Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:04:57
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chử Yến sai thông báo cho biệt viện, đến bữa tối dẫn Trường Phúc theo, trực tiếp xông nhà ăn.
Lúc đó, Ngụy Niên và Phong Thập Bát đang vui vẻ ăn cơm.
"Cô nương, ngươi nếm thử món thỏ cay , ăn siêu ngon." Hai mắt Phong Thập Bát tỏa sáng, vội đến quên cả trời đất: "Món măng xào , ưm ưm, ăn ngon quá mất!"
Ngụy Niên rảnh chuyện, yên lặng ăn những món Phong Thập Bát chỉ cho nàng, nàng ít khi ăn những món cay, môi đỏ bừng vì ăn cay mà .
thể hương vị của món ngon, thể bắt bẻ! Khó trách Phong Thập Bát vẫn luôn nhớ thương ngự trù của Thái t.ử.
Ơ… Vẫn luôn?
Ngụy Niên sững , cuối cùng cũng nhớ tới cảm giác quen thuộc như từng gặp đến từ !
Lần Phong Thập Bát lừa nàng bắt cóc ngự trù của Thái t.ử, đó nàng vô ý rơi đạn tín hiệu, đốt cháy ống tay áo của Tống Hoài, Thái t.ử tìm nàng đòi năm trăm lượng vàng tiền bồi thường, nàng , thể đồng ý điều kiện ‘nhục nước mất chủ quyền’ của Thái t.ử!
Ngụy Niên gắp một miếng thịt thỏ, nhịp tim đột nhiên tăng nhanh.
Linh cảm lành càng ngày càng mãnh liệt!
"Dùng ngự trù của Cô hài lòng ?"
Giọng quen thuộc truyền đến từ ngoài cửa, Ngụy Niên giật , miếng thịt thỏ đũa rơi trong bát.
Nàng cứng đờ ngẩng đầu qua, thấy Thái t.ử điện hạ mặc quan phục đạp lên ánh chiều tà mà tới.
Đôi mắt sâu, độ cong khóe môi, tất cả đều đang cho Ngụy Niên , đây là Thái t.ử đến tính sổ với nàng!
Ngụy Niên vô thức về phía Phong Thập Bát, thấy chỗ sớm trống , ngay cả bát đũa cũng dọn sạch sẽ, nàng xoay mới tìm nàng ám vệ yên lặng lưng từ lúc nào.
Khóe môi Ngụy Niên co giật: "..."
Rất hiển nhiên, nàng sập bẫy của Phong Thập Bát!
Ngụy Niên hít sâu một , cầm lấy khăn lau miệng, cung kính hành lễ: "Điện hạ."
là đầu nàng úng nước nên mới thể tin câu sẽ Thái t.ử phát hiện của Phong Thập Bát!
Chử Yến đến vị trí của nàng xuống, thức ăn bàn, hỏi: "Ăn ngon ?"
Ngụy Niên yên lặng lui về một bước, dám lên tiếng.
Trường Phúc sai cung nhân báo phòng bếp thêm đồ ăn xong, tiến thì thấy cảnh .
Hắn tức giận trừng mắt Phong Thập Bát đang giả chim cút, lúc thì sợ cơ đấy!
Sao lúc nửa đêm trộm ... , bắt cóc ngự trù thì nghĩ tới sẽ hậu quả gì?!
"Nói chuyện."
Ngụy Niên mấp máy môi, cúi đầu gật đầu: “Có."
Chỉ là đột nhiên cảm thấy thật mất mặt!
Bắt cóc đầu bếp của Thái t.ử còn phát hiện, giống như nàng tham ăn lắm .
Chử Yến dễ dàng thấu tâm tư của cô nương gia, xùy một tiếng, : "Lúc bắt cóc thì cảm thấy mất mặt ?"
Ngụy Niên mấp máy môi, giải thích.
phát hiện nên cãi kiểu gì.
Vân Mộng Hạ Vũ
Mặc dù dự tính ban đầu của nàng là học mấy món ăn quà sinh nhật cho , nhưng thực tế nàng chỉ học gì, còn vui vẻ ăn hai bữa cơm.
Nàng lén ngước mắt Thái t.ử, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của đối phương, nhanh ch.óng cúi đầu: "Thần nữ sai ."
Chử Yến chằm chằm nàng một lúc lâu, : "Qua đây."
Ngụy Niên bước từng bước nhỏ dịch tới mặt .
Sau đó, nàng Thái t.ử chọc ngón tay trán: "Ngụy Niên, ngươi đúng là càng ngày càng to gan, bắt cóc đầu bếp của Cô, còn trộm cái gì nữa? Ngươi giỏi quá nhỉ?"
Ngụy Niên hổ đến mức mặt nóng bừng, nhưng nàng rõ ràng loại thời điểm chỉ một con đường thể .
Đó chính là nhận !
"Thần nữ dám."
