Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:04:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đã tới đêm khuya, trong doanh địa đèn đuốc sáng trưng, ba bước một tốp thị vệ, bộ doanh địa tràn ngập bầu khí nặng nề áp lực.

Sắc mặt Thánh thượng từng khó coi đến thế, những thần t.ử bên cũng dám thở mạnh.

Mặc dù mười mấy năm Thánh thượng hạ chỉ loại bỏ phận con nuôi của Tống Hoài, nhưng những năm gần đây trong lòng những sáng suốt đều Thánh thượng để ý Tống Hoài cỡ nào, huống hồ, trong những ngã xuống vách núi còn cả Thái t.ử điện hạ.

Thái t.ử là huyết mạch duy nhất của Tiên Hoàng hậu, cả thành Phụng Kinh đều Thánh thượng coi trọng Thái t.ử đến mức nào.

Trận biến cố hôm qua chẳng khác nào nửa cái mạng của Thánh thượng.

Ngoài đến những chuyện cảm tình riêng, từ trận chiến bốn năm , hiệp nghị hòa bình giữa bốn nước lớn kéo dài tới hôm nay còn chính thức ký kết, nếu như Thái t.ử Bắc Lãng sơ suất gì, thể đoán sẽ hậu quả như thế nào.

So với chuyện lùi bước điều khoản hiệp ước, việc khai chiến cũng thể xảy .

Vậy nên chỉ cần là thần t.ử chút chân thành, lúc đều cực kỳ oán giận kẻ chủ mưu, nhất là một vài võ tướng nóng tính, chỉ hận thể xách đao thịt mấy phụ t.ử Ngụy gia ngay tại chỗ.

Hơn nữa Ngụy gia thật sự quá xảo quyệt, khi xảy chuyện thì từng kêu oan một câu, nhất là Ngụy Văn Hồng, mở miệng mắng một tiếng nghịch nữ, luôn mồm đại nghĩa diệt , chỉ vị ngũ công t.ử trúng cử liều c.h.ế.t biện hộ cho tỷ tỷ.

Trong tình huống nhân chứng vật chứng đều đủ, hành vi của thật sự quá ngu xuẩn.

Hai vị phụ ruột và trưởng Ngụy gia đều đang phủi sạch quan hệ, đại nghĩa diệt , một thứ như chạy đến cầu xin giúp đỡ, nếu một vị lão sư ở Quốc T.ử Giám coi trọng nên đỡ giúp vài câu, Quận chúa Thịnh An an ủi Thánh thượng, c.h.ế.t cũng lột da.

Chẳng qua, mặc kệ là thông minh phủi sạch quan hệ, là ngu xuẩn liều c.h.ế.t cầu xin, một khi Thái t.ử thật sự nguy hiểm đến tính mạng, Ngụy gia một cũng chạy thoát , liên luỵ cửu tộc cũng khó mà giải mối hận trong lòng cả Bắc Lãng.

Trước mắt cha con Ngụy gia còn thể sống mà quỳ gối ở chỗ , chỉ vì tin tức đáy vực còn truyền về.

Một bên khác, Tề phu nhân đau lòng c.h.ế.t, trong thời gian nhiều ngất xỉu, Tề đại nhân còn miễn cưỡng thể duy trì ngã xuống, nhưng thể dễ dàng trong vòng một đêm mà ông già nhiều, mắt hai vị công t.ử Tề gia cũng đỏ ngầu, chỉ hận thể nhào tới đ.á.n.h cha con Ngụy gia một trận tàn nhẫn để giải hận.

khi ông ngoại của Tề Vân Hàm nhận tin tức suốt đêm đến núi Thu Vụ, lão nhân gia tuổi tác cao, vài bước thở dốc, thấy đều căng thẳng trong lòng.

Tóm một ngày một đêm qua, trong doanh địa đều như giẫm băng mỏng, nếu oán trách nh.ụ.c m.ạ thể biến thành vật thật thì Ngụy gia sắp nước bọt dìm c.h.ế.t đuối .

"Báo!"

Đột nhiên, tiếng hô to từ xa truyền đến gần.

Ý thức gì đó, tất cả nín thở tập trung về phía thị vệ đến đây bẩm báo.

Thánh thượng thẳng dậy, giọng run: "Thế nào?"

Thị vệ vui mừng cao giọng : "Bẩm bệ hạ, Thái t.ử điện hạ việc gì!"

Dứt lời, gần như tất cả đều nhắm mắt thở phào một dài, giống như sống sót tai nạn.

Vẻ mặt nặng nề lâu của Thánh thượng cuối cùng cũng thả lỏng một chút: "Những khác thì ?"

"Đều còn sống." Thị vệ : "Phía truyền đến tin tức, ước chừng nửa canh giờ bọn họ sẽ trở doanh địa."

