Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vệ Trăn nhốt ở tẩm điện của Thái t.ử, hết.

Hiện tại nàng ở chỗ chỉ Tô Cấm và ám vệ của Thái t.ử, cung nữ và thị vệ bên ngoài cũng , nếu nàng đường hoàng xuất cung như , thế thì đồng nghĩa với việc thông báo cho , đêm qua nàng ở tại Đông cung.

Nếu tin truyền , tổ phụ và phụ , mẫu sẽ tức giận cỡ nào.

nếu nàng cứ chờ ở chỗ cũng !

Cũng hiện tại tình hình ở phủ Lãng Vương thế nào?

Hắn để nàng ở chỗ chạy tới phủ cầu hôn, thật sự sẽ đ.á.n.h gãy chân đấy chứ?

Chắc là , suy cho cùng là Thái t.ử, cho dù tổ phụ tức giận, cũng sẽ thật.

Vệ Trăn yên lòng ăn sáng ở tẩm điện của Thái t.ử xong, Tô Cấm lập tức : "Cô nương, nô tỳ dẫn cô nương xuất cung."

Vệ Trăn sững sờ: "Có thể xuất cung?"

"Sẽ khác phát hiện chứ?"

Tô Cấm khẽ, dẫn Vệ Trăn đến cạnh giường Thái t.ử, ngay mặt Vệ Trăn, nàng giơ tay chạm một khối hoa văn lồi hình rồng xoay trái xoay vài vòng, ngay đó, một loạt tiếng vang truyền đến.

Vệ Trăn đầu, thấy chiếc tủ bên tường dịch chuyển sang hai bên, lộ một hành lang đen nhánh.

"Con đường ngầm thông tới biệt viện Hương Sơn." Tô Cấm .

Ánh mắt Vệ Trăn sáng lên, nếu nàng trở về từ chùa Hương Sơn thì sẽ ai gì.

"Thập Bát và Thập Cửu sẽ qua đó cùng cô nương."

Vệ Trăn gật đầu cảm ơn vội vàng tiến đường hành lang.

Tô Cấm giật giật môi, nhưng cuối cùng vẫn gì, khi hai ám vệ thì lập tức đóng cửa lối ngầm.

-

Thánh thượng bãi triều xong là lập tức phái ám vệ tín phủ Lãng Vương tìm hiểu tin tức, lúc ám vệ trở về bẩm báo chi tiết những gì trốn mái hiên thấy.

Lâm Khuyết một bên mà ấn đường giật thình thịch.

Tuy bàn bối phận, Thái t.ử điện hạ là phận con cháu, nhưng dù cũng là Thái t.ử, Lãng Vương như thế…

"Tốt, đ.á.n.h lắm!"

Thánh thượng vỗ bàn tán thưởng, vẻ mặt thoáng vẻ kích động: "Hai ngày còn vô lễ với Trẫm ở chỗ , nhóc ch.ó , nên dạy cho nó một bài học!"

"Nửa đêm nửa hôm đưa cô nương nhà Đông cung, chẳng thể thống gì, nên đ.á.n.h cho nó một trận nhớ đời!"

"Lại cẩn thận theo dõi kỹ càng, biến lập tức đến báo."

Ám vệ: "Vâng."

Lâm Khuyết: "..."

Sau khi ám vệ rời , vụng trộm liếc Thánh thượng, thấy mặt Thánh thượng đầy vẻ vui mừng, ngay cả lúc phê tấu chương trong mắt cũng ý .

Lâm Khuyết chợt hiểu .

Thánh thượng thật sự vui vẻ.

Mới đầu chỉ đơn giản cho là Thánh thượng vui vẻ vì Lãng Vương dạy dỗ Thái t.ử, khi suy ngẫm kỹ càng, thấy tầng ý nghĩa sâu xa hơn.

Thánh thượng thường nhắc tới chuyện cũ với , mấy năm gần đây càng thường xuyên.

Từ nét mặt hoài niệm của Thánh thượng khó để , thời điểm đó Chử gia vui vẻ hòa thuận như thế nào, mặc dù cũng thường xuyên gà bay ch.ó sủa, nhưng đó là cuộc sống hạnh phúc mà ai cũng mong ngóng.

Lão gia t.ử Chử gia bệnh liệt giường từ sớm, một quãng thời gian dài đều là Lãng Vương quản gia, Chử nhị gia, tam gia cũng đều còn sống, bọn họ thường xuyên cùng gây chuyện với Quận chúa sợ trời sợ đất, cùng chịu phạt, về thêm Thái t.ử, đó thêm Tống Hoài.

từ đầu đến cuối từng chứng kiến khung cảnh phồn hoa rực rỡ trong lời kể của Thánh thượng.

