Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 135
Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:21
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những năm dượng đóng cửa ngoài, dường như theo thời gian dần trôi cũng biến mất khỏi tầm mắt của , nhưng mãi đến tiệc cưới của Tề gia, mới chứng kiến phong thái một thời vang danh thành Phụng Kinh của dượng là như thế nào.
Đó còn là các phu nhân đều thành hôn, nếu ngược năm đó, khi bọn họ xuất giá, sẽ náo động đến mức nào.
"Những năm dượng khỏi cửa, một phần nguyên nhân là vì chuyện đấy chứ?”
Cố Lan Đình liếc một cái, rót thêm một ly cho : "Nói như , ánh mắt của Trăn Trăn bằng mẫu của con bé."
"Năm đó xuất hiện, vạn chen lấn , nhà nhà đổ xô đường ngắm . Còn ngươi là khiến cho sợ hãi dựng thẳng lông tơ, đóng cửa dám ."
Chử Yến: "..."
"Dù , con tìm thấy dượng trong thời gian quy định."
Mặc kệ thanh danh của ác ác, chắc chắn sẽ cưới nàng!
Huống hồ...
"Trăn Trăn sợ con."
Ánh mắt Cố Lan Đình khẽ quét qua , dường như , nếu gương mặt , ngươi xem con bé sợ .
Chử Yến nghẹn họng.
Mặc dù đồng ý với cách của Cố Lan Đình, nhưng vẫn tự chủ xoa mặt.
Trăn Trăn là… thật sự chỉ thích gương mặt của chứ?
"Cảm giác thế nào?" Cố Lan Đình đột nhiên .
Chử Yến thả tay xuống, vết thương : "Cảm giác... Rất lợi hại."
Ánh mắt Cố Lan Đình bỗng dưng lạnh xuống: "Hết ?"
Chử Yến vội vàng thẳng : "Còn!"
Hắn trầm mặc một hồi, dậy, đưa tay trịnh trọng thi lễ với Cố Lan Đình: "Cảm ơn dượng dạy bảo."
Đương nhiên cô cô và dượng như như đang thử thách, thực là đang truyền thụ trận pháp cho .
...
Chử Yến chột Cố Lan Đình.
Cố Lan Đình vẻ mặt dịu , cũng chú ý tới chột , hỏi: "Hiểu bao nhiêu?"
Chử Yến ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn chi tiết: "Nếu trận pháp đổi, tiếp theo, hẳn là thể bình an việc gì ."
Cố Lan Đình: "..."
Như rõ ràng là học gì cả.
Dường như Cố Lan Đình ghét bỏ, Chử Yến : "Cũng là học gì, chí ít học cách phá trận ."
Trời cao chứng giám, dù đều là trận pháp, nhưng trận của cô cô và dượng bày trận cũng là cùng một loại, vả còn là trận pháp mạnh nhất của bọn họ, thể xông tệ , nào rảnh quan sát học tập.
Cố Lan Đình thèm che giấu vẻ ghét bỏ, khẽ chậc một tiếng: "Được , ."
"Mấy ngày nữa, bảo Trăn Trăn thử một ."
Chử Yến rõ Cố Lan Đình cố ý truyền thụ trận , nhưng trận pháp quá nguy hiểm!
"Dượng, Trăn Trăn khinh công, là đợi lúc khác thử ?"
Chí ít, để nàng luyện tập pháp thêm một thời gian nữa.
Cố Lan Đình : "Không , cứ để con bé thử một ."
"Trận pháp khác với tập võ, công phu quyền cước cũng thể bày trận xông trận, lẽ, Trăn Trăn cũng thiên phú mặt ."
Cố Lan Đình như thế, Chử Yến cũng phản bác nữa.
" , bên phía cô cô ngươi thế nào?"
Chử Yến: "Học xong ."
Lúc Cố Lan Đình mới lộ vẻ hài lòng.
Chử Yến nhân cơ hội : "Dượng, hôn sự ?"
Cố Lan Đình ngước mắt , Chử Yến tránh né, lẳng lặng chờ đợi, rốt cục, Cố Lan Đình rũ mắt: "Nghe cô cô ngươi."
Như , tức là đồng ý.
Khóe môi Chử Yến cong lên, chắp tay: "Cảm ơn dượng."
Lúc đến thì lảo đảo chật vật, lúc nhanh nhẹn như gió.
Cố Lan Đình mỉm lắc đầu, đó chậm rãi thu ý .
Hôm nay, ông ở thấy bóng dáng thuở niên thiếu của Chử Yến .
Nếu Trăn Trăn thật sự thể khiến thoát khỏi quá khứ, cũng coi là đều vui.
