Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:04:55
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thái t.ử cúi đầu Ngụy Niên chằm chằm: "Nói tiếng ."

Ngụy Niên: "... Thần nữ tiếp tục học cưỡi ngựa b.ắ.n tên."

Chử Yến một tiếng, nhấc chân tiếp tục lên phía .

Ngụy Niên vội vàng theo , xin tiếp nữa, bởi vì nàng thấy sự mỏi mệt trong mắt Thái t.ử.

Nàng lặng lẽ nghiêng đầu quan sát Thái t.ử, là từ khi trở về vẫn ngủ đấy chứ?

"Nhìn cái gì?"

Chử Yến liếc nàng.

Ngụy Niên còn mở miệng, : "Đỡ Cô."

Ngụy Niên cụp mắt về phía cánh tay đang đặt xuôi bên của Thái t.ử, trong lòng chợt d.a.o động, thử đưa tay cầm lấy, quả nhiên, một khắc , lập tức cầm tay của nàng, mười ngón đan c.h.ặ.t .

Khóe môi Ngụy Niên nhịn cong lên.

Rõ ràng là nắm tay nàng, cứ hổ tìm cớ.

Hai cứ nắm tay trở về chủ viện, lúc ngang qua ‘căn phòng vàng' của nàng Thái t.ử buông tay, trực tiếp dẫn nàng tới tẩm điện của .

Chử Yến cứ thế kéo nàng xuống nhuyễn tháp, đợi nàng mở miệng đưa cho nàng một tờ giấy khế ước: "Tự , cho kỹ !"

Ngụy Niên vẫn nắm c.h.ặ.t một tay, chỉ thể dùng một tay khác trải tờ khế ước lên chân.

Sau khi thấy rõ nội dung bên , ánh mắt Ngụy Niên trầm xuống.

Quả nhiên nàng đoán sai, cũng ‘chứng cứ’ thể trực tiếp định tội nàng.

"Điện hạ..."

Ngụy Niên ngước mắt về phía Chử Yến, lòng cảm kích lộ rõ mặt.

Nếu giữ giấy khế ước , nàng định tội danh.

"Trước Cô cảm thấy ngươi vài phần thông minh, chuyện ngu xuẩn như thế?" Chử Yến nâng tay dí ngón trỏ lên trán nàng, nhẹ nhàng lắc lư tới gần nàng: "Để Cô xem, đầu óc úng nước ?"

Ngụy Niên: "..."

Nàng mở mang tầm mắt , Thái t.ử chỉ điên, miệng lưỡi cũng lợi hại, quả là đanh đá!

"Nói Cô xem, là ai dùng cách nào lừa ngươi tên của lên một tờ giấy trắng?" Chử Yến giễu cợt : "Để Cô xem, ngươi còn cứu ."

Đối diện với Thái t.ử, ngay cả khi bản lý cũng nhường ba phần, chứ cần đến việc hiện tại Ngụy Niên thể chỗ nào, nàng chỉ thể ngoan ngoãn kéo tay Thái t.ử, dụi dụi cánh tay , trông vô cùng đáng thương: "Thần nữ nhớ mang máng, hình như tờ giấy từ năm ngoái. Trước đó, khi nhận Ngụy Ngưng lòng hãm hại thần nữ thì thần nữ đề phòng nàng . Hình như hôm đó là bởi vì nàng chữ thần nữ , xin thần nữ dạy nàng , còn tên thần nữ. Thần nữ đề phòng, đồng ý yêu cầu của nàng , tên của , cũng chú ý nàng đổi thành giấy trắng từ bao giờ. Bây giờ nghĩ , thể là khi đó nàng thừa dịp thần nữ chú ý lén lấy ."

đây chỉ là ký ức thuộc về nàng và Ngụy Ngưng, cho dù dùng lý do bào chữa cũng vô dụng, dù cũng là chữ nàng tự tay ký.

Dưới ánh ghét bỏ của Thái t.ử, giọng Ngụy Niên càng ngày càng yếu.

