Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:09:16
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào bốn năm Lãng Vương Vệ Mâu thương nặng, cộng thêm tuổi tác cao, chẳng khác nào một chuyến tới Quỷ Môn quan, mặc dù bảo vệ tính mạng, nhưng từ đó thể nhấc thương, cần tĩnh dưỡng lâu dài.
Lãng Vương là trụ cột tinh thần của Bắc Lãng, nhất định thể để cho địch quốc Lãng Vương thể lên chiến trường, hơn nữa thành Phụng Kinh đông đảo thám t.ử, để đề phòng, đối ngoại, Lãng Vương vẫn giải ngũ về quê.
thực tế, bây giờ quân Lãng dần dần chuyển sang cho ái tướng của Lãng Vương là thống lĩnh Tô Mục. Tô Mục là do đích Lãng Vương dẫn dắt, mấy phần quyết đoán và thủ đoạn giống Lãng Vương, trong những năm mà Lãng Vương dần dần uỷ quyền, ông cũng chậm rãi định lòng quân.
Vả đều , gối Lãng Vương chỉ Quận chúa Thịnh An, mặc dù mấy năm Quận chúa Thịnh An từng xách đao lên chiến trường, ca tụng là nữ trung hào kiệt, nhưng năm Thịnh An thứ nhất Quận chúa mất trưởng nữ, Quận mã thì thương nặng để bệnh cũ, Quận chúa Thịnh An chuyển đổi trọng tâm sang gia đình, tiến quân trướng.
Lãng Vương cũng cháu ngoại là Cố Dung Cẩm, khi tiểu công t.ử ba tuổi, Lãng Vương kịp chờ đợi đưa y tới nơi đóng quân, chuẩn bồi dưỡng y tiếp quản quân Lãng. Cố Dung Cẩm kế thừa dòng m.á.u của phụ Cố Lan Đình một cách mỹ, từ nhỏ vô cùng yếu ớt, vô cùng kháng cự đao thương kiếm kích, ngay cả m.á.u cũng , đừng là bảo y xách đao g.i.ế.c , chỉ trông thấy lưỡi đao lạnh lẽo y thở . Trải qua mấy như thế, Lãng Vương cũng chậm rãi tuyệt vọng .
Cho nên bây giờ trong lòng quân Lãng đều hiểu, chủ tướng quân Lãng sớm muộn cũng sẽ là Tô Mục.
rõ là một chuyện, thể thật sự chấp nhận là một chuyện khác.
Quân Lãng thành lập vì Vệ Mâu, nếu chủ tướng đổi họ, nhiều thể tiếp thu . Trước mắt mặc dù Lãng Vương đang uỷ quyền, nhưng rốt cuộc vẫn còn nắm binh quyền, sóng ngầm mới thực sự trồi lên mặt nước.
Đương nhiên, đối với chuyện tất nhiên khả năng Lãng Vương gì cả, chỉ là chuyện tới bây giờ, ông cũng biện pháp hơn.
Ông cụ còn huyết mạch khác để kế thừa y bát, đây là sự thật thể sửa đổi.
Lúc đầu trong lòng Lãng Vương cũng khá buồn bực, nhưng dần dà ông cụ cũng liền ép chấp nhận sự thật. Bây giờ mặc dù phủ Lãng Vương canh phòng càng thêm nghiêm ngặt, nhưng thao trường tiêu điều hơn so với những năm .
Hiện tại Lãng Vương trồng hoa cỏ, đổi một cách sống khác.
Trong vườn hoa rộng lớn bày một bàn , thi thoảng bạn cũ đến nhà, liền pha một bình ở đây, cùng ôn chuyện, nhớ chuyện xưa, thời gian trôi qua cũng phong phú và yên bình.
Ngày hôm đó, hạ nhân bẩm báo Thi gia lão gia t.ử đến nhà, Lãng Vương xong, lập tức lấy loại nhất.
Không vì gì khác, bệnh của Thi gia lão gia t.ử ngày càng nghiêm trọng, cũng càng ngày càng quên mất nhiều chuyện, chừng ngày nào đó sẽ nhớ rõ bạn cũ quen từ thuở thiếu niên là ông cụ. Bây giờ thừa dịp trong trí nhớ của bạn cũ vẫn còn ông cụ, ông cụ dùng đồ nhất để chiêu đãi.
