Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:04:48
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dứt lời, về phía Tống Hoài: "Giao Tiểu Hàm cho ngươi, nếu sơ suất, tự bàn giao với Tề gia."

Tống Hoài trầm giọng đồng ý: "Rõ!"

Tề Vân Hàm yên lặng tiến lên theo bên cạnh Tống Hoài.

Trước mặt sống c.h.ế.t, những ân oán đều thể tạm thời gác .

Sau đó, đường đúng như là Tống Hoài , yên , gần như cách mỗi một khắc gặp một đợt thích khách. Có điều Chử Yến và Tống Hoài liên hợp với , trong lúc nhất thời cũng coi là đ.á.n.h thắng đó, nhưng khi trải qua chiến đấu, thích khách cũng chút manh mối, liều mạng chia cắt Chử Yến và Tống Hoài, kể từ đó, Chử Yến lập tức nguy hiểm hơn nhiều.

Lại một cuộc chiến, thể lực của Chử Yến sắp chống đỡ nổi nữa, ép liên tục lùi về , lùi một mạch đến mặt Ngụy Niên, một tay cầm loan đao chống đỡ lưỡi đao của thích khác c.h.é.m tới, một tay giữ c.h.ặ.t một cánh tay khác của thích khách, lạnh giọng với Ngụy Niên: "Ngụy Niên, g.i.ế.c gã."

mới xong một chữ cuối cùng, con d.a.o găm tay Ngụy Niên đ.â.m mạnh tim thích khách.

Chử Yến nghiêng đầu về phía nữ t.ử sắc mặt tái nhợt, tay ngừng run rẩy, trong mắt lóe lên một cảm xúc khác lạ,

Thật khoảnh khắc đó, Ngụy Niên nên lời là cảm thấy thế nào.

Khi nàng thấy lưỡi đao chỉ còn cách Chử Yến cách chừng một nắm tay, trong đầu chỉ một suy nghĩ.

Chử Yến thể c.h.ế.t !

Cho nên lúc Chử Yến bắt lấy một cánh tay khác của thích khách, nàng tìm đúng thời cơ chút do dự đ.â.m qua.

Mãi đến khi ngã mặt đất, m.á.u tươi nhuộm đầy tay, nàng mới muộn màng ý thức , nàng g.i.ế.c !

Lần , nắm tay của nàng, là nàng tự tay g.i.ế.c.

Khi Ngụy Niên còn đang ngẩn tại chỗ, Chử Yến giải quyết tất cả thích khách xung quanh, đến mặt nàng, bất ngờ ngã xuống.

Ngụy Niên giật hồn, vội vươn tay đỡ, nhưng đương nhiên là nàng đỡ nổi một nam t.ử trưởng thành, sức nặng của kéo quỳ sụp một gối xuống đất.

Nàng ôm Thái t.ử lòng, vội vàng kêu: "Điện hạ!"

Chử Yến mệt mỏi nhắm mắt , : "Cô , chỉ mệt mỏi."

Ngụy Niên ôm c.h.ặ.t lấy , một hàng nước mắt chảy xuống, thành tiếng: "Xin ."

Nếu như cứu nàng, sẽ lâm cảnh nguy hiểm như .

Chử Yến mở mắt sâu nàng, đột nhiên : "Nếu Cô kịp thời chạy đến, ngươi sẽ c.h.ế.t."

Trong lòng Ngụy Niên càng thêm áy náy, nàng định xin nữa, bỗng nhiên ý thức gì đó.

Không Thái t.ử nàng áy náy, cũng nàng xin , mà là đang thăm dò nàng.

Ngụy Niên giật giật môi, nhiều do dự, cuối cùng nghiêm túc trả lời : "Nếu như điện hạ, hôm qua thần nữ tuyệt đối sẽ bước bãi săn."

Nếu như Thái t.ử, Phong Thập Bát, trong tình huống Ngụy Ngưng sẽ hành động, nàng tuyệt đối sẽ đến một bước .

Nàng sẽ càng cẩn thận, càng thỏa.

