Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:30
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quản gia vội vàng nghênh đón: "Công t.ử trở về."

"Vốn dĩ nô tài đón công t.ử, nhưng thấy Tề cô nương nên nô tài nữa."

Thẩm Lăng nhẹ nhàng đáp , hỏi: "Phụ còn trở ?"

"Gia chủ còn trở về, hôm nay triều xảy chuyện lớn, chỉ sợ thể trở về ngay ." Quản gia .

"Phụ trở về lập tức đến báo cho ." Dường như tâm trạng Thẩm Lăng tệ, về phía viện t.ử, đến hiên, mới đột nhiên ngừng chân, hỏi: "Mấy ngày nay, Hàm Hàm gặp Tống Hoài ?"

Quản gia lắc đầu: "Từ hôm đại hôn Tề cô nương hề gặp Tống đại nhân, nô tài hôm đó Tống đại nhân ngoài cửa phòng Tề cô nương đợi nửa ngày, Tề cô nương cũng mở cửa, đó Tống đại nhân đến mấy nữa, Tề cô nương vẫn gặp y."

"Nô tài , hình như là bởi vì chuyện hôm đại hôn mà giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên Tống đại nhân."

Thẩm Lăng chậm rãi cong môi.

"Ta ."

"Đi chọn mấy ngày , chọn xong lập tức mang tới cho xem."

-

Rèm xe rơi xuống, nụ mặt Tề Vân Hàm tan .

Nàng nghĩ mà sợ hai, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ n.g.ự.c.

Vừa đang thăm dò nàng , cũng may nàng sớm chuẩn kỹ càng, bằng thì nhất định sẽ lộ sơ hở.

Sau đó, bả vai nàng chùng xuống.

Người bầu bạn với nàng hơn chục năm , giống như trưởng trong lòng nàng , mà đến tận lúc nàng mới con thật của .

Lúc nàng quyết định, thật cũng sợ hãi, dù , từng nhiều nhẫn tâm đẩy nàng chỗ c.h.ế.t.

sợ thì sợ, chuyến nàng vẫn .

cho dù mấy ngày nay nàng chuẩn kỹ càng, cũng vẫn sợ sơ hở, cho nên nàng chỉ thể giấu mặt là trong n.g.ự.c , cố gắng thẳng , cũng tận lực khiến cho quên mất tất cả những chuyện đó, đối xử với như đây.

Bọn họ bạn lẫn nhiều năm như , nàng diễn kịch, chỉ thể dựa theo bản năng để đối xử với .

Nàng cũng phụ mẫu , tránh lưng bọn họ, chờ bọn họ lo lắng chu nàng , nhưng nàng .

Nhất là, khi nàng sự thật ẩn tấm màn đó.

Hôm đó lúc Thẩm Lăng là cử thích khách ám sát Tống Hoài từ trong miệng mẫu , nàng vô cùng suy sụp.

Bởi vì ai rằng, ngay từ ngày Tống Hoài thương trở về thành Phụng Kinh, nàng vô tình nhiều điều hơn thế.

Nàng các trưởng thăm Tống Hoài, tìm bọn họ hỏi tình hình của y thế nào, ở bên ngoài thư phòng, nàng phụ chuyện với trưởng.

Trong thích khách ám sát Tống Hoài t.ử sĩ, Nam Hào và Tây Vu, bọn họ hoài nghi, thích khách và thích khách lúc hành thích Trăn Trăn ở đình Hòe Sơn, núi Thu Vụ và Ngụy gia là cùng một .

Lúc nàng nghĩ nhiều tiến thư phòng, từ đến nay trong nhà vẫn luôn giấu nàng những chuyện như , nàng cũng như thấy.

Mãi đến khi mẫu cho nàng , ám sát Tống Hoài là Thẩm Lăng, đầu óc nàng vô cùng hoảng hốt.

Nàng thao thức cả đêm, suy nghĩ rõ ràng nhiều chuyện.

Năm ngoái t.ử sĩ ám sát Trăn Trăn ở Ngụy gia đóng giả ám vệ của Tề gia, khi đó Trăn Trăn cũng , chỉ hiểu rõ Tề gia, còn thể tiếp cận ám vệ Tề gia.

Thật phù hợp với hai điểm cũng nhiều.

Mà Thẩm Lăng, là một trong đó.

Bỏ qua những suy đoán , chỉ riêng việc Thái t.ử ca ca chắc chắn một trăm phần trăm, khiến nàng thể tin.

