Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 83

Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:09:24
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy Niên thò tay qua hàng rào gỗ cởi trói cho Đông Phương Tô, đó mới ngẩng đầu về phía cái cửa sổ nhỏ .

Nếu phá hủy thanh chắn bằng gỗ, nàng thể chui ngoài.

Đông Phương Tô...

Nàng thu tầm mắt , Đông Phương Tô từ xuống .

Đông Phương Tô vô thức lùi về một bước: "Ngươi như gì?"

Ngụy Niên để ý đến , về phía cửa sổ nhỏ.

Cho dù bọn họ thể ngoài từ nơi , cũng tình hình bên ngoài thế nào.

Bản nàng ngay cả nửa phần tài nghệ cũng , còn tiểu thái t.ử Đông Nhữ…

Nhìn thế e là cũng trông cậy .

Nếu như tìm đủ cách chạy cuối cùng vẫn rơi tay Tây Vu, tới việc uổng phí công sức, chỉ sợ còn chịu khổ hơn gấp bội.

Lần Tây Vu chắc chắn nàng và tiểu Thái t.ử Đông Nhữ thể chạy khỏi nơi , mới thể canh giữ lỏng lẻo, nếu bắt , sẽ dễ chạy trốn nữa.

Ngụy Niên nhíu mày, cũng Thập Bát .

lúc , ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng chim hót.

Ngụy Niên yên lặng đếm, giống hệt tín hiệu vài ngày Thập Bát cho nàng .

Ánh mắt nàng sáng lên, đáp nhưng nghĩ cũng tình huống bên ngoài thế nào, lỡ như khiến Tây Vu chú ý tới thì mất nhiều hơn .

Nàng ngẫm nghĩ một lúc, đó nâng tay sờ đầu, lúc nàng mới phát hiện trâm đầu rút hết, chỉ còn hai cây trâm hoa thể v.ũ k.h.í sắc nhọn, nhưng lúc đối với nàng mà trâm hoa cũng đủ !

Ngụy Niên tháo trâm hoa xuống, ném ngoài cửa sổ.

Ném một cái thấy đáp , ném nốt cây còn .

Đông Phương Tô cũng thấy vài tiếng chim hót , mặc dù hiểu, nhưng từ phản ứng của Ngụy Niên thể đoán hẳn là bên ngoài tới cứu nàng, thế là ân cần tháo ngọc bội của xuống đưa cho nàng: "Tỷ tỷ, cái to, đủ vang."

Như thì cũng coi như góp sức, hẳn là nàng thể thuận tiện cứu cả nhỉ.

Ngụy Niên tiếng tỷ tỷ , khóe môi giật, ngọc bội mà đưa qua thì càng đành lòng thẳng, nàng đầu tháo hoa tai xuống ném , : "Ta sẽ cứu ngươi."

Đông Phương Tô nàng cam đoan, cuối cùng cũng yên tâm, cong mắt: "Cảm ơn tỷ tỷ."

lúc , một bàn tay đột nhiên thò từ ngoài cửa sổ, ngay đó một khuôn mặt chậm rãi xuất hiện thanh chắn gỗ, dọa Đông Phương Tô trợn tròn mắt.

Nếu giữa ban ngày ban mặt, còn tưởng gặp ma!

"Cô nương?"

Trái tim đang thấp thỏm của Ngụy Niên cuối cùng cũng chậm rãi yên : "Thập Bát."

"Là , cô nương." Thố Thập Bát cũng thở phào nhẹ nhõm: "Đám Tây Vu tìm chỗ thật, căn nhà nát nhiều phòng."

"Cô nương lùi về một chút, phá hủy bức tường ."

Ngụy Niên mấp máy môi, phá cửa sổ là , nhưng khi nàng sang Đông Phương Tô thì yên lặng lùi về mấy bước.

Thố Thập Bát nhanh ch.óng đục thủng một lỗ tường, trong lúc nhất thời bụi đất tung bay, khiến hai bên trong ho sặc sụa.