Khi đó nàng còn lừa gạt, chẳng gì, tâm ý Ngụy gia yêu thích, quan hệ với Ngụy Ngưng cũng là tỷ tình thâm, đương nhiên sẽ đề phòng nàng , nhưng Thái t.ử như , nàng vẫn cảm thấy chột .

"Thứ như còn bao nhiêu?" Chử Yến.

Ngụy Niên lắc đầu: "Thần nữ chỉ từng một ."

Lúc sắc mặt Chử Yến mới dịu : "Tốt nhất là như thế."

"Ngươi còn nhược điểm gì ở bên ngoài, hết cho Cô , đề phòng một ngày nào tự đẩy hố, Cô cũng nơi nào cứu ."

Hắn rút giấy khế ước trong tay Ngụy Niên , dậy giơ lên ánh nến.

'Chứng cứ phạm tội' nắm giữ sinh t.ử cứ thế chậm rãi hóa thành tro tàn.

Tình cảnh , trong lòng Ngụy Niên khó tránh khỏi xúc động.

Tờ giấy khế ước giống với bức thư tình kiếp bao, cũng may , một chặn nó vì nàng.

Chử Yến thấy qua một lúc lâu mà nàng gì, nhíu mày: "Nói chuyện."

Ngụy Niên hồn, vội vàng lắc đầu: "Hẳn là ."

Sau khi sống nàng vô cùng cẩn thận, sớm trừ bỏ tai mắt của Kiều thị, bây giờ mặc dù viện Hạnh Hòa tính là tường đồng vách sắt, nhưng cũng tuyệt đối sạch sẽ.

Chử Yến ừ một tiếng, kéo nàng xuống, giọng điệu lười nhác : "Lần , ngươi định cảm ơn Cô thế nào?"

Cảm ơn thế nào?

Cái đúng là nàng nghĩ .

Ơn tình quá lớn, nàng thật sự nên báo đáp thế nào.

hiện tại như , hẳn cũng ý ám chỉ giống như những ?

Sau một lúc lâu, Ngụy Niên chậm rãi xích gần Thái t.ử.

, khi môi của nàng còn cách Thái t.ử một nắm tay, dùng một ngón tay ngăn cản.

Tình cảnh , cực kỳ giống như nàng ý mưu đồ quấy rối Thái t.ử, từ chối.

Ngụy Niên chớp mắt mấy cái, lỗ tai đỏ bừng: "..."

"Đừng hòng lừa gạt Cô dễ dàng như ."

Chử Yến cụp mắt liếc nàng, .

Ngụy Niên đỏ bừng mặt lùi , tiếng lí nhí như ruồi muỗi: "Thần nữ theo điện hạ hết."

Chẳng lẽ ý ?!

Cho nên, nàng hiểu lầm ?!

Chử Yến đột nhiên kéo nàng dậy về phía giường.

Ngụy Niên giật , con ngươi bỗng trợn to.

Chẳng lẽ ...

"Hầu hạ Cô ngủ."

Ngụy Niên thì thoáng thả lỏng, vội vàng đồng ý: "Vâng."

Chử Yến dừng ở giường, nhắm mắt khẽ dang hai tay , mặt khó nén mệt mỏi, Ngụy Niên bước lên phía cẩn thận cởi y phục giúp .

Cuối cùng hầu hạ Thái t.ử lên giường, Ngụy Niên mới buông màn xuống Thái t.ử nắm lấy tay kéo , nàng khỏi hoảng sợ hô lên tiếng: "Điện hạ."

"Ngươi ở ."

Ngụy Niên ngã chiếc giường đầy mùi Long Tiên Hương, tim đập thình thịch.

, là ý gì?

Không đợi nàng nghĩ , Thái t.ử nhét trong chăn, tay của ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng, áp nàng lòng .

Trong nháy mắt đó, Ngụy Niên sợ đến mức vô thức nín thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-68.html.]

lâu , nàng phát hiện, cũng thêm cử chỉ nào khác như nàng nghĩ.

"Có hát ru ?" Chử Yến đột nhiên .

Ngụy Niên khẽ giật , hát gì cơ?

