Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:11
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hòn ngọc quý tay Tề gia xuất giá, lễ thành hôn tất nhiên tổ chức vô cùng rầm rộ, từ sáng sớm khách khứa lượt kéo đến, chẳng mấy chốc mà phủ đông như trẩy hội.

Hai vị công t.ử Tề gia theo Tề đại nhân Tề phu nhân đón khách ở cửa .

Đích trưởng t.ử Tề gia Tề Vân Mộc theo Tề đại nhân,trầm nhã nhặn, hành xử lễ độ. Hắn tại đây, khách nhân cũng lấy lạ.

thấy Tề Vân Lan cử chỉ đúng mực, ngoan ngoãn đón khách bên cạnh , ít đều kinh hãi.

Vị nhị công t.ử quen chơi bời lêu lổng, đắn , hôm nay như biến thành khác.

Tuy rằng chuyện nhị công t.ử Tề gia ngất xỉu cổng chùa cách đây lâu cũng bí mật, mà chuyện về Thôi gia cô nương vì bỗng dưng xuất gia, đến giờ vẫn tin đồn nào truyền .

cũng là thế gia đại tộc, những lời xầm xì nhanh che giấu, đến nay hầu như còn ai nhắc chuyện nữa.

"Tam công chúa, Tứ công chúa đến."

Mấy Tề gia tiếng hô bên ngoài, vội vàng sửa sang dáng vẻ ngoài nghênh đón, khách khứa xung quanh cũng nhao nhao dừng bước, cung kính ở hai bên.

Thánh thượng tổng cộng hai vị Hoàng t.ử, hai vị Công chúa.

Đông cung là đích trưởng t.ử, là con của Nguyên hậu, khi Bắc Lãng thành lập vì cân bằng thế lực khắp nơi, thiên t.ử cưới Kế hậu, nạp mấy vị phi tần.

Kế hậu là con gái Cao gia, xuất danh môn vọng tộc tiền triều, sinh Nhị hoàng t.ử Chử Huyên.

Mẫu phi của Tam công chúa Chử Nguyệt chính là Thục phi nương nương một trong bốn vị phi t.ử, tứ công chúa Chử Vân là con của Từ phi.

Người Tề gia nghênh đón hai vị Công chúa phủ, xe ngựa của Nhị hoàng t.ử đến, Tề đại nhân vội vàng ngoài đón.

Chử Huyên nhỏ hơn Chử Yến gần sáu tuổi, bây giờ đang tuổi thiếu niên, nhưng trong lúc giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ cao quý.

"Tham kiến Nhị hoàng t.ử."

Đám đông cung kính hành lễ.

Chử Huyên sinh một khuôn mặt , chỉ nhếch mày mắt cũng đủ khiến cảm thấy thiện dễ gần: "Chư vị miễn lễ."

"Hôm nay Tề phủ tổ chức tiệc cưới, tới chúc mừng, cần giữ lễ tiết như thế."

Mặc dù y như , nhưng cũng dám bỏ qua cấp bậc lễ nghĩa quy củ nên , dù thì vị cũng là đích hoàng t.ử.

Mọi vây quanh Chử Huyên phủ, hai vị Công chúa còn xa, tiếng đều tiến tới chào hỏi.

Đưa mấy vị Hoàng t.ử Công chúa tới bàn xong, Tề gia bận rộn đến cổng đón khách, chủ t.ử thiếu một ai, bởi vì, còn khách quý đến.

Ước chừng qua một khắc đồng hồ, mới hạ nhân bước nhanh đến bẩm báo, loan giá của Đông cung tiến đầu ngõ.

Người Tề gia vội vàng cửa phủ chờ, lâu , loan giá của Thái t.ử ngừng cổng Tề gia.

"Cung nghênh Thái t.ử điện hạ."

Tất cả đồng loạt quỳ xuống.

Lúc bọn họ cũng , loan giá còn một .

Vệ Trăn tình hình , vô cùng hối hận vì hồ đồ theo Thái t.ử, ánh của bao nhiêu thế , nàng xuống chắc chắn sẽ gây nên sóng to gió lớn.

Vệ Trăn nhịn trừng mắt kẻ đầu têu, thấy hờ hững : "Đều lên ."

