Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tảo triều, bách quan đợi trái đợi đợi Thái t.ử, đó nhanh ch.óng phát hiện, Lễ bộ Thượng thư cũng chậm chạp tới.

Thái t.ử vắng mặt thượng triều cũng là chuyện hiếm lạ gì, nhưng Lễ bộ Thượng thư dám tấu mà lên triều?

Ngôn quan nhướng mày, tròng mắt xoay tròn.

Hôm nay việc để !

Sau đó chính là các ngôn quan theo thường lệ dùng ngòi b.út v.ũ k.h.í, khiển trách Thái t.ử xong, bắt đầu vạch tội Lễ bộ Thượng thư, cảm xúc dạt dào.

Mà lúc , Lễ bộ Thượng thư loan giá của Thái t.ử, vẻ mặt ngơ ngác.

Ông triều như thường ngày, cỗ kiệu cướp giữa đường, đó mơ mơ màng màng lôi trong đội ngũ cầu hôn .

Trường Phúc thái giám hầu cận của Thái t.ử hì hì bước tới gần, là mời ông cầu hôn giúp Thái t.ử.

Lễ bộ Thượng thư trợn tròn mắt: "..."

Đây là mời?

Người của Đông cung gọi đây là mời?!

giờ khắc ông ở chỗ , cũng khả năng chạy về .

Lễ bộ Thượng thư đầu một hàng dài thị vệ phía , yên lặng đầu điều chỉnh ngay ngắn mũ quan, chạy? Thế thì chạy đằng trời?

Được , cầu hôn thì cầu hôn.

thì chuẩn hôn sự cho Thái t.ử cũng là chức trách của ông .

Bình phục tâm tình, Lễ bộ Thượng thư bắt đầu quan sát đội ngũ.

Đằng nhất là một đội thị vệ mở đường, đó là loan giá của Thái t.ử, ông thì theo sát phía loan giá.

Cuối đội ngũ là thị vệ Đông cung nâng hơn mấy chục cái hòm xiểng đỏ ch.ót, mà giữa đội ngũ, còn một hai ba bốn... tổng cộng mười hai bà mối!

Lễ bộ Thượng thư trợn to mắt, nhà ai cầu hôn mời mười hai bà mối? Lại ông ở đây, còn mời cả bà mối nữa?

Thái t.ử điện hạ thế là xem thường ông ?

Lễ bộ Thượng thư hất cằm, chỉnh vạt áo ngay ngắn.

Chờ lát nữa để cho Thái t.ử điện hạ xem, ông và bà mối ai việc hơn!

Một chuyến Thái t.ử phô trương thanh thế cực kỳ lớn, đường và những buôn bán sớm dọc đường đều trợn tròn mắt mà .

Đây là Thái t.ử điện hạ cầu hôn?

các triều đại từ đến nay, vị Thái t.ử nào cưới Trữ phi Thánh thượng hạ chỉ, Lễ bộ chuẩn , cần gì Thái t.ử tự cầu hôn?

Sau một hồi bàn luận ầm ĩ, đưa kết luận.

"Điều chứng tỏ Thái t.ử điện hạ để ý Huyện chúa, cho Huyện chúa thể diện lớn nhất."

"Huyện chúa? Sao ngươi là Thái t.ử điện hạ cầu hôn Huyện chúa?"

"Hứ, mới tới thành Phụng Kinh ?"

"À đúng , hai ngày mới đến."

"Ta mà, chỉ cần là ở thành Phụng Kinh một tháng trở lên, thể Thái t.ử điện hạ gặp Huyện chúa Nguyên Cẩn yêu, tình sâu vô cùng."

"Hítt, vẻ là một câu chuyện thú vị."

"Chứ thì , nhắc tới mối lương duyên , thì bắt đầu từ chuyện Thái t.ử điện hạ hùng cứu mỹ nhân ở chùa Hương Sơn năm ngoái..."

"Ơ, ngươi tiếp nữa?"

"Đang bận bán bánh, mua hai cái bánh kể cặn kẽ cho ngươi ?"

"Mua mua mua, mau kể cho ."

"..."

Điện Tuyên Chính.

Ngay lúc ngôn quan đang văng nước bọt khắp nơi, cảm xúc mãnh liệt hăng hái, cửa cung đến bẩm báo.

"Khởi bẩm bệ hạ, cỗ kiệu của Lễ bộ Thượng thư đại nhân nửa đường thì Thái t.ử điện hạ cướp... ngăn , lúc đang theo điện hạ đến phủ Lãng Vương cầu hôn."

