Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:05:00
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy Hằng tới tìm nàng, nàng bẽ mặt, Kiều thị nhiều phái đến mời nàng, đều nàng từ chối, nếu nàng đoán sai, chuyện của Ngụy Uyển, vốn là nhằm nàng.

Bọn họ bây giờ nàng thiết với Ngụy Trình, cho nên mới dùng Ngụy Uyển uy h.i.ế.p nàng cúi đầu.

Thật là… Cực kỳ vô sỉ!

Ngụy Niên âm thầm cân nhắc, khi cảm thấy nắm chắc thì nắm tay Ngụy Uyển, dịu giọng an ủi: "Lục đừng sợ, việc sẽ thành."

Ngụy Uyển thì vui mừng quá đỗi, hai mắt ướt át dè dặt hỏi: "Thật ?"

Ngụy Niên khẽ : "Thật."

"Lục cứ yên tâm ."

Hành động của Kiều thị đơn giản chỉ là buông bỏ mặt mũi để xin nàng tha thứ, nàng chủ động chịu thua.

bọn họ sai , bây giờ sốt ruột là bọn họ, mà nàng.

Bởi vì đến nay Ngụy Hằng vẫn ở Hàn lâm viện!

Những vị quan cùng đợt với đều thăng chức, chỉ vẫn giậm chân tại chỗ, Kiều thị thể nóng nảy cho .

Chuyện xảy ở núi Thu Vụ sớm truyền khắp triều dã, vốn dĩ phụ t.ử Ngụy gia còn thể miễn cưỡng vớt vài câu khen đại nghĩa diệt , bây giờ thành một chuyện . Vả sáng suốt cũng , là ai đang cố ý đè Ngụy Hằng xuống. Triều thần đều vô cùng thức thời, ai vì Ngụy gia mà dám đắc tội với Đông cung.

Vậy nên Ngụy Niên suy đoán, những ngày triều nhất định phụ t.ử Ngụy gia hề dễ chịu, cho nên Kiều thị mới sốt ruột đến độ chuyện . Rõ ràng là cầu cạnh nàng, nhưng vẫn cao dùng kế sách hạ lưu ép nàng lên tiếng, bọn họ mặt dày vô sỉ khi còn nhục nhã mấy từ .

Ngụy Uyển ngờ Ngụy Niên sẽ đồng ý dứt khoát như , áy náy cảm kích, vội vàng quỳ xuống cảm ơn nàng, Ngụy Niên kéo : "Giữa tỷ với cần như thế."

Mặc dù quanh năm Ngụy Uyển ru rú trong viện của , nhưng ít nhiều gì vẫn chuyện trong phủ, lập tức áy náy : "Chuyện khiến nhị tỷ tỷ khó xử ?"

"Không ." Ngụy Niên nhạt đáp, thuận miệng hỏi một câu: "Chẳng qua, Lục cũng đến tuổi mai, Lục yêu cầu gì về phương diện ?"

Ngụy Uyển thì đỏ mặt, cúi đầu co quắp : "Ta... chỉ cần tạm , dám yêu cầu gì."

Ngụy Niên thấy thì lòng mềm nhũn, trầm mặc một lát im lặng thở dài.

Thôi, nếu nàng thể giúp nàng một , cớ ?

"Nếu thể giúp đưa yêu cầu thì ?" Ngụy Niên Ngụy Uyển, chân thành : "Cơ hội chỉ , nghĩ kỹ hẵng trả lời."

Ngụy Uyển bỗng nhiên ngẩng đầu Ngụy Niên, trong ánh mắt luống cuống khiếp sợ của tiểu cô nương ánh lên vẻ chờ mong mơ hồ.

Ngụy Niên bình tĩnh đón nhận ánh mắt của nàng , gương mặt vẫn nở nụ dịu dàng, khiến cho nhịn sinh cảm giác yên tâm và tin tưởng.

Cuối cùng, Ngụy Uyển c.ắ.n môi, lấy can đảm : "Nếu như thể, ."

Ngụy Niên nhướng mày: "Hết ?"

Mặt Ngụy Uyển đỏ lên: "Cũng hơn sáu mươi..."

Từ đến nay tiểu cô nương nhẫn nhục chịu đựng, hiếm khi lộ tư thái đáng yêu của nữ nhi như , Ngụy Niên nhịn trêu ghẹo: "Vậy thì bao nhiêu tuổi mới đây, thiếu niên lang mười mấy tuổi, là quân t.ử nho nhã chừng hai mươi tuổi?"

Sao Ngụy Uyển thể ý tứ trêu ghẹo trong lời của nàng, hổ đến mức lỗ tai cũng đỏ bừng.

"Được , hiểu ."

Ngụy Niên chừng mực, vỗ tay của nàng , khẽ: "Mấy ngày nay lục cứ yên tâm ở trong viện chờ tin tức ."

Ngụy Uyển cảm động đến rơi nước mắt, Ngụy Niên hiền lành dỗ nàng về viện.