Một câu đều còn sống, yên lòng nhiều .

Tề phu nhân ôm lấy phụ chạy tới, vui đến phát , những khác của Tề gia cũng vui mừng quá đỗi.

Sống lưng vẫn luôn thẳng tắp của Quận chúa Thịnh An cũng chậm rãi thả lỏng, nàng về phía Quận mã khoác áo lông chồn, sắc mặt trắng bệch đang bên cạnh, dịu dàng : "Không ai cả, an tâm , sức khỏe thì về , ở đây là ."

Quận mã lên tiếng từ chối, Thánh thượng : "Lan Đình, Quận chúa, về ."

là Cố Lan Đình sắp chịu nổi, khi ho nhẹ hai tiếng thì tạ ơn cáo lui.

Mọi đều sức khỏe vị Quận mã gia , những năm qua đều ở trong phủ ngoài, ngay cả cung yến cũng cực ít tham gia, hiếm khi mới ngoài thả lỏng, ai ngờ xảy chuyện lớn như . Trước khi tin tức trong lòng đều lo lắng, qua một ngày một đêm, ông cũng c.ắ.n răng chịu đựng cùng Thánh thượng.

Bây giờ tin vui truyền đến, tất cả đều vui vẻ, ông cũng cần cố chống.

_

Trong sự trông chờ của , tướng lĩnh quân Lãng cuối cùng cũng đưa tới mặt Thánh thượng.

Thái t.ử mặt, tắm quần áo.

Mà những khác đương nhiên thể để cho Thánh thượng chờ, lập tức diện Thánh.

Ba Ngụy Niên xuất hiện, tất cả đều giật .

Ngoài gương mặt , cả ba đều chật vật mỗi mỗi kiểu.

Trên cánh tay, vạt áo, váy của Ngụy Niên là vết m.á.u; y phục của Tống Hoài dính m.á.u , còn nhiều vết rách; Tề Vân Hàm thì đỡ hơn một chút, nàng Tống Hoài bảo vệ , nhưng b.úi tóc lỏng lẻo, y phục cũng dính nhiều m.á.u.

Có mặt Hoàng thượng, Tề phu nhân cố gắng nhịn , nhưng thấy dáng vẻ con gái như thế thì cuối cùng vẫn nhịn , lảo đảo tiến lên ôm c.h.ặ.t lấy Tề Vân Hàm, xé ruột xé gan: "Hàm Hàm, con dọa mẫu sợ c.h.ế.t! Con thương , hả? Mau để mẫu xem, ôi con của , suýt nữa là con lấy cái mạng già của mà."

Hai vị công t.ử Tề gia cũng kìm nổi vây , vô cùng đau lòng : "Hàm Hàm, , việc gì, đừng sợ."

"Sao nhiều m.á.u thế, thương ở , nhanh để ca ca xem."

Tề Vân Hàm lượt trả lời mỗi rằng , lúc ngước mắt thấy Thẩm Lăng ở bên ngoài cách mấy bước, trông vô cùng tiều tụy, hai mắt hằn tơ m.á.u, thôi ngủ một ngày một đêm, thấy nàng qua, mới nghẹn ngào gọi: "Hàm Hàm."

Tề Vân Hàm lập tức an ủi: "Thẩm Lăng, ."

Rốt cuộc Tề đại nhân còn ngại thánh giá ở đây, tiến lên đón, nhưng cũng kích động đỏ hốc mắt: "Về là , về là ."

Tề Vân Hàm xuyên qua đám thấy ông ngoại ghế, vội vàng chạy tới quỳ gối lão nhân gia: "Ông ngoại, tới đây."

Thi lão gia t.ử hiền từ nắm c.h.ặ.t t.a.y của nàng , nức nở : "Ta lo cho bé ngoan mà, , trở về , bà ngoại con cũng đến, nhưng và mấy của con khuyên nhủ."

Tề Vân Hàm ôm lấy lão gia t.ử, nghẹn ngào : "Là con , khiến ông ngoại lo lắng."

Một bên khác, Tống Hoài cũng đồng liêu thuộc hạ kích động vui vẻ tiến lên hỏi thăm, mặc dù cùng lắm y chỉ ừ một tiếng hoặc gật đầu, nhưng bầu khí trông cũng mấy phần dịu dàng.

Chỉ Ngụy Niên, lẻ loi trơ trọi quỳ mặt đất.

Dù nàng trải qua kiếp nạn trở về, cũng bất kỳ ai chờ mong.

Không để ý tới sự sống c.h.ế.t của nàng.

"Bệ hạ!"

Đột nhiên, một giọng của thiếu niên truyền đến từ bên cạnh nàng.

