Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 126
Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:12
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa canh giờ , Thẩm gia.
Thẩm Lăng hỷ phục xong, thấy gia chủ Thẩm gia là Thẩm Dụ Văn tới, lập tức đuổi nha ngoài, bảo gã sai vặt hầu cận trông coi bên ngoài.
"Phụ ."
Thẩm Dụ Văn nhẹ nhàng gật đầu, đưa cái hộp trong tay cho Thẩm Lăng.
Hộp gỗ đen chút năm tháng, mất ánh sáng nên , nhưng vẫn thể từ đường nét điêu khắc phức tạp bản nó giá trị nhỏ.
Thẩm Lăng nhận hộp, khó hiểu về phía Thẩm Dụ Văn: "Đây là?"
Thẩm Dụ Văn khẽ thở dài, ánh mắt thâm thúy chăm chú hộp gỗ đen, rơi ký ức chôn vùi từ lâu.
"Đây là Phụ hoàng của ngươi để cho ngươi."
Ngón tay Thẩm Lăng run lên, cúi đầu hộp.
"Phụ hoàng ngươi là một vị quân chủ nhân từ, chỉ tiếc trong thời loạn, chỉ nhân từ thôi là đủ." Thẩm Dụ Văn từ từ : "Ngươi sinh triều Đại Thừa năm Tuyên Hoài thứ mười ba, năm đó, thiên hạ đại loạn, các quốc gia ngấp nghé Đại Thừa sản vật phong phú, liên thủ tấn công Đại Thừa.May nhờ tổ phụ ngươi để một đội thiết giáp quân, mới miễn cưỡng bảo vệ Đại Thừa.”
"Mẫu của ngươi thông minh, bà rõ Đại Thừa chống đỡ quá lâu, một khi Đế đô phá, hoàng tộc tất sẽ diệt, cho nên nàng mua chuộc Thái y thuật châm cứu cho ngươi, để ngươi giả c.h.ế.t đưa khỏi cung, đến bên ."
"Mẫu ngươi vốn chỉ là một tài nhân lục phẩm, gặp lúc loạn thế, hoảng sợ, trong cung một đứa trẻ sơ sinh c.h.ế.t cũng gây sóng gió gì."
Thẩm Lăng phận của năm mười tuổi, nhưng cũng những chi tiết trong đó, chỉ là lúc sắp mất nước, mẫu của đưa hoàng cung, mới bảo vệ tính mạng của .
Đây là đầu tiên Thẩm Dụ Văn nhắc tới quá khứ tường tận như thế.
"Bà xuất từ nhánh bên của Thẩm gia, tổ tiên đồng tông với , nhưng một mạch nhân khẩu điêu tàn, khi bà cung lâu thì còn chí , ở Đế đô, bà chỉ thể tìm ." Thẩm Dụ Văn tiếp tục : "Bởi vì khi đó chính thê của đang lâm bồn, thêm một đứa trẻ cũng sẽ khiến hoài nghi, chỉ tiếc..."
"Chính thê của khó sinh, một xác hai mạng."
Thẩm Dụ Văn dừng một hồi lâu, mới : "Ta bèn với bên ngoài là, t.h.a.i đôi chỉ sống một đứa."
"Quả nhiên, đến mấy năm Đại Thừa là nỏ mạnh hết đà, chỉ còn trơ trọi một tòa Đế đô, đại hoàng của ngươi cũng là Thái t.ử Đại Thừa c.h.ế.t trận nơi cửa thành, Phụ hoàng ngươi tự sát ở đại điện, một đạo thánh chỉ cuối cùng ông hạ là lệnh hai trăm quân Thiết Giáp còn sót rút lui ẩn náu, mẫu của ngươi và tất cả phi tần, vì giữ trong sạch treo cổ dải lụa trắng, tất cả Hoàng t.ử Công chúa đều trốn sự tàn sát của quân địch."
