Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 81
Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:09:22
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong căn phòng nơi góc hẻo lánh, một nam t.ử áo lam đang chắp tay cửa sổ, khí chất nho nhã, khuôn mặt tuấn tú, chính là Thẩm Lăng.
Cửa truyền đến tiếng vang nhỏ, nhưng đầu.
Cũng lâu lắm, eo của một đôi tay nhẹ nhàng ôm lấy: "Lăng ca ca."
Sắc mặt Thẩm Lăng lạnh nhạt, nghiêng đầu, : "Không khác phát hiện chứ?"
Ngụy Ngưng nhẹ nhàng lắc đầu, giọng trầm thấp: "Không ."
Ánh mắt Thẩm Lăng lóe lên, ôm nàng : "Thế nào?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Ngụy Ngưng ngước mắt về phía , trong mắt chứa vài phần tủi : "Hôm nay Tề Vân Hàm khiến khó xử mặt nhiều .”
"Lăng ca ca, nàng đang hoài nghi ?"
Thẩm Lăng nhíu mày: "Ngươi gì?"
Ngụy Ngưng lắc đầu: "Sau khi trở về từ núi Thu Vụ hề gặp nàng .”
Nàng ngẫm nghĩ, : "Chẳng lẽ là Ngụy Niên gì đó mặt nàng ?"
Sắc mặt Thẩm Lăng đổi: "Không quan hệ giữa Ngụy Niên và
Ngụy gia dịu ?"
"Ừm." Ngụy Ngưng: "Gần đây nàng càng thêm thiết với chúng , giống như là đang nghi ngờ, hơn nữa nàng còn đỡ cho ca ca, lấy việc tra vụ án muối lậu Giang Nam."
Nàng đến đây, vẻ mặt Thẩm Lăng dịu : " là việc lợi với chúng .”
Ánh mắt Ngụy Ngưng sáng lên: "Thật ?"
Thẩm Lăng: "Ừm, đám buôn muối lậu ở vùng đó ngày càng hung hăng ngang ngược, tra vụ án nguy hiểm, nhưng nếu vận dụng thoả đáng thì ích cho chúng ."
Vụ án do Đông cung chọn , đang lo thể xếp thì Ngụy Niên giúp .
"Vậy liệu ca ca gặp nguy hiểm ?"
"Yên tâm, sắp xếp âm thầm bảo vệ ." Thẩm Lăng .
Chỉ cần mở quan hệ với bên , chính là một cuộc mua bán doanh thu nhỏ, chuyện thành công thì thể thiếu bạc.
"Vậy thì yên tâm ." Ngụy Ngưng cẩn thận suy tư một lát, trong lòng phỏng đoán: "Ta từng với Tề Vân Hàm là tính tình nhị tỷ tỷ quái gở, thích ngoài, nhưng quãng thời gian ở núi Thu Vụ đều nhà bất công, cố ý kìm hãm nhị tỷ tỷ, hẳn là Tề Vân Hàm giận vì chuyện ."
Thẩm Lăng thì trong lòng cũng thả lỏng.
"Hành động hai đều thất bại, tiếp theo chúng nên thế nào?" Ngụy Ngưng ngẩng đầu Thẩm Lăng, .
Trong mắt Thẩm Lăng lóe lên một tia sáng lạ, qua lâu mới : "Người của Thái t.ử chằm chằm hồi lâu, mấy ngày nay mới thoáng lơi lỏng, việc thể nóng vội, vả , thể kế hoạch sẽ đổi."
Ngụy Ngưng bỗng nhiên ngước mắt : "Thay đổi thế nào?"
"Lý do g.i.ế.c vì tình thể dùng nữa, cần nghĩ biện pháp khác." Thẩm Lăng dừng , một lúc lâu, : "Sắp đến Đông Chí, đến lúc đó triều đình sẽ cử hành ‘tế thiên’ ở ngoại thành phía nam, là thời cơ để tay, về phần tay như thế nào, còn bàn bạc cân nhắc cẩn thận."
Thẩm Lăng cụp mắt Ngụy Ngưng: "Lần , tuyệt đối thất bại."
Ngụy Ngưng khẽ ừ một tiếng, nhẹ nhàng tựa n.g.ự.c .
Bất kể kế hoạch như thế nào, Tề Vân Hàm đều c.h.ế.t!
Là nàng biến thành Tề Vân Hàm thứ hai, thì Tề Vân Hàm thật sự thể sống đời .
Nàng đường lui, cũng tuyệt đối thể !
Nàng cũng khi cực khổ giúp leo lên vị trí đó, là áo cưới cho khác.
Thẩm Lăng lùi một bước tựa tường, nhẹ nhàng ôm nàng lòng, nhưng trong đầu hiện lên một khuôn mặt khác.