Sự thật đối với nàng khác nào một lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m xuyên tim gan, đau đớn đến nghẹt thở. Cho dù nàng tình yêu nam nữ với Thẩm Lăng, nhưng bọn họ lớn lên cùng , tình cảm tất nhiên là cạn, thế nào nàng cũng ngờ tất cả những chuyện đều là .

Nếu nguyên do của chuyện chỉ bởi vì tư tình, lẽ nàng thể đợi phụ mẫu xử lý, nhưng cấu kết nước địch, sát hại đồng bào, nàng thể tiếp tục trốn trong nhà ấm, nàng cũng chút gì đó trong khả năng của .

Tề Vân Hàm phụ mẫu cho nàng tình hình thực tế là vì bảo vệ nàng , cũng là để cho nàng cảm thấy khó chịu.

nàng chỉ là mưu mô gì, tính tình đơn thuần một chút, nghĩa là nàng ngu.

Ngay cả khi trong tình huống chứng cứ đầy đủ mà Tống Hoài vẫn lựa chọn bắt Thẩm Lăng ngày đại hôn, hiển nhiên là vì cứu nàng . Đồng thời điều đó cũng chứng tỏ, bọn họ trong tay bằng chứng thể định tội Thẩm Lăng, cho nên mấy ngày nay, y mới sức truy lùng như .

Mọi đều cho rằng nàng giỏi che giấu tâm tư, nhưng họ bỏ sót một điều quan trọng nhất.

Đó là Thẩm Lăng sẽ dễ dàng nghi ngờ nàng .

Bởi vì Thẩm Lăng hiểu nàng rõ, trong mắt nàng quá ngốc, những năm qua ở mắt nàng gần như là trong suốt, sẽ đề phòng nàng .

Cho nên, đời thích hợp nhất để vùng bên cạnh Thẩm Lăng tìm chứng cứ, chỉ nàng .

Bởi lẽ đạo bất đồng, bất vi mưu.

Cho dù trong nội tâm nàng từng coi Thẩm Lăng như , nhưng nếu thật sự những chuyện , thì nên trả giá đắt.

-

Vệ Trăn y phục xong thì lập tức cung.

lúc nàng sốt ruột như khi nãy nữa.

Trường Phúc sớm chờ ở cửa cung, thấy Vệ Trăn thì vội vàng nghênh đón: "Cô nương tới ."

Vệ Trăn lập tức hiểu rõ: "Điện hạ sẽ đến?"

"Đương nhiên , điện hạ cố ý dặn dò nô tài chờ cô nương ở chỗ đó." Trường Phúc ngừng , : "Nếu cô nương còn đến nữa, điện hạ sẽ bất chấp tất cả mà tới phủ Lãng Vương."

Vệ Trăn nhất thời hiểu rõ: "Điện hạ chuyện quan trọng tìm ?"

Trường Phúc gượng hai tiếng: "Tất nhiên là ."

"Chẳng qua việc , cô nương vẫn nên trực tiếp hỏi điện hạ thì hơn."

Đánh đàn với Bùi đại nhân hai ngày, điện hạ thể để ý ?

Nếu liều c.h.ế.t can ngăn, điện hạ sớm g.i.ế.c vị Bùi đại nhân .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-144.html.]

Trong lòng Vệ Trăn chỉ đang mải suy nghĩ đến chuyện của Tống Hoài, nên nàng nghĩ quá nhiều về câu .

nàng thấy Trường Phúc vẫn thể vui vẻ như , trong lòng càng thêm chắc chắn suy đoán của bản .

Không lâu Vệ Trăn tiến điện, nhưng mới bước , cửa điện nhanh ch.óng đóng lưng nàng. Vệ Trăn bỗng nhiên ý thức thích hợp, nàng vô thức xoay kéo cửa, nhưng hề ngạc nhiên chút nào, nàng đè ở cửa.

"Điện hạ..."

Thấy Thái t.ử tức giận chằm chằm nàng, Vệ Trăn ngay, sợ là nàng gì chọc điên lên .

nàng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn nghĩ nguyên nhân.

Mấy ngày nay hình như nàng chuyện gì khiến tức giận nhỉ?

"Nàng chạy cái gì?"

Chử Yến dùng hai cánh tay bao vây nàng giữa bản và cánh cửa, giọng điệu trầm thấp rõ cảm xúc.

Vệ Trăn ngước mắt , đáp: "Phản ứng bản năng thôi."