"Khi đó, đóng c.h.ặ.t cổng, về hướng Hoàng cung, trong lòng rõ huyết mạch Hoàng thất Đại Thừa chỉ còn một ngươi."
Thẩm Lăng nắm c.h.ặ.t hộp gỗ đen, bởi vì dùng sức mà ngón tay biến thành màu trắng xanh.
"Cũng chính là lúc đó vật đưa đến Thẩm gia." Thẩm Dụ Văn cụp mắt , : "Khi đó mới , hóa Phụ hoàng ngươi tất cả chuyện, ông ông còn một huyết mạch thể sống tiếp, cho nên để hai trăm quân Thiết Giáp cho ngươi."
"Cũng cho ngươi ngọc bội mà chỉ Hoàng t.ử Đại Thừa mới ."
Thẩm Lăng mở hộp gỗ đen , quả nhiên một miếng ngọc bội khắc rồng ở bên trong, đó là hoa văn của Hoàng thất Đại Thừa.
Thẩm Lăng chậm rãi cầm lấy ngọc bội, hoa văn rồng , dường như qua đó thấy một Đại Thừa diệt vong.
"Sau khi quân địch chiếm Đế đô, chúng tàn sát, cướp bóc chừa thủ đoạn, dân chúng sợ hãi đóng c.h.ặ.t cửa ngoài. Đế đô như địa ngục chốn nhân gian." Thẩm Dụ Văn tiếp tục : "Năm ngày như trôi qua, khi tất cả tuyệt vọng, quân Chử gia ở Việt Châu như thần binh rơi từ trời xuống, đuổi quân địch , chiếm Đế đô."
"Khi đó, cũng nghĩ tới việc công khai phận của ngươi, để Chử gia ủng hộ ngươi leo lên long ỷ, kéo dài Đại Thừa, nhưng khi đó, quân Chử gia nổi lên nội chiến vì tranh đoạt hoàng vị, lập tức nhận , cho dù đưa ngươi tới Chử gia cũng sẽ nhận, bọn họ tự xưng đế."
Những chuyện đó Thẩm Lăng đều , Thẩm Dụ Văn nhân lúc lạc loạn sai Ngụy gia trộm con của Quận chúa Thịnh An ở Phật đường, bắt đầu chuẩn cho kế hoạch kéo dài hơn mười năm.
Ngoại trừ ngọc bội, trong hộp gỗ đen còn một tờ giấy.
Thẩm Lăng buông ngọc bội, mở tờ giấy , bên chỉ hai chữ, thì thào: "Tông Lăng.”
"Đây cũng là tên thật của ngươi." Thẩm Dụ Văn .
Tông Lăng, vị Hoàng từ cuối cùng của Đại Thừa.
Thẩm Lăng nắm vuốt tờ giấy một lúc lâu, mới ngẩng đầu Thẩm Dụ Văn, hỏi: "Ông ... Phụ hoàng của , là một vị quân chủ ?"
Thẩm Dụ Văn im lặng một hồi, : "Ông là một vị phụ , là quân chủ nhân từ."
một vị quân chủ .
Vị Hoàng đế cuối cùng của Đại Thừa thích hợp với thời hòa bình hơn, thời kỳ chiến loạn, quân chủ vô năng, chính là tội lớn nhất.
Đại Thừa chôn vùi tay ông , suýt nữa đ.á.n.h mất cả giang sơn.
"Năm đó nước vây công Đế đô là những nước Đông Nhữ, Nam Hào, Tây Vu bây giờ" Thẩm Dụ Văn : "Bây giờ bọn họ đều là nước lớn."
Thẩm Lăng đặt tờ giấy trong hộp, chậm rãi đóng .
Phục hưng cũng , báo thù cũng , đầu tiên giành chiếc long ỷ .
Vốn dĩ dựa theo kế hoạch, cách ngày phục hưng Đại Thừa xa.
Chỉ tiếc, vẫn chậm một bước.
