Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:09:19
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy Niên cũng áo choàng hôm nay nàng mặc còn trùng hợp như , vốn dĩ nàng chọn một cái áo choàng màu đỏ, nhưng thấy hôm nay Ngụy Ngưng mặc màu đỏ, nàng mới lâm thời đổi sang chiếc màu xanh da trời .

Nàng nhớ rõ con đường lúc tới nên cần thị nữ đưa nàng ngoài, nhưng rừng mai thật sự quá rộng, nàng cũng nhầm đường từ lúc nào, hồi lâu cũng thấy cái đình quen thuộc.

Mãi đến khi nàng trông thấy một tiểu viện từ xa, mới thể thừa nhận, nàng lạc đường.

Ngay khi nàng chuyển hướng, thấy một tiếng đàn vang lên.

Ngụy Niên ngừng chân về nơi phát tiếng nhạc, tiếng đàn êm tai, chứa nỗi đau thương man mác.

Nàng nhận khúc nhạc , khúc tên 'Gửi tư tình', là một bản nhạc tưởng niệm nhà.

Lúc , một lối nhỏ thị nữ ngang qua, nàng thấy tiếng bọn họ chuyện.

"Hình như là Quận mã đang đ.á.n.h đàn?"

"Bên là viện của Quận mã, đương nhiên là Quận mã đang đàn ."

"..."

Những lời kế tiếp Ngụy Niên đều thể , lúc nàng là Quận mã đang gảy đàn, đầu óc cũng trống rỗng.

Nàng gần như vô thức dọc theo con đường nhỏ về phía tiểu viện, đợi đến khi lấy tinh thần, ở ngoài tiểu viện.

Nàng nàng mạo xông đến nơi , nhưng giờ khắc khúc nhạc vô cùng đau thương , nàng gặp phụ , dù chỉ xa xa một cái cũng .

Ngụy Niên cũng nhịn nghĩ, mà phụ tưởng niệm là ai?

là nàng ?

Ngụy Niên lấy hết can đảm ngước mắt tìm kiếm, lâu thấy bên cạnh tường viện một cái đình, bốn phía màn lụa bao quanh, thể mơ hồ thấy một ở bên trong.

Ngụy Niên chớp mắt, tim đập bịch bịch, đó chính là phụ của nàng ?

một giây , một cơn gió mát thổi tới, một thứ lạnh lẽo dán lên giữa cổ, Ngụy Niên trải qua mấy ám sát, gần như hiểu đó là thứ gì chỉ trong nháy mắt.

"Người nào tự tiện xông !"

Giọng lạnh lùng vang lên bên tai, hàng mi dài của Ngụy Niên khẽ rung, nàng châm chước một lát, : "Ta tìm theo tiếng đàn mà đến, cũng là cố ý tự tiện xông nơi đây, mong tha thứ."

Người lên tiếng nữa, Ngụy Niên nghĩ, chắc là y đang chờ chỉ thị của trong đình.

Cuối cùng, một khúc kết thúc, dậy vén màn lụa sang.

Lúc thấy rõ gương mặt , cuối cùng Ngụy Niên cũng Cố Dung Cẩm cảm thấy nàng quen thuộc.

Nàng giống mẫu mà giống phụ .

Phụ của nàng giống như trong lời đồn, nho nhã tuấn tú, bởi vì bệnh cũ nên trông yếu ớt.

-

Sức khỏe Cố Lan Đình , chịu nổi giá rét, nhưng ông cứ thích ở lì trong phòng, đến mùa đông bộ phủ Quận chúa đều giống như như lâm đại địch, chăm chút để ý Cố Lan Đình, sợ chỉ chớp mắt ông nơi nào hóng gió.

Quận chúa đau lòng Quận mã nỡ trách cứ, phạt tất nhiên là hạ nhân.

cứ thế mãi cũng là cách, về Vệ Như Sương quyết định xây đình ở bên ngoài mỗi một viện t.ử mà Cố Lan Đình sẽ , giăng màn lụa, kể từ đó, cho dù lúc ông nổi hứng pha đ.á.n.h đàn ở bên ngoài, cũng sẽ lạnh.

Tuy Cố Lan Đình cảm thấy bất đắc dĩ vì chuyện , nhưng cũng phụ tấm lòng của Quận chúa. Từ đó về cho dù mùa đông ông ngoài hóng gió, đa sẽ trong đình.

Vả ông thích yên tĩnh, thường thường chỉ một thị vệ võ công cao cường theo.

Không giống với vẻ kinh ngạc của Ngụy Niên, lúc Cố Lan Đình thấy Ngụy Niên, sắc mặt ông khá lạnh nhạt, giống như ông sẽ tới, cũng tới là ai.

"Thương Minh, mời vị cô nương tiến ."

Ánh mắt Cố Lan Đình rơi xuống mặt Ngụy Niên vài giây, đó ông buông màn lụa xuống, .

Ngụy Niên theo thị vệ tên Thương Minh trong đình.

Vào trong đình, Ngụy Niên mới phát hiện bên trong chỉ đàn, còn bàn .