"Tạ ơn Thái t.ử điện hạ."

Đám dậy, cũng dám thẳng, đều cúi đầu thẳng, chờ Thái t.ử hạ loan giá.

mà, loan giá chậm chạp động tĩnh, mãi đến khi bắt đầu vụng trộm ngước mắt lên , mới tiếng Thái t.ử rõ ràng truyền đến: "Trăn Trăn, Cô dìu nàng xuống."

Tất cả đều giật !

‘Trăn Trăn' trong miệng Thái t.ử là ai, cần nghĩ cũng , Tề đại nhân và Tề phu nhân liếc , đó yên lặng cụp mắt.

Người cùng loan giá với Thái t.ử, chỉ Trữ phi.

Xem , thành Phụng Kinh sắp việc vui.

Chẳng qua, mặc dù kinh ngạc, nhưng thật cũng ngoài ý , lúc Huyện chúa Nguyên Cẩn còn tên là Ngụy Niên, thành Phụng Kinh nhiều tin đồn về nàng và Thái t.ử. Về nàng phủ Quận chúa nhận về, bây giờ trở thành Thiếu chủ phủ Lãng Vương, vị trí Trữ phi , ai thích hợp hơn nàng.

Vệ Trăn cứng đờ xuống loan giá theo Thái t.ử, đó lập tức rút tay về, nhưng mà Thái t.ử nắm c.h.ặ.t t.a.y của nàng, hề ý định buông .

Nàng sốt ruột đến độ mặt ửng hồng, trừng mắt lườm Thái t.ử.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thái t.ử mặt dày, căn bản nàng, nắm tay nàng về hướng Tề gia. Trong tình thế cấp bách, Vệ Trăn sốt ruột véo lên mu bàn tay Thái t.ử một cái.

Tề phu nhân vặn ngước mắt thấy một màn , bà giật đó cụp mắt xuống.

Thái t.ử lớn lên, vô cùng hiểu rõ tính nết của Thái t.ử.

Trước đều chỉ về lời đồn giữa Thái t.ử và Huyện chúa Nguyên Cẩn, đây là đầu tiên thấy hai sóng vai bên , mà chỉ một hiểu rõ, Thái t.ử lún sâu mối tình .

"Hít." Chử Yến hề che giấu kêu đau một tiếng, bất mãn : "Trăn Trăn véo Cô gì?"

Mọi : "..."

Vệ Trăn: "..."

Vệ Trăn khẽ c.ắ.n môi, hít sâu một .

A, đ.á.n.h c.h.ế.t !

Vệ Trăn , cuối cùng chỉ thể theo Thái t.ử về phía Tề gia, ánh mắt của đều rơi xuống hai bàn tay đang đan mười ngón .

"Trăn Trăn yên tâm, ngày mai Cô sẽ tới phủ Lãng Vương cầu hôn." Chử Yến liếc mắt chiếc xe ngựa đang chạy hướng Tề gia, nhướng lông mày, vui vẻ : "Trước Trăn Trăn cũng sóng vai bên cạnh Cô, hiện tại coi như quen ."

Vệ Trăn cũng thấy chiếc xe ngựa dừng , nàng sốt ruột đến độ dùng sức kéo ngón tay Chử Yến , nhưng mãi đến khi Quận chúa Thịnh An khỏi xe ngựa, thấy hai nắm tay, Chử Yến mới buông nàng .

Lúc , đám đông cũng phát hiện xe ngựa của phủ Quận chúa, đồng loạt hành lễ: "Tham kiến Quận chúa."

Vệ Như Sương lườm Thái t.ử một cái, mới để thị nữ đỡ xuống xe ngựa, nhưng bà cũng ngay, mà là bên cạnh xe ngựa, vươn tay.

Ngay đó, một bàn tay khớp xương rõ ràng khoác lên tay bà , mắt xuất hiện một bóng dáng gầy yếu mặc áo choàng màu lam.

Nam t.ử qua ba mươi, vẫn giữ vẻ xa cách như , xuất trần thoát tục.

Thân phận của ông thể nghi ngờ, nhưng ở đây vẫn cảm thấy bất ngờ.