Hắn chỉ thấy Thánh thượng với Lãng Vương, phủ Quận chúa Thịnh An quân thần khác biệt, thấy Lãng Vương cầm dây mây quản thúc tiểu bối, cũng thấy Quận chúa xách đao c.h.é.m cửa phòng Thánh thượng, càng thấy Thái t.ử điện hạ nghịch ngợm nhảy lên nóc nhà lật ngói, xuống sông mò cá, cả ngày lăn lộn dính đầy bùn, ở ngoài gây chuyện trở về, ăn vài đòn dây mây của Lãng Vương.

Lúc thấy Thái t.ử điện hạ, tiểu thiếu niên trầm mặc ít , trong đôi mắt chứa hận ý ngập trời.

Hôm nay Thái t.ử ầm ĩ một trận như , cũng coi như là phá vỡ cân bằng nhiều năm qua, mơ hồ khiến Thánh thượng thấy quang cảnh ngày xưa, thảo nào Thánh thượng vui vẻ như .

-

Lãng Vương đỡ trán mười hai bà mối ngươi một câu một câu, huyệt thái dương nhảy thình thịch.

Rốt cuộc, ông cụ thực sự nổi nữa, giơ tay lên: "Được !"

Cái gì mà hào hoa phong nhã, hiền hòa lễ độ, thêm câu nữa, sợ là trời sẽ giáng xuống một tia sấm bổ phủ Lãng Vương của ông cụ mất!

"Tạm thời bàn đến chuyện cầu hôn, ?"

Lãng Vương kiềm chế cơn giận Thái t.ử, thấy cầm chổi lên đ.á.n.h cho một trận nữa: "Trả bàn gì thì bàn!”

Chử Yến hiệu cho Trường Phúc, dẫn Lễ bộ Thượng thư và bà mối lui ngoài.

Đợi đều khỏi sảnh, Chử Yến vội vàng : "Nhị gia gia, hiện giờ chắc Trăn Trăn đang ở biệt viện Hương Sơn, từ lối ngầm trong tẩm điện của con tới, Nhị gia gia yên tâm, tuyệt đối ai đêm qua Trăn Trăn ở trong Đông cung."

Lúc sắc mặt Lãng Vương mới hơn một chút.

trong lòng ông cụ vẫn tức nhịn nổi, cho dù đ.á.n.h một trận nữa cũng thể xả hết cơn giận !

Vân Mộng Hạ Vũ

"Trăn Trăn mới trở về, còn giữ con bé ở nhà mấy năm, mời Thái t.ử điện hạ trở về ."

Còn giữ ở nhà mấy năm?

Hắn nào đợi lâu đến thế!

Chử Yến bên ngoài, thấy bốn phía ai, dậy nhanh ch.óng đến mặt Lãng Vương, quỳ xuống mặt Lãng Vương ôm lấy đầu gối ông cụ chơi như khi còn bé: "Nhị gia gia, mấy năm , quá lâu, con sắp hai lăm tuổi , chờ nữa."

"Nếu đ.á.n.h con một trận ?"

"Đánh một trận trừ một năm, ?"

Vào khoảnh khắc Chử Yến ôm lấy chân lắc lư chơi đó, Lãng Vương bỗng thấy hoảng hốt.

Một khắc , giống như về tới Chử gia ở Việt Châu, nhóc con đ.á.n.h với thua trở về, xin ông cụ bênh vực .

'Nhị gia gia, bọn họ ức h.i.ế.p quá đáng, mấy đ.á.n.h một con, đòi công bằng cho Yến Yến.'

'Đánh thua thì thua, chuyện trẻ con, thế nào ?'

'Đánh chứ! Nếu nhị gia gia ngại đ.á.n.h thì gọi nhị thúc công, tam thúc phụ, cô cô đ.á.n.h.'

Nhớ quá khứ, hốc mắt Lãng Vương đột nhiên chua xót.

Nếu thiên hạ loạn, giờ khắc , Chử gia Việt Châu hẳn vẫn vô cùng náo nhiệt, cũng hoà thuận vui vẻ, đến mức phân ly tan tác thế .

"Nhị gia gia, nhị gia gia?"

Lãng Vương hồn, cúi đầu trừng mắt Thái t.ử đang ghé gối : "Qua năm nay ngươi mới hai mươi hai, lừa bịp già nhớ rõ?"

Đã bao nhiêu năm.

Từ khi mẫu , từng nũng nịu chơi mặt ông cụ, cũng từng sinh động hoạt bát như .

