Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:04:44
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới đáy vực là rừng cây rậm rạp âm u, tựa như che giấu mối nguy hiểm tên, chỉ ngẫu nhiên một chùm ánh nắng chiếu xuyên thấu qua khe hở giữa những nhánh cây, mới một chút tươi sáng, nhưng chút ấm áp vẫn đủ để xua tan sự u ám lạnh lẽo ở nơi .
Ngụy Niên chậm rãi mở mắt .
Lọt trong tầm mắt là đai lưng màu đen vàng, ch.óp mũi quanh quẩn mùi Long Tiên Hương, tất cả đều tỏ rõ phận của bên cạnh.
Nàng ngơ ngác chớp mắt, ký ức chậm rãi về.
Nàng nhớ là, một giây khi mất ý thức, nhảy xuống vực sâu, cứu nàng.
Nghĩ tới đây, Ngụy Niên bỗng nhiên ngẩng đầu.
Lúc nàng mới phát hiện, giờ khắc nàng đang trong lòng , mà tựa cây nhắm c.h.ặ.t hai mắt.
Tư thế gần như giống hệt đêm qua khi họ ở giữa khu rừng.
Chỉ khác là khi đó xung quanh tràn đầy khí kiều diễm mập mờ, mà bây giờ, hai chồng chất vết thương, nguy cơ tứ phía.
Khuôn mặt đến mức khiến nghẹt thở , khi nhắm mắt còn vẻ ngông cuồng tùy ý, làn da tái nhợt khiến trông phần yếu ớt, nhưng mang một nét mong manh đầy bi thương. Tim Ngụy Niên bất chợt trầm xuống, nàng run rẩy vươn tay, tìm kiếm thở của .
"Cô còn c.h.ế.t!"
Giọng vẫn lạnh lùng như , giọng điệu còn nghiến răng nghiến lợi.
lúc đây, Ngụy Niên hề sợ hãi.
Nước mắt trượt xuống từ hốc mắt, nàng bỗng nhiên nhào trong n.g.ự.c .
Kiếp , cho nàng thể diện cuối cùng, , bất chấp nguy hiểm đến tính mạng cho nàng một cuộc đời mới.
Chung quy là nàng nợ .
Ân tình như , nàng cố gắng cả đời, cũng thể .
Chử Yến chậm rãi mở mắt , cúi đầu về phía nữ t.ử đang vùi đầu lòng .
Diện tích ướt át vai dần lan rộng, Chử Yến đưa tay ôm lấy eo nữ t.ử, nhạo: "Còn sợ ? Lúc nhảy dứt khoát lắm mà."
Ngụy Niên tựa đầu l.ồ.ng n.g.ự.c , nghẹn ngào nhỏ giọng : "Thần nữ sợ, lúc thần nữ nhảy trông thấy điện hạ ."
Chử Yến dừng một chút, hờ hững : "Vậy thì là cảm động?"
"Cảm động vì Cô nhảy xuống cứu ngươi."
" dựa mà ngươi cho rằng Cô sẽ cứu ngươi?"
Ngụy Niên lên tiếng.
Nếu chỉ một nàng, đúng là nàng sẽ dám hy vọng, nhưng còn Tề Vân Hàm, nàng nghĩ, bất kể là Tống Hoài, đều sẽ cứu.
nàng thể như , tránh khiến nghĩ lầm là nàng dùng Tề Vân Hàm để uy h.i.ế.p.
"Thần nữ tạ ơn điện hạ."
Chử Yến hừ một tiếng, nhắm mắt dựa cây.
Qua một hồi lâu, Ngụy Niên vẫn nhịn , ngửa đầu , hỏi: "Tại ?"
Nàng cẩn thận nghĩ , lúc ôm là nàng, là Tề Vân Hàm, cho nên thật , lẽ, cũng cứu nàng?
nhảy xuống từ vách núi cao như , rõ sống c.h.ế.t, vì như thế?
Chử Yến mở mắt, thản nhiên : "Cô nhảy thì nhảy, cần lý do ?"
Ngụy Niên mấp máy môi, vẫn chằm chằm.