"Kết với Tề gia, vốn dĩ là vì tìm kiếm một sự giúp đỡ lớn cho ngươi." Thẩm Dụ Văn : "Bây giờ lựa chọn cưới cô nương Tề gia, lôi kéo lợi dụng Tề gia cũng là lựa chọn , chỉ là thấy ngươi đối với cô nương Tề gia , hình như..."
Thẩm Lăng hiểu rõ ý của Thẩm Dụ Văn, cất kỹ chiếc hộp đen , mới lạnh lùng : "Tất cả đều quan trọng bằng đại cục."
Nếu nàng thể sống đến cuối cùng tất nhiên là nhất, nhưng nếu đến lúc cần lợi dụng nàng để đạt mục đích, sẽ nương tay.
Thẩm Dụ Văn cũng yên tâm.
"Kế hoạch lúc thể dùng nữa, thể tìm điểm đột phá ở bên phía Nhị hoàng t.ử."
Thẩm Lăng ừ một tiếng: "Việc tính toán, tối nay rõ với phụ ."
"Ừ." Thẩm Dụ Văn nhẹ nhàng gật đầu: " , mấy ngày ám sát Tống Hoài để dấu vết gì chứ?"
Nói tới, trong lòng Thẩm Lăng dâng lên bực bội.
Hắn tiêu phí một lượng nhân lực lớn như , thể g.i.ế.c một tên Tống Hoài!
Ngược còn tổn thất nhiều t.ử sĩ.
Kế hoạch của vốn dĩ kín kẽ hở, tự tin trăm phần trăm thể khiến Tống Hoài c.h.ế.t ở ngoài thành Phụng Kinh, thật sự ngờ đến, hủy ở trong tay một nữ nhân!
Thậm chí đến nay vẫn , rốt cuộc là Vệ Trăn nước của như thế nào!
Nếu là trùng hợp, tuyệt đối tin.
Hắn sớm sắp xếp chằm chằm cổng thành, từ đầu tới cuối đều thấy phủ Lãng Vương khỏi thành. cuối cùng, Tô Vãn Đường dẫn Tống Hoài trở về, rõ ràng, bọn họ cải trang khỏi thành!
Hiện tại, Vệ Trăn hoài nghi .
Đây đầu tiên, mấy giao đấu, đều là bởi vì nữ nhân mà nước cờ của thất bại, sớm như thế, nên sớm diệt trừ nàng!
Mà đám Nam Hào Tây Vu, chẳng qua cũng chỉ đến thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-126.html.]
Uổng công chuẩn bao nhiêu năm, mà còn mất một nội ứng trong Đại lý tự.
Nghĩ tới đây, lửa giận trong lòng Thẩm Lăng càng cháy lớn hơn.
"Đã thu xếp thỏa, chỉ còn phía quân doanh…"
lúc , bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào, Thẩm Lăng nhíu mày, còn mở miệng, hạ nhân sốt ruột cuống quýt từ bên ngoài bẩm báo: "Gia chủ, công t.ử, của Ngự sử đài tới bao vây tiền viện!"
Hai liếc , sắc mặt đồng thời trầm xuống.
Ngự sử đài, Tống Hoài!
Quả nhiên, hai bước nhanh tới tiền viện, thấy Tống Hoài, kẻ thuộc Ngự sử đài thủ đoạn độc ác thể sánh với ác quỷ, đang giữa một lượng lớn quan binh.
Vân Mộng Hạ Vũ
Lúc trong viện treo đầy lụa đỏ, nhưng ở nơi đó, quả thực là ép khí vui mừng của cả viện xuống.
Trong mắt Thẩm Dụ Văn toát sát khí, đó nở nụ , tiến lên đón : "Tống đại nhân quang lâm hàn xá, tiếp đón từ xa thật là thất lễ."
Tống Hoài lạnh lùng cụp mắt Thẩm Lăng đang theo Thẩm Dụ Văn, tiếp lời.