Thi gia lão gia t.ử và Lãng Vương quen ở Việt Châu, lúc đó hai đều là thiếu niên lang tuấn tú, mỗi mỗi vẻ, rung động trái tim của bao nhiêu cô nương Việt Châu. Chỉ tiếc dòng chính Thi gia ở Phụng Kinh, năm đó Thi lão gia t.ử cũng chỉ dừng ở Việt Châu một thời gian ngắn, năm thứ hai khi Lãng Vương thành hôn, Thi gia phái tới đón đích công t.ử nhà trở về kế thừa gia nghiệp.
Tới lúc hai gặp là năm Thịnh An thứ nhất, sớm cảnh còn mất.
Vị nữ t.ử mà năm đó Thi gia đích công t.ử gọi là mỹ nhân tẩu tẩu, qua đời nhiều năm.
Thời gian tha , mà bây giờ đôi bạn hăng hái, phong độ nhẹ nhàng ở Việt Châu, đều qua tuổi lục tuần.
"Còn nhớ rõ ?"
Lãng Vương rót cho Thi lão gia t.ử, hỏi.
Thi lão gia t.ử vuốt râu, nhàn nhã : "Quên ai cũng thể quên ngươi."
Dứt lời, hai một tiếng.
"Năm đó Vệ như Phan An, tên tuổi vang dội bộ thành Việt Châu." Thi lão gia t.ử uống hớp , ánh mắt sáng lên, khen: "Ôi chao, thật sự lấy đồ chiêu đãi ."
Lãng Vương rót thêm cho ông lão, : "Chỉ cần ngươi đến, chỗ vẫn giữ đồ cho ngươi."
Vân Mộng Hạ Vũ
Thi lão gia t.ử lắc đầu , đó thở dài một tiếng: "Ta ngươi ý gì."
"Ngươi sợ chống chọi căn bệnh lâu, sợ quên ngươi."
Sắc mặt Lãng Vương thoáng ảm đạm.
"Nói thì cũng thật là bất công, tuổi ngươi còn cao hơn , như đất vàng vùi đến cổ, ngươi mới chôn một nửa?" Thi lão gia t.ử bất bình .
Lãng Vương sửa đúng: "Ta chỉ sinh ngươi nửa tháng."
"Thế thì vẫn là hơn!"
Lãng Vương gật đầu: " đúng đúng, ngươi nhỏ hơn , nửa vùi xuống mồ, ngươi nên ít hơn một nắm đất."
Thi lão gia t.ử hài lòng.
Ông lão uống một chén nhỏ, nữa khen: "Ồ ồ, thật sự lấy đồ chiêu đãi ."
Ánh mắt Lãng Vương khẽ đổi, giọng thoáng thả nhẹ: "Lời , ngươi mới xong."
Thi lão gia t.ử ngẩn : "Thế ?"
Lãng Vương nhẹ nhàng gật đầu.
"Ôi, , thật sự nữa ." Thi lão gia t.ử thở dài một tiếng, chậm rãi : " cả đời của cũng tiếc nuối gì, chỉ cần bọn tiểu bối sống … Ôi, nhắc tới chuyện , hồi cháu ngoan của rớt xuống vách núi, suýt nữa thì chịu nổi, cũng may cháu ngoan , bằng thì hôm nay ngươi đổ chén xuống đất để mời ."
Lãng Vương cháu ngoan trong miệng Thi lão gia t.ử là ngoại tôn nữ duy nhất của ông lão, cũng chuyện xảy núi Thu Vụ: "Việc cũng thấy, là cả nhà ngươi đều thể cản ngươi, thật sự để ngươi tới núi Thu Vụ ngay trong đêm."
"Hừ, xảy chuyện lớn như bọn họ còn giấu diếm , cũng xem là ai, bọn họ thể cản ?" Trông Thi lão gia t.ử còn tự hào.
Động tác uống của Lãng Vương khựng .
Nếu, nếu đổi là ông cụ, ông cụ cũng thể yên như Thi lão gia t.ử.
