Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 141
Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:27
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Hà ngẫm nghĩ cũng cảm thấy lý: "Thuộc hạ còn , tảo triều mấy vị đại nhân buộc tội Tống đại nhân, chọc giận bệ hạ, quần thần quỳ ở điện Tuyên Chính hơn nửa canh giờ."
Có bệ hạ và Đông cung che chở, cho dù chọc một vài ghi hận, Tống đại nhân cũng vẫn thể ngang ở thành Phụng Kinh.
Vệ Trăn: "Nhất định là dùng lời lẽ quá gay gắt."
Ở trong lòng bệ hạ Tống Hoài là Đại hoàng t.ử Bắc Lãng, thần t.ử sử dụng ngôn từ quá đáng với y, bệ hạ thể buông xuôi mặc kệ.
"Hôm nay tới là ám vệ nào của điện hạ?" Vệ Trăn chuyển chủ đề, hỏi.
Hôm qua khi nàng nhận lời hẹn của Đường Trăn thì báo tin cho Thái t.ử, hỏi mượn hai ám vệ của .
Tiêu Hà vội vàng trả lời: "Là hai vị cô nương, một vị là Thập Bát cô nương, một vị khác là cô nương vác đại đao hôm qua."
Thập Bát cô nương từng ở phủ Lãng Vương một thời gian, tất nhiên là nhận vả quen thuộc, một vị khác chỉ chuyện mấy câu hôm qua, cũng nàng thứ mấy.
Chỉ là, đại đao là ấm ức cho cây đao đó .
Cây đao đó cao bằng cô nương , cũng nàng thể vác nó nổi!
Thập Bát là Vệ Trăn điểm danh nàng theo, mà Thố Nhị cũng trong dự liệu của Vệ Trăn.
Dù hôm qua Thố Nhị đ.á.n.h trận nào, chắc hẳn hôm nay nghĩ rằng sẽ cơ hội, nên vui vẻ theo.
Vệ Trăn trở Tê Loan Hiên, thấy Thố Nhị và Thố Thập Bát đang chờ hai bên cửa sân.
Cô nương bên ở tường, hai chân lắc lư đều nhịp, đôi mắt vô cùng lanh lợi, thoạt , chỉ cảm thấy là vị tiểu cô nương đáng yêu hồn nhiên. Cô nương bên trái xinh vô song, một thanh đao cao bằng cắm mặt đất, tay nàng ấn chuôi đao, tựa một tảng đá, dáng đầy đặn quyến rũ, hiên ngang nhưng tràn đầy dụ hoặc.
Tiêu Hà chỉ một cái cúi đầu, vành tai đỏ lên.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nhìn thấy Vệ Trăn, hai nhanh ch.óng vững hành lễ: "Bái kiến cô nương."
Vệ Trăn ừ một tiếng: "Chờ một chút, tắm rửa y phục sẽ ."
"Vâng."
Hai đồng thời đồng ý.
Tiêu Hà đang đuổi theo Vệ Trăn, một cây đại đao đột nhiên vắt ngang mặt, cứng đờ , đầu khó hiểu : "Cô nương?"
Thố Nhị đ.á.n.h giá từ xuống , mới cong môi một tiếng: "Vừa ngươi mà đỏ vành tai cái gì hả?"
Vệ Trăn động tĩnh lưng đầu , khi đối diện với ánh mắt cầu cứu của Tiêu Hà, nàng trầm mặc, xoay .
Giữa nam nữ dính đến loại từ như 'đỏ vành tai', hẳn là cần nàng nhúng tay.
Tiêu Hà bóng lưng đang xa dần của Vệ Trăn: "..."
"Ta đang hỏi ngươi, trả lời?"
Tiêu Hà bất đắc dĩ về phía nàng , vấn đề bảo trả lời như thế nào?
Hắn trả lời, trả lời , Thố Thập Bát moi một nắm hạt hướng dương, tảng đá c.ắ.n hạt hướng dương : "Nhất định là vì thấy nhị tỷ tỷ xinh chứ ."
"Nhị tỷ tỷ, lúc rời phủ Lãng Vương còn trong lòng á."
"Tiêu đại ca, bây giờ ngươi trong lòng ?" Thố Thập Bát về phía Tiêu Hà, chớp đôi mắt trong veo, hỏi.
Tiêu Hà từng trải tình huống , đừng vành tai, mặt cũng đỏ rần, nhưng hai cô nương chằm chằm, mặt ngang một thanh đao, kiên trì trả lời: "Không ."
Thố Thập Bát: "Ta cũng đoán là thích ai mà, nhị tỷ tỷ, thể tay ."
Nghe ngôn từ quá mức to gan , ngay cả cổ Tiêu Hà cũng đỏ bừng, khiếp sợ sang Thố Thập Bát.