Đó là một khuôn mặt hồn nhiên trong sáng, buồn lo.
Đáng tiếc, suy cho cùng và nàng cùng một đường.
-
Chử Yến cầm quốc thư mà nửa canh giờ Đại tổng quản đưa đến trong tay , nhanh chân ngự thư phòng, đập nó xuống bàn Thánh thượng: "Có ý gì?"
Thánh thượng liếc mắt, đặt b.út xuống: "Con nghĩ ý gì?"
Chử Yến bực bội : "Không đoán! Không thì con ."
Thánh thượng lạnh, đưa tay chỉ quốc thư mà Nam Hào đưa tới: "Bên là tên của Chử Yến con, , chính con quyết định."
Chử Yến khẽ c.ắ.n môi: "Con lập tức gọi binh, trọng binh tiếp cận biên cảnh!"
Thánh thượng lẳng lặng một lúc, đó ngả lưng : "Được thôi, con gọi binh, thánh chỉ cho con, con tiếp cận biên cảnh nước nào thì tiếp cận biên cảnh nước đó.”
Chử Yến hít sâu một , với đây là phụ ruột của .
Không c.h.ử.i , cũng đ.á.n.h !
"Quân Lãng ba mươi vạn, cấm quân cộng thêm quân địa phương cũng hơn năm mươi, con bao nhiêu, cho con bấy nhiêu." Thánh thượng tiếp tục .
Thái t.ử thể nhịn nữa, cầm quốc thư ném thẳng đến mặt Thánh thượng: "Cho nên, phụ hoàng nghĩ kỹ đưa công chúa nào ?"
"Muội của Thái t.ử nữ nhi của phụ hoàng ? Phụ hoàng thích đưa đứa nào thì đưa, ông đây mặc kệ!"
Đại tổng quản ở cửa câu ‘ông đây’ , chỉ hận bản thể điếc ngay lập tức!
Chử Yến hét xong thì phất tay áo rời , mới mấy bước bức quốc thư ném xuống bên chân : "Ta đồng ý liên hôn lúc nào?!"
Lúc Chử Yến mới ngừng bước.
Thái t.ử nắm tay, hừ một tiếng, .
Thánh thượng đỡ trán, nặng nề thở dài, : "Không con thích nha đầu Ngụy gia ? Hôm nay bảo Lễ bộ tính thời gian, rước về cho con, để kiềm hãm cái tính tình ch.ó c.h.ế.t của con !"
"Lâm Khuyết, bây giờ ngươi ngay lập tức Lễ bộ, bảo bọn họ chuẩn lễ thành hôn cho Thái t.ử, cưới Trắc phi cửa. Trẫm quản nhi t.ử nữa, cũng dám xưng ‘ông đây’ với Trẫm, ai thích quản thì mà quản!"
Đại tổng quản Lâm Khuyết biểu cảm đắng chát, dựa theo kinh nghiệm nhiều năm của , lời khả năng cao là Thánh thượng đang linh tinh, nhưng... Ý chỉ khó lòng vi phạm, đành dạo vườn hoa một vòng trở .
"Lão nô tuân chỉ."
"Quay về!"
Chử Yến lười nhác .
Bước chân Lâm Khuyết khựng , về.
Chử Yến hất cằm về phía Thánh thượng: "Trắc phi, xem thường ai đấy?"
Thánh thượng: "..."
Lâm Khuyết: "..."
Thánh thượng thẳng dậy, chằm chằm Thái t.ử: "Con ý gì?"
Vị trí Trắc phi của Đông cung xem như ban ân cho Ngụy gia !
Chử Yến nhặt quốc thư của Nam Hào lên, chậm rãi đến bàn, đập nó xuống bàn nữa, chằm chằm Thánh thượng, gằn từng chữ: "Chỉ là Trắc phi, quản con?"
"Ít nhất cũng là Trữ phi chứ?"
Khóe môi Lâm Khuyết giật giật.
Cái gì gọi là ít nhất cũng là Trữ phi!
Thánh thượng chằm chằm Thái t.ử, hồi lâu mới : "Con nghiêm túc ?"
"Cô nương Thôi gia, Bùi gia tùy con chọn, con cô nương phủ thị lang Trữ phi, !"
Chử Yến hừ lạnh một tiếng, học động tác của Thánh thượng, chỉ quốc thư của Nam Hào: "Nam Hào cưới Công chúa Bắc Lãng, tuyệt đối , Chử Yến con mất mặt thế , Nam Hào hòa , thì đưa công chúa của bọn họ đến, công chúa thì đưa hoàng t.ử!"
"Hạn cho bọn họ lăn đến thành Phụng Kinh ký hiệp ước trong vòng nửa tháng, bằng thì chuẩn nghênh chiến , ông đây rảnh kì kèo với bọn họ!”
