Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 137
Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:23
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vệ Trăn sững sờ, cũng ?
"Tống Hoài cũng , cô cô cũng , dượng cũng ." Chử Yến tiếp tục : "Là quà xuất sư nhị gia gia cho chúng ."
Vệ Trăn: "... Đều là một trăm?"
Thì là chỉ một nàng , hóa là từ phủ Lãng Vương đều .
Chử Yến gật đầu.
Vệ Trăn im lặng thở dài, bao nhiêu năm mà quà xuất sư của tổ phụ từng đổi thế?
Có điều nàng tính là quà xuất sư, nàng còn xuất sư.
"Tống Hoài cũng , y lẻ loi một về kinh?"
Chử Yến: "Bởi vì y sợ chuyện như sẽ gây nên tranh cãi, cho nên để binh của y ở..."
Vệ Trăn đợi nửa ngày đợi Thái t.ử tiếp, bèn nghiêng đầu về phía .
"Còn nữa , tối nay Cô từ từ cho nàng ."
Chử Yến nhân cơ hội mổ lên môi nàng một cái: "Dù nàng cũng xông ."
"Đừng quên, còn mười chín ám vệ."
Cuối cùng Vệ Trăn cũng cãi Thái t.ử, chủ yếu là nắm đ.ấ.m cứng bằng, chỉ thể đồng ý: "Sáng sớm ngày mai, nhất định về phủ."
Chử Yến đồng ý sảng khoái: "Được."
Ngày mai thánh chỉ tứ hôn sẽ đến phủ Lãng Vương, nàng cần trở về tiếp chỉ.
"Hiện tại thể bôi t.h.u.ố.c ?" Vệ Trăn bình tĩnh hỏi.
Thái t.ử buông nàng , nhanh nhẹn cởi áo: "Nào, nàng tới ."
Vệ Trăn: "..."
Không ảo giác của nàng, thật sự càng ngày càng...
"Sao nàng Cô, thẹn thùng?"
Vệ Trăn hít sâu một .
Càng ngày càng cần mặt mũi!
vết thương khắp , cơn giận trong lòng Vệ Trăn lập tức tan biến, chỉ còn đau lòng.
Nói cho cùng đây cũng là thương vì nàng.
Trở về nũng mặt nàng một chút thì ?
Sao nàng nhẫn tâm nhốt ở ngoài cửa lâu như !
Vệ Trăn áy náy, cẩn thận xử lý vết thương, bôi t.h.u.ố.c cho Thái t.ử xong, qua gần một canh giờ.
Vệ Trăn gọi thị nữ thu dọn chậu than, đầu thì thấy Thái t.ử đang lười biếng nhuyễn tháp, đưa tay gõ cửa sổ: "Tống Hoài, nhất là ngươi chuyện quan trọng."
Vệ Trăn sững sờ, nhanh ch.óng kịp phản ứng, về phía cửa sổ.
Tống Hoài tới đây?
Tới khi nào?
"Điện hạ." Một bóng dáng nhanh ch.óng xuất hiện ngoài cửa sổ.
Vệ Trăn tức giận lườm Chử Yến, Tống Hoài ở, còn quậy với nàng lâu như !
"Hai câu, xong ."
Người ngoài cửa sổ trầm mặc một lát, đó giọng trầm chút gợn sóng cất lên: "Không ai lên tiếng giúp cho Thẩm Lăng, e là Thẩm Dụ Văn thông báo , âm thầm theo dõi bên ngoài Thẩm gia phát hiện đêm qua Thẩm gia tới mấy gian cửa hàng ở chợ đêm đó đốt đèn l.ồ.ng, hẳn là Thẩm gia cho tín hiệu khi sắp xếp theo dõi quầy hàng thì phát hiện của năm nhà thường xuyên tới đó."
Xổ một tràng dài, hề dừng giữa chừng.
Chử Yến: "..."
Vệ Trăn: "..."
Xung quanh an tĩnh mấy giây, đó một trang giấy nhét khe cửa sổ, tiếp đó là một giọng nghiêm túc: "Tính một câu."