Thố Nhị thấy như , trong mắt chứa chút ý , xích gần bụng giải thích: "Tiêu ca ca, ‘ tay’ mà nàng , ý như ngươi nghĩ .”
Tiêu Hà thật sự chịu nổi nữa, mặt lạnh xoay bước khỏi sân viện.
Mấy bước đầu, thậm chí còn bước cùng tay cùng chân.
Thố Nhị ung dung một lát, tiếc nuối thu hồi ánh mắt.
Loại tiểu lang quân ngây thơ như thể trêu chọc, dính dễ thoát .
Thố Thập Bát vẻ như chuyện gì xảy , tiếp tục c.ắ.n hướng dương.
-
Kim Hoa lâu.
Vệ Trăn dẫn theo Đông Tẫn Nguyệt Lan, bảo Thố Thập Bát đóng giả thị nữ theo bên cạnh nàng giống như .
Lúc Vệ Trăn tới, Đường Trăn đến, thấy nàng vội vàng nghênh đón: "Huyện chúa."
Xung quanh yên tĩnh, hiển nhiên đây là bao hết quán.
Thời gian , đặt bao hết Kim Hoa lâu, cũng một tiền nhỏ.
"Đường công t.ử cần gì tốn kém như thế."
Đường Trăn : "Mở tiệc chiêu đãi Huyện chúa, nên long trọng một chút."
"Mời Huyện chúa qua bên ."
Vệ Trăn chối từ, theo hướng chỗ .
Thố Thập Bát ngoan ngoãn theo lưng nàng, lúc Đường Trăn , ánh mắt nàng khẽ trầm xuống.
Đợi Vệ Trăn xuống, Đường Trăn lập tức gọi tiểu nhị mang thức ăn lên.
"Không khẩu vị của Huyện chúa, đành chọn tất cả món đặc sắc của bọn họ."
Vệ Trăn nhạt: "Đường công t.ử lòng."
" , còn Đường công t.ử là phương nào?"
Đường Trăn đáp: "Đường mỗ là một thương nhân, phần lớn thời gian coi bốn biển là nhà, nguyên quán ở Tung Châu."
"Chỗ đó thì đúng là cách thành Phụng Kinh xa, chẳng trách ngươi khẩu âm Phụng Kinh như ."
Vệ Trăn uống hớp , thuận miệng hỏi: "Đường công t.ử đến thành Phụng Kinh bao lâu ?"
"Khoảng hai năm." Đường Trăn .
"Xem chuyện mua bán của Đường công t.ử ở thành Phụng Kinh ." Vệ Trăn .
Đường Trăn khẽ: "Chẳng qua là kiếm miếng cơm ăn thôi."
Có thể bao cả Kim Hoa lâu, sợ là miếng cơm của bằng vàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-141.html.]
Tiểu nhị lượt mang thức ăn lên, Vệ Trăn hỏi tiếp nữa.
Đồ ăn ở Kim Hoa lâu tất nhiên là thể bắt bẻ, nhưng khi đồ ăn dâng đủ Vệ Trăn động đũa, Đường Trăn còn mở miệng, thấy Thố Thập Bát tiến lên dùng ngân châm thử từng món một, khỏi ngẩn .
Vệ Trăn bèn : "Xin , đây là quy củ của phủ Lãng Vương."
Đường Trăn kịp phản ứng, vội : "Không , ngoài đúng là nên cẩn thận một chút, là suy xét chu ."
Từ đầu đến cuối đều Thố Thập Bát.
Thố Thập Bát thử đồ ăn xong thì lui về lưng Vệ Trăn.
Đường Trăn vội : "Mời Huyện chúa."
Lúc Vệ Trăn mới động đũa.
Lúc ăn và ngủ chuyện, bữa cơm diễn vô cùng yên tĩnh, ước chừng hai khắc đồng hồ , hai lượt buông đũa.
"Ta thuê thuyền ở sông thành Tây, Huyện chúa thể nể mặt tới thăm ?" Đường Trăn lên tiếng mời.
Vệ Trăn trầm mặc một lát, mới : "Xin , hôm nay còn chút chuyện, ngày khác ."
Dường như Đường Trăn cũng đoán Vệ Trăn sẽ từ chối, cũng quá thất vọng, chỉ : "Vậy ngày khác mời Huyện chúa."
Vệ Trăn khẽ gật đầu.
Hai rảnh rỗi hàn huyên một lát Vệ Trăn dậy cáo từ, Đường Trăn đưa nàng đến cổng.
Lên xe ngựa, nụ môi Vệ Trăn biến mất.
Đợi xe ngựa một cách, nàng mới sang Thố Thập Bát, gật đầu: "Là ."
"Mùi huân hương giống hệt mùi thích khách hôm đó."