Sau một lúc lâu, : "Nếu thật sự một lý do nào đó, nữ nhân của Cô g.i.ế.c c.h.ế.t địa bàn của Cô, chẳng là Cô sẽ mất mặt ?"
Ánh mắt Ngụy Niên lóe lên, hàng mi dài khẽ rung.
Ai là nữ nhân của chứ?!
câu trả lời của cũng ý là, trong những lý do nhảy xuống, thật sự nàng.
Nhất thời nàng nên tiếp thế nào, khàn giọng : "Cô mơ."
Ngụy Niên thì lên tiếng: "Điện hạ mơ thấy gì?"
Chử Yến trầm mặc lâu, mới từ từ : "Cô mơ thấy Cô tới ngục Phụng Kinh, một nữ t.ử m.á.u me cầu xin Cô ban c.h.ế.t cho nàng ."
Hai mắt Chử Yến vẫn nhắm , nên thấy vẻ mặt chợt kinh ngạc khiếp sợ của Ngụy Niên.
Nàng chằm chằm Chử Yến, dường như một giây m.á.u đều đông .
"Cô mơ hồ nàng là tội phạm g.i.ế.c , g.i.ế.c một quan trọng đối với Cô."
Môi Ngụy Niên kìm run lên, nàng vô cùng may mắn giờ khắc Chử Yến đang nhắm mắt, nếu nàng căn bản thể che giấu vẻ mặt của lúc một cách mỹ.
"Cô nàng một hồi, nhưng thấy rõ mặt."
"Hình như Cô tra xét vụ án đó ngay trong đêm, nhưng vẫn tìm sơ hở, nàng phán lăng trì, lúc trời sáng, Cô sai Trường Phúc đưa rượu độc tới cho nàng .”
Giọng Chử Yến càng thêm mệt mỏi, Ngụy Niên đắm chìm trong nỗi kinh ngạc to lớn, cũng phát hiện.
"Đáng tiếc, giấc mơ quá mơ hồ, Cô nàng là ai, g.i.ế.c ai."
Bàn tay đang đặt đầu gối của Ngụy Niên nắm c.h.ặ.t lấy làn váy, vẻ mặt phức tạp ngẩng đầu về phía Chử Yến.
Hóa , đêm đó điều tra vụ án.
Cho dù là vì Tề Vân Hàm, nàng cũng cảm kích.
"Ngụy Niên."
Chử Yến đột nhiên mở mắt , đầu tiên gọi tên nàng.
Toàn Ngụy Niên căng cứng, luống cuống .
Hắn đó là nàng?!
"Có là ngươi cảm thấy… Cô còn c.h.ế.t, là chuyện thỏa ?" Chử Yến khẽ híp mắt, thể rõ ràng nhận độ suy yếu trong giọng .
Ngụy Niên mấp máy môi, sửng sốt một hồi lâu, đầu óc mới .
Lúc nàng mới muộn màng nhận , sốt ruột hoảng hốt : "Điện hạ thương!"
Chử Yến liếc nàng hừ lạnh một tiếng: "May mà ngươi còn thể phát hiện đấy."
Ngụy Niên đỏ mặt, trong lòng càng thêm áy náy.
"Bên hông t.h.u.ố.c, bên cạnh sông."
Chử Yến câu đó xong thì cũng chìm cơn mê man.
Ngụy Niên hoảng sợ đỏ mắt: "Điện hạ! Điện hạ!"
Gọi vài tiếng, vẫn bất kỳ phản ứng gì.
Ngụy Niên ép bản bình tĩnh , mới bắt đầu chung quanh.
Quả nhiên, cách đó xa một dòng sông.
Nàng lau nước mắt, lảo đảo lên.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tuy nàng từng xử lý vết thương, nhưng cũng đại khái, tìm kiếm một vòng xung quanh, tìm đồ đựng nước, thấy cách đó xa một rặng trúc.
Ngụy Niên rút con d.a.o găm mà Chử Yến đưa cho nàng từ bên hông qua.
