Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:04:51
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dường như Thánh thượng hiểu lời khẩn cầu của thần t.ử, ông đưa tay đè lên huyệt thái dương, ngáp một cái: "Cũng , quả thật là Trẫm thấy mệt mỏi, nếu chuyện liên quan tới Thái t.ử, thì giao cho Thái t.ử xử lý ."
"Bệ hạ, bệ hạ!”
Giọng mấy vị đại nhân lộ chút tuyệt vọng.
Thánh thượng mắt điếc tai ngơ, Đại tổng quản chậm rãi đỡ dậy.
"Cung tiễn bệ hạ."
Thánh thượng Quận chúa Thịnh An, thấy Quận chúa hề ý định rời thì cũng lên tiếng nữa.
Đợi khi một xa, Thánh thượng mới về phía bóng dáng Thái t.ử đài cao: "Lời đồn về Thái t.ử trong thời gian qua, là cô nương đúng ?"
Đại tổng quản: "Thưa bệ hạ, đúng ."
Dứt lời, nghĩ đến lý do Thái t.ử nhảy xuống vách núi, vội : "Có khi chỉ là lời đồn, chắc là thật."
Thánh thượng hừ lạnh, : "Cô nương là đầu tiên thể khiến cho nó ngừng loan giá bên đường, nhảy vách núi."
Không thật?
Ông thấy chắc .
Hiểu con ai bằng cha, với cái bản tính bướng bỉnh của thằng nhóc ch.ó c.h.ế.t , nếu trong lòng để ý, ngay cả một ánh mắt nó cũng sẽ bố thí, chứ đừng đến việc nó sẽ nhảy xuống vách núi cứu .
" âm thầm đưa chứng cứ cô nương thuê g.i.ế.c cho nó ."
Đại tổng quản vội vàng đồng ý: "Vâng."
"Vẫn là bệ hạ sáng suốt, giữ chứng cứ."
Nếu , vụ án gần như cần thẩm vấn tiếp nữa.
" bệ hạ ngài cũng tin tưởng Ngụy nhị cô nương hãm hại ạ?"
Thánh thượng chậm rãi , thở dài: "Trẫm , tin tưởng cô nương , mà là tin Thái t.ử."
"Nó là chính kiến, nếu lựa chọn nhảy xuống núi cứu , chứng tỏ cô nương vị trí nhất định trong lòng nó, nó trúng, tất nhiên sẽ là tâm địa ác độc, thì Trẫm ngại bảo vệ nó, để nó tự xử lý."
Đại tổng quản ngẫm nghĩ, : "Vậy lỡ như cô nương thật sự trong sạch…”
Thánh thượng dừng chân, nhạo : "Thế thì Trẫm cũng vui vẻ xem kịch."
"cũng để nó bớt cái tính ch.ó , gặp trắc trở, nó mới giỏi còn giỏi hơn!"
Đại tổng quản tán đồng lời , : "Điện hạ là lợi hại nhất đời!"
Thánh thượng liếc một cái.
"Đương nhiên, bệ hạ cực kỳ lợi hại!"
Thánh thượng tức giận đá một phát: "Trẫm thấy, cái tính tình ch.ó c.h.ế.t đến cả phụ hoàng nó là Trẫm đến cũng nhường, là do các ngươi nuông chiều mà !"
Đại tổng quản cũng sợ, xin khoan dung.
Nếu bàn về việc nuông chiều Thái t.ử, ai thể so với Bệ hạ chứ.
Đi thêm một đoạn, Đại tổng quản : "Nếu cô nương thực sự oan uổng thì đúng là đáng thương, phụ thương mẫu yêu, cũng ai giúp đỡ nàng, chẳng trách Quận chúa Thịnh An cũng mở miệng giúp nàng."
Thánh thượng lắc đầu: "Không Như Sương để ý cái , chẳng lẽ ngươi phát hiện, cô nương giống Lan Đình mấy phần ?"
Đại tổng quản giật , vội : "Quả là lão nô thoáng qua cũng cảm thấy giống, nhưng ánh đuốc rõ ràng lắm, lão nô còn tưởng rằng mắt mờ nhầm!"
"Haiz." Thánh thượng thở dài: "Qua mùa đông , là mười bảy năm."
"Nếu đứa bé còn sống, cũng lớn như ."
Đại tổng quản suy tư: "Vậy khi nào phận cô nương điều khác thường ?"