Vệ Trăn nhịn khẽ một tiếng.
Chử Yến cau mày về phía cửa sổ.
Nếu thương ngoài thời điểm , nhất định sẽ ngoài đ.á.n.h .
Chử Yến đưa tay rút tờ giấy , ngoài cửa sổ lập tức biến mất.
Chử Yến: "..."
Hắn gào ngoài: "Đi thì cũng một tiếng chứ?"
Vệ Trăn nhịn : "Không điện hạ , Tống đại nhân chỉ thể hai câu ?"
Chử Yến đầu nàng, nàng vội vàng thu ý : "Đây là danh sách?"
Chử Yến hừ lạnh một tiếng về phía tờ giấy trong tay, đợi Vệ Trăn đến mặt, im lặng đưa cho Vệ Trăn, sắc mặt lắm.
Vệ Trăn thấy trong lòng chuẩn tâm lý.
khi rõ những cái tên giấy nàng vẫn sửng sốt: "Bùi gia?"
Tại thể Bùi gia!?
Chử Yến cau mày lên tiếng.
Sau một lúc lâu, Vệ Trăn : "Có khi nào, chỉ là trùng hợp?"
Tống Hoài , đây chỉ là xuất hiện ở mấy quầy hàng , nhưng xuất hiện cũng đại biểu nhất định là quan hệ với Thẩm gia.
Chử Yến ừ một tiếng: "cũng khả năng."
Hai từng trầm mặc nửa ngày, Chử Yến : "Đốt ."
Vệ Trăn lên tiếng tới gần giá nến, đợi giấy hóa thành tro tàn, Chử Yến dậy về phía giường.
Vệ Trăn bóng lưng của , giật giật môi, nhưng cuối cùng vẫn lời từ chối.
Dù ... Cũng đầu tiên ngủ cùng giường, thương, nàng càng cách nào đuổi .
Thấy lên giường, Vệ Trăn mới thổi tắt nến, qua.
Mới đến bên giường, nàng Thái t.ử kéo trong n.g.ự.c: "Sao đuổi Cô ?"
Vệ Trăn sợ chạm vết thương của , dịch ngoài: "Thần nữ đuổi, điện hạ sẽ ?"
"Không." Thái t.ử chút do dự .
Vệ Trăn: "..."
Cho nên vấn đề cần thiết bàn luận ?
"Không ngờ Tống đại nhân còn một mặt như ." Trong cảnh yên tĩnh, Vệ Trăn nghĩ đến chuyện , đột nhiên .
Chử Yến cầm tay Vệ Trăn, : "Có lẽ là, quá vui vẻ."
Vệ Trăn vô thức hỏi: "Vui gì chuyện gì?"
"Quấy nhiễu hôn sự của Tề Vân Hàm, sắp ôm mỹ nhân về, thể vui ?"
Chử Yến xùy một tiếng, : "Chắc là ngục Ngự sử đài một chuyến, xa mà vẫn ngửi thấy mùi m.á.u y."
Vệ Trăn: "..."
Thế thì cách vui vẻ của Tống đại nhân khá là đặc biệt.
"Thân binh của Tống đại nhân ở ?"
Chử Yến: "Đông cung, với bên ngoài là thị vệ Đông cung."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-137.html.]
Vệ Trăn lập tức hiểu rõ.
Những năm qua Thái t.ử ngừng gặp chuyện, Tống Hoài để binh của y ở Đông cung, cũng là để bảo vệ Thái t.ử ?
"Thật , còn một bí mật." Chử Yến đột nhiên xoay ghé sát tai Vệ Trăn .
Hơi thở ấm áp khiến nhịp tim Vệ Trăn rối loạn, nàng vô thức đầu: "Điện hạ cẩn thận vết thương."
Chử Yến: "Nếu là bí mật, tất nhiên nhỏ giọng."
"Nàng ?"
Không ai thể thoát khỏi cám dỗ của bí mật, Vệ Trăn yên lặng ghé tai qua.
Chử Yến cong môi một tiếng, khẽ: "Tên của Tống Hoài vẫn còn trong gia phả Hoàng gia."