Quả đúng như Chử Yến , vật cực kỳ sắc bén, nàng thành công mấy ống trúc đựng nước.
Lấy nước về gốc cây, Ngụy Niên lấy một bình t.h.u.ố.c từ Thái t.ử đang bất tỉnh nhân sự, luống cuống tay chân.
Hắn thương ở ...
Vả y phục màu đen cũng khó nhận , những chỗ rách cũng trải rộng .
Ngụy Niên đấu tranh tư tưởng một lúc, run tay duỗi về phía chiếc đai lưng màu đen vàng .
Chỉ thể cởi đồ của .
Gần nửa khắc , sắc mặt Ngụy Niên vô cùng nặng nề.
Không chỉ vì những vết thương mới , còn vì mấy vết sẹo cũ sâu.
Có một vết sẹo ở ngay cạnh tim, thể tưởng tượng lúc nguy hiểm thế nào.
Là vết sẹo để chiến trường bốn năm , là vết thương từ những cuộc ám sát liên tục diễn trong những năm qua.
Ngụy Niên đè nỗi chua xót trong lòng xuống, ướt khăn nhẹ nhàng lau sạch vết thương cho .
Nàng từng xử lý vết thương, động tác vụng về, nhưng vết thương quá nhiều, về cũng dần thành thạo hơn.
Vất vả lắm mới bôi t.h.u.ố.c xong, nhưng vải mỏng để băng bó, Ngụy Niên do dự một lát, đó khẽ c.ắ.n môi vòng cây tháo đai lưng, nàng cởi áo trong , xé thành nhiều mảnh vải vụn, băng bó cho .
Làm xong tất cả, ánh mắt Ngụy Niên rơi xuống đùi , nửa thương đến mức đó, hẳn là đùi cũng khá hơn chút nào.
Ngụy Niên cố nén hổ giơ tay, bàn tay chạm đến một mảnh dính ướt, vết m.á.u đỏ tươi dính đầy đầu ngón tay, ánh mắt nàng đổi, nhanh ch.óng vén vạt áo màu đen lên, mặc dù thấy m.á.u, nhưng thể nhận vạt áo ướt một mảng lớn, mùi m.á.u tươi cũng càng lúc càng nồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-57.html.]
Lúc nàng mới ý thức , chỉ sợ đây mới là bộ phận thương nặng nhất!
Lúc cũng rảnh lo lắng nam nữ thụ thụ bất , Ngụy Niên vội vàng múc nước về, gọn gàng nhanh nhẹn lột sạch quần Thái t.ử, ừm, cũng sạch lắm, để quần lót.
Quả nhiên, đùi ngoài của một vết rách dài, m.á.u gần như nhuộm đỏ cả chân.
Ngụy Niên tái mặt nghiêm túc lau sạch vết thương, đó bôi t.h.u.ố.c dùng những mảnh áo trong còn sót băng bó, dùng áo ngoài đắp lên chân .
Cái quần m.á.u thấm ướt thể mặc nữa, Ngụy Niên cầm nó tới bờ sông giặt sạch, nhặt chút củi khô, dùng hỏa chiết t.ử(*) tìm Chử Yến để nhóm lửa, hơ khô y phục.
(*) Dụng cụ nhóm lửa thời xưa, chỉ cần mở nắp thổi nhẹ là lửa.
Đương nhiên quá trình nhóm lửa hề thuận lợi, dù thì nàng từng việc , cũng may củi đủ khô, thật sự giúp nàng nhóm lửa.
Làm xong tất cả những việc , Ngụy Niên bắt đầu xử lý những vết thương .
Thật nàng thương gì nhiều, chỉ tay và đùi trầy da vài chỗ vì lăn mặt đất lúc cứu Tề Vân Hàm.
Nàng lưng bôi t.h.u.ố.c mới về phía đang mê man dựa cây.
Rơi xuống từ nơi cao như , thương đến mức , nàng tăng thêm vết thương nào, nàng thể nguyên do trong đó.
Chỉ là, nàng chút mê mang.
Tại đối xử với nàng như ?
