Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 130
Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:16
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hôm nay Cô hỏi Tề đại nhân, Thẩm Lăng sinh năm Tuyên Hoài thứ mười ba, vốn là song thai, một đứa trẻ khác một xác hai mạng theo Thẩm phu nhân." Chử Yến : "Lão gia t.ử hai nhà Tề Thẩm cũng quen thời điểm đó, Tề gia gần như là lớn lên, chuyện đổi giữa chừng."
Vệ Trăn nhíu mày: "Đại Quốc sụp đổ năm Tuyên Hoài thứ mười sáu, như thế thì, vẻ phận của Thẩm Lăng vấn đề gì cả."
"Trừ phi... mấy năm vị hoàng đế cuối cùng của tiền triều họa diệt vong, đưa một Hoàng t.ử khỏi cung ."
nếu ông thật sự tầm xa trông rộng như , những năm đó Đại Thừa đến nỗi dân chúng lầm than, đổi triều đại.
"Trong mấy năm đ.á.n.h trận, bách tính sống trong nước sôi lửa bỏng, chỉ thuế má ngừng gia tăng, triều đình liên tục bắt phu dịch tòng quân, khiến vô lâm cảnh đường sinh tồn." Chử Yến chợt đổi câu chuyện, : "Có c.h.ế.t đói c.h.ế.t cóng, cũng vùng lên phản kháng, còn vì mạng sống mà chiếm núi rừng cướp, cũng thành trì phản loạn, ý đồ lật đổ Đế vương vô năng, thời gian lâu dần, Đại Thừa rơi cảnh đại loạn."
Vệ Trăn sinh năm thiên hạ bình định, trải qua cuộc chiến các nước liên thủ bao vây Đại Thừa, nhưng thấy cũng thể tưởng tượng đó là t.h.ả.m cảnh như thế nào, nàng trầm mặc một hồi, hỏi: "Chiến sự kéo dài bao lâu?"
Chử Yến trầm mặc một lúc, : "Bắt đầu từ năm Cô sinh , đến năm nàng sinh thì kết thúc."
Mặc dù giọng điệu của Thái t.ử khác gì bình thường, nhưng Vệ Trăn vẫn thể chút trầm thấp từ trong đó, nàng bỗng nhiên nghĩ đến, năm nàng sinh , cũng chính là khi thiên hạ mới ngưng khói lửa, Tiên hoàng hậu hoăng.
Theo nàng , năm đó vì tranh hoàng vị mà ba Chử gia nổi lên nội chiến, dùng tính mạng của Tiên hoàng hậu ép bệ hạ rời khỏi cuộc chiến tranh giành hoàng vị.
Tiên hoàng hậu tính tình trung liệt, nhảy từ tường thành xuống.
đây chỉ là , chân tướng như thế nào, chỉ mấy trong cuộc năm đó mới , nhưng nàng nhắc tới chuyện buồn của , đương nhiên sẽ đến hỏi năm đó xảy chuyện gì.
Chử Yến cầm tay của nàng, khẽ dựa phía , chủ động nhắc đến đoạn quá khứ phủ bụi .
"Lúc mới đ.á.n.h trận tổ phụ qua đời vì bệnh, khi lâm chung, ông giao ba nhi t.ử của cho tổ phụ của bà." Chử Yến tiếp tục : "Về thiên hạ càng ngày càng loạn, rút đao sẽ c.h.ế.t đao của khác, là tổ phụ của bà dùng một cây trường thương dẫn theo Chử gia mở một mảnh trời riêng bằng m.á.u."
" khi thứ dường như sắp định, bởi vì tranh hoàng vị mà nổi lên nội chiến."
Vân Mộng Hạ Vũ
Nói đến đây, Chử Yến dừng một chút, mới tiếp tục .
"Phụ hoàng chủ hòa, bọn họ chủ chiến, cuối cùng Lãng Vương lựa chọn Phụ hoàng, bởi vì thiên hạ bình định, nơi đều đang trong cảnh hoang tàn chờ thời vực dậy, cần một vị hiền quân quản lý giang sơn, mà một vị quân vương tiếp tục chinh chiến."
Vệ Trăn ‘bọn họ’ trong miệng chính là nhị gia và tam gia Chử gia.
"Tổ mẫu sớm, mẫu trưởng tẩu, khi cửa đều vô cùng quan tâm chăm sóc bọn họ, chuẩn hết thảy cho bọn họ, tận tình tận nghĩa, thật nghĩ đến, nuôi hai kẻ vô ơn."
Trong cặp mắt bễ nghễ chúng sinh của Chử Yến toát vẻ sắc lạnh.
"Vì đạt hoàng vị, bọn họ gác đao lên cổ mẫu .”
Vệ Trăn nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t lấy tay của , trong mắt tràn đầy đau lòng.