"Những năm đến phủ Quận chúa Thịnh An nhận ít hơn con một trăm, hoặc nhiều hoặc ít đều giống phu thê bọn họ." Mỗi nhắc tới chuyện trong lòng Thánh thượng cũng cảm thấy dễ chịu: "Đứa nhỏ đó thất lạc, Trẫm khó thoái thác tội của ."
Đại tổng quản vội vàng an ủi, : "Bệ hạ đừng buồn, đương nhiên Quận chúa và Quận mã sẽ nghĩ như , vả việc … cũng là trời xui đất khiến."
Lúc rối loạn, Quận chúa xách đao g.i.ế.c địch mở vòng vây, đao kiếm mắt, sợ đứa trẻ thương, cũng sợ tay với đứa trẻ, lúc họ mới giấu đứa trẻ đầy tháng phật đường. Vốn dĩ đây là phương án thỏa nhất, nhưng ai trong tình huống đó mà vẫn lẩn chùa Hương Sơn.
cũng , nếu dùng cách , năm đó đứa trẻ mất .
Hai vị mưu toan bắt cháu ngoại gái của Lãng Vương con tin, trong lúc đ.á.n.h tên lạc b.ắ.n trúng tã lót, nếu đứa trẻ thật sự ở trong tã, thì cũng triệt để còn niệm tưởng.
Loại tình hình mắt, ít trong lòng vẫn thể điều chờ mong.
"Trong lòng Trẫm cảm thấy , liên quan tới việc bọn họ trách Trẫm ." Thánh thượng bi thương : "Trẫm chỉ hy vọng là Như Sương vẫn giống như thời niên thiếu, xách đao tới tìm Trẫm tính sổ, phá nóc nhà Trẫm, c.h.ặ.t cửa phòng Trẫm."
đế vương… suy cho cùng đều là cô đơn.
Đại tổng quản là mới theo bên cạnh Thánh thượng, nhưng Thánh thượng thường xuyên kể với những chuyện ở Việt Châu, qua nhiều năm như thế cũng nhiều chuyện, lập tức : "Nếu thật sự , triều đình sẽ yên ."
Năm đó khi Thánh thượng đăng cơ, vốn dĩ sắc phong Quận chúa Công chúa, nhưng Lãng Vương và Quận chúa đều đồng ý.
Trong gia đình bình thường con nuôi thể ngang hàng với con ruột, nhưng nhà đế vương thì .
Chuyện của Tống đại nhân cũng cùng đạo lý đó.
Về mấy bên giằng co, Bệ hạ chỉ thể phong Lãng Vương thành vương gia khác họ, cũng xóa tên Lãng Vương gia phả Chử gia. Trong lòng Bệ hạ cảm thấy hổ thẹn, trọng tình nghĩa, chịu đựng sự phản đối và can ngăn của triều thần, thật sự lấy tên nước phong hào cho Lãng Vương, Quận chúa thì lấy niên hiệu thụ phong.
Con cái nhà Quận chúa, tên đồng âm với Thái t.ử điện hạ, cũng là sự đền bù của Thánh thượng đối với Lãng Vương.
Trong lúc nghỉ, đến lều của Thánh thượng, Thánh thượng ngừng chân về hướng đài cao, : "Như Sương , thể chịu cảnh giống Lan Đình chịu uất ức."
Ánh mắt Đại tổng quản sáng lên, tiếp: "Chuyện lão nô , Quận mã là Quận chúa thấy chọn trúng, sợ cướp mất, ban ngày trúng , màn đêm buông xuống lập tức đưa đồ cưới đến Cố gia. Lúc đó bên ngoài phủ đèn đuốc sáng trưng, đập cửa vang thùng thùng, dọa Cố gia cho rằng phản quân tới, khi Quận mã gia lý do thì khoác một cái áo ngoài mỏng ở trong viện, hổ đỏ cả cổ."
"Quận chúa thấy, ôi chao, còn hơn cả ban ngày, nếu Thánh thượng và Lãng Vương kịp thời phái đến ngăn cản, Quận chúa cướp ngay trong đêm ."
Giọng điệu của Đại tổng quản vô cùng hài hước, cuối cùng cũng chọc Thánh thượng , chỉ tay , mắng một tiếng: "Ngươi đó!"
Đại tổng quản hì hì, dìu Thánh thượng lều: "Bệ hạ, vị cô nương , cần điều tra , lỡ như?"
