Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:05:02
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thả màn xuống, trong lúc lơ đãng Ngụy Niên thoáng dấu chân cực kỳ bắt mắt giày Thái t.ử, môi mím c.h.ặ.t.

Hành động của nàng là gọi tự tự chịu ?!

Thái t.ử quả thực mệt, đó cũng tiếp tục đưa yêu sách gì nữa, thành thật kể chuyện dần dần rơi trạng thái ngủ say.

Trước khi ngủ còn mơ màng một câu: "Huân hương tệ."

Ngụy Niên đầu mặt bàn.

Hôm nay đốt huân hương mà.

Nàng chậm rãi dậy, gian ngoài, khi ngang qua giá nến nàng dừng chân, đầu về phía Thái t.ử trong màn.

Thập Bát , chất lượng giấc ngủ của .

Nếu thắp nến suốt đêm, liệu ảnh hưởng đến .

Ngụy Niên do dự lâu lắm, lập tức cúi dập tắt ánh nến, trong phòng thoáng chốc tối đen.

Ngụy Niên yên tại chỗ một lát, chậm rãi gian ngoài.

Từ khi sống nàng bỗng cảm thấy sợ đêm tối, mỗi đêm ngủ đều đốt đèn, ở biệt viện, là đầu tiên nàng ngủ say trong đêm tối.

Đêm đó, một đêm yên giấc.

Hiện tại, nàng cảm thấy sợ hãi.

Là bởi vì, trong phòng .

Ngụy Niên cong môi, nhẹ chân nhẹ tay lên trường kỷ, cũng đến lúc nàng mới giật nhớ , cho nên, hôm nay rốt cuộc là tìm nàng gì?

Chỉ vì đến ngủ giường nàng một giấc?

Quả nhiên, Thái t.ử việc tùy hứng.

Thời gian dần trôi, xung quanh yên tĩnh , Ngụy Niên nhớ cái gì đó, khóe môi nhẹ nhàng cong lên.

_

Ngày hôm , Ngụy Niên cơn ngứa tỉnh giấc.

Nàng nhíu mày mở mắt , lập tức thấy khuôn mặt đang phóng đại của Thái t.ử, khi sửng sốt một hồi, ký ức dần dần khôi phục, vội vàng dậy: "Điện hạ."

Chử Yến một tay chống má, một tay vân vê một cây b.út lông mới tinh, ung dung nàng: "Sao tính cảnh giác thấp chứ?"

Không đợi Ngụy Niên mở miệng, dậy xoay cây b.út trong tay, khi xoay mấy vòng, cây b.út vững vàng rơi xuống cái bàn cách đó xa: "Cô triều , gọi tiến hầu hạ rửa mặt."

Ngụy Niên đành lên, khoác thêm áo ngoài vội vã theo .

, thể chậm trễ Thái t.ử triều.

Đêm qua Đông Tẫn Nguyệt Lan Thái t.ử ngủ đây, mới sáng sớm chuẩn nước.

Lúc Ngụy Niên mở cửa hai đợi sẵn bên ngoài.

Sáu con mắt chạm , bầu khí vi diệu khó tả.

Ngụy Niên nhanh ch.óng dịch chuyển ánh mắt, phòng.

Đông Tẫn Nguyệt Lan vội vàng bưng nước theo .

chuyện Thái t.ử ngủ mà truyền ngoài cũng dễ , cho nên hai bọn họ đều giấu diếm việc , đương nhiên loại chuyện hầu hạ rửa mặt sẽ qua tay khác.

Sau khi hai cũng dám quanh, hành lễ xong thì yên lặng hầu hạ Thái t.ử rửa mặt, lúc quần áo Chử Yến giơ tay ngăn .

Ngụy Niên sợ Chử Yến mở miệng khác thấy, vội : "Các ngươi xuống ."

Chử Yến liếc nàng một cái, hừ lạnh một tiếng.

Làm như đang yêu đương vụng trộm, thể gặp .

Sau khi Đông Tẫn Nguyệt Lan lui , Ngụy Niên lập tức tiến lên quần áo cho Chử Yến, trong lúc đó nàng lề mà lề mề, vụng trộm liếc Thái t.ử mấy .

"Ngươi đợi Cô mới ?"

Ngụy Niên: "..."

"Lần thần nữ điện hạ , quãng thời gian triều đình chuẩn phái âm thầm điều tra vụ án muối lậu ở Giang Nam?"

Chử Yến hé mắt, cúi đầu nàng: "Cho nên?"

Ngụy Niên chột dám ngẩng đầu , nhỏ giọng : "Điện hạ xác định chọn ?"

Trong mắt Chử Yến ánh lên tia sáng nhạt, lặng im một lát : "Còn thiếu một ."

Mắt Ngụy Niên sáng lên: "Thần nữ thể đề cử một với điện hạ ?"