Chẳng lẽ chỉ vì giống như , nàng là nữ nhân của ?
Không là do lửa quá to , Ngụy Niên cảm thấy gương mặt nóng bỏng.
Nàng cuống quýt cúi đầu, đè cảm giác rung động đột nhiên nảy lên trong lòng xuống.
chẳng bao lâu nàng nhận thích hợp.
Không ảo giác của nàng, lửa thật sự quá to!
Ngụy Niên đống lửa nhỏ ban đầu dần dần lan xung quanh, xu thế càng lúc càng lớn, nàng hốt hoảng lên, tiện tay cầm lấy một cây gậy gỗ ý đồ ngăn cản, nhưng căn bản hề tác dụng!
Ngụy Niên vội vàng kéo Chử Yến, lôi khỏi phạm vi ngọn lửa lan tràn , nhưng một tiểu cô nương thể kéo nổi một nam t.ử trưởng thành đang hôn mê!
Mắt thấy lửa sắp đốt tới, Ngụy Niên luống cuống đến phát : "Điện hạ! Điện hạ mau tỉnh !"
"Điện hạ, điện hạ!"
Chử Yến là sặc tỉnh, kiên nhẫn mở mắt, lập tức thấy ánh lửa ngập trời, nữ t.ử bên cạnh kéo ngoài, nhưng một chút sức lực thể khiến nhúc nhích.
Chử Yến hít sâu một , một tay với qua kẹp nữ t.ử bên hông, tìm đường sống khi ngọn lửa c.ắ.n nuốt.
Ngụy Niên thấy tỉnh thì đương nhiên là ngạc nhiên mừng rỡ, nước mắt như mưa.
Chậm một chút nữa thôi nàng thiêu c.h.ế.t .
Chử Yến thả nàng xuống bên cạnh bờ sông, đen mặt dập lửa.
Đợi đến khi tất cả về yên tĩnh, mới nhận điều thích hợp.
Chử Yến chậm rãi cúi đầu, loáng thoáng thấy đôi chân trần của lớp trường bào.
Thái t.ử: "...?!"
Hắn cứng đờ xoay , về phía nữ t.ử nhếch nhác, bẩn thỉu, mặt đầy nước mắt, đang ôm thứ gì trong lòng, đang bên bờ sông.
Bốn mắt thật lâu, Chử Yến mới hít sâu một , đến gần nàng.
Nữ t.ử thường ngày đoan trang dịu dàng mặt, bây giờ chỉ cặp mắt vẫn còn sáng ngời.
Chử Yến nhẫn nhịn, khẽ c.ắ.n môi: "Ngươi đang gì!?"
Trên trán Thái t.ử dính chút tro đen, tựa như vị thần cao cao tại thượng đột nhiên kéo khói lửa trần gian.
Ngụy Niên chột , đồng thời thấy tủi : "Ta, nhóm lửa."
Chử Yến chỉ một mảng lớn vết tích cháy đen lưng: "Nhóm lửa to thế, ngươi thiêu c.h.ế.t Cô ?"
Ngụy Niên chân tay luống cuống, nước mắt lưng tròng: "... Ta bôi t.h.u.ố.c, nghĩ là sẽ cháy to như ."
Chử Yến tức đến nỗi ấn đường giật giật, đưa tay đè lên huyệt thái dương, tới gần nàng, hỏi: "Ngươi nhóm lửa ở loại địa phương dọn sạch cành khô lá rụng xung quanh ?"
Ngụy Niên rụt đầu một cái, nhếch môi: "Lần đầu tiên thần nữ..."
Thái t.ử tức đến nỗi lên lời.
Hắn ngửa mặt lên trời hít sâu một , nhắm mắt , đưa tay chỉ xuống , nghiến răng nghiến lợi : "Quần… của Cô! Bị ngươi mang nhóm lửa ?"
Ngụy Niên vô thức cụp mắt, mơ hồ thấy cặp đùi trần lấp ló giữa trường bào màu đen, mặt nàng đỏ lên, đầu cũng dám ngẩng lên, nàng cẩn thận nâng chiếc quần trong n.g.ự.c đưa qua: "Quần của điện hạ dính m.á.u, thần nữ giặt sạch."