Vệ Như Sương Cố Lan Đình đồng ý, cũng khó nữa, thả cho Lễ bộ Thượng thư và bà mối phủ, giả vờ giả vịt cân nhắc một phen mới đồng ý.
Lễ bộ Thượng thư thở phào một , cuối cùng là nhục sứ mệnh.
Mặc dù... Hình như ông cũng góp công sức gì.
Chử Yến thấy đám Lễ bộ Thượng thư tiến phủ, lập tức chạy thẳng đến biệt viện Hương Sơn.
Vết thương tiện để cho khác trông thấy, nhưng Trăn Trăn thể .
-
Vệ Trăn chờ từ sáng sớm đến hoàng hôn, Thập Bát mới tới bẩm báo: "Điện hạ trở về ."
Vệ Trăn vội vàng dậy: "Điện hạ ở ?"
"Ở tẩm điện, điện hạ thương, thương nghiêm trọng." Thố Thập Bát dừng một chút, bình tĩnh .
Vệ Trăn giật , thất thanh : "Bị thương?"
Còn thương nghiêm trọng?
Không cầu hôn , thương nghiêm trọng: "Gặp thích khách đường ?"
Thỏ Thập Bát lắc đầu: "Không ."
Bước chân Vệ Trăn khựng , thích khách, thì là...
"Điện hạ chịu một trận đòn ở phủ Lãng Vương, lúc từ phủ Quận chúa , đều là m.á.u." Thố Thập Bát nghĩ đến lời dặn của Thái t.ử, sức thêm thắt: "Toàn một chỗ lành lặn, là khiêng về."
"Còn nữa... mặt của điện hạ cũng thương, một vết cắt dài!"
Sắc mặt Vệ Trăn chợt đổi, nàng sững sờ Thố Thập Bát một lát vội vàng chạy về phía tẩm điện của Thái t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-135.html.]
Không khả năng!
Sao tổ phụ và phụ mẫu thể tay với nặng như ?
Tổ phụ và phụ mẫu lớn lên, mẫu đ.á.n.h gãy chân cũng chỉ là đùa, nỡ tổn thương .
Vệ Trăn vội vã bước tẩm điện của Thái t.ử, Chử Yến ' vặn' cởi áo bào , áo trong màu trắng, vết m.á.u vô cùng rõ ràng.
"Điện hạ!" Vệ Trăn từng vết m.á.u dọa giật .
Chử Yến nhẹ nhàng xoay , Vệ Trăn lập tức vết thương cực kỳ đáng sợ mặt, tim run rẩy, vội vàng chạy tới, nàng dám tin từ xuống , thấy thực sự đầy vết m.á.u, hốc mắt bỗng dưng đỏ lên, nức nở : "Điện hạ, … xảy chuyện gì thế ?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Chử Yến trông thấy ánh nước trong mắt nàng, tim tê rần, nhưng vẫn là che giấu chột nàng: "Trăn Trăn, mặt Cô thương, thái y sẽ để sẹo, sẹo to.”
Nước mắt Vệ Trăn rơi lã chã.
Một vết cắt dài m.á.u me đầm đìa như , đau tới mức nào chứ?
"Điện hạ..."
Nàng giơ tay chạm , nhưng sợ đau, tay dừng ở giữa trung, gần như thành tiếng.
Chử Yến nhíu mày.
Đây là đau lòng , là sợ mặt sẹo khó coi?
"Tại thể như ..." Vệ Trăn đau lòng nghẹn ngào: "Là ai thương? Không mang ám vệ theo , thương đến mức ?”
"Trăn Trăn, nếu mặt Cô sẹo, nàng sẽ thích nữa ?" Chử Yến thấy nàng như , lúc cũng hối hận.
Vốn dĩ chỉ dùng khổ nhục kế, giữ nàng ở nơi tối nay, cũng thử xem nàng thật sự chỉ trúng gương mặt của , nhưng lấy nàng thành như , trong lòng của dễ chịu.
Vệ Trăn nhíu mày: "Chàng đang gì ?"
"Thái y , còn nhanh trị liệu!"
Chử Yến vội vàng kéo nàng , cố chấp hỏi: "Nàng cho , nếu là mặt Cô lành , nàng thích ?"
"Nàng trả lời sẽ trị!"
Vệ Trăn đang phát điên gì, nhưng bây giờ khiến trị liệu mới là chuyện cấp bách nhất, lập tức : "Sẽ , chỉ cần là điện hạ, mặc kệ như thế nào đều thích."
Chử Yến cuối cùng cũng yên tâm.
Dượng sai , cho dù gương mặt , Trăn Trăn vẫn sẽ để ý .
"Thái y , Thái y còn tiến ?" Vệ Trăn chậm chạp thấy thái y tiến , vô cùng sốt ruột: "Chàng mau xuống, đừng nhúc nhích, xử lý vết thương ."