Một bình , hai chén , hiển nhiên chuẩn từ .

Ngụy Niên khẽ sững .

Chẳng lẽ... Phụ nàng sẽ tới?

"Tiểu nữ Ngụy Niên, bái kiến Quận mã."

Ngụy Niên đè nghi hoặc trong lòng xuống, uốn gối hành lễ.

Cố Lan Đình đưa tay: "Ngồi ."

"Vâng." Ngụy Niên lời xuống, đó xin : "Tiểu nữ tiếng đàn hấp dẫn đến đây, vô ý quấy rầy Quận mã, mong Quận mã thứ ."

Vân Mộng Hạ Vũ

Cố Lan Đình rót thêm cho nàng, hỏi: "Sao ngươi là ai?"

Ngụy Niên sững sờ, đúng , nàng từng gặp Quận mã, thị vệ cũng từng báo phận.

Nếu từ trong miệng thị nữ, thì là vô ý tự tiện xông .

Ngay khi nàng nên trả lời như thế nào, Cố Lan Đình cũng chuyển chủ đề: "Ngươi khúc nhạc ?"

Ngụy Niên gật đầu: "Tiểu nữ từng học qua."

Phụ ở đây, thì bình phong là phụ , thì đó là ai?

"Ừm." Cố Lan Đình buông chén , : "Cô nương cũng đang tưởng niệm ở bên cạnh?"

Ngụy Niên đang định trả lời, trong lòng chợt nảy lên một cảm giác kỳ lạ.

Hình như… phụ đang thử thăm dò nàng?

Thị nữ trùng hợp ngang qua, dọc đường ngăn cản, còn chuẩn sẵn...

Ngụy Niên khẽ giật , : "Không ạ, của tiểu nữ đều ở bên cạnh, chỉ là lúc nhắc tới với khác, cảm xúc nhất thời nảy lên trong lòng, mới thể khúc nhạc hấp dẫn tới."

Ánh mắt Cố Lan Đình khẽ nhúc nhích, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Ánh mắt ông lướt qua gương mặt Ngụy Niên một cách nhanh ch.óng và ngắn ngủi.

là giống ông vài phần, chẳng trách Như Sương hành động lớn như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-79.html.]

những năm qua quá nhiều ý đồ khác tìm tới cửa, tính tình Như Sương vốn ngay thẳng, vả hễ là gặp giống ông thì sẽ giảm bớt đề phòng, khó đảm bảo sẽ mắc bẫy của ai.

Có điều hiện tại khi ông tận mắt thấy , loại suy nghĩ vơi ít.

Cô nương , ông mới gặp một cảm thấy thích.

Nhất là cặp mắt sáng long lanh , khiến ông cảm thấy thiết.

điều cũng hề đại biểu nàng nhất định là trong sạch.

Bởi vì cũng là nàng vô ý tự tiện xông , là ông sắp xếp thị nữ, nàng phận của ông mới tới.

Lúc Ngụy Niên cũng đang thầm nghĩ, dường như nàng hiểu đôi chút.

Nàng ông là phụ của nàng, nhưng phụ , ông nghi ngờ nàng ý khác, đặt một cái bẫy nhỏ để thăm dò nàng cũng hợp tình hợp lý.

c.h.ế.t là c.h.ế.t ở việc nàng kịp thời thấu cạm bẫy, chui đầu .

Quận chúa đang hoài nghi phận của nàng, nàng đến mặt Quận mã, nếu đổi là nàng, chắc chắn nàng cũng sẽ hoài nghi đối phương ý đồ khác.

Cho nên hiện tại nàng nên giải thích như thế nào, nàng rõ đây là viện của Quận mã cố ý xông tới?

Tình thế hiện tại đang , cũng thể vì hành vi lỗ mãng của nàng hôm nay mà khiến phụ hiểu lầm, ngược chậm trễ chuyện chính.

"Ngươi vẫn trả lời , phận của bằng cách nào?"

Toàn Ngụy Niên cứng đờ, trong lòng vô cùng ảo não.

Là nàng chủ quan, nàng thật sự ngờ tâm tư của phụ nàng kín đáo như .

Trong nháy mắt, trong đầu Ngụy Niên chợt lóe lên một ý tưởng, nàng dậy lùi về một bước quỳ xuống: "Xin Quận mã thứ tội, tiểu nữ dối."

Cố Lan Đình: "Ồ?"

"Là tiểu nữ lạc đường nên mới tới đây, lúc tiếng đàn vang lên, thị nữ ngang qua, nhắc tới Quận mã đ.á.n.h đàn ở đây, trong lòng tiểu nữ mới cảm thấy nghi hoặc."

Ngụy Niên : "Trước đây lâu, tiểu nữ và trong nhà nghỉ chân trong đình, điều xuống lâu thị nữ tới đổi . tiểu nữ phát hiện ấm trong đình vẫn còn đầy, vốn cần đổi, nhưng thị nữ chỉ đổi, còn vô ý đổ nước lên áo choàng của tiểu nữ."

Động tác cầm chén của Cố Lan Đình khựng , đó bên môi thoáng qua một nụ bất đắc dĩ và nuông chiều.