Đợi khi Ngụy Uyển , Ngụy Niên ngẫm nghĩ, vẫn quyết định gọi Thố Thập Bát: "Thập Bát, hai ngày phiền ngươi giúp âm thầm coi chừng Lục , giá tiền thể thương lượng."

Kiều thị dùng Ngụy Uyển để uy h.i.ế.p nàng, thì nàng sẽ tặng cho bà một bất ngờ lớn hơn nữa.

Bây giờ chỉ cần xem ai càng thiếu kiên nhẫn.

để đề phòng bất trắc, tiên vẫn cần che chở Ngụy Uyển, lỡ như Kiều thị thật sự phát rồ đẩy lên kiệu hoa thì tất cả còn kịp .

Thố Thập Bát đồng ý sảng khoái, dùng tay dấu ‘tám’: "Giá cũ!"

Ngụy Niên gật đầu: "Được."

Chẳng tại , từ khi khi sửa tên, mỗi nàng trông thấy Thố Thập Bát đều cảm thấy nàng cực kỳ đáng yêu.

Xem tên thật sự vô cùng quan trọng, chẳng trách hôm đó nàng đ.á.n.h cả đêm.

-

Ngày hôm , Ngụy Niên vờ như chuyện gì xảy , hết thảy như cũ.

Nhoáng một cái trôi qua ba ngày, đến thời gian Ngụy Niên biệt viện Hương Sơn.

Nàng cửa từ sớm, Thố Thập Bát âm thầm theo Ngụy Uyển, gọi Thố Thập Cửu và một thị vệ tới đón nàng từ .

Lúc Ngụy Niên cửa thấy Ngụy Ngưng từ xa, chắc là trông thấy tới đón nàng là thị vệ của Thái t.ử nên Ngụy Ngưng tới gần.

Ngụy Niên nhẹ nhàng nhếch môi.

Bọn họ sắp nhịn nổi nữa !

Đến biệt viện Hương Sơn, Ngụy Niên dựa theo lệ cũ cho sói ăn , tích lũy tháng ngày, bây giờ nàng thể tự nhiên quanh chuồng sói.

Thậm chí khi nổi hứng, nàng còn sẽ dựa rào chắn bọn nó giành ăn.

Hôm nay Ngụy Niên cũng một hồi, đó chút hoang mang về phía thao trường.

"Hình như hôm nay tâm trạng cô nương ạ?" Thấy nàng , bước chân nhẹ nhàng, Thược Cúc vội vàng tiến lên đón, hỏi.

Ngụy Niên đáp bằng một nụ : "Ừ."

Bởi vì nàng suy nghĩ nhiều ngày, nghĩ nên bày một ván cờ cho Ngụy gia như thế nào!

Hơn nữa thể một đòn trí mạng, khiến bọn họ còn cơ hội xoay !

Ngụy Niên đến thao trường, Tiểu Phong chờ sẵn ở đó.

Lần , Thái t.ử đổi tên cho cả Tiểu Phong, vì mà Thố Thập Bát buồn bực một hồi lâu.

Ngụy Niên những thị vệ cầm cung tiễn trong tay và mấy cột bia rõ ràng kéo xa, lập tức chương trình huấn luyện hôm nay là gì.

Nàng nhận lấy cung tiễn, thuần thục xoay lên ngựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-73.html.]

Vân Mộng Hạ Vũ

Khoảng cách là xa nhất từ đến giờ, mới bắt đầu nàng còn thể b.ắ.n trúng bia, nhưng bởi vì đến lúc còn đủ sức, nhiều mũi tên bay nửa chừng rơi xuống.

"Cô nương, điện hạ căn dặn, khi mặt trời lặn, b.ắ.n trúng bia một trăm , hồng tâm mười ." Lúc , thị vệ tiến lên truyền đạt mệnh lệnh của Thái t.ử: "Chưa thành, tối nay tấn thêm hai canh giờ."

Ngụy Niên: "..."

Nàng vô cảm lắc lắc cánh tay.

Mỗi một đóng vai sư phụ là vô tình thêm một chút!

Lần nào nàng cũng đạt tới giới hạn mới thể miễn cưỡng qua ải.

nhiệm vụ hôm nay thật sự là quá khó khăn.

khó đến mấy nàng cũng theo!

Nếu tối về tấn hai canh giờ, đại khái nàng sẽ thấy mặt trời ngày mai.

Đến buổi trưa, Ngụy Niên sắp nhấc cánh tay lên nổi, nhưng thị vệ vô tình cho nàng : "Trúng bia bốn mươi ba , hồng tâm, hai ."

Ngụy Niên nước mắt dựa Thược Cúc: "Hôm nay sắp ngỏm đến nơi ."

Thược Cúc giật giật môi, về phía thị vệ gì đó, nhưng khi chạm tới ánh mắt lạnh lùng vô tình của đối phương, nàng ngậm miệng.

Loại chuyện , nàng quyền lên tiếng.

Nàng chỉ thể cổ vũ: "Cô nương, ăn trưa , lúc ngài ngủ trưa nô tỳ xoa bóp cho ngài, nhất định thể thành nhiệm vụ khi mặt trời lặn!"