Ngoài cửa Thố Thập Bát và Thố Thập Cửu liếc .
Vết thương mặt điện hạ là giả, đương nhiên ở đây cũng Thái y, m.á.u điện hạ m.á.u đáng sợ, thật vết thương đều sâu, qua mấy ngày là thể lành hết.
Chử Yến thấy Vệ Trăn ngoài tìm Thái y, vội vàng kéo nàng , thật: "Trăn Trăn, thật việc gì... Ta..."
"Bị thương thành như thể gọi là việc gì!" Vệ Trăn nổi giận, nước mắt cũng ngừng rơi xuống: "Chàng hả, rốt cuộc thì thương!?"
Nàng vẫn tin, tổ phụ và phụ mẫu sẽ nỡ lòng tổn thương như thế!
Chử Yến thấy nàng như , thầm nghĩ xong , hình như đùa quá trớn .
Loại tình huống , càng thẳng thắn sớm càng , thế là trầm mặc, thử kéo tay của nàng, dùng giọng cực kỳ dịu dàng thật: "Trăn Trăn, thật , vết thương mặt là giả."
Vệ Trăn sững sờ, giả?
Có ý gì?
Hai ám vệ ngoài cửa ăn ý biến mất.
Điện hạ tự tạo nghiệt, cũng đừng vạ lây bọn họ.
...
Hóng thì vẫn hóng.
Hai ám vệ ghé nóc phòng, hai cái đầu lặng lẽ nhô chằm chằm cửa, lâu , bọn họ thấy Vệ Trăn xanh mặt bước nhanh ngoài.
Quào, quả nhiên là khiến cô nương tức giận !
Sau đó chỉ thấy Thái t.ử mặc áo trong đuổi theo: "Trăn Trăn, Cô sai , nàng đừng nóng giận."
Tất cả thị vệ là cung nhân dọc theo đường đều vội vàng cúi đầu xuống.
Lúc Vệ Trăn tức giận đến đau tim.
Có trời mới nàng thấy dáng vẻ của đau lòng và kinh hoảng tới mức nào, nhưng kết quả là đang lừa nàng, chỉ vì chứng minh cái gì chứ? Chứng minh nàng chỉ thích mặt của , xem, lý do hoang đường cỡ nào!
Nàng lập tức rời khỏi đây, thấy nữa!
Nàng sợ chọc cho tức c.h.ế.t!
"Trăn Trăn, nàng chờ Cô một chút, Cô sai thật mà, sẽ ."
Còn ?
Hắn còn dám ?!
Vệ Trăn càng nghĩ càng giận, tức giận đến ứa nước mắt, nàng bực bội lau nước mắt, bước chân cũng càng lúc càng nhanh, đó dứt khoát xách làn váy lên nhấc chân chạy ngoài.
Chử Yến thấy nàng cực kỳ tức giận, vội vàng lấy đà đuổi theo, chặn mái hiên trong vườn hoa.
"Trăn Trăn, nàng đừng tức giận..."
"Tránh !"
Vệ Trăn lạnh lùng trừng mắt .
Chử Yến quả quyết lắc đầu: "Không tránh!"
"Nàng ..."
Vệ Trăn chờ xong nhanh bước trở về: "Ta , ngậm miệng ngay!"
Chử Yến quả thật ngậm miệng, yên lặng đuổi theo nàng.
Vệ Trăn xuyên qua mấy đoạn hành lang đều thể cắt đuôi , trong lòng càng tức, dứt khoát trong Kim Y lâu nhốt ở bên ngoài.
Thế là ngày , thị vệ ở biệt viện thấy một cảnh nay từng , Thái t.ử điện hạ nhà bọn họ vô cùng đáng thương theo lưng cô nương mấy đoạn hành lang nhận , đó nhốt ngoài cửa, tủi gõ cửa.
Người rõ tình hình cảm thấy ngạc nhiên, mà chuyện...
"Có là do ngươi vết sẹo đáng sợ quá ?" Thố Thập Bát nhíu mày: “Gần như chiếm nửa khuôn mặt luôn , còn giật , chắc chắn là cô nương dọa sợ ."
Thố Thập Cửu nhíu mày: "Là điện hạ đủ đáng sợ, ngừng bảo vẽ thêm.”
"Là ngươi thêm thắt quá mức thương thế của điện hạ quá nghiêm trọng, hù dọa cô nương?"
Thỏ Thập Bát: "... Là điện hạ bảo càng nghiêm trọng càng ."
Hai liếc , về phía Thái t.ử còn đang gõ cửa, đồng thời thầm nghĩ: "Đáng đời!"