Thánh thượng xua tay: "Không cần."
"Ngươi cho rằng Như Sương ở nơi là vì , ngay cả ngoài như chúng thể , Quận chúa thể ?"
Đại tổng quản: "Cũng , là lão nô ngu dốt."
" , Ngụy gia duy nhất đỡ cho cô nương , Trẫm thấy bao giờ?"
Đại tổng quản trả lời: "Đó là ngũ công t.ử Ngụy gia, là con thứ, từng tham dự cung yến, thể đến cuộc săn mùa thu, là bởi vì trúng cử nhân, tên danh sách, Ngụy gia ngăn ."
Thánh thượng khẽ gật đầu hiểu rõ.
-
Trên đài cao, Thánh thượng , Chử Yến lập tức quyết đoán lên ghế cao, chậm rãi : "Tuy Cô chứng cứ xác thực, nhưng Tống đại nhân thể rõ mồn một lời mấy vị đại nhân vội vã định tội ."
"Tống đại nhân, ngươi xem, ngươi cho rằng bọn họ vấn đề ?"
Mấy vị đại nhân thì trán ứa mồ hôi lạnh.
Ai Tống đại nhân là tín của Thái t.ử! Y sẽ nửa chữ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-64.html.]
Tống Hoài: "Có nghi vấn, thể tra."
"Nếu Tống đại nhân cảm thấy khả nghi, thì tạm thời giam mấy ." Chử Yến: "Thẩm vấn cẩn thận cho Cô."
"Điện hạ, chúng thần oan mà điện hạ!"
" , chúng thần tuyệt đối suy nghĩ khác!"
"Điện hạ..."
Chử Yến nâng tay ngắt lời: "Nếu thật sự trong sạch, thì sẽ sợ điều tra, các vị đại nhân yên tâm, Tống đại nhân tuyệt đối sẽ oan uổng , nhưng chắc chắn cũng sẽ bỏ qua cho ."
Tống Hoài chắp tay: "Thần chắc chắn sẽ theo xử lý theo lẽ công bằng!"
"Vậy là ." Chử Yến.
Tống Hoài phất tay, lập tức thị vệ tiến lên áp giải mấy vị đại nhân .
Tiếng kêu oan xa, xung quanh nữa yên tĩnh .
Lúc , : "Mặc dù vụ án Ngụy nhị cô nương thuê thích khách bằng chứng vững như núi, nhưng nếu hại là Tề cô nương đưa lời phản biện , Tống đại nhân cũng án nguyên do khác, chi bằng dựa theo quy củ giao cho phủ Phụng Kinh, cẩn thận kiểm chứng."
"Như cũng là hợp tình lý."
"Còn xin điện hạ phán đoán sáng suốt."
Ngụy Niên mím c.h.ặ.t môi, nàng tuyệt đối thể phủ Phụng Kinh!
Ngay khi nàng ngẩng đầu lên tiếng thì Thái t.ử cất tiếng hỏi: "Các ngươi đang cái gì, Cô hiểu."
Mấy vị đại nhân đều ngẩn .
Thái t.ử đang gì , hình như bọn họ mới là hiểu...
"Điện hạ, việc thuê thích khách ám sát ở bãi săn và điện hạ gặp chuyện ở đáy vực, quá mức trùng hợp, hai chuyện ắt liên quan, thần cho rằng, thể là cùng một vụ án!" Tống Hoài .
Tất cả : "..."
Hóa ý Thái t.ử là .
chỉ cần là đầu óc là thể , hai việc cũng là cùng một vụ án!
Sát thủ giang hồ nhằm Tề cô nương, thích khách đáy vực nhằm Thái t.ử, mục đích giống , cùng một vụ án? Dựa mà thế?
"Tống đại nhân đúng, Cô cũng cho rằng như ." Chử Yến từ cao xuống đám đông, bằng ngữ điệu lười biếng.
Tống đại nhân tiếp tục : "Việc liên quan tới Thái t.ử, phủ Phụng Kinh quyền thẩm tra."
Đáy lòng của Ngụy Niên cuối cùng cũng thả lỏng.
Chử Yến: "Cho nên, Tống đại nhân cao kiến gì?"
Sắc mặt Tống Hoài hề đổi, : "Bẩm điện hạ, chi bằng chuyển giao án đến viện Xu Mật?"
Đám đông: "..."
Đây là dựa lý do gì?