Ngụy Niên khẽ liếc mắt , chẳng lúc nào Ngụy Trình dậy từ lưng Ngụy Hằng quỳ xuống bên cạnh nàng, vóc dáng thiếu niên gầy yếu, giọng âm vang lực: "Bệ hạ, nhị tỷ tỷ oan, khẩn cầu bệ hạ tra rõ."

Trong mắt Ngụy Niên ánh lên vẻ dịu dàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-62.html.]

Hắn vẫn lựa chọn giống như cũ, dù thể , vẫn liều c.h.ế.t ở bên cạnh nàng.

Cho nên, vẫn nhớ mong nàng, dù chỉ là một , cũng đủ .

Giọng thiếu niên vang lên, xung quanh nháy mắt yên tĩnh.

chẳng lâu trách mắng: "Nhân chứng vật chứng đều đủ, còn oan ức cái gì?!"

"Bùi gia cô nương, Tô gia cô nương, ngay cả tam cô nương nhà ngươi đều thể chứng là chính tai thấy thích khách chuyện giao dịch với Ngụy nhị!"

"Ngụy nhị, ngươi tội của ngươi !?"

"Bệ hạ, cả gan loạn, tàn nhẫn độc ác, xin bệ hạ xử nặng!"

"Xin bệ hạ xử nặng!"

Trong lúc nhất thời, vô tiếng chỉ trích vặn hỏi đổ ập tới.

Thái t.ử bình an trở về, tảng đá lớn trong lòng Ngụy Văn Hồng cuối cùng cũng rơi xuống, ông lau mồ hôi, nghiêm nghị giận dữ mắng Ngụy Niên: "Nghịch nữ! Gây tai họa lớn như , còn mau mau nhận tội!"

Ngụy Văn Hồng và Ngụy Hằng gì về kế hoạch , mãi đến lúc đột nhiên tìm tới bọn họ thông báo ngọn nguồn, bọn họ mới Ngụy Ngưng và hành động lưng bọn họ!

Nếu chuyện thành công thì tất nhiên là tất cả đều vui vẻ, nhưng bây giờ bọn họ gây họa lớn! Nếu chỉ Ngụy Niên và Tề Vân Hàm rơi xuống vách núi, kế hoạch cũng coi là thành công, nhưng Tống Hoài và Thái t.ử cùng nhảy xuống, đối với Ngụy gia mà , chuyện chính là đại họa mất đầu!

Nếu Thái t.ử mệnh hệ gì, ngay cả con ch.ó của Ngụy gia cũng sống nổi!

Vả , loại tình huống cho dù bọn họ phận của Ngụy Niên thì cũng khó thoát tội c.h.ế.t!

Trong kế hoạch ban đầu của bọn họ, chờ khi Ngụy Niên c.h.ế.t, bọn họ sẽ từ từ thả manh mối, để cho phủ Quận chúa Thịnh An bắt đầu nghi ngờ.

Đợi phủ Quận chúa Thịnh An điều tra đến, bọn họ sẽ đúng là Ngụy Niên con ruột của bọn họ, mà là một bé gái bọn họ cứu từ trong tay kẻ cướp trong những năm chiến loạn, bọn họ cũng phận của Ngụy Niên, chỉ là nhất thời mềm lòng mới coi nàng như đích nữ mà nuôi lớn. Đến lúc đó, Ngụy gia bọn họ chính là ân nhân của Quận chúa Thịnh An, mà bên kết thù với phủ Quận chúa Thịnh An, sẽ là Tề gia.

Chủ động và phủ Quận chúa Thịnh An điều tra , là hai việc khác , bất kể là chuyện báo, là trộm trưởng nữ của Quận chúa, đều gánh nổi cái đầu cổ!

Từ lúc xảy chuyện đến giờ, phụ t.ử Ngụy gia vẫn luôn run sợ trong lòng, sợ một giây cây đao sẽ rơi xuống, may mắn trời xanh phù hộ, Thái t.ử bình an trở về!

Vân Mộng Hạ Vũ

Như thế, cũng coi là bọn họ nhặt về một cái mạng.

Vậy nên việc hiện tại nên là hành động theo kế hoạch bàn với .

Mặc dù Tề Vân Hàm c.h.ế.t, nhưng việc liên quan tới Thái t.ử điện hạ, một khi Ngụy Niên xác thực tội danh thì chỉ một con đường c.h.ế.t. Sau khi Quận chúa Thịnh An phận của Ngụy Niên, bọn họ thể nghĩ cách lộ những điểm đáng ngờ trong vụ án . Nếu thể đổ tội lên đầu Tề gia, Quận chúa Thịnh An và Tề gia cũng sẽ trở mặt thành thù.

Cho nên việc đến nước , bọn họ nhất định khiến Ngụy Niên định tội.

"Niên Nhi, vì cái gì? Tại như !?" Ngụy Văn Hồng mắng xong, Ngụy Hằng lập tức bi thương về phía Ngụy Niên: "Từ nhỏ dạy lý lẽ, giúp đỡ , tại chuyện như ?!"