Nụ mặt Thẩm Dụ Văn cứng đờ, đ.á.n.h giá quan binh đang cầm đao xung quanh, : "Hôm nay là đại hôn của khuyển t.ử, Tống đại nhân đến uống rượu mừng ?"
Tống Hoài mở miệng, bên cạnh y nhạo tiếng, một tay ấn chuôi đao bên hông, một tay chỉ quan binh bốn phía: "Thẩm đại nhân cẩn thận xem, bày trận thế , đại nhân nghĩ chúng đến uống rượu mừng ư?”
Ý còn sót khóe môi Thẩm Dụ Văn tan : "Hôm nay là ngày vui của Thẩm gia, Tống đại nhân thế là gì?"
Tống Hoài vẫn chằm chằm Thẩm Lăng, chỉ giơ tay lên một cái, bên cạnh y lập tức : "Dẫn lên!"
Một nam t.ử nhanh ch.óng áp giải tới.
Thẩm Lăng liếc , trong lòng giật , nhưng mặt hiện , ngước mắt nghi ngờ Tống Hoài: "Đây là Tống đại nhân gì?"
"Mấy ngày đây gặp chuyện ở rừng phong, tại chỗ bắt một thích khách, khi thẩm vấn đối phương là nhận lệnh của tiểu Thẩm đại nhân." Tống Hoài chằm chằm Thẩm Lăng, gằn từng chữ.
Ánh mắt Thẩm Dụ Văn lóe lên, nghiêng đầu về phía Thẩm Lăng, Thẩm Lăng nhíu mày: "Sao thể!"
"Chẳng lẽ Tống đại nhân xúi giục?"
Tống Hoài nhếch môi lạnh: "Tiểu Thẩm đại nhân hẳn là từng về danh tiếng của Tống Hoài , ngươi cảm thấy sẽ khác che mắt?"
Thẩm Lăng thẳng lưng, lạnh lùng : "Người ở nơi nào, gọi chúng đối chất tại chỗ."
"Tội danh ám sát mệnh quan triều đình , nhận nổi!"
Người phái là t.ử sĩ, tuyệt đối sẽ mở miệng, rõ ràng là Tống Hoài đang lừa .
"C.h.ế.t ." Tống Hoài lạnh nhạt .
Thẩm Lăng cau mày: "C.h.ế.t ?"
Hắn giả vờ hiểu, : "Tống đại nhân Ngự sử Trung thừa, hẳn là hiểu rõ tầm quan trọng của chứng cứ? Chỉ bằng lời của một c.h.ế.t, là thể đổ tội lên đầu ?"
Tống Hoài liếc đang quỳ đất: "Không ở đây còn còn sống ?"
Thẩm Lăng cụp mắt quỳ mặt đất, mặt đổi sắc : "Đây là nào?"
"Việc về kinh sớm, trong quân chỉ vài , điều tra khó." Tống Hoài : "Sau khi bắt thì khai là nhận tiền của Thẩm gia, bán hành tung của cho công t.ử Thẩm gia."
Thẩm Lăng nhíu mày Tống Hoài, nghiêm mặt : "Tống đại nhân, đây chính là tội lớn, chớ đùa?"
"Sao thể thu mua tướng sĩ trướng Thái t.ử?"
là mua hành tung của Tống Hoài trong đại quân, nhưng trong quá trình qua tay nhiều , đừng nhận , thậm chí là bản , cũng tin tức mua từ trong miệng binh sĩ nào.
Sao thể rõ tên họ của !
Rõ ràng, Tống Hoài hề chứng cứ, y đang lời khai giả!
"Người cũng là binh sĩ trướng Thái t.ử, mà là xuất từ cấm quân, về phần thu mua như thế nào, thì đưa tiểu Thẩm đại nhân đến Ngự sử đài thẩm vấn." Tống Hoài hờ hững : "Yên tâm, Ngự sử đài thể thẩm vấn giao dịch giữa các ngươi thực hiện như thế nào nhanh thôi."
