Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:04:59
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người bán mứt rong xuyên qua mấy con ngõ nhỏ, đưa gánh mứt cho chờ sẵn trong ngõ, đổi y phục với đối phương, rẽ mấy con đường, khi xác nhận theo dõi mới tiến phủ Quận chúa Thịnh An.
Ngụy Niên lầm, đúng là thị vệ phủ Quận chúa Thịnh An.
Hắn xuyên qua hành lang uốn lượn, đến hồ cá chép, cung kính hành lễ với Quận chúa Thịnh An chờ sẵn ở đây, bẩm báo rõ ràng gần như tất cả những gì xảy bên ngoài Ngự sử đài.
Sắc mặt Vệ Như Sương trầm xuống, thì thào lặp : "Không giống một nhà..."
Theo những gì bà tra trong những ngày , năm Thịnh An thứ nhất, đúng là Kiều thị thai, cũng sinh tháng mười một, phận trưởng nữ Ngụy gia nên điểm đáng ngờ mới .
gầm trời , mẫu nào đối xử với con lạnh nhạt như ?
Hơn nữa cùng là nữ nhi, tại bất công đến nước ?
Cho dù thiên vị, yêu thương nữ nhi út hơn, thì cũng nên đối xử với trưởng nữ lạnh lùng như thế.
Vệ Như Sương càng nghĩ càng hiểu.
Mặc dù mắt thì thấy phận của trưởng nữ Ngụy gia vấn đề gì, nhưng bà nghĩ tới đôi mắt tràn đầy bi thương của tiểu cô nương , cảm thấy trong lòng khó thể yên bình.
"Ngươi tiếp tục chằm chằm, bất kỳ tình huống kỳ lạ nào thì lập tức đến báo."
Cho dù cô nương thật sự con của bà , nể tình khuôn mặt của nàng giống Quận mã vài phần, bà cũng sẽ chăm sóc đôi chút.
Huống hồ, hiếm khi Thái t.ử để ý một cô nương như thế, nếu như rước nàng Đông cung, cũng gọi bà một tiếng cô cô theo Thái t.ử, coi như bà chăm sóc tiểu bối .
"Vâng."
Thị vệ cung kính đáp lời lập tức cáo lui.
-
Ngụy Niên trở viện Hạnh Hòa, lập tức lệnh gặp bất kỳ ai.
Nàng ‘nhốt’ ở Ngự sử đài nửa tháng, Nguyệt Lan sớm chuẩn tâm lý, nhưng khi trông thấy Ngụy Niên nhuộm đầy vết m.á.u khô cạn, hai mắt nàng vẫn kìm mà đỏ hoe.
Lúc nấu nước nóng hầu hạ Ngụy Niên tắm rửa, nàng nhịn hỏi: "Cô nương, điện hạ giúp ạ?"
Ngụy Niên vẻ mặt lo lắng của hai nha , im lặng một tiếng.
Không cần giải thích thêm, nàng cởi y phục, lộ làn da trơn bóng mịn màng, hai nha lập tức vui mừng nhướng mày.
"Bọn họ đều chịu hình phạt, nếu giả vờ thê t.h.ả.m một chút, ngày mai e rằng ngôn quan sẽ dâng tấu Ngự sử đài công bằng." Ngụy Niên bước thùng tắm, .
Đông Tẫn thở phào một , : "Nô tỳ bảo mà, Thái t.ử điện hạ nỡ để cô nương t.r.a t.ấ.n."
Nguyệt Lan cũng tít mắt.
Biết Ngụy Niên chịu khổ, Đông Tẫn cũng nhiều hơn.
" cô nương, , mấy ngày tam cô nương gọi tới Ngự sử đài lời chứng, ròng rã ba ngày, khi trở về trông vô cùng tiều tụy, ngủ mê man một ngày một đêm!"
Ngụy Niên nhẹ nhàng nhếch môi.
"Bị hỏi cung ba ngày ba đêm gián đoạn, tất nhiên là mê man một trận."
Đông Tẫn và Nguyệt Lan đều giật .
Sau một lúc lâu, Đông Tẫn lẩm bẩm : "Chẳng trách đại phu đều thương, chỉ là thiếu ngủ."