Lúc Chử Yến mới thấy rõ hóa thứ nàng ôm từ nãy tới giờ là quần của .
Chử Yến chằm chằm cái đống vải màu đen , kéo khóe môi, đó dùng một tay rút nó , hừ lạnh một tiếng rời .
Đi đến một nửa trừng mắt Ngụy Niên.
" là đầu óc Cô úng nước mà!"
Ngụy Niên tự động bổ sung nửa câu còn mà .
là đầu óc Cô úng nước nên mới thể nhảy xuống cứu ngươi.
Không tại , mặc dù vô cùng đúng lúc, nhưng giờ khắc Ngụy Niên nhịn , lẽ là sống sót tai nạn, hoặc là cảm thấy dáng vẻ Thái t.ử tức giận cũng khá đáng yêu, nhưng nàng thính lực của Thái t.ử hơn , dám tiếng.
Đợi đến khi bóng dáng Thái t.ử biến mất cây, Ngụy Niên mới bụm mặt im lặng đến mức bả vai run rẩy.
Một giây , Ngụy Niên cái bóng mặt sông, nụ mặt cứng đờ.
Đó là thứ gì…
Vừa nàng đối diện với Thái t.ử bằng bộ dạng quỷ quái á?!
Ngụy Niên chậm rãi xổm xuống, nữa bụm mặt.
Lần , là c.h.ế.t.
May mà tính tình Thái t.ử trầm , nếu là nàng thấy như , kiểu gì cũng đến sốc hông mất.
Ngụy Niên vội vã sửa sang vẻ ngoài khi Thái t.ử .
Mặc dù vẫn chật vật, nhưng ít mặt sạch sẽ.
Búi tóc sớm lỏng lẻo hình thù gì, Ngụy Niên b.úi tóc, dứt khoát thả hết tóc , dùng nước trong gội sạch buông xõa lưng.
Chử Yến sửa sang thỏa , lập tức thấy bộ dạng của nàng, bước chân vô thức chậm , cuối cùng là Ngụy Niên thấy , vội vàng lên dè dặt hành lễ: "Điện hạ."
Chử Yến kiên nhẫn ừ một tiếng, vươn tay: "Cây trâm."
Ngụy Niên nhất thời hiểu rõ ý , nhưng vẫn đưa một chiếc trâm tháo cho .
Chử Yến nhận lấy, im lặng chuyển lưng nàng.
Lúc tay của dịu dàng xuyên qua mái tóc nàng, Ngụy Niên mới nhận b.úi tóc cho nàng, trong lòng hoảng hốt: "Điện hạ."
"Đừng nhúc nhích!"
Chử Yến lạnh lùng .
Ngụy Niên cúi đầu khe khẽ .
Gió sông lạnh, thể giảm nhiệt độ nóng bỏng gò má nàng.
Chử Yến b.úi tóc kiểu nữ, chỉ dùng trâm b.úi một nửa tóc lên, nửa còn buông xõa lưng.
Gió nhẹ lướt qua, sợi tóc khẽ bay, mấy sợi quét qua mặt Thái t.ử.
Mềm mại, ngứa.
Giống như lông vũ nhẹ nhàng phất qua trong tim.
Lơ đãng liếc mắt, thấy mặt sông tĩnh lặng phản chiếu bóng dáng một đôi .
Nữ t.ử cúi đầu, thể thấy vẻ mặt dịu dàng, nam t.ử thần sắc thoải mái, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên.
Thái t.ử mấy giây, đó hững hờ rời ánh mắt.
lúc , hai bóng chậm rãi xuất hiện trong rừng.
Ngụy Niên đầu , ánh mắt nàng và ánh mắt cô nương đang tới chạm .
Hai đối diện một lát, một tiếng.
Cửa t.ử , bọn họ xông qua .
--------------------
Tác giả lời :
Câu chuyện cho chúng , cấm lửa trong rừng cây!
Thái t.ử: Có ngươi đúng là phúc của !