Vệ Trăn giật , bỗng nhiên đầu về phía Chử Yến.
Đây là một bí mật lớn!
" năm đó..."
Vệ Trăn chỉ một nửa, Chử Yến cũng hiểu ý của nàng, bèn : "Phụ hoàng xóa tên của y, chỉ là việc theo cảnh, về sự tình lắng , phụ hoàng lặng lẽ lên, việc chỉ cực ít ."
"Phụ hoàng từng hứa hẹn với Tống phu nhân, sẽ coi Tống Hoài như con ruột, ông thể nuốt lời, thể để cho Tống Hoài nhà."
Thời điểm đó Chử gia cũng ý tranh thiên hạ, cũng thể đối kháng chính diện với phản quân, lúc Phụ hoàng đến Tống gia, Tống phu nhân thoi thóp, trong lúc nguy cấp Phụ hoàng chỉ kịp cứu Tống Hoài .
Vệ Trăn nhíu mày: "Chuyện thể giấu giếm ? Tống đại nhân ?"
Gia phả Hoàng gia là chuyện lớn như , há giấu diếm là thể giấu diếm.
Chử Yến vuốt ve những ngón tay mềm mại trong lòng bàn tay, hờ hững : "Phụ hoàng giấu diếm, tất nhiên là cách."
"Ngoại trừ nhị gia gia, cô cô và dượng, Tông nhân lệnh và tín bên cạnh Phụ hoàng thì ai , bao gồm cả Tống Hoài."
Đáp án cũng trong dự đoán của Vệ Trăn: " sớm muộn gì y cũng sẽ ."
Loại chuyện gạt cả đời.
Chử Yến trầm mặc, nhạo một tiếng: "Đối với những chuyện y để ý, y thật sự cố chấp. Nếu , y nhất định chạy quỳ gối."
"Đại khái đợi đến khi y trăm năm quan tài, sắp táng lăng mộ Hoàng gia mới thể công khai chân tướng, hoặc là Cô xảy chuyện, Chử Huyên cũng còn nữa, đến phiên Đại hoàng t.ử chủ trì đại cục, y mới thể ."
Sắc mặt Vệ Trăn đổi, đưa tay gõ đầu giường, ba ‘xúi quẩy, xúi quẩy, xúi quẩy’, lườm : "Chàng đừng bậy bạ."
Ánh mắt Chử Yến tối , cánh tay khẽ siết, kéo nàng lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng: "Cô sẽ sống lâu, chờ Hoàng thái tôn, cũng sẽ tới lượt Tống Hoài."
"Cô cũng chờ nổi nữa , nếu ngày mai là ngày thành hôn thì bao nhiêu."
"Trăn Trăn, chúng mau thành hôn , nếu thì Cô sắp nghẹn điên ."
Lời quá trần trụi khiến mặt Vệ Trăn đỏ bừng lên: "..."
Người chuyển chủ đề nhanh quá mất, còn vài câu bắt đầu đắn!
Nàng cảm thấy mặt đỏ đến quen luôn , hổ định đẩy Thái t.ử , nghĩ tới vết thương , chỉ thể cố nhịn, lựa chọn bỏ qua chủ đề : "Không điện hạ kể cho hôm nay lóc ăn vạ mặt tổ phụ như thế nào ?"
Chử Yến cũng tiếp tục trêu chọc nàng, thành hôn, trêu chọc xong thì cuối cùng chịu khổ vẫn là . Với laị vết thương, cũng dám quá tùy ý, để tránh vết m.á.u dính lên nàng, thuận tiện đổi chủ đề: "Khóc lóc ăn vạ , chẳng qua là ôm đùi ngọt mấy câu, mặt dày nũng chịu buông, Cô am hiểu."
Vệ Trăn nhíu mày, tin lắm: "Thật ?"
Thái t.ử điện hạ mà nàng vô cùng cao quý, trời đất là lớn nhất, vả tính tình điên khùng, ngông cuồng nóng nảy, thế nào cũng là am hiểu lóc ăn vạ.
