Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:04:45
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới gốc cây hòe to bằng mấy , cô nương xinh xắn động lòng hôn mê hồi lâu, ngọn cây lắc lư, chợt ánh nắng pha tạp rơi xuống, dường như nàng những đốm sáng hoa mắt, chậm rãi tỉnh .
Lọt trong tầm mắt là rừng rậm thấy cuối, quanh một mảnh tĩnh mịch, khí âm u lạnh lẽo trải rộng.
Trong đôi mắt m.ô.n.g lung của cô nương dần hiện lên vẻ sợ hãi, nàng khẽ nuốt nước bọt, cả rụt sát gốc cây hòe.
Cũng lúc , nàng phát hiện đang đắp một chiếc áo xanh quen thuộc, đây lâu chiếc áo từng chùm đầu nàng , ngăn cản m.á.u tươi và g.i.ế.c ch.óc nàng .
Ánh mắt Tề Vân Hàm sáng lên, nắm c.h.ặ.t y phục bốn phía, lâu , nàng thấy thanh niên đang để trần nửa bôi t.h.u.ố.c bên bờ sông.
Mặc dù từ cách xa thấy rõ lắm nhưng nàng vẫn cuống quýt rời mắt.
Phi lễ chớ !
Nàng đợi một hồi lâu, thấy thanh niên kéo quần áo lên, mới ôm chiếc áo xanh chậm rãi tới.
Tống Hoài đang cài đai lưng thì thấy tiếng động lưng.
Ngón tay y ngừng một lát, mới tiếp tục động tác.
"Hoài ca ca."
Sau lưng truyền đến giọng mềm mại dễ của cô nương, nhưng Tống Hoài xoay ngay, ánh mắt sắc bén chằm chằm mặt sông.
Nước sông trong veo, loáng thoáng màu đỏ tươi nổi mặt nước.
Hắn về phía đầu nguồn, xoay thản nhiên : "Tề cô nương."
Vô cùng lạnh nhạt khách sáo.
Dường như Tề Vân Hàm cũng thèm để ý, đưa chiếc áo trong tay qua: "Cảm ơn Hoài ca ca cứu một ."
"Đừng khách sáo."
Tống Hoài giơ tay nhận lấy: "Nơi đây lạnh lẽo, Tề cô nương mặc ."
Tề Vân Hàm ngước mắt y, còn mở miệng thì y : "Vách núi cao, mặc kệ là tự cứu chờ cứu viện đều chuẩn sẵn tinh thần ở trong rừng mấy ngày mấy đêm, nếu Tề cô nương cảm lạnh, sẽ càng ảnh hưởng tiến trình."
Tề Vân Hàm thu hồi áo , cụp mắt: "Ồ."
Áo ngoài của thanh niên rộng, khi nữ t.ử mặc thì vẻ càng thêm nhỏ xinh.
Tống Hoài liếc , nhanh ch.óng rời tầm mắt.
Tề Vân Hàm túm ống tay áo, miễn cưỡng sửa sang thỏa mới hỏi: "Thái t.ử ca ca và Ngụy Niên ?"
Ánh mắt Tống Hoài tối xuống, vẻ mặt lo lắng.
Điều kiện vách núi ngặt nghèo, khi rơi xuống mặt đất y và điện hạ cứ mà tách , cảnh cuối cùng y thấy là điện hạ chắn một tảng đá nhọn giúp Ngụy cô nương, hình như là thương ở chân.
"Mặt sông m.á.u, hẳn là bọn họ ở thượng nguồn, chúng tìm dọc theo đường sông ." Tống Hoài .
Tề Vân Hàm xuống mặt sông, sắc mặt tái nhợt khẽ gật đầu.
lúc , khi nàng đầu thì thoáng liếc thấy một làn khói xanh, đầu tiên là ngẩn , đó vui vẻ reo lên: "Hoài ca ca!"
Tống Hoài vô thức về phía nàng , lúc thấy ánh sáng lấp lánh trong mắt nữ t.ử.
"Hoài ca ca kìa, nơi đó khói, hình như cách xa, khẳng định là Thái t.ử ca ca và Ngụy Niên!"
Sắc mặt Tống Hoài hề đổi, theo hướng tay nàng chỉ, quả nhiên thấy những làn khói rải rác bốc lên.
Tâm tình y thoáng thả lỏng, đây hẳn là tín hiệu điện hạ thả .
ngay đó, sắc mặt y lập tức đổi!
Đám khói quá lớn!
"Đi!" Tống Hoài trầm giọng .
Tề Vân Hàm , vội vàng chạy chậm theo .
y phục quá rộng, cộng thêm đường sông nhấp nhô, nàng mới mấy bước vấp một cái, ngẩng đầu lên thì bóng lưng cách nàng xa.
Tề Vân Hàm mím môi cúi đầu, một giọt nước mắt nhanh ch.óng rơi xuống.
