến càng hai mắt càng sáng: "Cô lập tức cướp nàng về Đông cung, nấu cơm."
Khóe môi Vệ Trăn giật giật: "..."
Nàng cảm giác học điều kỳ quái nào đó.
Thấy chủ đề sắp theo hướng , Vệ Trăn vội vàng chuyển hướng: "Điện hạ, ngày mai đại hôn, cách ứng phó ?"
Nhắc tới việc , Chử Yến nghiêm túc hơn chút: "Trước khi tới đây Cô gặp Tống Hoài, y y biện pháp."
Vệ Trăn vội vàng truy hỏi: "Biện pháp gì?"
Nàng suy nghĩ nhiều ngày, vô cùng rõ ràng hiện tại chỉ hai biện pháp để ngăn cản hôn lễ .
Một là tìm chứng cứ phạm tội của Thẩm Lăng, đình Hòe Sơn, núi Thu Vụ, hợp mưu với Ngụy gia trộm nàng từ chùa Hương Sơn, hoặc là thả thám t.ử Nam Hào , cấu kết với Nam Hào Tây Vu, hành thích Tống Hoài vân vân, quan trọng là vụ nào, chỉ cần tìm một chút chứng cứ, là thể hợp lý ngăn cản hôn lễ .
Thẩm Lăng che giấu quá sâu, vụ ở núi Thu Vụ đẩy Lương đại nhân nhận tội, tội danh năm đó trộm nàng, vụ án tham ô ở Giang Nam đều để Ngụy gia nhận, đến nay nàng vẫn nắm thóp của .
Hai là theo kế hoạch của nàng, đơn giản mà thô bạo bắt Thẩm Lăng , ngăn cản hôn lễ .
cái mạo hiểm.
Một khi thất thủ, sẽ khó đường xoay chuyển.
"Y như thì chúng đừng nhúng tay." Chử Yến dứt lời, ôm lấy eo Vệ Trăn, lấy đà nhảy lên một cái, nhanh ch.óng xuyên thẳng qua giữa trời đêm.
Vân Mộng Hạ Vũ
Vệ Trăn vô thức ôm c.h.ặ.t , : "Chắc chắn thành công ?"
Chử Yến đáp lời, qua một hồi lâu mới : "Nếu y nắm chắc, sẽ rõ với Cô."
Vệ Trăn thả lỏng: "Vậy bảo Trọng Hủ rút về."
Chử Yến nghiêng đầu về phía nàng: "Người nào?"
"Ta sai mai phục đường đón dâu, chuẩn cho đóng giả thành bọn cướp cướp Thẩm Lăng , trì hoãn hôn lễ ." Vệ Trăn tỉ mỉ: "Thuận tiện đ.á.n.h một trận để xả giận."
Chử Yến: "..."
"Đây cũng là Lãng Vương dạy nàng?"
Vệ Trăn lắc đầu, về phía : "Không ."
"Học điện hạ."
"Cô từng dạy nàng như ?"
Vệ Trăn: "Ừm."
"Điện hạ từng , trong lúc khẩn cấp, thể dùng thủ đoạn đặc biệt."
Chử Yến hừ một tiếng, gì thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-123.html.]
Nửa khắc , Vệ Trăn thành Phụng Kinh càng ngày càng xa phía , hỏi: "Điện hạ, chúng đang thế?"
"Đi nấu cơm."
Vệ Trăn: "..."
Chắc nàng sẽ dám nhắc đến hai chữ nấu cơm nữa quá.
Nàng ngẫm nghĩ, sợ c.h.ế.t hỏi: "Đi nấu?"
Dứt lời, cánh tay bên hông siết c.h.ặ.t hơn mấy phần, qua một hồi lâu mới Chử Yến : "Kim y lâu."
_
Đến biệt viện Hương Sơn, Chử Yến mới buông Vệ Trăn , ở trong vườn hoa hỏi nàng: "Hơn nửa năm qua nàng tới cho sói ăn ?"
Vệ Trăn giải thích: "Suốt nửa năm tổ phụ cho phép phủ."
"Mấy tháng đó nữa thì ?"
Vệ Trăn nghiêm túc báo cáo: "Bắt gián điệp, tìm bản đồ."
Chử Yến hừ một tiếng: "Cho nên nàng thực hiện lời hứa."
Vệ Trăn: “Giao ước một năm tới ."
"Vẫn còn chín ngày." Chử Yến bằng giọng lành lạnh.
Vệ Trăn vụng trộm một cái, nhớ rõ thế,thậm chí chỉ nhớ mang máng là tháng Mười năm ngoái.
Khi đó nàng còn đang thầm quyết tâm, chờ giao ước kết thúc, sẽ mãi mãi gặp nữa.
"Khi đó Cô còn nghĩ thời gian một năm, Cô cưới nàng." Chử Yến: "Còn chín ngày, xem là kịp ."