Ngụy Niên cúi đầu, che giấu sát ý trong mắt.

Đầu óc bọn họ cũng nhanh nhạy lắm, liên quan đến Thái t.ử, cho dù c.h.ế.t , chỉ cần chứng thực việc nàng thuê g.i.ế.c Tề Vân Hàm, nàng cũng sẽ c.h.ế.t.

Kế hoạch của bọn họ vẫn thể thành công.

Chỉ tiếc, , nàng sẽ để cho bọn họ toại nguyện.

Lúc Ngụy Niên ngẩng đầu lên thì mặt đầy nước mắt, nàng kinh ngạc, buồn bã và thất vọng về phía Ngụy Hằng: "Huynh trưởng, ngay cả cũng tin ư?"

Bàn tay đang giấu trong tay áo của Ngụy Hằng nắm c.h.ặ.t , nhưng vẻ mặt đổi chút nào.

Xin Niên Niên.

"Ta tin tưởng , nhưng bây giờ nhân chứng vật chứng đều đủ, trưởng bây giờ?" Ngụy Hằng dứt lời, đầu như thể đành lòng, một hàng nước mắt rơi xuống, bi thương : "Niên Niên."

"Ta từng dạy , sai chuyện thì chịu phạt."

Ánh mắt Ngụy Niên bi thương, nàng chậm rãi lắc đầu: "Ta , chuyện , tại trưởng tin?"

Ngụy Hằng còn tiếp tục mở miệng, Ngụy Niên ngắt lời : "Ta đều thích tam hơn, những năm qua nén giận, tìm đủ cách lấy lòng , chỉ vì thể để nhiều hơn một chút, nhưng vô dụng."

Ngụy Văn Hồng và Ngụy Hằng thầm giật , bọn họ ngờ mà Ngụy Niên chuyện mặt !

Quận chúa Thịnh An còn ở đây, nếu nàng bọn họ đối xử với nàng , tất nhiên tương lai sẽ tiện bàn giao.

Ngụy Niên căn bản cho bọn họ cơ hội mở miệng, nàng thành tiếng, cực kỳ bi thương: "Mặc kệ thế nào, từ đến nay đều chịu nhiều hơn một chút!"

"Trong mắt trong lòng đều chỉ tam , nhưng cũng là nữ nhi của phụ mẫu mà, là con ruột mà!"

Ngụy Niên đến đây thì dừng một chút, nàng ngẩng đầu, giống như cực kỳ thất vọng: "Có đôi khi, cũng hoài nghi, là các ngươi nhặt , lẽ chỉ như , mới thể giải thích vì các ngươi nhẫn tâm với như !"

Nàng thốt lời , sắc mặt Ngụy Văn Hồng chợt đổi, lúc chỉ về phía nàng giận mắng: "Nghịch nữ!"

"Niên Niên!" Ngụy Hằng nàng dám tin: "Sao thể lời như , tự hỏi lòng di, những năm qua từng khắt khe với !"

"Không thể bởi vì phạm tội, và phụ cầu xin giúp , thì sang trách chứa nổi như ."

Lời bọn họ hề khiến Ngụy Niên tổn thương, , lúc căn bản Ngụy Niên cũng để ý bọn họ cái gì.

Bởi vì nàng ngẩng đầu một cái thấy Quận chúa nương nương đài cao, dáng vẻ cao quý.

Sớm từ lúc bước đây, nàng Quận chúa nương nương cũng mặt.

Nàng nghĩ, ngay cả tướng lĩnh quân Lãng đều cảm thấy trông nàng quen mắt, thì ruột của nàng hẳn cũng sẽ nghĩ như , chỉ cần Quận chúa nương nương sinh lòng nghi ngờ, con đường đó, nàng sẽ càng suôn sẻ.

Cho nên, nàng cố ý tìm đúng phương hướng ngẩng đầu lên.

khi xong, suy nghĩ của Ngụy Niên nguội lạnh một nửa.

Đừng là nàng và Quận chúa nương nương giống mấy phần, đến một phần cũng !

Cũng Tùy tướng quân cảm thấy trông nàng quen!

"Đủ !"

Đột nhiên, một tiếng quát trong trẻo truyền đến.

Ngụy Niên chậm rãi sang, giống như chỉ là trong lúc lơ đãng đối diện với Quận chúa một chớp mắt.

Mà nàng , chính bởi vì một chớp mắt , Quận chúa nhíu mày.

Vệ Như Sương xác nhận từng gặp cô nương , nhưng , vẻ mặt bi thương thất vọng của cô nương lúc ngẩng đầu lên, trong lòng bà nhói lên.

Lại là ảo giác , bà cảm thấy, dường như cô nương giống Quận mã đến mấy phần.

 

Loading...