Phải những năm Quận mã từng tham gia bất kỳ yến hội nào, đừng là tiệc tư của nhà ai, cho dù là yến hội trong cung Quận mã cũng .

Tề phu nhân thấy kinh ngạc, đắc ý hất cằm.

Tề đại nhân liếc bà một cái, đó yên lặng tiến lên một bước chặn tầm mắt của bà .

"Tham kiến Quận mã."

Sau vài phút sững sờ, vội vàng hành lễ.

Hành lễ xong, ít quý phu nhân đều nữa lặng lẽ ngẩng đầu , lúc thấy Quận chúa đang sửa sang dây áo choàng cho Quận mã, Quận mã cúi đầu cưng chiều cong môi.

Một loạt tiếng hít hà vang lên, chư vị phu nhân đều dời nổi mắt.

Đã nhiều năm như , thời gian lưu dấu vết gì , vẫn đẽ, ch.ói mắt như thế.

Lại trượng phu bằng tuổi Quận mã bên cạnh một cái... Chậc chậc, thật sự là cùng là giống !

Nếu bây giờ Thẩm Lăng là lang quân như ý nhiều quý nữ ngưỡng mộ, thì năm đó, vị Quận mã quấy loạn trái tim thiếu nữ của cả một thành, là ánh trăng sáng trong lòng bao nhiêu .

Nếu bọn họ thể gả cho một vị lang quân như , cũng sẽ giống như Quận chúa, nâng niu trong lòng bàn tay.

Tiếc rằng duyên phận định, chỉ thể ngắm như để rửa mắt.

Chuyến , quả thật uổng công!

Các vị phu nhân tim đập nhanh, mặt mày rạng rỡ, trong khi các vị đại nhân thì tức đến nghiến răng trợn mắt.

Đã nhiều năm như , vẫn ghen với chứ!

phận cao quý, bọn họ chỉ dám giận dám .

Có điều…

cúi đầu đ.á.n.h giá bản , đó cảm thấy hình như... thể so .

Mà bên , Vệ Như Sương và Cố Lan Đình tới.

Vệ Trăn thông minh rời xa Chử Yến, đến mặt Vệ Như Sương: "Phụ , mẫu ."

Cố Lan Đình liếc bộ váy màu vàng nhạt bồng bềnh nàng, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Những năm qua, những đồ ăn mặc ông dùng đều là nhất, thấy nhiều, chỉ một cái là thể phân biệt chất liệu.

Loại vải Trăn Trăn, tiền cũng mua .

Đêm qua Trăn Trăn rời phủ Lãng Vương, đến nay về, đương nhiên bộ y phục chỉ thể là Thái t.ử chuẩn cho nàng.

Dĩ nhiên Vệ Như Sương cũng , nhưng điều cũng thể dập tắt lửa giận trong lòng bà . Bà kéo Vệ Trăn phía , với Chử Yến: "Ta mới đón Trăn Trăn, phụ là Thái t.ử đón ."

"Thái t.ử lòng ."

Muội ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-125.html.]

Nhất thời, trong lòng nổi lên từng suy nghĩ khác .

Lãng Vương vốn là con nuôi Chử gia, còn tên trong gia phả, về Chử gia phát tích bước lên đỉnh, tên của Lãng Vương mới xóa khỏi gia phả Hoàng gia, nhưng tình nghĩa giữa hai bên vẫn còn, tiếng , gọi cũng hợp tình hợp lý.

Xem Quận chúa vẫn ý kiến với hôn sự ,nhưng ý tứ của Thái t.ử ban nãy, là quyết tâm . Sau chắc sẽ chuyện náo nhiệt để xem .

Sắc mặt Chử Yến hề đổi, : "Khiến Quận chúa một chuyến tay , là Cô đúng, , Cô nhất định sẽ với Quận chúa ."

Vệ Như Sương ngoài nhưng trong , : "Ta hy vọng ."

Đối với điều Chử Yến tỏ vẻ khó khăn.

"Rất khó nha."

Vệ Như Sương khẽ hừ một tiếng: “Phải ?"

tới gần Chử Yến, thấp giọng : "Có tin là cầu trưởng, tên Trăn Trăn gia phả Hoàng gia ?"