"Thập Bát, dẫn cả ." Thố Thập Bát lên tiếng, nhanh ch.óng tiến lên c.h.é.m vỡ hàng rào gỗ: "Cô nương chúng mau thôi, động tĩnh quá lớn, chẳng mấy chốc sẽ tới."

Đương nhiên là Ngụy Niên điều , cũng trì hoãn nhiều, kéo Đông Phương Tô chui từ lỗ thủng tường. Sau khi ngoài, nàng phát hiện đây là một viện t.ử lớn, chạy thoát khỏi nơi cũng đơn giản.

"Cô nương bên ."

Thố Thập Bát dẫn đường ở phía , vài bước đầu về phía Ngụy Niên, nhẹ giọng giải thích: "Cô nương, lúc ở quán xuất hiện, cứu cô nương, mà là nguyên do khác."

Đương nhiên Ngụy Niên nàng sẽ vô duyên vô cớ biến mất, bèn thuận tiện hỏi: "Cho nên là vì ?"

Thố Thập Bát nhanh: "Lúc bọn họ tập kích cô nương nhận bọn họ là Tây Vu, vả phát hiện còn mấy cao thủ đang âm thầm mai phục, lúc gần đó của chúng , chỉ dựa sức một thì thể cam đoan thể cứu cô nương từ trong tay bọn họ một cách an ."

"Hơn nữa quãng thời gian , điện hạ bắt một thám t.ử quan trọng của Tây Vu, bọn họ bắt cóc cô nương là đổi với điện hạ, những năm Tây Vu giao đấu nhiều , cũng coi là hiểu bọn họ, khi bọn họ đàm phán với điện hạ, cô nương vẫn sẽ an ."

"Mà trong tình huống lúc đó nếu ngoài sẽ chỉ đ.á.n.h rắn động cỏ, nếu như mất tung tích của cô nương, đến lúc đó để tìm cô nương sẽ khó, cho nên mới âm thầm theo bọn họ đến nơi . Vả dọc theo đường để ký hiệu đặc biệt, Tề cô nương phát hiện cô nương mất tích chắc chắn sẽ báo án, khi đó đương nhiên sẽ kinh động điện hạ. Điện hạ, Tống đại nhân và những ám vệ khác đều nhận ký hiệu, bọn họ sẽ lập tức Tây Vu bắt cô nương , đương nhiên cũng sẽ đoán mục đích của Tây Vu, như thế thể nội ứng ngoại hợp với điện hạ, cứu cô nương ngoài."

Ngụy Niên xong thì kinh ngạc, khỏi : "Trong thời gian ngắn như mà ngươi nghĩ nhiều thế ư?"

Thố Thập Bát vẫn luôn biểu hiện là một đơn giản ngay thẳng, ngờ cũng phản ứng nhanh như .

"Ầy, đ.á.n.h với Tây Vu nhiều, phản ứng theo bản năng." Thố Thập Bát : "Vả điện hạ từng dạy, chúng thể giống như ám vệ bình thường, chỉ đ.á.n.h đó, chúng tự suy nghĩ, nghĩ phương pháp ứng phó nhất trong thời gian ngắn nhất, gặp chuyện mà chỉ dựa sức trâu thì .”

Ngụy Niên tán thành lời .

Quả nhiên, Thái t.ử năng khiếu thầy!

"Vậy nếu vẫn hôn mê, trả lời ngươi thì ?"

Thố Thập Bát: "Không cả, chỉ còn một viện t.ử tra thôi, cùng lắm là leo cửa sổ mấy ."

"Người Tây Vu luôn luôn ngạo mạn, của bọn họ đều canh gác ở bên ngoài, cảm thấy ngay cả một con ruồi cũng bay viện , cho nên bên trong canh phòng lỏng lẻo hơn nhiều, sợ bọn họ phát hiện."

Ngụy Niên ngẫm nghĩ, đúng là như thế.