"Sứ thần còn đúng ? Chi bằng con đích chăm sóc sứ thần Nam Hào, xem gan to cỡ nào, dám dõng dạc của Chử Yến con!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-81.html.]
Thánh thượng tức giận đến huyệt thái dương đập thình thịch: "Con lăn về đây cho trẫm!”
Chử Yến dừng bước, chậm rãi nắm tay: "Nhi thần lăn, thì bảo Lâm đại tổng quản dạy nhi thần một chút."
Lâm Khuyết: "..."
Phụ t.ử cãi , tai bay vạ gió!
Thánh thượng cãi với Thái t.ử nữa, tức giận : "Nửa tháng Đông Nhữ phái sứ thần đến ký hiệp ước, tới thành Phụng Kinh thấy tăm ."
Chử Yến , nhíu c.h.ặ.t mày: "Sứ thần cũng mất tích ? Đông Nhữ chỉ ăn mà ?"
Sắc mặt Thánh thượng nặng nề, : "Người tới là Thái t.ử Đông Nhữ."
Ấn đường Chử Yến giật một cái, qua lâu mới : "Đông Nhữ điên , phái Thái t.ử đến ký hiệp ước?"
"Mặc kệ Đông Nhữ điên , hiện tại mất tích ở thành Phụng Kinh, nếu xảy chuyện, thì chúng áp sát biên cương, mà là áp chế." Thánh thượng đẩy quốc thư của Đông Nhữ qua, trầm giọng .
Chử Yến nhận lấy, sắc mặt khó coi thoáng qua một lượt, đó mắng thầm một tiếng.
Nam Hào Tây Vu còn đang loạn đến long trời lở đất, bên còn xong, hiện tại Đông Nhữ cũng dính ! Thật là một ngày sống yên !
"Không một nhi t.ử khác của phụ hoàng cũng ngôi vị Thái t.ử , nếu thì bảo bọn họ , ngôi vị Thái t.ử ai thích thì , con , cứ tiếp tục như nữa thì Trữ phi của con chạy mất." Gần đây đ.á.n.h với đám Tây Vu đến trời đất tối tăm, nhiều ngày từng gặp nàng.
Thánh thượng chỉ coi như thấy: "Con thời gian năm ngày, tìm Đông Nhữ Thái t.ử, nhớ kỹ, sống."
Chử Yến: "..."
"Hắn còn sống là việc con thể quyết định ?"
Thánh thượng: "... Thái t.ử Đông Nhữ chỉ công phu mèo quào, sợ con tay nặng quá, đ.á.n.h c.h.ế.t ."
Chử Yến: "..."
Thật là hiểu con ai bằng cha: "Nếu vốn dĩ c.h.ế.t thì ?"
"Không điều tra chủ mưu màn, thì chỉ còn cách dùng đống núi vàng của con để đ.á.n.h trận thôi." Thánh thượng dang tay .
Chử Yến Thánh thượng mà mặt đổi sắc: "Phụ hoàng thể đừng nhớ thương tư khố của nhi t.ử ?"
Thánh thượng nhún vai, chuyện.
Chử Yến cam chịu cuốn quốc thư , khẽ c.ắ.n môi.
Tiểu Thái t.ử Đông Nhữ! Tốt nhất là ngươi c.h.ế.t , bằng thì đ.á.n.h ngươi tới mức phụ mẫu ngươi cũng nhận !
"Con vẫn đang thương, cẩn thận một chút."
Chử Yến rời hề đầu : "May mà phụ hoàng còn nhớ, trong thời gian ngắn vẫn c.h.ế.t !"
"Chuyện Trữ phi thật sự thể thương lượng ?" Thánh thượng hô về phía bóng lưng dứt khoát .
"Vậy phụ hoàng đổi Thái t.ử khác ."
Thánh thượng: "..."
-
Chử Yến kìm nén cơn giận trở về Đông cung, Trường Phúc thấy sắc mặt khó coi, mạnh mẽ nuốt lời đang về cuống họng.
"Nói!"
Trường Phúc nuốt nước miếng một cái, thận trọng : "Hôm nay Quận chúa tổ chức tiệc ngắm mai, là để xem mắt cho Cố công t.ử."
"Cô nương tên trong danh sách khách mời."
"Lần ngài sai nô tài điều tra, tra , trong bữa tiệc ngắm hoa của Tề gia, quả thật cô nương trò chuyện vui vẻ với Cố công t.ử."
Chử Yến sang Trường Phúc, lạnh giọng hỏi: "Nàng ?"
Trường Phúc gật đầu: "Đi."
Nghe ngài hỏi kìa, thiệp mời của phủ Quận chúa Thịnh An, Ngụy gia dám nhận ?
Lửa giận trong lòng Chử Yến nữa bùng lên.