"Nàng là nhân chứng, thể t.r.a t.ấ.n." Ngụy Niên thản nhiên : "Đáng tiếc."
Đông Tẫn và Nguyệt Lan liếc , đều yên lặng cúi đầu hỏi tiếp.
"Vụ án thuê sát thủ ở núi Thu Vụ , các ngươi đều rõ chứ?" Ngụy Niên tiếp tục .
Hai gật đầu: "Mấy ngày nay chuyện truyền khắp kinh thành.”
"Lúc đầu chúng nô tỳ đều vô cùng lo lắng, cũng may đó cô nương , cũng rửa sạch oan khuất, Lương đại nhân thật là đáng ghét cực kỳ, đổ oan lên cô nương, nếu mà chuyện điều tra rõ ràng thì ?" Đông Tẫn.
Nguyệt Lan ngừng một chút, : "Lương đại nhân và Ngụy gia cũng liên hệ gì, vì ông hại cô nương?"
Ngụy Niên yên lặng một hồi lâu, mới với hai : "Người hại Lương đại nhân, là Ngụy gia, Lương đại nhân chỉ là kẻ c.h.ế.t ."
Đông Tẫn Nguyệt Lan đồng thời sững sờ, trợn tròn mắt dám tin.
Qua lâu, Nguyệt Lan hồn đầu tiên, cau mày : "Vì ? Cô nương là đích trưởng nữ Ngụy gia cơ mà!"
Hổ dữ còn ăn thịt con, bọn họ dựa mà đối xử với cô nương độc ác như !
"Bọn họ điên ?!" Đông Tẫn la thất thanh: "Nếu là tội danh chứng thực, Ngụy gia cũng thể mà rút lui!"
"Nếu như liên lụy đến Đông cung và Tống Hoài, c.h.ế.t chỉ và Tề Vân Hàm, Ngụy gia chỉ cần đại nghĩa diệt là thể mà lui." Ngụy Niên thản nhiên : "Chỉ tiếc, bọn họ toại nguyện."
"Ta những chuyện cho các ngươi, là cho các ngươi rõ ràng, và Ngụy gia đội trời chung, về các ngươi hẳn nên thế nào."
Đông Tẫn Nguyệt Lan , đè sự kinh ngạc và khó hiểu trong lòng xuống, vội vàng lùi một bước, quỳ xuống trịnh trọng : "Nô tỳ hiểu rõ."
Ngụy Niên khẽ: "Thay y phục cho , mới tắm rửa, ngủ một lát."
Trời còn sáng nàng Thố Thập Bát gọi dậy tấn, toát mồ hôi khắp , tắm rửa khi ăn cơm sáng.
"Vâng."
Tuy hai tò mò vì thể tắm rửa ở Ngự sử đài, nhưng hỏi thêm nữa.
Cô nương , bọn họ sẽ truy hỏi.
Một thời gian đó, Ngụy Niên vẫn sinh hoạt giống như khi ở biệt viện, mỗi ngày trời sáng dạy rèn luyện, mới đầu Đông Tẫn Nguyệt Lan đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhưng dần dần cũng quen với điều .
Mặc dù thể luyện tập cưỡi ngựa b.ắ.n tên ở viện Hạnh Hòa, nhưng giao hẹn ba ngày vẫn còn, đến ngày, Ngụy Niên sẽ dậy sớm tới biệt viện Hương Sơn, chờ cho sói ăn xong nàng còn thể tới thao trường.
Dù ba ngày luyện một cũng hơn là bỏ bê nhiều ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-72.html.]
hôm nay, nàng mới khỏi viện Hạnh Hòa Ngụy Hằng cản .
Dường như hôm nay nàng sẽ ngoài, chờ sẵn ở chỗ , sương vạt áo còn khô.
Ngụy Niên thấy , trực tiếp lách qua, hôm nay nàng rảnh dây dưa với .
"Niên Niên!"
Ngụy Hằng chịu thả nàng , trực tiếp chặn nàng.
Ngụy Niên kìm nén sự bực bội, ngăn Thố Thập Bát tay, lạnh mặt : "Huynh trưởng chuyện gì?"