Ánh mắt Chử Yến trầm xuống: "Cho nên, quả nhiên ngươi hôm qua sẽ nguy hiểm, cũng là ai tay."

Ngụy Niên giơ tay lau nước mắt, thấp giọng : "Thần nữ , điều từ khi trở về từ đình Hòe Sơn, thần nữ thường trông gà hóa cuốc, đề phòng bên cạnh, hễ ngoài đều sẽ vô cùng cẩn thận. Cho nên nếu hôm qua Phong Thập Bát âm thầm bảo vệ ở gần, thần nữ dám mạo hiểm."

"Về phần là ai tay, thần nữ chứng cứ, chỉ là vì chuyện ở đình Hòe Sơn mà trong lòng suy đoán."

Chử Yến hàm súc : "Ngươi hoài nghi, là ruột của ngươi."

Ngụy Niên phủ nhận: ", chuyện ở đình Hòe Sơn lúc , thần nữ nghi ngờ nàng ý khác, nhưng thần nữ rõ tại nàng như thế, cũng vẫn luôn tìm chứng cứ."

"Hơn nữa..."

Chử Yến: "Hơn nữa nàng bản lĩnh sắp xếp âm mưu ở bãi săn, cũng năng lực hành động lớn như ."

Ngụy Niên nhẹ nhàng gật đầu: "Ừ."

Chử Yến nhắm mắt , hỏi nữa.

Không qua bao lâu, đột nhiên : "Bọn chúng vẫn c.h.ế.t."

Ngụy Niên khẽ giật : "Gì cơ?"

Chử Yến mở mắt , lặp nữa: "Bọn chúng vẫn c.h.ế.t."

"Cô còn sức, đao pháp chuẩn, bọn chúng đều còn sống."

Ngụy Niên cứng đờ đầu về phía mười mấy thích khách mặt đất.

"Không đến nửa khắc đồng hồ nữa, bọn chúng sẽ tỉnh ." Chử Yến tiếp tục : "Sau khi tỉnh , sẽ tiếp tục đuổi g.i.ế.c chúng ."

Ngụy Niên hiểu ý của , mi mắt ngừng run rẩy, cánh tay đang ôm Chử Yến cũng bắt đầu bủn rủn.

Chử Yến vờ như phát hiện, ném loan đao xuống mặt đất: "Ngươi thời gian nửa khắc đồng hồ, g.i.ế.c bọn chúng."

Hắn cho rằng, nàng sẽ chần chờ lâu, nhưng nàng một khiến bất ngờ.

Chỉ mới ngắn ngủi vài giây, nàng lên.

Nàng cầm lấy thanh loan đao cho nàng, vẫn cầm con d.a.o găm .

Hắn nàng bước từng bước một về phía đám thích khách đang hôn mê, đầu tiên nàng tay, tay vẫn còn run rẩy, run đến mức giống như một giây con d.a.o găm trong tay nàng sẽ rơi xuống.

hề, d.a.o găm vững vàng đ.â.m tim thích khách.

Giống như những gì từng dạy nàng, để bất kỳ một cơ hội nào, một đòn trí mạng.

Lúc đến tên thích khách cuối cùng, tay của nàng còn run nữa.

Chử Yến chỉ thể thấy gò má của nàng, khuôn mặt tái nhợt dính vết m.á.u, nửa bên cánh tay cũng nhuộm đỏ, so với ở biệt viện Hương Sơn, lúc nàng càng kiên cường, càng lộng lẫy mê hoặc lòng .

Một màn cũng rơi trong mắt Tống Hoài và Tề Vân Hàm đang chạy tới.

Trong đống xác ngổn ngang, nữ t.ử quỳ một gối mặt đất, con d.a.o găm trong tay còn đ.â.m trong tim thích khách.

Không Tề Vân Hàm, ngay cả Tống Hoài cũng ngẩn .

Y lấy tinh thần, ngước mắt về phía Thái t.ử đang đất dựa cây, chỉ một ánh mắt y hiểu rõ gì đó.

Từ đầu đến cuối Chử Yến vẫn luôn Ngụy Niên.

