Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Bởi vì ngươi sợ hãi." Tống Hoài thản nhiên : "Ngươi sợ hãi trở về đoạt hôn, nếu thì, ngươi mua hành tung của gì?"

Vấn đề trở về, Thẩm Lăng hít sâu một : "Ta , ."

"Nhân chứng ở đây, do ngươi cãi , đều tay Tống Hoài từng một vụ án oan , nếu ngươi thật sự hãm hại, đương nhiên thể sạch sẽ khỏi Ngự sử đài, mưu hại ngươi cũng sẽ trả giá đắt, nhưng nếu thật sự là ngươi , cam đoan, ngươi Ngự sử đài." Tống Hoài vẫy tay hạ lệnh: "Người , giải !"

Thẩm Dụ Văn ngăn cản , trơ mắt quan binh bắt lấy Thẩm Lăng, ông luống cuống cổng, của Tề gia còn đến?!

Thẩm gia ngăn cản Tống Hoài, nhưng Tề gia thể!

Tống Hoài độc ác tàn nhẫn, Thẩm Lăng tuyệt đối thể Ngự sử đài!

qua, ông lập tức sửng sốt: "Tề cô nương."

Đám tiếng đều đầu , ngoại trừ Tống Hoài.

"Hàm Hàm tại cũng tới."

Ánh mắt Thẩm Lăng lóe lên, ân cần .

nhanh ch.óng phát hiện, từ đầu đến cuối ánh mắt Tề Vân Hàm đều tập trung bóng lưng của Tống Hoài.

Trong mắt Thẩm Lăng lướt qua một tia âm u.

Nàng thấy !

Cuối cùng nàng vẫn tình cảm của Tống Hoài dành cho nàng .

Thẩm Lăng về phía Tống Hoài sắc mặt bình tĩnh, sắc mặt trầm xuống.

Tống Hoài cố ý, với võ công của y chỉ sợ sớm Hàm Hàm đến đây.

Mười bảy năm, đề phòng , thế nào cũng nghĩ tới hôm nay sẽ thất bại trong gang tấc.

Từ lâu đó phát hiện, Tề Vân Hàm quá ỷ Tống Hoài, vượt qua trưởng ruột của nàng , vượt qua bất cứ nào trong bọn họ, cũng Tống Hoài nảy sinh tình cảm khác với Tề Vân Hàm. Cho nên những năm đó, gần như canh giữ ở bên cạnh nàng một tấc cũng rời, chỉ hy vọng nàng thể nhiều một chút. theo thời gian, bọn họ chậm rãi lớn lên, hiểu , nhiều thứ định sẵn, cách nào đổi.

Trong lòng Hàm Hàm, Tống Hoài vẫn luôn quan trọng hơn .

Cho dù ở bên cạnh nàng .

Hắn tiếc dùng mười mấy t.ử sĩ bồi dưỡng bằng tiền lớn để g.i.ế.c Ngụy Ngưng, khiến nàng tránh hình phạt lăng trì, là bởi vì trong lòng trong mắt Ngụy Ngưng chỉ , cho nên bằng lòng cho nàng một chút thương tiếc cuối cùng.

Hắn từng nghĩ tới, khi chuyện thành công Ngụy Ngưng sẽ là thê t.ử của , trong lòng trong mắt thê t.ử của chỉ thể , nếu , tình nguyện cần.

nàng là Tề Vân Hàm.

Là cô nương thích từ thuở nhỏ, cho nên, dù rõ trong lòng nàng chứa khác, cũng như hề , vẻ vang cưới nàng .

Mà nàng , bao thoát khỏi t.ử kiếp, vẫn còn sống đến ngày đại hôn của bọn họ. Điều đó khiến tự lừa gạt bản , cho rằng lẽ đây là ý trời, ông trời định sẵn là nàng chỉ thể thuộc về .

ngờ , ngày hôm nay, Tống Hoài vẫn cản trở!

Người bên ngoài , chẳng lẽ còn ư?

Tống Hoài căn bản bất cứ chứng cớ gì, y lựa chọn bắt hôm nay, là vì ngăn cản hôn sự !

Khóe môi Thẩm Lăng hiện lên một nụ lạnh.

Hôm nay bắt thì thế nào, chẳng qua là trì hoãn hôn sự , hôn ước giữa bọn họ vẫn còn, chỉ cần còn sống một ngày, tuyệt đối sẽ từ hôn, đời , Tống Hoài cũng đừng hòng như nguyện!

Tề Vân Hàm mặc váy cưới lộng lẫy, chậm rãi tới gần Tống Hoài.