ông cụ cơ hội như , ngoại tôn nữ của ông cụ thất lạc .
Nếu cuộc đời của ông cụ tiếc nuối gì thực hiện , chỉ thể là ngoại tôn nữ mà ông cụ từng thấy mặt, nếu nàng còn ở, ông cụ cũng thể treo hai chữ cháu yêu ở bên miệng.
"À, hôm nay tới tìm ngươi gì nhỉ?" Đột nhiên, Thi lão gia t.ử cau mày .
Lãng Vương hồn, ông lão: "Ta còn đang chẳng lẽ ngươi chỉ là uống trò chuyện với thôi ?"
"Mỹ nhân tẩu tẩu đúng, ngươi nên nhiều sách một chút, gọi là uống rượu ngâm thơ!" Thi lão gia t.ử sửa đúng.
Chén trong tay Lãng Vương lung lay một cái.
Mỹ nhân tẩu tẩu, đây là xưng hô từ bao nhiêu năm .
Bà rời ông cụ nhiều nhiều năm.
"À đúng , là mỹ nhân tẩu tẩu!" Thi lão gia t.ử câu liên quan tới câu : "Trước đó vài ngày hình như thấy mỹ nhân tẩu tẩu."
Lãng Vương ngước mắt Thi lão gia t.ử, ánh mắt phức tạp.
Bệnh thật là càng ngày càng nghiêm trọng.
Chẳng qua, nếu ông cụ cũng sắp tới cái ngày đó, cũng sẽ trông thấy bà ?
Không lý nào đến ngay cả Thi Như Án còn thể trông thấy bà , mà ông cụ thấy .
"Chẳng qua cũng là tẩu , nhưng chút giống." Thi lão gia t.ử đắm chìm trong thế giới của , tiếp tục lẩm bẩm : "Ta chỉ vài , lúc mới qua còn tưởng là tẩu , nhưng cảm thấy , hình như mỹ nhân tẩu tẩu gầy như ."
Lãng Vương ông lão , sắc mặt dần đổi, giọng điệu vội vàng hỏi: "Như Án, ngươi gặp ở ?"
Như c.h.ế.t bệnh nhiều năm, Thi Như Án thấy đương nhiên sẽ là bà , nhưng đời còn một dòng m.á.u của bà , lẽ sẽ giống bà mấy phần.
"Gặp ở ?" Thi lão gia t.ử: "Hít... Ta ngẫm ."
Lãng Vương định, chân thành : "Ngươi cẩn thận nhớ , từ từ suy nghĩ, nhất định nhớ ."
Cho dù cơ hội quá mức bé nhỏ, ông cụ cũng thể buông tha.
Vì chuyện mà Lan Đình và Như Sương áy náy tự trách nhiều năm, cũng đau khổ nhiều năm. Bọn họ thà rằng chịu cực nhọc, ngừng gặp những kẻ tìm đến mang tâm tư khác biệt, cũng dám để sót một ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-76.html.]
Thời gian chậm rãi trôi qua, cuối cùng, lúc Lãng Vương sắp nhịn , Thi lão gia t.ử : "Ngươi thật là rối não đến hồ đồ luôn , là thấy hôm gặp cháu ngoan ? Những còn là nàng ôm cháu ngoan của nhảy xuống vách núi! cháu ngoan đỡ cho nàng, thì nhất định nàng."
Lãng Vương nghẹn họng Thi lão gia t.ử một lát: "... , ngươi , là nhớ rõ.”
Sau đó Lãng Vương phần mất tập trung, Thi lão gia t.ử cũng bắt đầu ngủ gà ngủ gật, ông cụ sai đưa Thi lão gia t.ử về Thi gia, gọi phủ Quận chúa Thịnh An.
Vệ Như Sương phụ gặp , lập tức khỏi cửa.
Lãng Vương rõ ngọn nguồn, Vệ Như Sương cảm giác nhịp tim đều nhanh mấy phần: "Con từng gặp con bé, con bé giống Lan Đình vài phần, đó con cũng sai tra, nhưng cũng phát hiện điểm đáng ngờ."
hiện tại xem , chỉ sợ chắc!