Bị 'đánh lén' nhiều , nàng cũng trở nên nhạy bén hơn nhiều, cảm nhận 'nguy hiểm' chạy thì còn chờ cái gì?

Thái t.ử khẽ, nhưng trong mắt ý .

Giờ khắc , dường như Vệ Trăn thấy dáng vẻ Thái t.ử gặp đầu tiên bọn họ gặp mặt.

Tim nàng giật thót, thầm nhủ, phát bệnh ?

"Điện hạ, thế?"

Vệ Trăn dè dặt hỏi.

Chử Yến cúi đầu chằm chằm nàng một lát, ấn eo của nàng dựa sát : "Cô thế nào, nàng ?"

là nàng thật.

Tô Cấm từng , khi thương loại độc sẽ mạnh thêm, sẽ khiến cho trúng thể ngủ, tính tình tàn bạo mất khống chế, giống như đầu nàng gặp , suýt nữa dùng kiếm c.h.é.m nàng, sẽ thương trong trận pháp của phụ , cho nên độc phát tác…

"Vệ Trăn." Thái t.ử khẽ c.ắ.n môi: "Ở trong lòng Cô mà nàng còn ngẩn , gan nàng càng lúc càng to hơn đấy."

Vệ Trăn đè phỏng đoán trong lòng xuống, nở một nụ ngoan ngoãn dịu dàng: "Điện hạ, sai ."

Người ăn mềm ăn cứng, mặc kệ là chuyện gì, nhận , nếu thì hôm nay nàng khó khỏi Đông cung.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ai ngờ Thái t.ử càng tức: "Cho nên nàng sai còn cố phạm ?"

"Vệ Trăn, nàng giỏi lắm!"

Vệ Trăn còn kịp trả lời Thái t.ử bế ngang lên, bình phong, Vệ Trăn mơ hồ thấy phía một cái giường, thầm kêu , vội vàng ôm cổ Thái t.ử, nhỏ giọng hỏi: "Điện hạ, dù cũng cho thần nữ c.h.ế.t rõ ràng, thần nữ gì để khiến điện hạ tức giận ạ?"

"À..." Thái t.ử khẽ hừ một tiếng: "Không nàng nhận , còn chuyện gì?"

Vệ Trăn: "... Ta chỉ là thức thời thôi."

Bước chân Thái t.ử khựng : "..."

Sau đó, gật đầu: "Rất , thì nàng cứ tiếp tục thức thời ."

Vệ Trăn còn mở miệng, môi ngăn chặn.

Vào khoảnh khắc đặt xuống giường, nàng khỏi bắt đầu hoài nghi, tìm lý do để bắt nạt nàng đấy chứ?

mà, còn tâm tư càn quấy với nàng, thì đúng là Tống Hoài .

Chỉ là chiêu của bọn họ là dụ rắn khỏi hang, là gậy ông đập lưng ông.

"Nàng ngẩn ?"

"Vệ Trăn, nàng xong !"

Vệ Trăn: "... ."

Từ giây phút nàng điện, nàng cảm thấy xong .

Chẳng qua, lẽ còn thể giãy giụa một chút?

"Điện hạ, cho , rốt cuộc là chuyện gì?" Vệ Trăn chủ động hôn Thái t.ử một cái, nhẹ giọng hỏi.

Hiếm khi nàng chủ động lúc , Chử Yến dừng động tác, cúi đầu nàng, c.ắ.n răng : "Vung tiền như rác đặt bao hết Kim Hoa lâu, ngắm trăng thưởng hoa, cùng đàn một khúc, mấy ngày nay nàng sung sướng quá nhỉ.”

Vệ Trăn: "..."

Nàng mờ mịt Thái t.ử, mấy giây mới hồn, , hóa là ghen.

nàng với chuyện của Đường Trăn ?

Bùi Lạc An, nàng học khúc nhạc , là xem thể xoa dịu độc tố trong .

"Điện hạ..."

"Eo nhỏ chân dài, dung mạo tuấn tú, là nàng thích dáng vẻ như ?"

Vệ Trăn càng thêm mờ mịt, eo nhỏ chân dài gì cơ?

Nàng từng lời .

"Ta ..."

"Nàng phủ nhận?"

"Thế nào, cảm thấy Cô khó coi?"

"Muốn kiếm niềm vui mới?"

"Eo Cô nhỏ , chân dài , , nàng sờ !"

Vệ Trăn: "..."

Hắn cho nàng cơ hội chuyện ?

Nàng xác định, đây nhất định là phát bệnh.

 

Loading...