Thánh thượng: "..."

Văn võ bá quan: "..."

Sau một hồi yên lặng kỳ lạ, ngôn quan yên lặng lấy b.út , gạch bỏ tội trạng của Lễ bộ Thượng thư liệt kê, đó thêm mấy chữ bên cạnh Thái t.ử điện hạ.

Buổi chầu hôm nay kết thúc cực nhanh, quan bẩm báo, Thánh thượng cũng xử lý, hai bên vô cùng ăn ý kết thúc tảo triều, triều thần tới ngoài phủ Lãng Vương xem náo nhiệt, bệ hạ sai phủ Lãng Vương xem náo nhiệt.

Quân thần cuống quýt cả lên.

Phủ Lãng Vương.

Hôm nay câu đầu tiên Lãng Vương khi thức dậy chính là: "Trăn Trăn về ?"

Quản gia đáp: "Chưa ạ."

Sắc mặt Lãng Vương lập tức trầm xuống, nhanh ch.óng rửa mặt xong, giận đùng đùng cửa: "Vào cung!"

Không về thì , về đến là kéo suốt ngày về phủ, đúng là càn mà!

Ông cụ cũng chuyện’ với bệ hạ mới !

Mà Lãng Vương mới khỏi viện t.ử thấy gác cổng vội vã chạy đến: "Vương gia."

"Chuyện gì?"

Lãng Vương ngừng bước, quản gia hỏi.

Người gác cổng vội : "Vương gia, Thái t.ử điện hạ đến cầu hôn."

Lãng Vương bỗng dưng dừng , đầu : "Cái gì?"

"Thái t.ử điện hạ dẫn theo Lễ bộ Thượng thư, mười hai bà mối, chừng trăm thị vệ tới cửa cầu hôn." Người gác cổng bẩm báo kỹ càng.

Lãng Vương: "..."

Quản gia: "..."

Không qua bao lâu, Lãng Vương mới hồn, quát: "Thế gọi là cầu hôn , đây là cướp tân nương thì ?!"

"Trăn Trăn , dẫn Trăn Trăn !"

Người gác cổng cúi đầu xuống: "... Vương gia, thiếu chủ... vẫn trở về."

Lãng Vương dám tin trợn trừng hai mắt: "Trăn Trăn trở về? Trăn Trăn trở về cầu hôn gì hả?"

Lãng Vương tức giận hít sâu một , nhanh chân ngoài.

Thằng nhóc ch.ó càng ngày càng coi ai gì, sắp cưỡi lên đầu lên cổ ông cụ luôn !

"Đi, mang trường thương của bản vương tới đây!"

Quản gia giật , vội : "Vương gia, !"

Đó dù cũng là Thái t.ử, nếu là thương thì thế nào cho ?

Huống hồ hiện tại thể của Vương gia cũng nhấc nổi trường thương nặng như .

Lãng Vương lườm quản gia một cái, tức giận : "Vậy thì lấy một cái chổi đây, bền chắc nhất!"

Quản gia giật giật môi, dám phản bác nữa: "Vâng."

Đánh bằng chổi thì để vết thương nặng, cũng khiến Vương gia mệt mỏi, vẹn cả đôi đàng!

-

Cổng phủ Lãng Vương từ từ mở , Chử Yến sửa sang áo bào màu xanh đậm, hiếm thấy ngay ngắn.

Quản gia , đầu tiên là hành lễ với , vờ như lơ đãng liếc đội ngũ cầu hôn gần như chiếm hết bộ ngõ nhỏ, mí mắt nhảy một cái, vẻ mặt bình tĩnh : "Điện hạ, mời."

Chử Yến chắp tay bước lên thềm đá phủ Lãng Vương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-132.html.]

Trường Phúc và Lễ bộ Thượng thư theo sát phía , nhưng khi hai vượt qua cánh cửa thì hai thanh trường thương ngăn .

Hai hiểu về phía quản gia, quản gia gật đầu với hai , : "Đóng cửa!"

Cổng lớn màu đỏ son mới mở khép .

Trường Phúc bóng dáng Thái t.ử chậm rãi biến mất khe cửa, lúc mới ý thức cái gì, lo lắng hô: "Điện hạ, điện hạ!"