Nếu chỉ giống một thì thôi, nhưng nàng giống mẫu , giống Lan Đình, thì là trùng hợp!
"Phụ , bệnh của Thi bá bá..." Vệ Như Sương hỏi khéo.
Lãng Vương hít sâu một , nghiêm mặt : "Phụ ý của con, con sắp xếp cho gặp con bé một .”
Có giống thật , ông cụ một cái là !
Vệ Như Sương gật đầu, khi trầm tư một lúc lâu thì : "Phụ , việc vô cùng cẩn thận, con luôn cảm thấy vụ án ở núi Thu Vụ thích hợp, vị Lương đại nhân đột nhiên xuất hiện càng giống như đẩy gánh tội . Nếu vụ án ở núi Thu Vụ vốn là nhằm về phía con bé, khi rõ chân tướng, nhất chúng nên tùy tiện gặp con bé."
"Hoa mai ở thôn trang ngoài ngoại ô sắp mở, con trở về thiệp mời, mượn cớ xem mắt cho Dung Cẩm, mời các cô nương trong thành Phụng Kinh đến ngắm mai."
Lãng Vương nghiêm túc gật đầu: "Ừ."
-
Kiều thị cúi đến Hạnh Hòa viện, cũng đại biểu cho việc bà cúi đầu Ngụy Niên. Hôm đó Ngụy Niên tự tiễn bà khỏi viện, ở bên ngoài xem , cặp mẫu nữ chiến tranh lạnh nhiều ngày cuối cùng cũng cởi bỏ hiểu lầm, hòa hảo.
Mấy ngày đó, mỗi ngày Kiều thị đều sẽ mời Ngụy Niên tới tiền sảnh ăn cơm, hai bên đều cố ý, quan hệ giữa Ngụy Niên và Ngụy gia cũng bắt đầu chậm rãi hòa hoãn, thoáng xu thế về như , thậm chí càng thêm mật.
Ngày hôm đó, Kiều thị đưa vải vóc mới tới cho Ngụy Niên, may xiêm y cho nàng. Đối với chuyện Ngụy Niên tỏ vô cùng kinh ngạc, cũng càng thêm mật với Kiều thị.
Lúc Kiều thị mới thử nhắc tới chuyện của Ngụy Hằng.
Ngụy Niên cũng hề tránh né chỉ : "Vốn dĩ trưởng nên Lễ bộ, chỉ là..."
Chỉ là cái gì, cần hai cũng đều vô cùng rõ ràng, Kiều thị mất tự nhiên.
Ngụy Niên kéo cánh tay của bà , : "Tính tình điện hạ thế nào mẫu cũng , khiến con chịu uất ức, mới trút giận lên trưởng. Có điều nếu con cầu xin điện hạ, lẽ trưởng còn cơ hội."
Kiều thị thì cực kỳ vui mừng: "Thế thì , ."
Ngụy Niên chằm chằm bà , bà lập tức vỗ lên tay Ngụy Niên, lo lắng : "Chỉ là vất vả Niên Niên, như thế, liệu chọc giận điện hạ."
Ngụy Niên nhận sự quan tâm của bà , , cụp mắt thấp giọng : "Mẫu yên tâm, con biện pháp, cho dù điện hạ tức giận, con chịu là .”
"Chỉ là hôm đó con còn đang nổi nóng, vài lời khiến trưởng tổn thương, chuyện coi như là con nhận với cho trưởng."
Ngụy Niên dứt lời liền kéo cánh tay Kiều thị, nhẹ giọng năn nỉ: "Mẫu cũng giúp con vài câu mặt trưởng, bảo trưởng đừng trách tội con nhé."
Ánh mắt Kiều thị lóe lên, khẽ lên tiếng an ủi: "Niên Niên yên tâm, một nhà nào để bụng, huống hồ chuyện vốn là trưởng con đúng . Về chúng đều đừng nhắc tới chuyện nữa nhé, nếu nó dám giận Niên Niên, mẫu sẽ dạy dỗ nó con."
Ngụy Niên thì lo sợ : "Cảm ơn mẫu ."