Nhìn nàng từ sợ hãi, đến c.h.ế.t lặng, đến bình tĩnh.

Tề Vân Hàm bộ Tề gia hậu thuẫn, cần đụng chạm những thứ dơ bẩn, tay cần dính m.á.u tươi, tự nàng . Ngụy Niên , sẽ cứu nàng, nhưng sẽ lúc sơ sẩy, sẽ lúc mặt.

Nếu thiên hạ yên , tự tin thể bảo vệ nàng cánh chim của , để nàng giống như Tề Vân Hàm, cẩm y ngọc thực lo nghĩ. hiển nhiên hiện tại cũng yên bình, chừng một ngày chiến tranh sẽ nổi lên, nếu nàng nhanh ch.óng trưởng thành, nguy hiểm như sẽ còn xảy thứ hai, thứ ba, vô .

cũng lẽ cần nhiều , chỉ cần thêm một nữa là nàng sẽ mất mạng, lẽ ngày nào đó trở về từ chiến trường, nàng còn đời.

Nàng nhất định trưởng thành, nhất định năng lực tự bảo vệ .

Huống hồ từng , thích nàng, khiến nàng giống như .

Điên cuồng giống , thù tất báo giống , tay nhuốm m.á.u địch quốc, khiến cho tin sợ mất mật giống !

Hiện tại, chỉ là bắt đầu.

Ngụy Niên rút d.a.o găm , kéo theo một chuỗi vết m.á.u, nàng dậy, chậm rãi về phía Chử Yến, môi đỏ khẽ mở, giọng bình tĩnh: "Hiện tại bọn chúng, đều c.h.ế.t."

Chử Yến , nhắm mắt nữa dựa cây.

Hắn mệt thật, cần nghỉ ngơi dưỡng sức ứng phó đợt ám sát tiếp theo.

Ngụy Niên cứ đó , lâu nhúc nhích.

Mãi đến khi tay nàng nhẹ nhàng kéo lấy, nàng mới chuyển tầm , cụp mắt thì thấy Tề Vân Hàm đang dùng khăn lau vết m.á.u tay giúp nàng.

Rõ ràng nàng sợ đến mức môi ngừng run rẩy, vẫn cố gắng mỉm , nhẹ giọng với nàng: "Không , Niên Niên."

Dao găm trong tay Ngụy Niên rơi xuống, nàng ôm c.h.ặ.t lấy Tề Vân Hàm.

Nàng , chỉ nhắm mắt ôm nàng thật c.h.ặ.t.

Giờ khắc , nàng cần một cái ôm như .

Nàng là đao pháp Chử Yến chính xác, chỉ là nàng chuyện , khiến nàng tự tay g.i.ế.c bọn chúng.

Về phần nguyên do, nàng cũng hiểu đại khái.

Không cố ý t.r.a t.ấ.n nàng, mà là đang rèn luyện nàng.

'Muốn sống sót trong bầy sói cọp, thì tàn nhẫn.'

Đây là câu từng với nàng, bây giờ tay nắm tay chỉ dạy nàng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nàng nhận phần ân tình .

Quá khứ mười sáu năm, tất cả dạy nàng cách khác vui vẻ, cách nén giận, ngoan ngoãn hiểu chuyện thế nào, chỉ Chử Yến, dạy nàng phản kích, dạy nàng trưởng thành.

Hơn nữa, tin nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-61.html.]

Từ lúc rơi xuống vách núi đến bây giờ, từng nghi ngờ là nàng thuê g.i.ế.c Tề Vân Hàm, cho dù thăm dò nàng, cũng coi nàng là hung thủ.

Mặc dù phần cứu rỗi khác, m.á.u me, nhưng nàng thỏa mãn, cũng cảm kích.

Sau đó những trận ám sát nối đuôi mà tới, Chử Yến cầm loan đao g.i.ế.c một đường m.á.u, nhưng đều giữ cho mỗi một , cần mở miệng, Ngụy Niên yên lặng bổ sung một kích trí mạng.