Quả nhiên là cô cô đào góc tường của !
Chử Yến ngoài: "Gọi Tống Hoài, xuất cung!"
Trường Phúc kinh hãi: "Không điện hạ, đó là phủ Quận chúa, thể động võ!"
Chử Yến cũng đầu ném quốc thư về phía Trường Phúc: "Động não , Cô phá phủ Quận chúa, là sẽ phụ hoàng và quân Lãng bao vây ?!"
Trường Phúc luống cuống tay chân mở quốc thư , sắc mặt lập tức đổi: "Thái thái... thái t.ử mất tích?!"
Xong !
Nếu là Thái t.ử Đông Nhữ gặp nguy hiểm ở thành Phụng Kinh, Bắc Lãng sẽ địch vây ba phía!
Bốn năm khai chiến với Nam Hào Tây Vu đ.á.n.h vô cùng gian khổ, thêm một Đông Nhữ, Bắc Lãng nguy !
-
Chử Yến đổi y phục, dẫn xuất cung, dọc đường âm thầm tìm kiếm Thái t.ử Đông Nhữ cùng Tống Hoài, từ xa xa thấy một gian quán quan binh vây quanh thì giục ngựa tiến lên.
Tống Hoài còn kịp hỏi thăm thì thấy quen, y sững sờ, đó lui mấy bước hỏi quan binh đang vây quanh quán : "Xảy chuyện gì."
Quan binh nhận Tống Hoài, vội vàng trả lời: "Tề cô nương báo án, một cô nương mất tích trong quán ."
Tống Hoài đầu về phía Chử Yến, thấy cũng đang nhíu mày.
Sao dạo mất tích thế?
Tề Vân Hàm báo án, thì chứng tỏ mất tích cô nương nhà bình thường.
"Đã tìm , là cô nương nhà nào?" Tống Hoài hỏi.
Quan binh lắc đầu, vẻ mặt sầu khổ, : "Chúng cũng mới đến, đại nhân đang tìm kiếm bên trong, cô nương họ Ngụy."
Tống Hoài thì giật , đang hỏi, một cơn gió mạnh lướt qua bên cạnh.
Tống Hoài thấy rõ , quan binh chỉ cảm thấy bóng lướt qua mắt, đang rút đao thì Tống Hoài ngăn cản: "Giải tán đám đông, cho phép bất kỳ ai tới gần."
Quan binh liếc bóng lưng chạy tới mặt Tề Vân Hàm, trong lòng thoáng suy đoán, giật một cái vội vàng cung kính đồng ý.
Tống Hoài , lập tức thấy giọng phần nghẹn ngào, lẫn chút hoảng loạn của Tề Vân Hàm: "Lúc Niên Niên rời chỉ là nhà xí, nhưng qua một lúc lâu vẫn thấy trở về nên và Vãn Đường mới tìm, cũng tìm , lập tức đoán lẽ xảy chuyện, cũng sai tìm kiếm trong quán , nhưng vẫn tìm Niên Niên, nên báo quan."
Thật nếu trải qua chuyện ở núi Thu Vụ, lẽ Tề Vân Hàm còn sẽ nghĩ theo hướng , sẽ chỉ cho rằng Ngụy Niên đột nhiên việc rời .
"Thái t.ử ca ca, ngươi mau phái tìm Niên Niên , chắc chắn nàng xảy chuyện!"
Chử Yến xong sắc mặt tối sầm.
Hắn hít sâu một , đó lệnh: "Tống Hoài, phái Ngụy gia, xem nàng trở về , ngươi và lục soát quán , lục soát từng gian một!"
"Ngoài , rà soát tất cả các con đường dẫn từ quán , xem manh mối gì !"
Tống Hoài: "Rõ!"
Lúc Tô Vãn Đường , nghiêm mặt : "Điện hạ, tìm cùng hai ."
Tô Vãn Đường xuất nhà võ tướng, một chút công phu, Chử Yến ngăn cản: "Những khác về ."
Mặc dù Bùi Lạc Thanh và Thôi Tuyết Lăng lo lắng, nhưng cũng Thái t.ử tới, bọn họ ở nơi cũng vô dụng, tiến lên khuyên Tề Vân Hàm rời .
Nói hết lời, mới thể dẫn Tề Vân Hàm .
Nàng quá sốt ruột, quên mất những lời tàn nhẫn cả đời qua với với Tống Hoài, lúc ngang qua Tống Hoài, nàng kìm mà cầu khẩn: "Nếu tin tức, nhất định sai báo cho ."
Tống Hoài bàn tay đang nắm lấy ống tay áo của , gật đầu: "Ừ."
--------------------
Tác giả lời :
Báo chương : Niên Niên và Thái t.ử Đông Nhữ 'vượt ngục’.