Sau đó hai rảnh rỗi hàn huyên vài câu Ngụy Niên tiễn Kiều thị khỏi viện. Trước khi chia tay, nàng nhẹ giọng với Kiều thị: "Mẫu , tuy con sẽ cố gắng xin điện hạ, nhưng mẫu cũng , điện hạ vui giận thất thường, chỉ đối với của mới rộng lượng một chút, nếu về trưởng thể việc cho điện hạ..."
Ngụy Niên dừng một chút, ngượng ngùng : "Dù , sớm muộn gì con cũng sẽ Đông cung, mẫu cũng một nhà đoàn kết..."
Ngụy Niên quá rõ, Kiều thị hiểu, bà giận liếc Ngụy Niên, : "Niên Niên gì , thần t.ử nên phân ưu vì quân ư?"
Dứt lời, hai 'ăn ý' một tiếng.
Tiễn Kiều thị xong, nụ mặt Ngụy Niên biến mất còn sót chút gì.
Kiều thị mưu cầu tiền đồ cho Ngụy Hằng, cũng xem nhận nổi !
chuyện nàng cực kỳ cẩn thận, còn xin Thái t.ử giúp đỡ.
Ngày kế tiếp, đến thời gian Ngụy Niên biệt viện.
Nàng như thường lệ cho sói ăn xong, tới thao trường.
Vừa đến thao trường, Ngụy Niên phát hiện đúng, còn đợi nàng mở miệng, thị vệ chờ sẵn ở đó tiến lên phía : "Điện hạ căn dặn, bắt đầu từ hôm nay, lượng huấn luyện của cô nương tăng gấp đôi."
Toàn Ngụy Niên cứng đờ tại chỗ.
Qua lâu nàng mới hỏi: "Vì ?"
Thị vệ lắc đầu, cũng .
Ngụy Niên trầm mặc một hồi, đó chỉ thể lựa chọn thèm đếm xỉa đến.
Một ngày huấn luyện kết thúc, cả Ngụy Niên bủn rủn.
Nàng tựa thùng tắm, hồi tưởng phần huấn luyện tăng cường hôm nay, vẫn cảm thấy hoảng sợ.
Nàng khỏi bắt đầu nhớ , gần đây nàng gì chọc tới ?
nghĩ mãi cũng nghĩ đáp án, nàng thật sự quá mệt, mê man ngủ .
Lúc tỉnh thì trong Kim Y lâu.
Nàng mở mắt, xuyên thấu qua màn lụa thấy bóng hình Thái t.ử đang chắp tay ở bên cửa sổ.
Ngụy Niên vội vàng dậy, mặc áo ngoài xỏ giày vớ, tiến lên hành lễ: "Điện hạ."
Hôm nay rèn luyện mệt quá, hai chân nàng vô cùng đau nhức, lúc uốn gối vô ý lảo đảo một cái, từ lúc nàng tới Chử Yến đầu, kịp thời đưa tay đỡ lấy nàng.
"Cảm ơn điện hạ."
Sau khi Ngụy Niên vững thì cúi đầu chịu .
Trong giọng khó mấy phần oán trách và tủi .
Hết rèn luyện sức lực đến sát chiêu, coi nàng là binh lính mà huấn luyện ?
Đương nhiên là Chử Yến hiểu nàng, gằn một tiếng: "Thế nào, chịu nổi bỏ cuộc ?"
Ngụy Niên khó chịu nghiêng đầu: "Không ."
"Vậy là cảm thấy Cô tàn nhẫn với ngươi?"
Ngụy Niên tủi .
Chẳng lẽ ư?
Chử Yến đối diện với ánh mắt lên án của nàng, đưa tay chọc trán nàng một cái: "Mới mà tàn nhẫn ?"
Ngụy Niên chọc ngửa mặt , vội vàng níu lấy cánh tay của để giữ cân bằng.
Lần Chử Yến đưa tay đỡ nàng, đợi khi nàng tự vững, hiếm thấy nghiêm mặt : "Ngụy Niên, về sẽ chỉ tàn nhẫn hơn hôm nay ngươi cần chuẩn sẵn sàng, nếu là chịu nổi, hiện tại thể ."