Nụ môi Chử Yến cứng đờ.

Năm đó vốn là Lãng Vương khăng khăng xóa tên gia phả Hoàng gia, phụ hoàng một mực hổ thẹn vì chuyện , nếu cầu thật, chỉ sợ phụ hoàng thật sự khả năng đồng ý!

Vệ Như Sương lùi về phía một bước, chằm chằm sắc mặt khó coi của Thái t.ử, hất cằm : "Thái t.ử điện hạ, mời ."

Thái t.ử điện hạ trở mặt cực nhanh, nở một nụ khiến những khác giật , đưa tay vô cùng khách khí : "Mời cô cô và dượng ."

Vệ Như Sương lạnh, lôi kéo Vệ Trăn bước Tề gia.

Vệ Trăn thấy Vệ Như Sương gì với Chử Yến, chẳng qua thấy thái độ của Chử Yến chợt đổi, thể đoán hẳn là mẫu dùng cái gì uy h.i.ế.p .

trong tình huống , nàng cũng tiện đến hỏi, chỉ theo sát Vệ Như Sương tiến Tề gia.

Chẳng qua, hiếm khi thấy Thái t.ử như , trong lòng nàng chút khoái chí, nỗi đau của khác.

Tiến nội viện, Vệ Trăn đầu, thấy Cố Lan Đình đang chuyện với một vị đại nhân, bèn khẽ: "Mẫu , hình như nhiều đều đang phụ ."

Nhất là các phu nhân.

Đều hận thể dán đôi mắt lên phụ .

Vốn cho rằng với tính tình của Vệ Như Sương sẽ ghen, ai ngờ bà hất cằm, đắc ý : "Nhìn thì ."

"Người là do chăm sóc, bảo dưỡng kỹ càng, nữa cũng của bọn họ."

Vệ Trăn: "..."

Nhất thời Vệ Trăn cũng nên cái gì.

Vệ Như Sương : "Phụ con , quý giá lắm đấy, cũng bình thường thể nuôi nổi."

Vệ Trăn nhịn mỉm : " đúng, chỉ mẫu mới thể."

Vệ Như Sương chút nào khiêm tốn : "Đó là đương nhiên."

_

Vệ Trăn ở lâu ngoài tiền viện, lâu tới khuê phòng của Tề Vân Hàm.

Lúc nàng đến, Tề Vân Hàm trang điểm, mặc váy cưới xong.

Tề Vân Hàm vốn .

Da trắng như tuyết, diễm lệ động lòng , là kiểu khiến bảo vệ.

Bây giờ mặc váy cưới, trang điểm, càng thêm xinh , khiến cho rời mắt nổi, nhưng lúc mặt vị tân nương xinh hề chút ý nào. Nàng bàn trang điểm, chằm chằm trong gương đang suy nghĩ gì.

Vệ Trăn đưa tay ngăn nha hành lễ, chằm chằm tân nương một hồi lâu, mới tiến lên dịu dàng gọi: "Vân Hàm."

Tề Vân Hàm tiếng vội vàng đầu, thấy Vệ Trăn thì ánh mắt sáng lên: "Trăn Trăn tới ."

Vệ Trăn gật đầu , : "Ta mấy lời tự với Vân Hàm."

Tề Vân Hàm lập tức bảo nha trong phòng lui .

Hai đến cạnh giường xuống, Vệ Trăn mới thử : "Hôm nay là ngày đại hỷ, Vân Hàm dường như tâm sự?"

Tề Vân thì ngẩn , đó cúi đầu xuống.

Qua một hồi lâu, nàng mới : "Việc hôn sự xác định từ nhỏ, từ khi bắt đầu hiểu chuyện, sẽ gả cho ."

"Vốn dĩ, ngày đại hỷ, hẳn nên vui vẻ, cũng , trong lòng cứ luôn bồn chồn yên, cảm thấy..."

Tề Vân Hàm đặt tay lên tim, cau mày : "Vừa nghĩ tới sắp lên kiệu hoa, cảm thấy hình như khó thở."

Vệ Trăn tiếp tục hỏi: "Không vui vẻ?"