Vệ Trăn giật .
Thì khi đó nghĩ như .
Vệ Trăn bỗng dưng cảm thấy chột .
cảm xúc chột nàng chợt dâng lên biến mất Thái t.ử bắt , híp mắt tới gần nàng: "Nhóc l.ừ.a đ.ả.o, nàng chột gì hả?"
"Nói cho Cô, lúc lập giao ước với Cô, trong lòng nàng đang âm mưu gì?"
Vệ Trăn vô thức lùi về : "Ta... Ta âm mưu gì hết."
"Thật ?" Chử Yến ôm nàng đến chỗ sư t.ử đá, vây lấy nàng, nghiến răng : "Cô cho nàng thêm một cơ hội trả lời nữa."
"Còn dám lừa gạt Cô, hôm nay nồi cơm chắc chắn nấu chín !"
Vệ Trăn lúng túng .
Nói thật, e rằng cũng “nấu” mất thôi.
"Nói chuyện!"
Vệ Trăn khẽ c.ắ.n môi, nhẫn tâm véo một cái đùi , trong mắt dần dần nổi lên ánh nước, ánh mắt cũng theo đó mờ .
Dưới ánh sáng rực của Thái t.ử, nàng khẽ : "Khi đó thần nữ còn thế của , nào dám hy vọng xa vời gả cho điện hạ, nhưng nếu thì trong lòng thần nữ khúc mắc, chỉ thể nghĩ rằng một năm sẽ cùng điện hạ từ biệt đôi ngả..."
"Quãng thời gian đó, trong lòng thần nữ vô cùng dày vò, ngưỡng mộ điện hạ, dám trèo cao, thật sự là..."
Chử Yến lẳng lặng mà nữ t.ử đang diễn trò mặt , hỏi: "Thật sự là cái gì?"
Vệ Trăn ngậm nước mắt : "Thật sự là gian nan đến cùng cực."
Chử Yến nàng nửa ngày, giơ tay lau nước mắt khóe mắt giúp nàng, đau lòng : "Hóa , lúc đó nàng yêu Cô."
Vệ Trăn: "..."
Nàng c.ắ.n răng gật đầu: "!"
"Quả nhiên, khi đó Cô với bọn họ, nàng gặp Cô yêu, xem , Cô trúng ."
Vệ Trăn: "?!"
Lời đồn nàng thả khi đó là gặp yêu nàng , hiểu ngược thế?
"Tại chuyện?" Chử Yến cau mày, nghiêm trang hỏi: "Cô đúng ?"
Vệ Trăn chằm chằm nửa ngày, gật đầu mạnh: "."
"Thần nữ gặp điện hạ yêu."
Quả nhiên, chút lời là thể dối, một câu dối cần vô lời dối đó để lấp l.i.ế.m.
Chử Yến khẽ cong mắt, đầy ẩn ý Vệ Trăn: "Yêu cỡ nào?"
"Nói cho Cô một chút?"
Vệ Trăn: "..."
Có xong hả!
"Nói , bây giờ chúng nấu cơm luôn." Chử Yến uy h.i.ế.p.
Vệ Trăn nắm c.h.ặ.t nắm tay, vò mẻ sợ vỡ một câu, "Vậy thì nấu ." cuối cùng lý trí vẫn chiến thắng.
"Ăn nuốt trôi, đêm thể say giấc, một ngày gặp như là ba năm."
Ý trong mắt Chử Yến càng ngày càng đậm, : "Hóa khi đó, Trăn Trăn yêu Cô như thế ."
"Chẳng trách, gặp Cô liền khinh bạc Cô.”
"Có điều..."
Chử Yến cúi tới gần nàng, khẽ bên tai nàng: "Cô cũng như thế, gặp yêu, nhung nhớ đêm ngày."
Vệ Trăn bỗng nhiên giương mắt.
Vừa gặp yêu?
Hắn gặp nàng yêu?
"Cô một loại nước t.h.u.ố.c, thể lập tức để cho lệ tuôn như suối, đừng tự véo nữa."
Chử Yến dứt lời lập tức buông tay về hướng hành lang, còn vui vẻ vài tiếng.
Trong đầu Vệ Trăn một mực quanh quẩn câu gặp yêu , một lát mới phản ứng câu cùng của Thái t.ử ý gì.
Nàng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, trừng mắt bóng lưng Thái t.ử: "..."
Hắn nàng đang lừa ! Vậy mà vẫn ép nàng những lời !
Người , đúng là...
là...
Nghĩ nửa ngày cũng nghĩ từ thích hợp, Vệ Trăn uể oải buông lỏng nắm đ.ấ.m, bực bội theo.
Vừa gặp yêu?
Hắn thật sự gặp nàng yêu ư?
Suy nghĩ nhanh ch.óng chệch, Vệ Trăn tức giận dậm chân, đúng là tiền đồ!