Ngụy Hằng xụ mặt : "Mấy ngày nay ngày nào cũng tới đây nhưng đều gặp , Niên Niên, còn giận dỗi đến bao giờ?"
Lửa giận trong lòng Ngụy Niên gia tăng mãnh liệt.
Người trở nên khiến chán ghét như thế từ khi nào?
cũng lẽ vẫn luôn là như , chỉ là nàng che mắt, xưa nay sẽ phản bác , mới thấy một mặt dối trá khiến buồn nôn của .
Ngụy Niên chuyện với dù chỉ một câu, lách qua tiếp tục lên phía , nhưng nàng mới mấy bước thì cánh tay kéo : "Niên Niên!"
Ngụy Niên thể nhịn nữa, dùng sức hất tay : "Xin trưởng tự trọng!"
Ngụy Hằng nàng đầy khó tin: "Niên Niên, ..."
"Rốt cuộc thì Ngụy đại công t.ử cái gì, thể trực tiếp mở miệng , điện hạ còn đang chờ !" Ngụy Niên lạnh giọng ngắt lời : "Làm lỡ chuyện của điện hạ, Ngụy đại công t.ử gánh nổi ?"
"Đến lúc đó điện hạ trách tội, đẩy , đại nghĩa diệt chứ?”
Bởi vì tiếng Ngụy đại công t.ử mà sững tại chỗ: "Niên Niên, gọi là gì?"
Ngụy Niên hít sâu một , quãng thời gian nàng thể nhịn nổi.
Có lẽ là bởi vì khi đó chống lưng, mới thể ép buộc bản diễn trò với bọn họ. Mà lúc , nàng chỉ học Thố Thập Bát một câu, rắm mau đ.á.n.h!
"Có rắm thì thể đ.á.n.h nhanh lên ?!"
Ngụy Niên nhịn , nhưng Thố Thập Bát nhịn , nàng quát lên một tiếng như sấm sét: "Dài dòng văn tự phiền quá mất, ngươi điếc , một câu còn hỏi hai ? Niên Niên, Niên Niên ngươi chỉ hai chữ thôi ? Không trong lòng ngươi coi trọng một vị khác của ngươi hơn , ngươi đến mặt nàng mà gọi Ngưng Ngưng , nếu vứt bỏ cô nương của chúng , lúc còn bu tới gì?"
"Còn nữa, là lỗ tai ngươi vấn đề là đầu óc vấn đề, trọng điểm là cô nương gọi ngươi là gì ? Người trưởng như ngươi, ở núi Thu Vụ phân biệt đổ tội lên đầu cô nương, đại nghĩa diệt , bo bo giữ !"
"Ngươi hổ xin , còn cậy phận trưởng mà lên mặt dạy đời khác, mặt dày thật đấy!"
Mặt Ngụy Hằng lúc xanh lúc trắng: "Ngươi, ngươi..."
"Ngươi cái gì mà ngươi, ngươi lắp ! Muốn cô nương gọi ngươi là trưởng, cũng bản xứng ! Ngươi tự nghĩ , là các ngươi ruồng bỏ cô nương, mạng của cô nương là Thái t.ử điện hạ cứu về, liên quan gì tới các ngươi hết!"
"Cô nương gặp điện hạ, lỡ canh giờ ngươi giải thích với điện hạ ? Không là giống như cô nương chứ, đến lúc đó điện hạ trách tội sợ vỡ mật, đổ tội cho cô nương ?"
"Tránh !"
Thố Thập Bát quát xong, bả vai xô mạnh Ngụy Hằng một cái khiến lảo đảo, kéo Ngụy Niên thẳng đầu .
Ngụy Niên nhếch môi, len lén giơ ngón tay cái lên với nàng .
Chỉ bằng chuyện , nàng cảm thấy nàng vẫn thể tiếp tục tin tưởng Thố Thập Bát!
Ngụy Hằng một nha mắng cho một trận té tát, thể xen lấy một lời, suýt nữa thì tức đến hộc m.á.u. Hắn tại chỗ điều chỉnh thở thật lâu, cuối cùng chỉ thể tức giận, ôm cục tức phất tay áo bỏ .