Dọc theo quãng đường vẫn luôn lo lắng yên, điện hạ giấu cô nương ở Đông cung đến cầu hôn cũng cử chỉ sáng suốt gì, nếu là chọc giận Lãng Vương, ông cụ thể đồng ý chứ!

Hiện tại quả nhiên, Lãng Vương nổi giận .

Mặc dù khi điện hạ đến thành Phụng Kinh mới theo bên cạnh điện hạ, nhưng khi còn nhỏ từng điện hạ kể ít chuyện về Chử gia Việt Châu, cũng coi như hiểu về tính tính của mấy vị Chử gia.

Hiện tại tình huống qua là , Lãng Vương đây là đóng cửa đ.á.n.h ch.ó... À ! Đóng cửa đ.á.n.h Thái t.ử!

"Làm phiền Trung quý nhân, bảo đội ngũ lùi về phía ?"

cũng là Thái t.ử, nếu khác cái gì, mất mặt.

Sao Trường Phúc thể ý của quản gia, do dự một chút, đó bảo đội ngũ lùi đến đầu ngõ, chờ trở , trông thấy Lễ bộ Thượng thư vẻ mặt kinh sợ, hận thể tìm kẽ đất chui ở ngoài cổng: "..."

Ôi chao, quên mất một .

Vả vẻ mặt , cũng kịp nữa .

-

Chử Yến đầu cổng chậm rãi đóng , nhíu mày đầu, đầu giật hoảng sợ.

Chỉ thấy Lãng Vương cầm một cái chổi cao hơn cả , đằng đằng sát khí chằm chằm .

Chử Yến: "..."

Sao trường thương?

Nếu là cái chổi, hôm nay thể thoát trận đòn !

Thái t.ử co dãn , nở một nụ xán lạn: "Nhị gia gia..."

Hắn mới cất tiếng gọi, Lãng Vương xách theo cái chổi nhanh chân về phía .

Thái t.ử lập tức co cẳng chạy: "Nhị gia gia, ngài bình tĩnh , bình tĩnh ..."

"Ai là Nhị gia gia của ngươi!" Lãng Vương cầm chổi múa mạnh mẽ uy phong, hề nương tay: "Nhãi ranh, trưởng thành là coi ai gì đúng , hôm nay sẽ phụ ngươi dạy cho ngươi một bài học!"

Chử Yến tránh kêu: "Nhị gia gia, giờ là Thái t.ử , thể đ.á.n.h... Á đau, á!"

"Thái t.ử?" Lãng Vương vung chổi: "Đừng ngươi chỉ là Thái t.ử, Thiên t.ử cũng đ.á.n.h!"

"Nói, ngươi giấu Trăn Trăn ở ?"

Chử Yến đ.á.n.h mấy phát đùi, đau nhe răng trợn mắt, dùng giọng Việt Châu : "Nhị gia gia, , ngài thể ngừng đ.á.n.h ?"

"Ngươi hả?!"

Thấy chân sắp chịu thêm đòn nữa, Chử Yến tay mắt lanh lẹ kéo một thị vệ qua, chốn lưng thị vệ: "Đông cung! Trăn Trăn ở Đông cung."

Lãng Vương xong càng tức điên lên.

Đông cung? Hắn đưa tới Đông cung!

Vậy chẳng chẳng mấy chốc khắp kinh thành đều Trăn Trăn ở Đông cung hai ngày nay ?!

"Tên ch.ó c.h.ế.t bầm !"

"Ngươi lật trời đúng ?"

Thị vệ kẹp ở giữa cũng , tránh cũng , vẻ mặt đau khổ Lãng Vương.

Lãng Vương tiến lên kéo thị vệ , hung tợn dùng chổi đ.á.n.h Thái t.ử mấy phát: "Dám dùng thanh danh của Trăn Trăn để uy h.i.ế.p ? Ta xem xem hôm nay ngươi thể trốn chỗ nào!"

Chử Yến đ.á.n.h một cái lưng, cũng để ý cơn đau nhói, chạy cầu xin tha thứ: "Nhị gia gia sai , hôm nay đến để cầu hôn... Á!"

"Nhị gia gia, đừng đ.á.n.h mặt mà, Trăn Trăn thích nữa thì ?"

"Hít, a, sắp gãy chân ."

"Nhị gia gia..."

Động tĩnh trong phủ và tiếng của Thái t.ử xuyên qua cổng lớn màu đỏ son, rõ ràng truyền đến trong tai Trường Phúc và Lễ bộ Thượng thư.