Chử Yến vô tình từ chối: "Không thể."

Ngụy Niên trầm thấp ồ một tiếng, lúc buộc đai lưng cho Thái t.ử nàng nhẹ nhàng tới gần , tay dán sát eo một cách tự nhiên.

Chử Yến cụp mắt lẳng lặng nữ t.ử sắp nhào trong n.g.ự.c , gọi nàng một cách đầy ẩn ý: "Ngụy Niên."

Ngụy Niên vội ngẩng đầu .

"Có cần Cô dạy dỗ ngươi… nên quyến rũ khác như thế nào ?"

Mặt Ngụy Niên thoáng chốc đỏ bừng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Không đợi nàng mở miệng, Thái t.ử ấn nàng n.g.ự.c bằng một tay, cúi hôn lên môi nàng.

Tay Ngụy Niên còn đang quấn eo , hề cơ hội chống cự.

Không phản kháng , thì chỉ thể thuận theo, chừng tâm trạng của lên, sẽ đồng ý với nàng.

Không lâu Chử Yến buông nàng , vẫn thỏa mãn mở miệng: "Ngụy Niên, sớm muộn gì Cô cũng sẽ đòi gấp bội."

Lúc đầu Ngụy Niên còn hiểu ý , mãi đến khi cảm giác một vật cứng rắn đang chọc chọc , nàng mới bỗng nhiên phản ứng .

Màu đỏ lập tức lan xuống tận cổ.

"Ngụy Trình là Ngụy Hằng?"

Ngụy Niên dám ngẩng đầu: "Huynh trưởng."

Chử Yến đồng ý, cũng từ chối.

Hắn trầm mặc một lát, đó hỏi: "Ngươi ôm đến bao giờ?"

Ngụy Niên cuống quýt lùi về .

"Nên luyện công buổi sáng, ba ngày Cô đích kiểm tra."

Chử Yến bỏ một câu đó lập tức rời .

Sau khi khỏi phòng Ngụy Niên mới muộn màng nhớ chuyện gì đó, vội vàng đuổi theo, chỉ thấy hai Đông Tẫn Nguyệt Lan đang trợn mắt há hốc mồm.

Nàng dừng một chút, hỏi: "Điện... Người ?"

Đông Tẫn đưa tay chỉ chỉ: "... Vèo một cái, thấy tăm ."

Ngụy Niên: "..."

Nàng nhẹ nhàng thở , chắc là sẽ ai thấy .

_

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-75.html.]

Cùng lúc đó, Đông cung một mảnh hỗn loạn.

Trường Phúc theo thường lệ tới tẩm điện của Thái t.ử hầu hạ rửa mặt quần áo triều, nhưng gọi mấy câu cũng thấy động tĩnh, tiến xem xét, mới phát hiện trong màn căn bản ai!

hôm qua, rõ ràng điện hạ tắm rửa tẩm điện từ sớm, nghỉ ngơi cho phép bất luận kẻ nào quấy rầy...

Trường Phúc kinh hoảng tiến lên xem xét, giường lạnh buốt, hiển nhiên đêm qua ai từng đó.

Hắn sững sờ tại chỗ hồi lâu.

Trong đầu lóe lên nhiều suy nghĩ.

Lần mất đầu bếp, mất Thái t.ử?

Trường Phúc rùng một cái, ngẫm nghĩ, hai ngày là Tiểu Cửu theo bên cạnh điện hạ, thử lên tiếng gọi: "Tiểu Cửu?"

Thố Cửu xuất hiện trong tẩm điện với khuôn mặt vô cảm.

Trường Phúc: "..."

Ám vệ theo bên cạnh điện hạ mỗi phút mỗi giây, nhưng bây giờ Tiểu Cửu ở chỗ , điện hạ ở đây?

Trường Phúc chỉ giường: "Điện hạ ?!"

Thố Cửu: "Đêm qua điện hạ rời ."

Trường Phúc đợi một lát, thấy Thố Cửu gì nữa, hít sâu một : "... Đi ? Đi bao giờ? Đi cái gì? Tại ngươi theo?"

Thật sự là một gậy mới thể gõ một quả rắm!

Thố Cửu: "Không ."

Trường Phúc: "... Ngươi chuyện tốn tiền ?"

Thố Cửu , thản nhiên : "Điện hạ cho theo, cũng ."

Trường Phúc giận đến mức cảm tưởng như cơ tim sắp tắc nghẽn.

Sắp đến giờ triều , tìm điện hạ...

Trường Phúc và Thố Cửu trợn tròn mắt lườm một lúc lâu, cuối cùng lạnh mặt tẩm điện.

Được , dù danh tiếng của điện hạ cũng tệ lắm .

Không triều một hôm thì tính là gì.

Thật là Hoàng đế vội thái giám vội!

Cùng lắm thì, tới Tuyên Chính điện Bệ hạ răn dạy một , gì to tát cả!