Vậy mà bộ những chuyện đó đều là thật.
"Mẫu tính tình mạnh mẽ, khi phụ lòng thì cảm thấy lạnh lòng, ngay khi phụ hoàng bằng lòng rời khỏi cuộc chiến tranh giành hoàng vị..."
Giọng Chử Yến lạnh lùng trầm xuống: "Bà , bậc đế vương lấy thiên hạ trọng, lấy bách tính tâm, chứ vì tư lợi mà tương tàn, càng thể vô tình bạc nghĩa, nhận .”
"Sau đó, bà nhảy từ tường thành xuống."
"Mọi chuyện xảy quá nhanh, tổ phụ của bà dùng tốc độ nhanh nhất cả đời vẫn chậm một bước."
Hắn mãi mãi cũng quên cảnh tượng đó, liều mạng chạy, đỡ lấy mẫu , nhưng khi đó quá nhỏ, chỉ thể trơ mắt mẫu rơi xuống mặt đất, gì, chỉ còn tiếng kêu xé ruột xé lòng và nỗi tuyệt vọng khôn nguôi.
Về cố gắng luyện tập khinh công, đến lúc thể di chuyển từ chỗ lúc đến cổng thành trong mấy chớp mắt, mẫu cũng về .
"Thật ban đầu bọn họ bắt là , chỉ là hôm đó, đúng lúc khỏi thành cùng phụ ."
"Sao bọn họ chờ thêm chút nữa, chờ trở về, bắt là ."
Nghe giọng nghẹn ngào của Thái t.ử, Vệ Trăn nước mắt tuôn trào, nàng nghiêng ôm lấy Chử Yến.
Khi đó chỉ mới là một đứa trẻ, tận mắt chứng kiến mẫu c.h.ế.t ngay mặt mà gì. Nỗi đau , ai thể thấu?
Trong lòng , chắc hẳn vẫn luôn nghĩ mẫu c.h.ế.t . Những năm qua, là sống như thế nào?
Chử Yến gì thêm, chỉ tựa cằm lên vai Vệ Trăn, chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.
Những năm qua, với ai chuyện , cũng dám nhắc tới mặt , hôm nay lẽ là gặp ông lão , trong lòng đột nhiên sinh sợ hãi và buồn bã, và nhớ nhung.
Lúc , im lặng là ngôn từ sâu sắc nhất.
Không hai ôm qua bao lâu, Vệ Trăn đột nhiên nghĩ đến cái gì, : "Cho nên lúc điện hạ đ.á.n.h trận, bắt huấn luyện thêm, là bởi vì sợ..."
Vệ Trăn còn xong, Chử Yến buông nàng mạnh mẽ chặn môi nàng.
Hắn hôn mạnh bạo, hung dữ hơn bất cứ nào khác đó, nhưng Vệ Trăn cảm nhận một chút bối rối, hoảng loạn trong đó.
Nàng nhắm mắt , nước mắt kìm rơi xuống.
Chử Yến nhanh ch.óng nhận thấy nàng đang nước mắt giàn giụa, bỗng nhiên dừng động tác, giọng trầm thấp: "Cô đau nàng."
Vệ Trăn nhẹ nhàng lắc đầu, , giọng điệu chậm rãi và vững vàng: "Điện hạ, cam đoan với , tuyệt đối sẽ để bản rơi cảnh nguy hiểm, hoặc để khác cơ hội dùng để uy h.i.ế.p ."
Đây là khúc mắc trong lòng , là vết thương bao giờ lành. Nàng tuyệt đối để bi kịch năm xưa tái diễn.
Chử Yến thoáng sững , nhẹ nhàng lau nước mắt mặt nàng, khẽ : "Cô còn , nàng thành thế ?"
Vệ Trăn thấy hốc mắt Thái t.ử ửng đỏ nhưng hề vạch trần : "Ta điện hạ, điện hạ cũng đừng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-130.html.]
Động tác của Chử Yến khựng , một hồi trầm mặc, nghiêng đầu chậm rãi nở một nụ , ôm c.h.ặ.t Vệ Trăn trong lòng.
"Nếu Lãng Vương đồng ý gả nàng cho Cô, Cô sẽ ăn vạ ở phủ Lãng Vương ."
Vệ Trăn cong môi: "Ta nhất định sẽ khiến tổ phụ đồng ý, sẽ cho điện hạ cơ hội ăn nhờ ở đậu ở phủ Lãng Vương."
Chử Yến: "Vậy nếu ông cụ vẫn đồng ý thì ?"
"Vậy thì sẽ bỏ trốn."
Thái t.ử: "..."
Hắn buông Vệ Trăn , nhíu mày: "Vệ Trăn, gần đây nàng lười luyện tập, nhiều thoại bản hả?"