Vệ Trăn vẫn chằm chằm nàng .
Chỉ dựa mùi huân hương thể xác định.
"Tuy vết thương tai ngụy trang , nhưng vẫn sơ hở." Thố Thập Bát tiếp tục : "Vị trí nhỏ đó thoáng qua thì cũng gì dị thường, nhưng thực tế là dùng thứ gì trùm lên, nếu tinh thông thuật dịch dung, cũng ."
Như là chắc chắn .
Thố Thập Bát về phía Vệ Trăn, ngừng một chút, : "Hình như cô nương cũng cảm thấy ngạc nhiên?"
Trong mắt Vệ Trăn lóe lên một tia sáng nhạt, một hồi lâu mới : " là dự đoán .”
"Cô nương bắt đầu hoài nghi từ khi nào?"
Vệ Trăn: "Từ lâu ."
Ngay từ đầu bọn họ gặp , nàng bắt đầu hoài nghi .
"Vậy bây giờ nên như thế nào? Muốn bắt ?" Thố Thập Bát .
"Không cần."
Vệ Trăn lạnh nhạt : "Chờ Thẩm Lăng ngoài ."
Thố Thập Bát nghĩ một hồi, đột nhiên : "Ta hiểu , cô nương cảm thấy và Thẩm Lăng dính dáng với ."
"Không cảm thấy, là nhất định." Vệ Trăn .
Nàng mới xong, xe ngựa dừng một lúc.
Một khắc , Thố Nhị chui .
"Cô nương, thật sự âm thầm mai phục, hai mươi ."
Vệ Trăn nhếch môi: "Ta ."
Nàng thăm dò , cũng đang thử thăm dò nàng.
Nếu thấy nàng nổi lên lòng nghi ngờ với , tất nhiên sẽ tay.
"Đi bẩm báo điện hạ, phái am hiểu theo dõi nhất âm thầm theo ."
Thố Thập Bát: "Vậy thì là Tiểu Thập Cửu ."
Thố Nhị gật đầu, về phía Thập Bát: "Ngươi bẩm báo điện hạ, mấy ngày nay theo bên cạnh cô nương ."
Nàng dứt lời, hai đồng thời về phía nàng.
Thố Nhị: "... Đây là điện hạ căn dặn."
Vệ Trăn nhíu mày, Thố Thập Bát chớp mắt mấy cái.
Không tin lắm.
Luôn cảm thấy nàng mưu đồ khác.
"Thật sự là điện hạ căn dặn, thuộc hạ nào dám tự tiện chủ." Thố Nhị bất đắc dĩ .
Cũng là Vệ Trăn tin , chỉ nhẹ nhàng , đầu về Thố Thập Bát : "Trước khi về cung phiền Thập Bát đến Thang gia một chuyến, nhờ Trọng Hủ âm thầm điều tra những chuyện của Thẩm gia trong những năm cuối thời Đại Thừa, nhất là và khi cổng thành phá."
Mặc dù điện hạ cũng đang điều tra, nhưng Trọng Hủ con đường khác, vả từ việc lúc y quen thuộc với những chuyện của phủ Quận chúa thể những năm đó y đang ở thành Phụng Kinh, chừng sẽ thu hoạch ngoài ý .
Thố Thập Bát đồng ý, đó lập tức xuống xe ngựa về phía Thang gia.
Thang Trình còn ở Đại lý tự, ở Thang gia chỉ Ngô di nương và Trọng Hủ.
Sau khi nàng ý định đến đây, trong mắt Trọng Hủ nhanh ch.óng lóe lên một tia âm trầm, hỏi: "Vì tra những chuyện trong những năm cuối thời Thừa?"
Thố Thập Bát lắc đầu: "Ý của cô nương, cũng hiểu."
Trọng Hủ hỏi tiếp nữa, chỉ thấp giọng đồng ý.
Sau khi Thố Thập Bát rời , mặt y mới dần dần lộ vẻ nghiêm trọng.
Những năm cuối thời Thừa, Thẩm gia...
Trọng Hủ nắm c.h.ặ.t nắm tay, cô nương điều tra chuyện , là bắt đầu hoài nghi sự kiện đó năm đó ?
"Chuyện Huyện chúa nhờ khó ?"
Ngô di nương thấy Thố Thập Bát đến tìm Trọng Hủ thì hẳn là Huyện chúa việc Trọng Hủ xử lý nên tránh , lúc thấy qua nửa ngày mà Trọng Hủ vẫn im, bèn tới hỏi.
Trọng Hủ hồn, về phía bà , một hồi lâu mới nhẹ nhàng gật đầu: "Có lẽ khó."
Nếu thật sự là vì sự kiện , tra khó, điều khó khăn là y nên lựa chọn như thế nào.