"Không dám? Cô thấy ngươi dám!" Chử Yến nheo mắt nàng, hừ lạnh : "Ngươi thật sự khiến Cô mở rộng tầm mắt, dõi mắt cả thiên hạ, ngươi là đầu tiên dám bắt cóc ngự trù của Đông cung!”
Đầu Ngụy Niên càng lúc càng cúi thấp.
Nàng tin tưởng Phong Thập Bát nữa thì tên nàng sẽ ngược !
"Trước khi ngủ kể chuyện ma cho Cô , ngươi cũng là đầu tiên!"
Chử Yến nghiến răng nghiến lợi : "Nhờ phúc của ngươi, từ lúc chào đời tới nay, đầu tiên Cô mơ thấy yêu ma quỷ quái!"
Phong Thập Bát lén trợn tròn mắt.
Vẻ mặt Trường Phúc phức tạp.
Cô nương kể chuyện ma cho điện hạ ?
Đây là thú vui khuê phòng gì ?
Điểm ban đầu Ngụy Niên cảm thấy gì, nhưng thấy ảnh hưởng tới giấc mơ của Thái t.ử, nàng khó tránh khỏi cảm thấy chỗ dung .
nàng thật sự cố ý, phần lớn những câu chuyện nàng từng đều chút li kỳ.
vẫn là câu , mắt chỉ một con đường.
Nhận , dỗ dành !
Ngụy Niên lặng lẽ gần Thái t.ử hai bước, đưa tay kéo lấy ống tay áo của , khẽ: "Điện hạ, thần nữ sai ."
Chử Yến hừ một tiếng, đầu để ý tới nàng.
Hắn còn dọa nàng, nàng sẽ dám lên nóc nhà lật ngói!
Trường Phúc ánh mắt, lặng lẽ tiến lên kéo Phong Thập Bát khỏi nhà ăn.
Cung nhân lui , Ngụy Niên càng kiêng dè, đổi động tác từ kéo ống tay áo của Thái t.ử thành kéo cánh tay của , giọng cũng càng thêm mềm mại: "Thần nữ sai , điện hạ phạt thần nữ thế nào thần nữ cũng chịu, điện hạ đừng tức giận nữa nhé?"
Càng ở bên cạnh Thái t.ử lâu, Ngụy Niên càng thêm tin tưởng lời Tô Cấm từng , Thái t.ử ăn mềm ăn cứng, chỉ cần nghiêm túc dỗ dành, thể chuyển nguy thành an.
Nói vài lời là thể thoát một kiếp, nàng tình nguyện.
Ngụy Niên đột nhiên phát hiện, hình như nàng càng ngày thể thích ứng trong cảnh.
Quả nhiên, sắc mặt Thái t.ử dãn .
Ngụy Niên vội vàng tận dụng thời cơ, tiếp tục : "Điện hạ, thần nữ dám nữa , điện hạ tha cho thần nữ ?"
Nàng xong chữ cuối cùng, ôm lấy eo, xoay một vòng lên đùi Thái t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-70.html.]
Loại sự tình xảy nhiều , Ngụy Niên cũng quen thuộc, nàng thuần thục ôm lấy vai Thái t.ử giữ cân bằng cho bản .
Chử Yến nắm cằm của nàng khẽ vuốt ve, giọng lạnh lùng : "Làm nũng thì nũng, thở dốc cái gì?"
Ngụy Niên trợn tròn mắt, nàng thở dốc bao giờ?
Nàng chữ nào rõ ràng?
Nàng còn kịp giải thích, đè ở mép bàn hôn môi.
Ngụy Niên hoảng sợ, căng cứng, nơi là nhà ăn, bên ngoài còn cung nhân!
Nàng cuống quýt dùng hai tay chống lên n.g.ự.c , ý phản kháng, mặt Thái t.ử chút sức lực cực kỳ bé nhỏ vô dụng.
Hắn khí thế rào rạt, giống như là nuốt nàng bụng.
Cũng may quá trình diễn quá lâu, buông nàng, ngón tay vuốt ve môi nàng, giọng khàn khàn: "Quyến rũ Cô cũng để ý trường hợp một chút?"
Ngụy Niên vô cùng oan uổng.
Nàng căn bản từng nghĩ !
việc đến nước , nàng cũng thể c.ắ.n một miếng uổng phí, dứt khoát thuận theo tình thế : "Điện hạ tha thứ thần nữ?"
Chử Yến trằn trọc môi nàng một lát, mới : "Lần như nữa."
Khóe môi Ngụy Niên nhẹ nhàng cong lên: "Cảm ơn điện hạ."
Nàng đột nhiên cảm thấy, hiện tại nàng giống như hồ ly tinh mê hoặc quân chủ.
Nàng thật sự là, ngày càng sa đọa, nhưng thể thừa nhận, nàng cũng bài xích loại sa đọa .
Mặc dù vô sỉ, nhưng, loại cảm giác còn .
Lúc ngoài cửa truyền đến tiếng động, là phòng bếp đưa đồ ăn đến đây.