Trong lòng của nàng vẫn mãi quanh quẩn câu khi nãy của Thẩm Lăng, nàng hỏi Tống Hoài, Thẩm Lăng ý gì, nàng còn hỏi y, y thật sự trở về đoạt hôn ?

tình cảnh , nhiều lời nàng cách nào mở miệng.

Vệ Trăn bước Thẩm gia, nàng ở cạnh cửa lẳng lặng trong.

Nàng quả thật ngờ, Tống Hoài chọn dùng loại phương thức để ngăn cản hôn sự, như thế, vẻ nàng quá chậm lụt.

Không chứng cứ, tự tạo chứng cứ , dù , cũng oan uổng Thẩm Lăng.

Nàng chỉ thể , hổ là Tống Hoài.

Tề Vân Hàm dừng bên cạnh Tống Hoài, bước chân cách nào tiếp tục hướng về phía , nàng kìm nén cảm xúc kích động sang Tống Hoài, về phía Thẩm Lăng cũng đang mặc áo cưới, giọng chút khó khăn: "Thẩm Lăng, , phái ám sát Tống Hoài."

Nàng mới mở miệng, là nghiêng về phía ai.

Khóe môi Tống Hoài khẽ cong, gần như thể nhận .

Thẩm Lăng Tề Vân Hàm, trong lòng nhịn cảm thấy đắng chát, bảo vệ nàng nhiều năm như , kết quả là vẫn sánh bằng Tống Hoài, nhưng thể hiện mặt, chỉ lắc đầu với Tề Vân Hàm: "Ta oan."

"Hàm Hàm, cũng thấy, hôm nay y vu oan cho mục đích riêng, y chỉ ngăn cản hôn sự ."

Dứt lời, đợi Tề Vân Hàm mở miệng, liền về phía Tống Hoài: "Tống Hoài, chúng lớn lên cùng từ nhỏ, dẫu cũng coi là một chút tình nghĩa, cho dù ngươi tranh giành tình cảm, cũng cần dùng phương thức cực đoan như ."

"Chúng thể cạnh tranh công bằng, ngươi tự xưng là công bằng chính nghĩa, nhưng hôm nay ngươi lấy quyền thế đè , hãm hại , là hủy hoại thanh danh của ngươi, ngươi suy nghĩ kỹ, chớ chuyện hại hại ."

Vệ Trăn nhịn líu lưỡi, Thẩm Lăng tài ăn , sứ giả thật là đáng tiếc.

Cũng trách thể gạt nhiều như , còn lừa nhiều năm như thế.

Vân Hàm chân tướng, mắt, chỉ thể xem trong lòng nàng tin tưởng nào hơn.

Tề Vân Hàm mím môi siết c.h.ặ.t t.a.y, từ đầu đến cuối nàng đều can đảm sang Tống Hoài đang gần trong gang tấc.

nàng phản bác Thẩm Lăng.

Tống Hoài như thế.

Y cái gì, chắc chắn sẽ quang minh chính đại nó, sẽ dùng những thủ đoạn .

Cũng , giờ khắc nàng cảm nhận thở quen thuộc xa lạ bên cạnh , một câu cũng nên lời.

Nàng bao giờ nghĩ tới, y tâm tư như với nàng , mà điều càng cho nàng hốt hoảng là, tới bây giờ nàng mới phát hiện, tình cảm mà nàng dành cho y, dường như cũng là tình mà nàng vẫn tưởng.

Tống Hoài cảm thấy bóng dáng lộng lẫy bên cạnh là ch.ói mắt, dứt khoát tiến lên một bước, nhắm mắt ngơ: "Thẩm Lăng, dựa theo luật pháp Bắc Lãng, nhân chứng ở đây, ngươi nhất định tiếp nhận điều tra. Ta cũng khuyên ngươi nghĩ rõ ràng, lúc đó còn ở trong quân, là tướng lĩnh trong quân, khi đó hành tung của là cơ mật của Bắc Lãng, một khi tội danh chứng thực, cũng chỉ là c.h.ặ.t đ.ầ.u thôi ."

"Huống hồ, hôm đó những kẻ tới g.i.ế.c còn của Nam Hào Tây Vu, vụ án liên quan đến nhiều vấn đề, Ngự sử đài sẽ bỏ qua dù chỉ một manh mối nhỏ nhất!"

Y bắt tại Thẩm gia, là vì kéo nàng chuyện , nhưng nàng vẫn tới.

Còn mặc bộ hỷ phục chướng mắt !