Chậm rãi, trong rừng tràn ngập mùi m.á.u tươi nồng nặc.

cuộc c.h.é.m g.i.ế.c còn ngừng .

Binh khí của bọn chúng còn chỉ là loan đao, trường kiếm, cũng đao của Bắc Lãng.

Ngụy Niên sững một thoáng.

Chử Yến cho rằng nàng tay với trong nước, lập tức lạnh lùng : "Ngươi g.i.ế.c bọn họ, c.h.ế.t chính là ngươi."

"Hôm nay Cô chắn mặt ngươi, ngày , bên cạnh ngươi , chỉ chờ c.h.ế.t!"

Ngụy Niên dứt khoát nhanh nhẹn đ.â.m d.a.o găm .

Đương nhiên nàng hiểu rõ đạo lý , cũng xuống tay , nàng chỉ đang nghĩ, vì cái gì?

Thái t.ử địch quốc truy sát vì bảo vệ Bắc Lãng, lập trường khác , mặc dù đáng hận, cách nào khiển trách, nhưng vì Bắc Lãng Thái t.ử bảo vệ như thế?

Nếu bốn năm Thái t.ử xuất chiến Tây Vu, hoặc là Bắc Lãng hủy diệt, hoặc cúi đầu xưng thần, cho dù tính tình , khó chơi một chút, nhưng quả thật bảo vệ con dân Bắc Lãng, bọn họ lý do gì, tư cách gì… đến ám sát ?

Con d.a.o găm xoay mạnh một vòng trong tim thích khách, đang hôn mê phát một tiếng kêu đau mới tắt thở.

Chử Yến đầu thấy sự tàn nhẫn trong mắt nữ t.ử, trong mắt lóe lên một tia sáng lạ.

Hắn nên cách giáo d.ụ.c, nên nàng thiên phú dị bẩm?

-

Trời dần buông, bốn xiêu vẹo bên bờ sông, nửa bầu trời mặt trời nhuộm đỏ.

Trải qua quãng thời gian c.h.é.m g.i.ế.c gần như gián đoạn, nội lực thâm hậu đến mấy cũng chịu nổi, huống hồ Chử Yến và Tống Hoài vốn thương. Vì cản trở mà Ngụy Niên và Tề Vân Hàm c.ắ.n răng chạy theo họ suốt cả một ngày, lúc cũng mệt mỏi đến mức thoát lực.

Sau khi vòng chiến đấu cuối cùng kết thúc, mấy cũng rảnh lo để ý dáng vẻ bệnh thích sạch sẽ, đều đống đá cuội bên bờ sông.

"Có bọn chúng chờ Cô c.h.ế.t hẳn mới đến ?" Chử Yến suy yếu .

Tống Hoài trầm mặc: "... Thuộc hạ thất trách."

"Người là Cô dạy, nên tự Cô chịu." Chử Yến thở dài thườn thượt.

"Ọt ọt."

Đột nhiên, một tiếng vang lạ ngắt lời hai .

Xung quanh an tĩnh mấy giây, đó Tề Vân Hàm chột nhỏ: "Xin ."

Cả một ngày, ngoại trừ buổi sáng gặm một con cá, bọn họ đều từng ăn gì, nàng sớm đói đến mức n.g.ự.c dán lưng, nhưng thích khách ùn ùn dứt, nàng dám lên tiếng, lúc thở dốc trong thời gian ngắn, bụng bắt đầu kêu to.

Chử Yến mở miệng, Tống Hoài tự giác dậy xuống sông mò cá.

Mấy ngấu nghiến gặm cá xong, Chử Yến mặt đổi xuống: "Cả đời ăn cá nữa."

Ngụy Niên rửa tay bên bờ sông, về phía xa suy tư.

"Điện hạ, hình như lâu thích khách xuất hiện."

Chử Yến: "... Sao, ngươi g.i.ế.c nghiền ?"

Ngụy Niên: "..."

Nàng sở thích đó ...

"Thần nữ chỉ thắc mắc."

Chử Yến: "Có thể là đành lòng để Cô c.h.ế.t, tới cứu Cô."