Mỗi ông cụ khác Thái t.ử vui giận thất thường, tính tình tàn bạo, tim đều sẽ đau xót, nếu là mẫu vẫn còn, nhất định sẽ là thiếu niên lang nổi bật nhất, lộng lẫy nhất thành Phụng Kinh.

Mọi chuyện năm đó, găm sâu trong lòng tất cả , mỗi nhớ tới, đều lòng như đao cắt.

Mỗi đều đang trốn tránh, đồng thời cũng tận lực tránh né tiếp xúc cận với vì sự an bình của triều đình, cho nên bọn họ càng chạy càng xa, dường như sự ấm áp từng chỉ là một giấc mộng.

"Nhị gia gia." Chử Yến : "Qua lâu nữa là nhị gia gia thể ôm chắt trai."

Lãng Vương hừ một tiếng: "Dung Cẩm còn nhỏ, thành hôn nhanh như ."

Chử Yến vội vàng chỉ : "Là con là con, con nhỏ, Trăn Trăn cũng nhỏ."

Lãng Vương liếc một cái, ngẩng đầu, vệt nước trong mắt biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-133.html.]

Năm đó Chử gia cưới đại thiếu phu nhân, bởi vì trong nhà chủ mẫu, là ông cụ một tay xử lý.

Bây giờ cảnh còn mất, đứa trẻ ngày xưa cũng đến tuổi thành hôn.

"Nhị gia gia, con là lớn lên đó, ngẫm , đời ngoài con thể yên tâm giao Trăn Trăn cho ai?"

Lãng Vương tức giận gõ trán của : "Chính vì ngươi lớn lên, mới yên lòng."

"Khi còn bé ngươi chính là một con khỉ hoang, suốt ngày nhảy nhót lung tung, họa nào mà từng gây ?"

Ánh mắt Chử Yến lóe lên, nhẹ nhàng vùi đầu đầu gối Lãng Vương: " giờ con trưởng thành ."

Lãng Vương ngẩn , đó mới giống như nhiều năm , đưa tay xoa đầu : "Ừ, trưởng thành , bây giờ cũng gọi là gây chuyện nữa, gọi là tiếng lan xa, uy chấn tứ phương, khiến cho nhượng bộ lui binh."

Chử Yến lặng lẽ nhếch môi, giọng mềm nhũn: "Chứng tỏ nhị gia gia cách dạy dỗ."

"Thương pháp của con là nhị gia gia chân truyền đấy."

Lúc cơn giận trong lòng Lãng Vương sớm tiêu tan, chỉ .

Những năm đó mặc dù Chử Yến ở tại Tề gia, nhưng thương pháp của và Tống Hoài đều là Lãng Vương tự tay dạy.

"Trăn Trăn cũng học nền tảng kha khá , định ít ngày nữa sẽ dạy cho Trăn Trăn bộ thương pháp , về ngươi cũng để ý dạy dỗ con bé một chút." Lại qua một hồi lâu, Lãng Vương .

Ánh mắt Chử Yến sáng lên, ngẩng đầu: "Nhị gia gia đồng ý !"

Lãng Vương một cái: "Ta đồng ý thôi cũng vô dụng, cô cô và dượng của ngươi gật đầu mới ."

Chử Yến nhanh ch.óng dậy, vui vô cùng: "Cảm ơn nhị gia gia, con lập tức tới phủ Quận chúa."

mới bước mấy bước nhanh ch.óng về, nhào lòng Lãng Vương ôm cổ Lãng Vương giống như khi còn bé.

Lãng Vương sững sờ, đó khẽ, giơ tay vỗ vỗ lưng của : "Đi , nhớ mang theo đống rương đỏ của ngươi.”

Chử Yến lắc đầu: "Đây là cho nhị gia gia, bên phía cô cô con cũng chuẩn một phần khác.”

"Vậy , chờ phủ Quận chúa tin tức, mới nhận chúng phủ Lãng Vương." Lãng Vương .

Chử Yến thẳng dậy, gục đầu xuống: "Nhị gia gia thể nhận …"

Lãng Vương hừ một tiếng: "Đừng cho là ngươi đang suy nghĩ gì, cô cô ngươi gật đầu, sẽ nhận."

"Vâng."

Chử Yến giơ tay hất mấy lọn tóc đang rũ xuống n.g.ự.c lưng, xoay cổ: "Giờ con sang ăn vạ cô cô."

Lãng Vương: "..."

Nhìn cái dáng vẻ thèm đòn kìa, chổi của ông ?

"Ngươi hả?"

Chử Yến mùi nguy hiểm, lập tức sảnh: "Đi, lập tức !"