"Cô ngủ ." Thái t.ử .

Lúc Ngụy Niên mới loáng thoáng hiểu ý của Thái t.ử khi giữ nàng .

Hắn nàng dỗ ngủ.

nàng vẫn hiểu, trông sắc mặt mỏi mệt, tại ngủ , chẳng qua nàng hỏi tiếng, mà khẽ: "Thần nữ , kể chuyện ?"

Chử Yến khẽ ừ một tiếng.

Ngụy Niên đ.á.n.h bạo tìm một vị trí thoải mái trong lòng , bắt đầu bịa chuyện.

, bịa.

Từ nhỏ nàng ngủ một , khi đó cũng một ma ma chăm sóc nàng, chẳng qua từ khi lớn lên ký ức đến nay, hình như ma ma từng dỗ nàng ngủ, đến giờ ngủ, rửa mặt cho nàng xong thì sẽ đặt nàng lên giường. Lúc đầu nàng cũng sợ hãi, một trốn trong chăn yên lặng rơi nước mắt, về chậm rãi thành thói quen.

Cho nên, đương nhiên là nàng hát khúc hát ru kể chuyện gì cả.

Thái t.ử yêu cầu, nàng thể bịa.

nàng cũng ít sách, từng về nhiều chuyện kỳ lạ, thể pha trộn bịa một câu chuyện để kể cho .

"Ngày , thị trấn nhỏ nơi biên giới nghênh đón trận tuyết đầu mùa, lớn trẻ nhỏ đều chạy cửa ngắm tuyết, trấn tràn đầy tiếng vui sướng. lúc , phát hiện, tòa nhà hoang hẻo lánh nhất trấn đang sương đỏ bao phủ, to gan qua , phát hiện tuyết đang rơi xuống ở chỗ màu đỏ. Người đó hoảng sợ, vội vàng chạy loan tin, là yêu quái giáng thế..."

"Ngụy Niên."

Chử Yến mở mắt : "Ngươi kể linh tinh gì thế?"

Ngụy Niên chớp mắt mấy cái: "Điện hạ thích ạ? Thế thần nữ đổi chuyện khác.”

"Lại kể về một đêm trăng rằm, ở một thị trấn nhỏ nơi biên giới nào đó, lúc gõ canh ngang qua một tòa trạch viện bỏ trống lâu, thình lình thấy bên trong tiếng truyền , gõ canh cả gan , thấy gì cả, nhưng khỏi tòa nhà, tiếng vang lên, lúc gõ canh sợ hãi ôm đầu chạy trốn, đồng thời la lớn, ma..."

Chử Yến thể nhịn nữa, véo eo Ngụy Niên một cái: "Ngươi cố ý?"

Cho dù Thái t.ử tự nhận bản hiểu nhiều nhiều, nhưng đây là đầu tiên thấy kể chuyện ma để ru ngủ.

Ngụy Niên kêu đau một tiếng, ngẩng đầu lên tủi : "Điện hạ hiểu lầm."

Chử Yến c.ắ.n răng: "Khi còn bé ngươi những chuyện khi ngủ ?"

"Không ." Ngụy Niên : "Khi còn bé khi ngủ ai kể chuyện cho thần nữ ."

Chử Yến nhíu mày, nửa ngày lên tiếng.

Ngụy Niên cẩn thận : "Thế điện hạ chuyện ân oán giang hồ ?"

Một hồi lâu, Chử Yến mới kiên nhẫn ừ một tiếng.

Ngụy Niên vô thức ngẩng đầu một cái, thấy mở to mắt đỉnh màn, nàng ngẫm nghĩ, đ.á.n.h bạo vươn tay che đôi mắt của : "Điện hạ nhắm mắt , chẳng mấy chốc là ngủ thôi."

Trên tay nữ t.ử mùi thơm dễ ngửi, bàn tay ấm áp mềm mại, Chử Yến mở miệng trách cứ nhưng ngừng .

Ngụy Niên bịa một câu chuyện ân oán giang hồ kinh dị, giọng điệu cũng càng thêm chậm rãi.