Ngụy Niên cũng chỉ thể như thế.

Mặc kệ thể thành nhiệm vụ trong thời gian quy định , hiện tại nàng cũng cần ăn cơm trưa , đó ngủ trưa để hồi sức.

Có đôi khi, thúc ép thì sẽ tiềm lực của lớn đến mức nào!

Giống như Ngụy Niên hiện tại, vì để phạt, nàng thật sự b.ắ.n mũi tên cuối cùng trúng hồng tâm khi mặt trời lặn!

"Trúng bia một trăm , hồng tâm mười , thành nhiệm vụ." Biểu cảm mặt thị vệ cuối cùng cũng là lạnh lùng như băng nữa.

Nhìn , cũng lo lắng cho Ngụy Niên, chỉ là dám trái mệnh lệnh của Thái t.ử.

Ngụy Niên trở 'căn phòng vàng', bây giờ 'căn phòng vàng' tên, gọi là Kim Y lâu, Thái t.ử tự tay biển.

Tên bắt nguồn từ chiếc váy tơ vàng lóng lánh rực rỡ cực kỳ khoa trương trong tủ quần áo.

Lúc , Ngụy Niên còn to gan tranh luận với Thái t.ử một phen, nàng cảm thấy tên quá tục, một hồi tranh luận, cuối cùng Thái t.ử , Kim Y lâu chỉ một chủ nhân là nàng, váy tơ vàng cũng chỉ thuộc về nàng, thế là, Ngụy Niên cứ thế thuyết phục.

Thái t.ử đùa!

Nàng mang Kim Y lâu , nhưng váy tơ vàng thì thể, đến lúc đó cầm bán cũng sẽ kiếm một khoản vô cùng lớn! Đủ để nàng nuôi nhiều Thố Thập Bát!

"Hôm nay điện hạ còn tới ?"

Nghĩ đến Thái t.ử, Ngụy Niên nhịn hỏi Thược Cúc.

Từ khi khỏi Ngự sử đài, mỗi nàng đến biệt viện, đều sẽ tới bạn với nàng một canh giờ, đôi khi sẽ dạy nàng thuật b.ắ.n tên, đôi khi sẽ vài chuyện chính vụ cho nàng .

Trước đến canh giờ thì tới .

"Có lẽ hôm nay chính vụ bận rộn, điện hạ thời gian." Thược Cúc ở bên quần áo giúp nàng .

Ngụy Niên nhẹ nhàng ồ một tiếng.

Không tại , trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu âm ỉ.

Cũng rõ đó là một loại cảm giác như thế nào.

Tắm rửa y phục xong, Ngụy Niên vẫn ở biệt viện ăn xong cơm tối mới về Ngụy gia như .

Từ Thố Thập Bát bắt cóc đầu bếp trong đêm, mỗi ba ngày nàng đến đây vị ngự trù đều mặt, đối với chuyện Thố Thập Bát mừng rỡ như bay lên. Hôm nay khi nàng , nàng còn xin nàng mang một ít về cho nàng .

Thược Cúc là nàng mang đồ ăn về cho Thố Thập Bát, lập tức tìm một cái hộp cơm lớn, bỏ tất cả đồ ăn , còn đè c.h.ặ.t hai bát cơm, khiến Ngụy Niên mà trợn mắt há hốc mồm.

"Thập Bát đại nhân thích ăn đồ ăn Trần ngự trù nhất, ít hơn thì sợ đủ." Thược Cúc giải thích .

Ngụy Niên nhẹ nhàng đỡ trán.

Nàng cảm thấy chiếc váy tơ vàng nuôi nổi nhiều Thố Thập Bát.

Một thì may .

Sắc trời dần tối, Ngụy Niên cũng nên rời .

từ Kim Y lâu đến vườn hoa, nàng thật sự lề mà lề mề gần nửa canh giờ, ngay cả Thố Thập Cửu cũng : "Có cô nương đang chờ điện hạ ?"

Mặt Ngụy Niên đỏ lên, nàng bước nhanh: "Không ."

"Chẳng qua là cảm thấy, hôm nay phong cảnh !"

Ai đang chờ chứ!

Nàng mới !

Thố Thập Cửu ồ một tiếng: "Được thôi."

Yên lặng một lát, : "Có cần thông báo cho điện hạ một tiếng ?"

Ngụy Niên: "..."

Nàng vô cảm thiếu niên vẻ mặt thành thật, bước nhanh lên xe ngựa: "Về phủ."

Đã chờ , chờ !

nàng mới xuống, một bóng đen đột nhiên xông trong xe ngựa, mùi Long Tiên Hương quen thuộc lập tức bao phủ nàng.

Ngụy Niên sững sờ tới, môi nhịn cong lên.

Đồng thời, trái tim một khoảnh khắc thoáng dừng , đó bắt đầu dồn dập nhảy lên.

--------------------

Tác giả lời :

Gay , hình như là cảm giác rung động.

 

Loading...