"Cô đường đường là Thái t.ử, còn thể lấy Thái t.ử phi ? Cùng lắm thì, Cô tới mặt Lãng Vương lóc, quấy phá ăn vạ là , còn cần nàng bỏ trốn tự tổn hại thanh danh ư?"
Vệ Trăn: "..."
Nàng nhẫn nhịn, cuối cùng nhịn , phì .
Nàng thực sự cách nào tưởng tượng dáng vẻ lóc quấy phá ăn vạ mặt tổ phụ sẽ thế nào.
"Vệ Trăn, nàng còn dám ?"
"Vệ Trăn!"
"A, ngứa, ngứa, điện hạ, điện hạ, ..."
Đùa giỡn một trận như , bầu khí nặng nề cũng theo đó tan .
Đợi bình tĩnh , Vệ Trăn tiếp tục vấn đề đó, : "Lời Đàm lão gia t.ử giống dối, nhưng nếu ngay cả ông cũng Hoàng thất tiền triều còn sống sót, ngoại trừ Thẩm gia, ai thể chứng thực phận của Thẩm Lăng?"
Ngay cả Ngự tiền tổng quản cũng , thể thấy vị Hoàng đế cuối cùng của Đại Thừa che giấu việc kỹ thế nào.
Chử Yến lạnh nhạt : "Đã là , ắt lai lịch."
Vệ Trăn và một lát, bỗng nhiên hiểu : "Danh sách phi tần tiền triều vẫn còn chứ?"
Chử Yến: "Mấy năm đưa cung, tất nhiên là chuẩn vô cùng kỹ càng, bình thường danh sách hậu cung đổi qua các triều đại đều sẽ giữ , nhưng liên quan đến phận của , còn ở đó ."
"Tối nay, nàng theo Cô thăm dò một lượt là ." Câu Chử Yến Vệ Trăn .
Trong mắt Thái t.ử lóe lên một ánh sáng nào đó, khiến Vệ Trăn nuốt câu trả lời định trong.
Nàng mặt đổi sắc Thái t.ử, : "Đã một ngày một đêm thần nữ về phủ."
Nếu tối nay qua đêm ở bên ngoài, tổ phụ sẽ tức giận đến mức nào.
"Không nanh vuốt của Thẩm Lăng bao nhiêu, chuyện thể gióng trống khua chiêng điều tra, chỉ thể nhân lúc đêm tối thưa, vụng trộm lẻn ." Chử Yến .
Vệ Trăn: "... một điện hạ là đủ, thần nữ thể vượt nóc băng tường, ngược còn sẽ tăng thêm phiền phức cho điện hạ."
Chử Yến nhíu mày, kiên nhẫn liếc xéo nàng: "Loại chuyện , một gì thú vị?"
Vệ Trăn lẳng lặng : "..."
Tại một lời từ trong miệng , kiểu gì cũng sẽ đổi ý tứ thế nhỉ.
"Với ..."
Chử Yến đột nhiên tiến đến mặt nàng, chằm chằm nàng: "Trăn Trăn vĩnh viễn là phiền phức của Cô."
Vệ Trăn nuốt hết những lời phản bác.
Dung mạo như , cũng dễ như , bảo nàng từ chối như thế nào?
Thôi, ngày mai trở về ngoan ngoãn nhận với tổ phụ .
Thế là, một đêm , Vệ Trăn Thái t.ử bắt cóc.
Chử Yến ôm Vệ Trăn quen thuộc xuyên qua tầng tầng thủ vệ, mò tới Nội vụ phủ.
Bên ngoài, ám vệ phân tán sự chú ý của thủ vệ, hai nhân cơ hội nhanh ch.óng lẻn .
Nơi cất giữ sổ ghi danh cung nhân của các triều đại, tầng một phần lớn là ghi chép về cung nữ, thái giám, còn tầng hai mới lưu trữ danh sách phi tần.
Sợ dẫn thủ vệ tới, hai mò trong bóng tối lên tầng hai. Lúc Chử Yến mới thắp nến, ánh lửa yếu ớt những dãy giá sách che khuất, thể lọt bên ngoài.
Danh sách phi tần của các triều đại đều lưu trữ tại đây, giá sách kéo dài đến vô tận, qua cũng đủ thấy lượng khổng lồ. Hai dò tìm hồi lâu, mới tìm tấm biển chữ "Thừa".
Đại Thừa mấy đời Đế vương, mỗi vị đều hậu cung đông đảo, chiếm trọn ba giá sách lớn.
Dưới ánh nến leo lắt, Chử Yến và Vệ Trăn .
Thế thì tìm đến bao giờ?
đến cũng đến , thể từ bỏ như .
Hai im lặng thở dài, đó ăn ý mỗi chọn một giá đỡ bắt đầu tìm kiếm danh sách hậu cung năm Tuyên Hoài thứ mười ba của tiền triều.