Thẩm Lăng bắt đầu lo lắng: "Tống đại nhân, vu hãm mệnh quan triều đình, cũng là tội lớn."
"Vậy ?" Tống Hoài đá bên chân một cái: "Ta cho ngươi thêm một cơ hội, mua hành tung của ở chỗ ngươi tiểu Thẩm đại nhân , mưu hại mệnh quan triều đình là tội c.h.ặ.t đ.ầ.u đấy, nghĩ cẩn thận trả lời."
Người ngẩng đầu Thẩm Lăng một cái, nhanh ch.óng gục đầu xuống, : "Người đưa bạc cho mua là tiểu Thẩm đại nhân."
"Nghe rõ chứ?" Tống Hoài về phía Thẩm Lăng: "Mời tiểu Thẩm đại nhân cùng một chuyến ."
Y dứt lời, lập tức tiến lên bắt lấy Thẩm Lăng, Thẩm Dụ Văn vội vàng cản mặt Thẩm Lăng, trầm giọng : "Tống đại nhân, chỉ với lời khai chứng cứ xác thực thế mà bắt , là quá qua loa ?!"
"Khuyển t.ử và Tống đại nhân tình nghĩa từ thời niên thiếu, thể ám sát Tống đại nhân !"
Tống Hoài về phía Thẩm Lăng, một lúc lâu nhếch môi một tiếng: "Vì ám sát , Thẩm Lăng, ngươi rõ ràng nhất."
Thẩm Lăng lạnh giọng trả lời: "Muốn gán tội cho khác, sợ gì lý do."
"Muốn gán tội cho khác?" Tống Hoài ngừng , từ từ : "Năm năm , đêm khi theo điện hạ xuất chinh, tiểu Thẩm đại nhân gì với , còn nhớ rõ ?"
Tề Vân Hàm chạy đến cổng Thẩm gia thấy lời , thì bất chợt dừng bước chân.
Tống Hoài cổng truyền đến tiếng châu ngọc va chạm, dừng một lát mới tiếp tục : "Hôm đó ngươi đến tìm , bảo cách Tề cô nương xa một chút, tránh để cho hiểu lầm, ngươi, từ đó về cách xa nàng ."
" từ đầu tới cuối ngươi vẫn cảm thấy sẽ tranh giành với ngươi, cho nên lúc sẽ về thành Phụng Kinh một , lập tức cho rằng trở về là để đoạt hôn, cho nên tiếc tốn công tốn sức g.i.ế.c , đây cũng là động cơ g.i.ế.c của ngươi."
Tay Tề Vân Hàm bấm c.h.ặ.t cạnh cổng, trong lòng nổi lên sóng to gió lớn.
Hóa , Tống Hoài từ biên thành trở về bắt đầu xa lánh nàng , là bởi vì Thẩm Lăng tìm y!
Cho nên về y để ý tới nàng , như thấy nàng , từ đây sẽ tiếp tục gặp mặt nàng , đều là bởi vì Thẩm Lăng.
Thẩm Lăng nhận ngoài cổng, giọng điệu bình tĩnh : "Đây chỉ là suy đoán của ngươi."
"Ngươi tìm tới , đây là sự thật." Tống Hoài.
Thẩm Lăng phủ nhận, chuyện cũng cần phủ nhận: ", thừa nhận, bởi vì tình cảm ngươi dành cho Hàm Hàm chỉ là tình . Ta là vị hôn phu của Hàm Hàm, hy vọng ngươi cách Hàm Hàm xa một chút, vấn đề gì ?"
"Huống hồ, chúng sắp thành hôn, ngươi thua, cần thiết g.i.ế.c ngươi."
Tề Vân Hàm bỗng nhiên ngẩng đầu về phía trong viện.
Thẩm Lăng đang cái gì?
Tình cảm Tống Hoài dành cho nàng ... chỉ là tình ?
Giờ khắc , một thứ nàng vô thức đè sâu trong nội tâm đang từ từ chui lên.