-
Từ ngày Ngụy Hằng mất mặt ở bên ngoài viện Hạnh Hòa, Ngụy Niên yên tĩnh một đoạn thời gian dài. Trong lúc đó Kiều thị chỉ một phái mời nàng tới viện Lâm Uy, nàng đều như thấy. Mãi đến giữa tháng Mười một, nàng trở về từ biệt viện, gặp Ngụy Uyển đang chờ ở ngoài viện Hạnh Hòa.
Ngụy Uyển và một tiểu nha ở đó, hốc mắt ửng đỏ, thấy nàng thì co quắp, trong lúc nhất thời dám tiến lên.
Ở Ngụy gia cảm giác tồn tại của Ngụy Uyển quá thấp, nàng và Ngô di nương ít ngoài, nàng cũng gần như xuất hiện trong gia yến.
"Nhị tỷ tỷ."
Dường như Ngụy Uyển lấy hết can đảm, mới đến mặt Ngụy Niên, uốn gối hành lễ.
Đối với tình cảnh của Ngụy Uyển, hoặc nhiều hoặc ít trong lòng Ngụy Niên cũng hiểu rõ.
Chỉ là khi đó nàng cũng giúp gì nàng , ngược nếu nàng và nàng cận, chọc giận Kiều thị, tình cảnh hai bọn họ đều sẽ càng thêm gian nan. Cho nên việc nàng thể cũng chỉ là mỗi tháng lén đưa chút tiền bạc cho Ngô di nương, mà Ngụy Uyển cũng thông minh, một mực dám tới gần nàng. Qua nhiều năm như , đây là đầu tiên Ngụy Uyển chủ động tới Hạnh Hòa viện gặp nàng.
Ngụy Niên liếc đôi mắt ửng đỏ của nàng , kéo tay nàng : "Lục chuyện ."
Ngụy Uyển đồng ý.
Chỉ là mới đến phòng khách, Ngụy Uyển quỳ xuống mặt Ngụy Niên, nức nở : "Nhị tỷ tỷ, nên gây thêm phiền phức cho tỷ, nhưng bây giờ chỉ tỷ thể cứu ."
Ngụy Niên vội vàng đỡ nàng dậy cùng Đông Tẫn: "Lục mau dậy, gì từ từ ."
Ngụy Uyển Đông Tẫn đỡ xuống ghế, vô thức sang nha hầu cận của , Ngụy Niên theo tầm mắt nàng , sai bảo: "Đông Tẫn, ngươi dẫn nha của Lục uống ."
Nha đang định từ chối, Đông Tẫn kéo đẩy phòng khách.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Lục cứ đừng ngại." Sau khi hết, Ngụy Niên mới .
Lúc Ngụy Uyển mới từ từ kể rõ đầu đuôi chuyện, Ngụy Niên càng thì sắc mặt càng u ám.
"Lão gia Tiết gia đều sắp sáu mươi tuổi, nếu thất của ông , đời cũng coi như hủy hoại ." Ngụy Uyển : "Di nương và ca ca cầu xin phụ , đều vô dụng. Nhị tỷ tỷ, thật sự nên gì bây giờ, lúc mới nhờ đến mặt tỷ."
Ngụy Niên trầm tư một lát, hỏi: "Dòng dõi lão gia Tiết gia thế nào?"
Ngụy Uyển nức nở : "Là thương nhân."
Nghe , trong mắt Ngụy Niên thoáng qua vẻ phiền muộn.
Cho dù bây giờ Lục bộ phân quyền, nhưng dù Ngụy gia cũng là phủ thị lang, sẽ cho sắp xếp hôn sự như cho cô nương trong nhà, chỉ lợi gì, còn sẽ khiến đồng liêu chê .
Vả chỉ bằng tính tình hám lợi của Ngụy Văn Hồng và Kiều thị, cũng chắc chắn sẽ hứa hôn cho Ngụy Uyển với một gia đình thương nhân. Từ việc những năm Kiều thị từng tay với Ngụy Uyển là thể thấy rõ, bọn họ lợi dụng hôn sự của Ngụy Uyển để đổi lấy lợi ích lớn nhất.