"Thật là nực !" Thẩm Lăng quát lớn: "Hay ý của ngươi là, còn thể mua chuộc Nam Hào Tây Vu ?!"

"Tống Hoài, ngươi quá hoang đường đấy!"

Vệ Trăn im lặng lạnh.

Nàng sai , Thẩm Lăng nên diễn kịch.

Tống Hoài hai bộ đồ cưới đ.â.m đỏ mắt, dây dưa với nữa, lạnh lùng : "Chân tướng như thế nào, điều tra một cái là , dẫn , nếu ngăn cản, xử lý theo tội cản trở chấp hành công vụ!"

Quan binh áp giải Thẩm Lăng ngoài, kiên nhẫn : "Ta tự !"

Quan binh sang Tống Hoài, sang Tề Vân Hàm, cuối cùng vẫn buông .

Thẩm Lăng đến mặt Tề Vân Hàm, cụp mắt nàng , hỏi: "Hàm Hàm, tin tin y?"

Lông mi Tề Vân Hàm run rẩy, nàng ngước mắt Thẩm Lăng, nhẹ nhàng c.ắ.n môi.

Tin Thẩm Lăng, là Tống Hoài?

Vệ Trăn nhíu mày, loại thời điểm , vấn đề , Tề Vân Hàm trả lời thế nào đều là một đáp án .

Nàng đang định tiến lên, giọng mềm mại nhỏ nhẹ của cô nương vang lên: "Thẩm Lăng, tin ai vô dụng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-127.html.]

"Ta chỉ tin chân tướng."

"Nếu oan uổng, Ngự sử đài sẽ trả trong sạch cho ."

Cho nên đến cùng, nàng vẫn tin Tống Hoài.

Thẩm Lăng đè nén lửa giận trong lòng, : "Được."

"Chờ trở về, chúng bái đường."

Tề Vân Hàm nắm c.h.ặ.t nắm tay, trong lòng lập tức áy náy lấp đầy.

Nàng thành hôn.

câu , nàng thực sự cách nào với Thẩm Lăng ở thời điểm .

Nàng trầm mặc hồi lâu, : "Ta chờ trở ."

Chờ trở về, nàng sẽ rõ ràng với .

Thẩm Lăng ừ một tiếng phất tay áo rời .

Lúc ngang qua Vệ Trăn, sâu nàng một lúc, Vệ Trăn lạnh nhạt nghênh đón ánh mắt .

Hai ánh mắt giao một chớp mắt, như bình tĩnh, ẩn giấu mũi d.a.o sắc nhọn.

Sau đó Tống Hoài cũng phủ.

Từ đầu đến cuối y đều Tề Vân Hàm lấy một cái, bực bội nhanh chân rời .

Chờ trở về? Tiếp tục thành hôn ?

Nằm mơ !

Tay áo rộng của thanh niên nhẹ nhàng cọ qua váy cưới đỏ rực, mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt và mùi hương son phấn hòa với .

Vân Mộng Hạ Vũ

Tề Vân Hàm vô thức duỗi tay, nhưng đầu ngón tay chỉ xẹt qua tay áo y, nàng bắt gì hết.

Nàng co ngón tay , đầu thanh niên đầu rời .

Hình như y… đang tức giận.

Đợi quan binh rút lui, Vệ Trăn mới bước lên , kéo tay Tề Vân Hàm : "Chúng về ."

Tề Vân Hàm hồn, khẽ gật đầu một cái.

Lúc gần , nàng uốn gối cáo lui với Thẩm Dụ Văn.

Thẩm Dụ Văn thể nhận lễ của nàng , thể thờ ơ với Vệ Trăn, chỉ chắp tay : "Cung tiễn Huyện chúa."

Vệ Trăn liếc ông một cái, lôi kéo Tề Vân Hàm lạnh nhạt .

Mười bảy năm , Thẩm Lăng mới bao nhiêu tuổi, tất cả những chuyện năm đó, đều là chuẩn !

Chờ xem, sớm muộn gì nàng cũng sẽ báo thù.

Ngày đó xa.

-

Thẩm Lăng bắt, chỉ Thẩm gia, Tề gia cũng loạn hết cả lên.

Khách khứa đều đến, ngay cả Đông cung cũng đến, tân lang áp giải Ngự sử đài, chuyện đổ lên đầu ai cũng là thanh danh lành gì.

Tề phu nhân lo lắng qua , lúc Tề Vân Hàm phủ, bà định theo, Thái t.ử ngăn cản.

Lúc , Tề gia qua đó cho Tống Hoài.