Cho dù phủ Phụng Kinh quyền thẩm tra, thì cũng còn Đại lý tự và Hình bộ mà, dù cũng giao đến tay viện Xu mật!
Vân Mộng Hạ Vũ
"Điện hạ, quãng thời gian thần từng thấy một lời đồn, là về điện hạ và vị Ngụy nhị cô nương ." Một vị ngôn quan dậy ánh mắt nóng rực của quần thần: "Điện hạ là viện sứ của viện Xu mật, lời đồn , lẽ điện hạ nên tránh tị hiềm."
Chử Yến: "Ngươi là, Cô sẽ việc theo cảm tính?"
"Đầu ngươi vấn đề ?"
"Nàng là nghi phạm ám sát Cô, vì Cô thiên vị nàng?"
Ngôn quan: "..."
Chính vì ông đầu óc nên ông mới rõ ràng, đây rõ ràng là cùng một vụ án!
"Điện hạ, xin điện hạ nghĩ !"
Chúng thần lập tức vội vàng phụ họa.
Chử Yến nhịn xoa bóp ấn đường: "Tống Hoài!"
"Bọn họ hài lòng, ngươi đổi ý kiến khác !"
Tống Hoài lạnh lùng liếc quần thần, trầm mặc một lát, vén vạt áo bào quỳ xuống: "Thần, xin tra án ."
Trên mặt quần thần lộ vẻ mờ mịt: "...?"
, Tống đại nhân , ngươi điều tra và Thái t.ử điều tra thì khác ở chỗ nào thế?
Từ đầu đến cuối Tề gia đều lên tiếng.
Quận chúa Thịnh An cũng yên lặng một màn .
Bùi Lạc An ở phía trưởng bối Bùi gia, xa xa bóng lưng Ngụy Niên, ngày hôm đó khi rời Tề gia mới đột nhiên nghĩ đến, nàng là Ngụy nhị cô nương từng lời đồn với Thái t.ử.
Khi đó cho rằng thể coi là thật, dù Thái t.ử gần nữ sắc, ai sẽ coi những lời đồn vô căn cứ là thật.
hiển nhiên bây giờ Thái t.ử bảo vệ nàng.
Chẳng lẽ, lời đồn là giả?
Thật , lúc Dung Cẩm mở miệng cũng định tiến lên giúp, nhưng phụ kéo .
Cũng may cuối cùng Quận chúa Thịnh An lên tiếng, Thái t.ử điện hạ cũng đến.
Nếu Đông cung bảo vệ, tất nhiên nàng sẽ gì đáng ngại.
"Xin điện hạ cân nhắc, dù thế nào án cũng tới lượt Ngự sử đài ạ." Ngôn quan im lặng một lát, cuối cùng cũng tìm sơ hở.
" Cô cảm thấy khả thi." Chử Yến : "Người điều tiếng với Ngụy cô nương là Cô, cũng Tống đại nhân, y cần tránh tị hiềm. Huống chi, chắc hẳn chư vị đều rõ danh tiếng của Tống đại nhân nhỉ?"
Chúng thần yên lặng cúi đầu.
Chuyện đúng thật là rõ hơn bọn họ.
Tàn nhẫn! Độc ác! Chỗ nào cũng tàn độc!
"Các ngươi cho rằng Tống đại nhân sẽ việc thiên vị cá nhân trái pháp luật?"
Chử Yến : "Hay là, trong tay Tống đại nhân từng án oan?"
Chúng thần tiếp tục trầm mặc.
Không bọn họ trầm mặc, mà là ở điểm , bọn họ thật sự tìm thấy chỗ nào thể phản bác.
"Đã ai phản đối, thì cứ quyết định chuyện như ." Chử Yến quả quyết : "Tống Hoài, giao cho ngươi, cần tra manh mối cho Cô!"
Tống Hoài nhận lệnh: "Vâng."
"Còn nữa, tên bắt đó... tên sát thủ giang hồ gì đấy, cũng kéo tới Ngự sử đài . Chỉ cần là liên quan tới vụ án , đều giao cho Tống đại nhân." Chử Yến dứt lời, chậm rãi lên: "Cô thương, ôn chuyện với chư vị .”
Có ngôn quan còn tiếp tục lên tiếng, bên cạnh kéo .
Đối với vị Thái t.ử của bọn họ, khuyên can một hai nhưng thể đến thứ ba, trừ phi tự bản khó chịu.