Chử Yến thấy nàng tin, chân thành : "Mấy năm ở Việt Châu, gần như ngày nào Cô cũng ôm chân nhị gia gia."
Vệ Trăn: "..."
Nghe giọng điệu của , còn kiêu ngạo?
Chẳng qua, cần hỏi tiếp nàng cũng hiểu rõ, ban đầu vốn dĩ là một đứa trẻ hiếu động, là khi Tiên hoàng hậu về cõi tiên, mới dần trở nên như bây giờ.
Nàng chạm đến vết thương lòng của , bèn hỏi: "Ôm chân gì?"
Thái t.ử đáp: "Hoặc là gây chuyện cầu xin tha thứ, hoặc là chuyện nhờ."
Vệ Trăn hiểu: "Gây chuyện cầu xin tha thứ thì đến, nhưng khi đó Chử gia chỉ một tiểu bối là điện hạ, là nhà giàu nhất thiên hạ, chuyện gì cần điện hạ ôm chân nhờ tổ phụ giúp mới ?"
Chử Yến trầm mặc.
Vệ Trăn đợi nửa ngày thấy trả lời, nghiêng đầu về phía : "Điện hạ?"
Thái t.ử nhắm mắt giả vờ ngủ.
Ánh mắt Vệ Trăn lóe lên, đây là đang trốn tránh câu hỏi ?
Vả phản ứng , chuyện đau lòng gì, mà vẻ là chuyện thú vị.
Thế là, Vệ Trăn chủ động gần: "Sao điện hạ chuyện."
Chử Yến: "Điện hạ ngủ ."
Vệ Trăn: "..."
Nàng cố nín kéo một tay của : "Điện hạ cho một chút thôi, nếu ngày mai hỏi tổ phụ đấy."
"Không hỏi!"
Chử Yến mở mắt lườm nàng.
"Được, hỏi, điện hạ với ." Vệ Trăn nghiêm túc gật đầu, mong đợi Thái t.ử.
Hai đối mặt giằng co hồi lâu, Thái t.ử mới đầu, xụ mặt lạnh lùng : "Khi còn bé đ.á.n.h với thua, trở về tìm nhị gia gia đ.á.n.h ."
Dứt lời còn trịnh trọng giải thích một câu: "Khi đó Cô còn tới ba tuổi!"
Đánh thua bình thường.
"Phì."
Vệ Trăn thật sự nhịn , tiếng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Thái t.ử lạnh lùng về phía nàng: "Vệ Trăn, nàng tiếng nữa thử xem."
Vệ Trăn mím môi, vùi mặt cần cổ Thái t.ử, bả vai run rẩy một lúc lâu mới miễn cưỡng khiến giọng bình tĩnh : "Vậy đó đ.á.n.h ?"
Lúc còn nhỏ nhất định Thái t.ử vô cùng đáng yêu, đáng tiếc nàng thể thấy.
Thái t.ử kỳ quái đầu, một hồi lâu mới : "Nhị gia gia ngại mất mặt, chịu ."
Vệ Trăn mím c.h.ặ.t môi.
Khụ, chuyện ai cũng chê.
"Thế điện hạ đ.á.n.h ?"
Chử Yến cụp mắt, cổ họng giật giật, một lúc lâu : "Đương nhiên, đó Cô dẫn theo Tống Hoài đ.á.n.h ."
Cả đời , đó là trận đ.á.n.h duy nhất từng thua thể báo thù.
Trong chiến loạn, mấy bạn thời thơ ấu, đều thể lớn lên.
Đề tài quá nặng nề, với nàng, khiến nàng buồn lây.
" , Cô còn cô cô và dượng quen như thế nào, nàng ?"
Dĩ nhiên Vệ Trăn : "Muốn chứ!"
Chử Yến trầm mặc một lát, đầu chân thành : "Hiện tại ? Không ."
"Nhịn một chút, chờ thành hôn ."
Sau khi Vệ Trăn kịp phản ứng thì mặt lập tức nóng hổi: "..."
Lại là một ngày đ.ấ.m .
--------------------
Tác giả lời :
Thái t.ử: Oan uổng quá, Cô đang tự cho bản .