Lễ bộ Thượng thư ban đầu từ kinh hãi, rối loạn đến bây giờ choáng váng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ông cúi đầu, trong lòng kìm run rẩy.

Xong , liệu ông ám sát ?

Trường Phúc thấy chân ông run rẩy, thấy đành lòng, cộng thêm việc tự thấy bản thất trách kịp thời kéo ông , bèn thật lòng an ủi: "Chỉ cần đại nhân chôn sâu chuyện trong bụng, thể giữ tính mạng."

Lễ bộ Thượng thư ngẩng đầu một lát, đưa tay bịt lỗ tai: "Cái gì, Trường tổng quản gì cơ?"

"Hôm nay ngoài tạm thời điếc, thấy gì cả."

Trường Phúc: "..."

Kỹ thuật diễn vụng về quá.

Hắn : "Nếu thứ hai , bao gồm gia quyến của đại nhân, hậu quả sợ là..."

Lễ bộ Thượng thư gật đầu thật mạnh, tiếp tục giả điếc.

Trường Phúc ông lọt , : "Điếc tạm thời cũng vấn đề nhỏ, đợi lát nữa bẩm báo điện hạ, bảo Thái y khám cho đại nhân."

Lễ bộ Thượng thư việc thể bỏ qua, vô cùng cảm kích: "Ơn của Trường tổng quản, sẽ khắc ghi trong lòng."

Trường Phúc gật đầu, lên tiếng nữa.

Chẳng trách hôm nay điện hạ mặc huyền bào, cũng dùng thắt lưng vàng, càng đội long quan, hóa là sớm sẽ chịu trận đòn .

Nghĩ như , trong lòng Trường Phúc một gợn sóng.

Bắt cóc thiếu chủ nhà hai ngày hai đêm, chịu trận đòn cũng oan.

Qua gần một canh giờ, động tĩnh bên trong mới chậm rãi ngừng .

Cổng lớn màu đỏ son nữa mở , quản gia đón Lễ bộ Thượng thư và bà mối phủ.

Lúc , Thái t.ử điện hạ trong phòng, giống như hề chuyện gì xảy .

Lễ bộ Thượng thư tận chức tận trách tiến lên tỏ rõ ý đồ đến đây hôm nay với Lãng Vương.

Thái t.ử điện hạ cũng chịu đòn , hẳn là Lãng Vương cũng bớt giận, hôm nay hẳn sẽ thuận lợi cầu hôn.

thấy Lãng Vương buông chén , lạnh lùng : "Bản vương đồng ý!”

Lễ bộ Thượng thư: "..."

Trường Phúc liếc Thái t.ử đang ngay ngắn, hóa là uổng công ăn đòn ?

Chử Yến lạnh nhạt về phía mười hai bà mối, khi nhận tín hiệu thì nhao nhao hít một thật sâu, hai quân ngoại giao còn c.h.é.m sứ thần, bọn họ chỉ là bà mối, hẳn là thể an ngoài.

Bọn họ là những bà mối tiếng nhất thành Phụng Kinh, nếu thể tác thành cuộc hôn nhân , thì sẽ nâng cao tiếng tăm của bọn họ lên một bậc ?

Đến cũng đến , chỉ thể thử thôi!

"Vương gia, chuyện ..."

"Vương gia, chuyện thể bàn bạc thêm chút ?" Bà mối đầu lấy dũng khí, vung khăn ngắt lời Lễ bộ Thượng thư, tiến lên mấy bước : "Thái t.ử điện hạ của chúng nhân trung long phượng, dáng vẻ đường hoàng, bỏ lỡ , thể tìm cô gia như chứ?"

" đúng , điện hạ văn võ song , tính tình khiêm tốn, đốt đèn cũng tìm thấy."

" đúng đúng, điện hạ và Huyện chúa quả thực vô cùng xứng đôi, mối lương duyên thế gian khó tìm đấy ạ."

"Huyện chúa Nguyên Cẩn phận cao quý, dung mạo vô song, nhã nhặn hào phóng, dõi mắt cả thiên hạ, ngoài Thái t.ử điện hạ như tiên trời, phong độ nhẹ nhàng của chúng , còn ai xứng với Huyện chúa Nguyên Cẩn chứ."

"..."

Trường Phúc và Lễ bộ Thượng thư lơ đãng liếc một cái.

Tính tình khiêm tốn? Phong độ nhẹ nhàng?

Bọn họ đang ai thế?

 

Loading...