Mới là lạ!

Bệ hạ răn dạy nào dễ chịu như !

Trường Phúc chờ ở cửa Đông cung mà lòng lạnh lẽo, chỉ chờ của điện Tuyên Chính đến tuyên , nhưng đợi trái đợi cũng thấy đến, đó chờ điện hạ nhà .

Trường Phúc sững sờ một hồi, vội vàng tiến lên đón: "Điện hạ!"

"Ngài ?"

"Hạ triều."

Chử Yến thản nhiên .

Trường Phúc vui mừng quá đỗi: "Thế thì quá !"

Hắn liếc y phục của Thái t.ử, thôi thôi chỉ cần , mặc triều phục còn quan trọng nữa.

Có điều...

"Điện hạ, đêm qua ngài ?" Trường Phúc dè dặt hỏi.

Chử Yến liếc một cái, nghĩ đến việc đêm qua nữ t.ử kéo lén lút trốn đông trốn tây, nhíu mày, phun mấy chữ: "Yêu đương vụng trộm."

Trường Phúc hít sâu một : "?!"

Hắn gì!?

nhanh ch.óng hiểu .

Khả năng cao là đêm qua điện hạ gặp Ngụy cô nương.

Trường Phúc bóng lưng hăng hái của Thái t.ử, khóe môi co rúm , thế thì cùng lắm là hẹn hò, yêu đương vụng trộm? Hắn mới tin!

Điện hạ chạm đụng Ngụy cô nương khi thành hôn chắc?

_

Ngụy Niên đưa tiễn Thái t.ử, đó bắt đầu luyện công buổi sáng như thường lệ.

Trong lúc đó Đông Tẫn Nguyệt Lan vài thôi, Ngụy Niên chỉ dùng một câu ngăn chặn bọn họ: "Ta ngủ gian ngoài."

Đông Tẫn Nguyệt Lan liếc , mặc dù lúc dọn dẹp phòng bọn họ đoán , nhưng tìm chứng minh mới yên tâm.

Cho nên... đêm qua Thái t.ử điện hạ tới gì, chỉ vì chiếm giường của cô nương một đêm?

Hành vi của Thái t.ử điện hạ quả nhiên là thứ mà bọn họ thể phỏng đoán!

Sau khi luyện công buổi sáng, Ngụy Niên tắm rửa xong, nha tới bẩm báo, Kiều thị đến đây.

Ngụy Niên lạnh nhạt ừ một tiếng, ăn hết một bát cháo mới : "Mời phu nhân trong sảnh."

Đông Tẫn lên tiếng đáp lời rời .

Ngụy Niên dùng hai cái bánh bao hấp, mới dậy ung dung phòng khách.

Kiều thị sớm mất kiên nhẫn, nhưng bởi vì việc nhờ, chỉ thể kìm nén nhắc tới, treo lên mặt nụ hiền lành.

Thấy Ngụy Niên tới, bà càng thêm hiền hòa.

Ngụy Niên lạnh nhạt uốn gối, lạnh nhạt gọi mẫu .

"Niên Niên."

Kiều thị chỉ coi như thái độ lạnh nhạt của Ngụy Niên, bày một khuôn mặt hiền từ, : "Phủ Quận chúa Thịnh An đưa mời, mời cô nương trong phủ tham gia tiệc ngắm mai, Niên Niên ?"

Ngón tay Ngụy Niên co , âm thầm cụp mắt .

Nếu nàng đoán sai, mời của phủ Quận chúa Thịnh An vốn là mời nàng, nhưng để cho Kiều thị lấy lấy lòng nàng.

Chẳng qua...

Thiếp mời tới nhanh hơn nàng tưởng.

Kiều thị thấy Ngụy Niên gì, cụp mắt xuống, thấp giọng : "Niên Niên vẫn còn giận mẫu ?"

Ngụy Niên đè cơn buồn nôn xuống, nghiêng đầu, khóe mắt đỏ lên: "Con dám."

Kiều thị thấy , Ngụy Niên buông tha chuyện cũ, vội vàng : "Mấy ngày nay mẫu cẩn thận ngẫm nghĩ, quả thật là đối xử với Niên Niên phần sơ sẩy, đều là của mẫu , , chắc chắn mẫu sẽ bù đắp cho Niên Niên, ?"

Ngụy Niên cúi đầu xuống, lau nước mắt, lên tiếng.

Kiều thị tiếp tục kiên nhẫn dụ dỗ, : "Là mẫu với con, mẫu sai , Niên Niên, đừng giận mẫu nữa, ?"

Ngụy Niên trầm mặc hồi lâu, mới khe khẽ một tiếng.

Lúc Kiều thị mới thở phào một .

Nếu sợ chậm trễ tiền đồ của nhi t.ử bà , bà chắc chắn sẽ tới đây!

Loading...