Lần , qua lâu mà Thái t.ử lên tiếng, ngay khi Ngụy Niên cho rằng ngủ, dừng , nỉ non một câu: "Ngu xuẩn."

Ngụy Niên: "...?"

Nàng ngẩn , mới phản ứng mắng nhân vật chính trong câu chuyện.

"Có học công phu phòng ?" Giọng Thái t.ử khàn, giọng điệu buồn ngủ mệt mỏi.

Ngụy Niên khỏi ngẩng đầu .

Mắt của nàng che, lộ sống mũi thẳng tắp và đôi môi thể gọi là mỹ, đại khái là tập trung, nàng vô thức hỏi: "Có thể lợi hại giống điện hạ ?"

Qua một hồi lâu Thái t.ử mới lẩm bẩm : "Nằm mơ, lẽ thể."

Ngụy Niên: "..."

"Nhiều lắm là lúc đuổi g.i.ế.c, sẽ c.h.ế.t chậm một chút."

Ngụy Niên đôi môi khẽ mở khẽ đóng phun những từ vô tình , đột nhiên một xúc động bịt nó !

Ma quỷ xui khiến, nàng thật sự như , chờ lấy tinh thần, nàng cuống quýt dời môi , gương mặt nóng lên.

qua hồi lâu, Thái t.ử vẫn phản ứng gì, Ngụy Niên mới khẽ: "Thần nữ học."

Cho dù chỉ chậm một giây, cũng thể nhiều thêm một cơ hội sống.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chử Yến vẫn trả lời nàng.

Trong sự yên tĩnh giày vò, dần dần truyền đến tiếng hít thở đều đều của Thái t.ử.

Ngụy Niên nhắm mắt chậm rãi nhẹ nhàng thở .

Hắn ngủ .

Cho nên, , hẳn là nhỉ…

Ngụy Niên ôm tâm lý may mắn nghĩ như .

Nàng vốn định chờ Thái t.ử ngủ say dậy rời , nhưng ôm c.h.ặ.t, nàng dám mạnh mẽ giật tay , chỉ thể chịu, chậm rãi, nàng cũng ngủ từ bao giờ.

Ngày hôm tỉnh , trời mới sáng.

Ngụy Niên cảm nhận ấm bên , ý thức dần .

Nàng ngủ một đêm giường của !

Ngụy Niên đỏ mặt chậm rãi thoát khỏi n.g.ự.c Thái t.ử, rón rén tẩm điện.

Nàng nghĩ, canh giờ còn sớm, lúc ngoài hẳn sẽ thấy, nhưng nàng mới bước tẩm điện, chạm mặt Thược Cúc đang trông coi bên ngoài.

Đối với việc Ngụy Niên ngủ trong tẩm điện của Thái t.ử một đêm, Thược Cúc tỏ tuyệt đối kinh ngạc, chỉ im ắng hỏi nàng Thái t.ử dậy .

Sau khi Ngụy Niên đại khái hiểu rõ ý của nàng thì lắc đầu.

Sau đó, hai im lặng rời tẩm điện của Thái t.ử.

Đến ‘căn phòng vàng’ của Ngụy Niên, nàng lập tức liếc thấy Phong Thập Bát đang hiên, đối phương cũng thấy nàng, nhảy xuống đón: "Cô nương."

"Thập Bát, ngươi đến ."

Ngụy Niên vội hỏi han về tình hình vết thương của nàng , Phong Thập Bát để ý xua tay: "Không , nghỉ ngơi một thời gian là lành ngay mà."

Sau đó hai ăn sáng trò chuyện, tất nhiên cũng nhắc tới vụ ám sát hôm đó.

Sau khi kể sự mạo hiểm mà lẫn gặp , Ngụy Niên mới đổi chủ đề, hỏi nàng : "Có tình trạng giấc ngủ của điện hạ ?"

Phong Thập Bát thì buông bát đũa xuống, thở dài: " ."

Mà lời nàng tiếp đó khiến Ngụy Niên ngẩn ngơ lâu hồn.

 

Loading...