Chử Yến buông Ngụy Niên , để nàng xuống vị trí bên cạnh, mới bảo cung nhân tiến .
Dập tắt lửa giận của Thái t.ử, bữa cơm diễn vui vẻ hòa thuận.
Tiêu thực bữa ăn, hai nắm tay ung dung dạo bước sắc trời mờ tối, loại cảm giác năm tháng yên bình.
Mãi đến khi họ tới thao trường.
Ánh mắt Ngụy Niên sáng lên: "Sao Tiểu Phong ở đây?"
Chử Yến sang Trường Phúc, gật đầu rời .
Không lâu , Trường Phúc dẫn thị vệ lấy cung tiễn tới.
Lúc Chử Yến mới với Ngụy Niên: "Để Cô xem thành quả học tập mấy ngày nay của ngươi."
Ngụy Niên thấy mũi tên đều bọc vải, cảm thấy hiểu .
Thái t.ử cầm lấy cung, như , : "Mặc dù mũi tên bọc , nhưng Cô đ.á.n.h trúng cũng tránh khỏi việc đau nhức một thời gian."
"Tổng cộng mười mũi tên, thể tránh né bao nhiêu thì xem bản lĩnh của ngươi."
Cuối cùng Ngụy Niên nhận gì đó, ánh mắt dần trở nên hoảng sợ.
Hắn phát điên gì thế?
Sao nàng thể tránh tên b.ắ.n?!
Chử Yến để ý tới vẻ khiếp sợ bối rối của nàng, tiếp tục : "Nhìn thấy vạch vàng ở đằng , ngươi ở bên ngoài vạch, Cô ở chỗ , cách , đủ chứ?"
Mặt Ngụy Niên tái nhợt, nàng về phía vạch vàng mờ mờ cách nơi họ đang trăm thước.
Nàng còn Tiểu Phong, theo lý thuyết mà tỉ lệ thể đ.á.n.h trúng nàng từ cách cực nhỏ.
là Chử Yến!
"Còn lề mề cái gì, thời gian của Cô quý giá." Thái t.ử kéo cung, kiên nhẫn lên tiếng thúc giục.
Giống như nàng còn di chuyển nữa thì mũi tên trong tay sẽ ngay lập tức b.ắ.n về phía nàng.
Ngụy Niên c.ắ.n môi nắm c.h.ặ.t hai tay.
Nàng thu hồi lời , nàng một hồ ly tinh thành công!
Không quân chủ mê hoặc nào sẽ nhắm thẳng mũi tên hồ ly tinh cả!
Ngụy Niên hít sâu một , tới gần Tiểu Phong.
Nàng xoay lên ngựa, hờn dỗi, Chử Yến nào nữa, trực tiếp giơ roi chạy phía ngoài trăm .
Nhìn nữ t.ử tay áo bồng bềnh, loáng thoáng lộ tư thế hiên ngang, Chử Yến nhớ tới đầu tiên nàng thấp thỏm lo âu lưng ngựa.
Móng ngựa bước qua vạch vàng, Chử Yến thu hồi nụ , giương cung.
Còn lâu mới đủ, nàng còn trở nên mạnh hơn, cứng cỏi hơn.
Nàng chống lưng, tự lên.
Với , Trữ phi trong thời loạn, năng lực một đảm đương một phía.
Ngụy Niên đầu thấy mũi tên bọc vải đỏ nhanh ch.óng bay về phía nàng, nàng kìm nén sợ hãi, bất ngờ kéo dây cương, đồng thời rạp về phía . Vào khoảnh khắc đó, mũi tên nhanh ch.óng vụt qua lưng nàng, kéo theo mấy sợi tóc.
Mũi tên thứ nhất, tránh thoát.
Ngụy Niên còn kịp thở phào, mũi tên thứ hai sắp tới , trong chớp mắt, nàng theo bản năng ngửa , mũi tên xẹt qua mặt nàng.
bởi vì động tác của nàng quá nhanh và mạnh, suýt nữa rơi xuống lưng ngựa, cũng may phản ứng của nàng cũng coi như nhanh, kịp thời dậy điều chỉnh vị trí.
"Giá!"
Sau đó, tên càng lúc càng nhanh, Ngụy Niên tránh né càng thêm phí sức.
Có đến vài , mũi tên đều xẹt qua y phục của nàng, nếu vải bọc, hiện tại y phục của nàng tơi tả.
Trường Phúc lo lắng xung quanh, toát mồ hôi Ngụy Niên.
Mà Phong Thập Bát nhàn nhã xem náo nhiệt, tựa như hề lo lắng.
Trường Phúc nhịn : "Thập Bát , ngươi lương tâm ?"
Phong Thập Bát lườm một cái: "Ngươi điện hạ nương tay ư?"
Nếu tay thật, cô nương b.ắ.n trúng từ mũi tên đầu tiên .
Trường Phúc: "..."
là ...
đúng lúc , Phong Thập Bát biến sắc.
Một mũi tên cuối cùng, cô nương tránh !