Như Sương thật là…

"Thị nữ đề nghị dẫn tiểu nữ hong khô áo choàng, tiểu nữ đến sương phòng, phát hiện bên trong đang đốt than ngân ti, vả còn đặt một cái bình phong lớn, khác hẳn với phong cách của sương phòng, tiểu nữ bèn suy đoán e là dẫn tiểu nữ đến chỗ . Sau đó lâu, Quận chúa nương nương xuất hiện, cũng lúc đó, tiểu nữ phát hiện còn bình phong, mới hoài nghi là Quận chúa nương nương cố ý dẫn tiểu nữ tới sương phòng."

Cố Lan Đình nhịn nâng tay đỡ trán.

"Quận chúa nương nương hỏi tiểu nữ ở nhà sống thế nào, quan hệ với , trong lòng tiểu nữ khá khó hiểu, khúc nhạc mà Quận mã đàn là 'Gửi nỗi nhớ', lúc thị nữ ngang qua nhắc tới phận của Quận mã, trong lòng tiểu nữ bèn suy đoán, là Quận mã…"

Ngụy Niên thêm gì nữa, nhưng Cố Lan Đình cũng hiểu rõ ý nàng: "Ngươi hoài nghi cố ý dẫn ngươi qua đây, mới tương kế tựu kế đến nơi ?"

"Vâng, vả tiểu nữ đến đây, Quận mã cũng hỏi về của tiểu nữ." Ngụy Niên ngừng một lát, đó ngước mắt về phía Cố Lan Đình, hỏi: "Tiểu nữ cả gan hỏi một chút, hai chuyện ... chỉ là tiểu nữ nghĩ nhiều thôi ?"

Thế cục đổi, vấn đề khó chuyển sang Cố Lan Đình.

Kế sách của Quận chúa trăm ngàn lỗ hổng, Cố Lan Đình thật sự thể chỉ là trùng hợp , nhưng nếu trùng hợp, thì vấn đề mới xuất hiện.

ông và Quận chúa tốn công tốn sức dàn xếp cuộc gặp gỡ ? Vì cả hai đều nhắc đến ? Cũng thể là Quận chúa hoài nghi nàng là nữ nhi của bọn họ, còn ông hoài nghi nàng ý đồ khác?

Vả chuyện còn kết luận, thích hợp ngoài, nếu việc là một hiểu lầm, nàng thật sự là nữ nhi Ngụy gia, há vô duyên vô cớ tăng thêm phiền phức cho cô nương nhà .

Cố Lan Đình trả lời ngay, chỉ : "Đứng lên ."

Hiển nhiên Quận mã đổi chủ đề, lúc đương nhiên Ngụy Niên thể tiếp tục truy hỏi, ngoan ngoãn dậy xuống.

Cũng là lúc , trong lúc lơ đãng nàng thoáng thấy dòng chữ góc trái cây đàn.

Ngụy Niên giật : "Đây là 'Kinh tước'."

Cố Lan Đình đang nghĩ nên chuyển chủ đề thế nào, lời bèn nhân tiện : "Ngươi nhận cây đàn ."

Ngụy Niên lắc đầu: "Tiểu nữ từng thấy, nhưng từng tên của nó, danh cầm thứ hai."

"Năm danh cầm lâu xuất hiện, hôm nay tiểu nữ may mắn thấy 'Kinh tước', cũng coi như phúc, chỉ là danh cầm thứ nhất đang ở .”

Cố Lan Đình ngước mắt: "Ngươi thấy 'Thiên Nguyệt'?"

Ngụy Niên sững sờ, nàng hẳn nên thấy ?

Cố Lan Đình thấy vẻ mặt nàng đầy khó hiểu, : "Ngươi hẳn sẽ thấy."

Ngụy Niên càng hiểu.

Lời ý gì?

Không nàng đa nghi, thật sự là vì phụ của nàng khó đối phó hơn mẫu nhiều, giống như mỗi câu đều ẩn ý.

"Đã sắp đến ngọ yến, sai đưa ngươi ." Cố Lan Đình .

Hắn dùng trận pháp trong rừng mai dẫn nàng tới nơi , để nàng tự thì .

Ngụy Niên vội vàng dậy cảm ơn.

Lúc gần , Ngụy Niên thận trọng : "Quận mã còn cho tiểu nữ, vấn đề ."

Cố Lan Đình: "..."

Ông vẻ thản nhiên, : "Có cơ hội, sẽ cho ngươi ."

Chỉ khi xác định nàng là nữ nhi của ông , mới thể cho nàng.

Cho nên, ông hy vọng sẽ cơ hội .

Ngụy Niên nhịn , thất vọng cúi đầu ồ một tiếng, : "Tiểu nữ cáo lui."

Cố Lan Đình theo bóng lưng Ngụy Niên, nhíu mày, là ảo giác của ông ư?

Sao ông cảm thấy nàng đang ?

--------------------

Tác giả lời :

Cố Dung Cẩm vô cùng khó hiểu: Y cũng còn thành hôn, mẫu sắp ôm cháu !

 

Loading...