Mà đối với Tề gia mà , đây quả thật cũng là một chuyện khó xử.

Thẩm Lăng là cô gia nhà bọn họ, Tống Hoài sống ở nhà bọn họ nhiều năm, hai tranh đấu, bọn họ giúp ai cũng .

Huống hồ, lưng Tống Hoài còn Thái t.ử.

Cho nên Thái t.ử ngăn cản bọn họ, bọn họ cũng đành thuận nước đẩy thuyền lặng lẽ chờ tin tức.

Mà chuyện Thẩm Lăng ám sát Tống Hoài, bọn họ cũng cực kỳ khiếp sợ.

Hai tính cách khác biệt, thuở nhỏ với , nhưng dù cũng lớn lên cùng , mặt ngoài còn vẫn luôn duy trì vẻ hòa bình.

Không ai ngờ rằng, chuyện sẽ đột nhiên sẽ biến thành như .

Tề đại nhân Tề phu nhân thúc giục, cuối cùng thử mở miệng hỏi: "Điện hạ, việc , chắc chắn bao nhiêu phần trăm?"

Chử Yến đặt chén xuống, ngón tay nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn, đó duỗi một đầu ngón tay.

Tề phu nhân thấy suýt nữa thì ngất xỉu: "Chỉ một phần mười?! Chỉ một phần mười mà gióng trống khua chiêng bắt như !"

"Ngày nào bắt , còn nhất định hôm nay!"

"Hôm nay là ngày vui của Hàm Hàm đấy, Tống Hoài thể càn quấy như !"

Chử Yến nhíu mày xoa lỗ tai, ngắt lời Tề phu nhân: "Không một phần mười."

Tề phu nhân ngừng , đầu về phía Chử Yến.

Sắc mặt Tề đại nhân cũng đổi.

Không một phần mười, đó chính là...

"Là trăm phần trăm." Chử Yến thản nhiên .

Tề phu nhân ngẩn , đó đột nhiên dậy chằm chằm Chử Yến.

Lúc , đầu bà kêu ong ong, môi mấp máy lâu vẫn thể một câu.

Những đứa trẻ đều là bà lớn lên, bà tự nhận là hiểu bọn họ rõ.

Thật bình tĩnh suy nghĩ một chút, mặc dù Tống Hoài việc tàn nhẫn, thủ đoạn cũng giống thường, nhưng y sẽ dối.

Y lựa chọn to chuyện hôm nay, lưng chỉ sợ ắt ẩn ý, mà Thái t.ử cũng trăm phần trăm, ... thì chuyện sai .

Tề đại nhân cũng kinh hãi trợn to mắt.

Tính tình Thẩm Lăng luôn ôn hòa, thể dính dáng đến chuyện ?

Tống Hoài đưa về, Vân Thanh, Vân Lan đều từng tới thăm, thương nặng, đối phương dồn y chỗ c.h.ế.t.

Vả quan trọng nhất là, những kẻ ám sát Tống Hoài, chỉ t.ử sĩ, còn Nam Hào, Tây Vu!

Nếu đây là Thẩm Lăng ...

Bàn tay đang đặt đầu gối của Tề đại nhân run rẩy, ông nhất thời dám suy nghĩ sâu hơn.

"Nếu là hai vị tin Cô, tiếp theo, hãy Cô."

Chử Yến đợi hai miễn cưỡng tiêu hóa, mới tiếp tục : "Tống Hoài chứng cứ, hôm nay y tất cả những chuyện chỉ là để ngăn cản Vân Hàm gả cho Thẩm Lăng."

Tề đại nhân và Tề phu nhân nhạy bén nhận điều gì, đồng thời về phía Chử Yến.

"Trên Thẩm Lăng vấn đề lớn, hôn sự tuyệt đối thể thành."

Chuyện thể giấu diếm Tề gia, Chử Yến thẳng: " Tống Hoài chỉ thể ngăn cản nhất thời, nếu như trong lúc tìm chứng cứ, lâu Thẩm Lăng sẽ thả ."

"Cô , lúc những lời với các ngươi, chắc chắn là các ngươi khó lòng chấp nhận, nhưng vì để Vân Hàm nhảy hố lửa, Cô nhất định rõ với các ngươi."

Chử Yến tiếp tục : "Vụ ám sát ở đình Hòe Sơn, núi Thu Vụ và Ngụy gia đều liên quan với Thẩm Lăng."

"Thậm chí Ngụy gia bắt cóc Trăn Trăn, cũng liên quan với Thẩm gia."

 

Loading...