Ánh mắt Ngụy Niên sáng lên, cứu binh đến ?

Quả nhiên, đúng như Thái t.ử , tới cứu bọn họ.

Có điều Ngụy Niên ngờ tới, tới là quân Lãng.

Nói cách khác, là của Lãng Vương chạy đến, ngăn cản thích khách, cứu bọn họ.

Lúc cứu binh tới, mấy Chử Yến đang ngửa mặt , dọa một đám quân Lãng đến biến giọng, từng tiếng hô hoảng sợ vang tận chân trời: "Điện hạ, điện hạ!"

Chử Yến bịt lỗ tai, bực bội dậy: "Cô còn c.h.ế.t! Gào cái gì mà gào!"

Quân Lãng vui mừng, cùng quỳ xuống: "Thần cứu giá chậm trễ, xin điện hạ trách tội."

Chử Yến lưng bọn họ: "Hết ?"

Quân Lãng sững sờ, kịp phản ứng, Tống Hoài : "Người của Đông cung ?"

Tướng quân dẫn đầu kích động trả lời: "Bẩm điện hạ, ám vệ của Đông cung ngăn cản gần trăm cao thủ ở giữa sườn núi, cao thủ so chiêu, chu vi vài dặm dám tới gần, tình cảnh quả thực là kinh tâm động phách! Nếu bọn họ g.i.ế.c một đường m.á.u, thần còn vây thêm một hồi.”

Chử Yến: "..."

Trong lòng Thái t.ử cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Đám nhóc mất mặt mặt quân Lãng.

"Người ?"

"Điện hạ!"

"Điện hạ!"

"..."

Tướng quân dẫn đầu định đáp lời, từng làn gió mạnh lướt đến, nhiều ít, vặn mười chín .

Ai cũng thương, m.á.u me đầm đìa.

Sau khi Chử Yến đếm nhân , lông mày khẽ thả lỏng, nhưng ngoài miệng cứng rắn: "Còn đến , đến xem Cô c.h.ế.t ?"

Mười chín cùng quỳ xuống thỉnh tội.

Tướng quân vội vàng đỡ: "Điện hạ, bọn họ thật sự lợi hại!"

Chử Yến đất, vươn tay về phía Ngụy Niên dậy, nàng yên lặng kéo lên.

"Được , Tùy tướng quân giúp, Cô tạm thời tha thứ các ngươi."

"Cảm ơn điện hạ."

Lúc , ánh mắt Tùy tướng quân theo lẽ tự nhiên rơi xuống Ngụy Niên.

Ông chần chừ một hồi, : "Đây là Ngụy nhị cô nương?"

Ngụy Niên uốn gối: "Vâng."

Tùy tướng quân nhíu mày, về phía Chử Yến: "Điện hạ, bên đều là Ngụy nhị cô nương thuê ..."

Ông xong lời phía , bởi vì Thái t.ử đang chằm chằm ông .

"Ai ?"

"Người gì các ngươi cũng tin?"

"Có đầu óc thế?"

Bị Thái t.ử hỏi liên tục, Tùy tướng quân cảm thấy cực kỳ vô tội.

Ông chỉ là truyền lời thôi mà.

Có điều…

Tùy tướng quân nhịn về phía Ngụy Niên.

Sao ông cảm thấy vị cô nương quen?

Hình như từng gặp ở đó.

ông và Ngụy gia giao thoa gì, hẳn gặp bao giờ mới đúng.

"Không cần mắt nữa ?" Chử Yến lạnh lùng .

Tùy tướng quân vội vàng thu tầm mắt , cung kính : "Thần thất lễ, xin Ngụy nhị cô nương thứ ."

Ngụy Niên thì ông tiếp tục : "Chẳng qua là thần cảm thấy hình như từng gặp Ngụy nhị cô nương ở đó, mới mạo phạm."

Ánh mắt Ngụy Niên sáng lên, tất nhiên vị tướng quân mắt gặp nàng bao giờ.

ông là tướng lĩnh của quân Lãng, từng gặp Quận chúa và Quận mã!

 

Loading...