Dường như đó là sự tủi tích lũy lâu.
Hốc mắt dần mơ hồ, nàng c.ắ.n môi đưa tay lau nước mắt, tiếng nào tiếp tục chạy hướng phía .
Lúc , trong tầm mắt mơ hồ đột nhiên xuất hiện một đôi giày màu xanh.
Nàng c.ắ.n môi bướng bỉnh chịu ngẩng đầu.
Đi cũng , còn gì!
Tống Hoài cô nương đang cúi đầu giận dỗi mặt, lặng lẽ thở dài, đó xoay cúi xuống: "Leo lên."
Thời gian xoay chuyển, nhiều năm , tiểu cô nương đuổi theo bước chân trưởng nhà , chạy vội suýt nữa ngã xuống con đường đá, nhưng vị trưởng vô tâm của nàng hề phát hiện, cùng khác đùa giỡn xa.
Tiểu cô nương đất tủi rơi nước mắt.
Bởi vì tính tình cao ngạo, nàng bướng bỉnh chịu thành tiếng, chỉ tại chỗ giận dỗi, im lặng từ chối nha nâng dậy.
Lúc , thiếu niên tuấn tú đến mặt nàng , vẻ mặt lạnh lùng, dịu dàng xoa tay cho nàng , đó lưng về phía nàng xuống, : "Leo lên."
Tiểu cô nương nhúc nhích.
Thiếu niên bèn dịu giọng : "Kiều Kiều, leo lên, Hoài ca ca cõng đuổi theo."
Lúc tiểu cô nương mới nín mỉm , vui vẻ nhào lên lưng thiếu niên.
Nhớ , Tề Vân Hàm mím môi , lau hết nước mắt lên vai thiếu niên, hỏi y bằng giọng nghẹt mũi: "Có bây giờ Hoài ca ca chán ghét ?"
Không bắt đầu từ khi nào, y còn gọi nhũ danh của nàng nữa, từ Kiều Kiều, đến Vân Hàm, và biến thành Tề cô nương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-58.html.]
Sắc mặt Tống Hoài đổi, bước chân ngừng.
Qua một lúc lâu y mới trả lời: "Không ."
" khi Hoài ca ca trở về từ Tây Vu thì vẫn luôn tránh né , tại chứ?"
Nàng hỏi câu từ lâu , nhưng vẫn luôn tìm thấy cơ hội. Bốn năm khi y trở về từ chuyến xuất chinh Tây Vu cùng Thái t.ử ca ca thì vẫn trốn tránh nàng . Cho dù là chạm mặt , y cũng chỉ khách sáo gọi một tiếng Tề cô nương, đó lập tức lạnh lùng rời .
Vân Mộng Hạ Vũ
rõ ràng đêm khi y xuất chinh, bởi vì nàng quá to, lúc y dỗ dành nàng còn dịu dàng gọi nàng là Kiều Kiều, còn cam đoan nhất định sẽ bình an trở về.
Về y đối xử lạnh nhạt xa cách nàng cũng thật sự tức giận, một Thẩm Lăng gọi nàng là Kiều Kiều nàng nhịn nổi giận, từ đó về , còn ai gọi nàng là Kiều Kiều nữa.
Cuối cùng nàng vẫn nhịn nổi cơn tức, cố ý một bức thư gửi cho y, sai đưa đến Đông cung, nếu là y để ý đến nàng , nàng sẽ coi như trưởng là y nữa!
Y để ý tới nàng , cũng gửi thư trả lời.
Nàng nghĩ, lẽ y thật sự chán ghét nàng , ca ca của nàng nữa.
Nếu như , nàng cũng nên phóng khoáng một chút.
Thế là từ đó về , bọn họ mỗi một ngả, cho dù ngẫu nhiên gặp thoáng qua, nàng cũng như thấy.
Cho đến hôm nay y cứu nàng trong lúc nguy nan, nàng mới phát hiện hóa nàng vẫn để ý, vẫn cảm thấy tủi hờn.
Từ đầu đến cuối nàng đều rõ, tại đột nhiên y lạnh nhạt với nàng .
Tống Hoài trầm mặc một lúc lâu cũng trả lời.
Có lẽ là nghĩ nên trả lời thế nào, cũng lẽ… thể đáp .
Y lời nào, Tề Vân Hàm cũng lẳng lặng chờ.
Mãi đến khi tới gần phiến rừng cháy , Tống Hoài mới thả nàng xuống, đưa lưng về phía nàng và : "Sau Tề cô nương đừng gọi như thế nữa."
Tề Vân Hàm đăm đăm bóng lưng của y.
"Tề cô nương đúng, Tề cô nương nhiều trưởng, thiếu một kẻ là , cho nên hãy gọi tên của ."
Tề Vân Hàm sững sờ, đây là những gì nàng từng trong bức thư gửi y khi đang tức giận.