Tề Vân Hàm chằm chằm nàng, một lúc lâu mới lắc đầu: "Hình như... Không, cảm giác ."

Đến tận đây, Vệ Trăn xác định cái gì, im lặng thở phào nhẹ nhõm.

Nàng chỉ sợ Tề Vân Hàm tình cảm sâu đậm với Thẩm Lăng, đó mới là điều khiến bọn họ lo sợ nhất.

Bởi vì hôn lễ hôm nay, sẽ thể thành .

Nàng thể gả cho Thẩm Lăng .

Cô nương như , Thẩm Lăng xứng.

"Thế nhưng ngày tân nương t.ử gả cho trong lòng, hẳn là vui vẻ mới đúng."

Vệ Trăn lặng lẽ : "Có là Vân Hàm quá căng thẳng ? Hay là… do là gả cho trong lòng?"

Toàn Tề Vân Hàm cứng đờ, nắm c.h.ặ.t t.a.y Vệ Trăn vô thức bóp c.h.ặ.t.

Nàng lẩm bẩm : "Người trong lòng..."

Vệ Trăn gì nữa, cho nàng thời gian để nàng chậm rãi suy nghĩ.

đúng lúc , Vệ Trăn động tĩnh bên ngoài, vẻ mặt đổi: "Vân Hàm, xem một chút."

Tề Vân Hàm đắm chìm trong suy nghĩ của , vô thức khẽ gật đầu.

Không lâu , Vệ Trăn giờ , đến gần Tề Vân Hàm nhẹ nhàng gọi: "Vân Hàm."

Tề Vân Hàm hồn, ngước mắt về phía nàng.

"Tống Hoài và Thẩm Lăng xảy chuyện."

Tề Vân Hàm sửng sốt một lúc lâu, đó bỗng nhiên lên, vội vàng : "Tống Hoài thế nào?!"

Vệ Trăn chằm chằm nàng .

Tề Vân Hàm nóng nảy thúc giục: "Trăn Trăn, ngươi chứ!"

"Có Tống Hoài gặp chuyện gì , là vết thương trở nên nghiêm trọng, Trăn Trăn ngươi mau ."

"Tống Hoài bắt Thẩm Lăng." Vệ Trăn chậm rãi .

"Vậy y thế nào, y thương ..." Tề Vân Hàm một nửa bỗng nhiên dừng .

Vẻ lo lắng trong mắt nàng chậm rãi biến thành hoang mang, qua lâu mới : "Ngươi cái gì?"

Vệ Trăn lặp một : "Tống Hoài bắt Thẩm Lăng."

Tề Vân Hàm chớp mắt mấy cái, dường như nhất thời thể tiêu hóa lời .

Nàng lời nào, Vệ Trăn cũng mở miệng.

Rốt cục, Tề Vân Hàm cau mày, hiểu mở miệng: "Y bắt Thẩm Lăng gì?"

Vệ Trăn lặng im một lát, đó gọi nha , hỏi: "Tống đại nhân bắt Thẩm đại nhân gì?"

Nha Tề Vân Hàm, lo lắng, nên thế nào: "Người Thẩm gia tới là... là..."

"Nói cái gì!" Tề Vân Hàm.

Nha hít sâu một , : "Mấy ngày Tống đại nhân gặp chuyện ở rừng phong, hoài nghi là cô gia ."

Tề Vân Hàm trừng lớn mắt, thể tin thấy cái gì: "Ngươi lặp nữa?"

Nha lặp một .

Trong phòng lập tức lâm yên tĩnh khó tả.

Vệ Trăn lo lắng Tề Vân Hàm.

Cho dù lẽ nàng tình cảm nam nữ với Thẩm Lăng, nhưng tình nghĩa cùng lớn lên là cách nào xóa bỏ.

Đến khoảnh khắc chân tướng vạch trần, nàng ắt sẽ khổ sở một trận.

Có điều mắt...

Tạm thời là cuộc đọ sức thuộc về Tống Hoài và Thẩm Lăng.

... ở phía Tề Vân Hàm, lúc nàng 'Tống Hoài thế nào', thắng thua giữa bọn họ kết luận.

 

Loading...