Lúc Chử Yến cửa đ.á.n.h chật vật cỡ nào, lúc ngoài hăng hái cỡ đó.

Trường Phúc , chuyện !

Hắn hì hì nghênh đón, thấy Thái t.ử lắc lắc ống tay áo: "Đi, phủ Quận chúa Thịnh An."

Nụ mặt Trường Phúc ngưng .

Chẳng lẽ còn tới phủ Quận chúa chịu đòn nữa ?

Lễ bộ Thượng thư thấy Thái t.ử để mấy chục cái rương đỏ ch.ót, nhíu mày, tay tới phủ Quận chúa?

Không lắm ?

Vừa sức ở phủ Lãng Vương, ông áy náy, lập tức tiến lên bẩm báo việc với Thái t.ử, nhưng lúc ông trông thấy một con ngựa cao lớn ngừng ngoài ngõ nhỏ, lưng ngựa là Diêm Vương sống của Ngự sử đài.

Nhìn thấy gương mặt lạnh như khối băng , ông theo bản năng suy tư gần đây x.úc p.hạ.m điều luật trời... nhầm, gì trái luật pháp .

Cũng may Diêm Vương sống tới bắt , là đến đưa rương sính lễ cầu hôn cho Thái t.ử điện hạ.

Sau khi Tống Hoài , Lễ bộ Thượng thư mới dám ngẩng đầu đống hòm xiểng đỏ giống hệt chỗ ở phủ Lãng Vương , khỏi cảm thán, Thái t.ử điện hạ chuẩn thật là chu đáo.

-

Lúc , Vệ Trăn hai ám vệ ngăn ngoài biệt viện Hương Sơn.

Vệ Trăn nhíu mày: "Đây là ý gì?"

Thố Thập Bát: "Điện hạ , hôm nay cho cô nương xuống núi."

Vệ Trăn: "... ?!"

"Vì ?"

"Ta cũng rõ lắm, tóm điện hạ nếu mà cô nương xuống núi, và Thập Cửu sẽ xong đời." Thố Thập Bát .

Vệ Trăn đ.á.n.h bọn họ, cũng bọn họ nhận lệnh của Thái t.ử khả năng thả nàng , mấy phen bàn bạc thành công, nàng đầu tiến Kim Y lâu.

Nàng xem xem, hôm nay thể bày trò gì?

Cùng lúc đó, Thánh thượng cũng Thái t.ử qua ải của Lãng Vương, đang tới phủ Quận chúa, mắt Thánh thượng còn sáng hơn nãy.

Lãng Vương thương yêu nên chỉ dùng chổi, phủ Quận chúa thì chắc.

Chắc chắn chịu một trận đòn đau đây.

Binh trận của Như Sương, trận pháp của Lan Đình, đều thể khinh thường.

Thánh thượng nỗi đau của khác, nụ quá rõ ràng, khiến Lâm Khuyết khỏi hoài nghi, phán đoán sai?

Thánh thượng chỉ đơn giản là Thái t.ử đ.á.n.h?

-

Lúc Chử Yến đến phủ Quận chúa, cổng lớn phủ Quận chúa mở rộng, vả ngoài cổng thị vệ nào.

Chử Yến loan giá kéo rèm bên trong phủ, trong đại viện một ai.

Hắn tập trung lắng một hồi, khóe môi nhẹ nhàng cong lên.

Không trăm .

Bày trận lớn như ?

Trường Phúc cũng thăm dò quanh, thấy cửa mở rộng vả bất cứ động tĩnh gì, tim đập hụt một nhịp, đây cực kỳ giống gậy ông đập lưng ông.

Cũng may cơ trí, để Lễ bộ Thượng thư và bà mối thị vệ đều chờ ở đầu ngõ.

Chử Yến bước xuống loan giá, Trường Phúc lo lắng lên: "Điện hạ, thế hình như, thích hợp lắm."

Đến cầu hôn, mà như vượt ải thế ?

Chử Yến nhướng mày, lắc đầu: "Tính tình cô cô vẫn nóng nảy như ."

Sớm cô cô uy danh chiến trường, hôm nay nhân tiện tới trải nghiệm.

Trường Phúc: "... ."

Ngài còn nhiều trêu chọc Quận chúa?

"Ở chỗ chờ Cô."

Trường Phúc gật đầu: "Vâng."

Hắn hiểu hôm nay điện hạ cho cô nương trở về, cô nương mà đến, giúp bên nào cũng .

--------------------

Tác giả lời :

Thái t.ử chống nạnh: Hôm nay Cô đạt mục đích tuyệt đối trở về!

 

Loading...