"Sang năm Tề cô nương sẽ thành hôn, dù cũng là ngoại nam, nên giữ một cách." Tống Hoài .
Những năm qua, đây là Tống Hoài nhiều lời với nàng nhất.
từng từ từng chữ đ.â.m thẳng tim.
Tề Vân Hàm cố nén , tiến lên một bước: "Ngươi là trưởng , ngoại nam!"
Tống Hoài chậm rãi nàng , lạnh lùng từng chữ một: "Ta ."
Cuối cùng Tề Vân Hàm cũng nhịn nữa, nước mắt tràn mi mà .
Nàng vẫn giống như hồi còn nhỏ, bướng bỉnh chằm chằm y, nhưng lúc đây, y còn dịu dàng gọi nàng một tiếng Kiều Kiều như dĩ vãng nữa, thái độ y lạnh nhạt đến lạ thường, lạnh đến mức một chớp mắt Tề Vân Hàm sinh ảo giác, dường như giữa bọn họ thật sự bất kỳ giao thoa gì, dường như mười hai năm đó đều chỉ là một giấc mộng hoàng lương.
"Chỉ hai vị công t.ử Tề gia mới là trưởng của Tề cô nương, từ đến nay đều ."
"Sau khi rời khỏi nơi đây, chúng đừng gặp nữa."
Tống Hoài xong câu thì xoay qua.
Tề Vân Hàm chằm chằm bóng lưng tuyệt tình , nước mắt rơi như mưa.
, cẩn thận nghĩ , hình như y từng coi nàng là , chỉ nàng đơn phương đuổi theo y gọi ca ca.
Năm y đến Tề gia nàng mới hai tuổi, trong trí nhớ của nàng y vẫn luôn ở bên cạnh nàng , khi đó y chính là như , gương mặt lạnh lùng, ngoài Thái t.ử ca ca, đối với ai cũng hờ hững lạnh lẽo, là nàng ngày ngày quấn lấy y gọi ca ca.
Có lẽ là nể tình Thái t.ử, lẽ chỉ là thấy phiền khi nàng quấn lấy, những năm đó y mới bố thí cho nàng chút kiên nhẫn, mới thể ngẫu nhiên khom lưng dỗ dành nàng .
Từ đầu tới cuối, đều là nàng tự đa tình coi y là trưởng, mà trong lòng y, , lẽ nàng từng bước tim y.
Y cần gặp , nàng cần gì nhớ nhung tình cảm thuở nhỏ mà thêm đau buồn.
Tề Vân Hàm đưa tay lau sạch nước mắt, hít sâu một , nhanh nhẹn dứt khoát cởi chiếc áo ngoài đang mặc , nhanh mấy bước đuổi kịp Tống Hoài, nhét chiếc áo ngoài đó trong tay của y, thẳng mắt y gằn từng chữ:
" là Tề Vân Hàm thiếu một vị ca ca ngươi, nếu mất tình , thì thể mặc y phục của ngoại nam."
"Tống Hoài, từ nơi ngoài, chúng cần gặp nữa."
Dứt lời, nàng chút do dự xoay về phía .
Bàn tay đang nắm chiếc áo ngoài của Tống Hoài nổi gân xanh, nhưng sắc mặt y nhanh ch.óng về bình tĩnh, chậm rãi mặc áo ngoài như chuyện gì xảy .
Tề Vân Hàm xa xa một đôi bích nhân bên bờ sông, thấy Thái t.ử đang cài trâm cho , nàng lập tức lên tiếng quấy rầy, mãi đến khi bọn họ sang, nàng mới xán lạn, tiến lên chào hỏi.
Không Hoài ca ca, nàng còn Thái t.ử ca ca! Rất nhiều ca ca!
Sau khi trở về, chắc chắn nàng sẽ xóa y khỏi ký ức!
Ngay từ đầu Ngụy Niên phát hiện mắt Tề Vân Hàm đỏ ửng, bèn hỏi: "Tề cô nương thế?"
Ánh mắt Tề Vân Hàm d.a.o động, cúi đầu : "Khu rừng âm u quá, quá đáng sợ.”
"Ngươi đừng gọi là Tề cô nương nữa, xa lạ quá, gọi tên của , gọi ngươi là Niên Niên ?"
Ngụy Niên thấy nàng thật sự , mới gật đầu: "Ừ."
Lúc Tống Hoài cũng tới, nhẹ nhàng gật đầu hiệu với Ngụy Niên sang chân Chử Yến: "Điện hạ, vết thương của ..."
Chử Yến Ngụy Niên bằng vẻ mặt phức tạp, nàng chột cúi đầu xuống.
"Đã bôi t.h.u.ố.c."
Chử Yến thu tầm mắt , thản nhiên .
Có lột quần bôi t.h.u.ố.c.