Bọn họ cảm thấy nàng là cô nương tay trói gà c.h.ặ.t, Thái t.ử Đông Nhữ cũng cường tráng, bọn họ cũng đều vật sắc bén, cho nên chắc chắn bọn họ cởi dây thừng, trốn thoát .

"Người chạy ! Đuổi theo!"

Lúc , Tây Vu phát hiện bọn họ chạy trốn, đang điều tra bốn phía.

Thố Thập Bát dẫn hai trốn một căn phòng đổ nát, đưa cho Ngụy Niên một viên đạn tín hiệu, đó chỉ về một hướng: "Ta thăm dò địa hình của nơi , bên canh phòng yếu kém nhất, chờ đến thời cơ, chúng sẽ phá vây từ chỗ ."

Đông Phương Tô cuối cùng cũng cơ hội mở miệng: "Chờ thời cơ nào?"

Thố Thập Bát trả lời, chỉ sát bên cửa sổ chằm chằm bên ngoài, cũng lâu lắm, ánh mắt của nàng sáng lên: "Thời cơ đến, chạy."

Ngụy Niên ngước mắt làn sương đang lan trung, trong lòng ước chừng nắm chắc, kéo Đông Phương Tô chạy về phía một viện t.ử cùng Thố Thập Bát.

Đông Phương Tô nàng kéo lảo đảo một cái, gọi tỷ tỷ Ngụy Niên ngắt lời: "Ngậm miệng, chạy!"

"Cô nương, cản bọn họ , hai chạy , nhớ dùng đạn tín hiệu."

Thố Thập Bát xong lập tức nghênh đón thị vệ Tây Vu ngoài viện, Ngụy Niên nắm c.h.ặ.t t.a.y Đông Phương Tô, sợ cẩn thận đụng lưỡi đao nào.

Thố Thập Bát tay tàn nhẫn, gần như là chiêu nào cũng trí mạng, dù thì cũng là nơi nào cũng cao thủ, đang nhiệm vụ thì cũng sẽ tới canh gác, chẳng bao lâu t.h.i t.h.ể đầy đất, nhưng bọn họ b.ắ.n đạn tín hiệu, đến nơi sẽ chỉ càng ngày càng nhiều.

Ngụy Niên nhặt hai thanh loan đao, đưa một thanh cho Đông Phương Tô: "Cầm chắc ?"

Đông Phương Tô: "..."

Dường như cảm thấy khiêu khích, giận đùng đùng nhận lấy thanh đao: "Ta võ công!"

Ngụy Niên thì bất ngờ.

Hắn võ công, nàng nhỉ?

"Chỉ là giỏi lắm thôi.”

Trước mặt tình thế cực kỳ nghiêm trọng, Ngụy Niên đôi co chuyện rốt cuộc võ công cỡ nào, khi b.ắ.n đạn tín hiệu thì lập tức kéo chạy về hướng Thố Thập Bát chỉ.

Thố Thập Bát ngăn cản những đuổi theo lưng, Đông Phương Tô đầu lo lắng : "Nàng chứ?"

Ngụy Niên đầu , chạy như bay: "Chúng nàng mới .”

Không bọn họ liên lụy, dĩ nhiên Thập Bát thể thoát .

Đông Phương Tô ồ một tiếng, về phía nữ t.ử đang kéo chạy một cách liều mạng, đột nhiên : "Nữ t.ử Bắc Lãng các ngươi đều hấp dẫn khác như ?"

Ngụy Niên , nghĩ đến những lời quan tâm Thố Thập Bát mà thì trả lời: "Thế nào, thích ?"

Đông Phương Tô đỏ mặt, nàng chuyện thẳng thế!?

Có điều, thích.

"Ừm, thích."

Ngụy Niên định thì e là , Thái t.ử sẽ thả , thì thấy một Tây Vu nhảy từ tường viện, cầm đao c.h.é.m về phía Đông Phương Tô.

"Cẩn thận!" Ngụy Niên dùng một tay kéo Đông Phương Tô lưng, tránh thoát đòn trí mạng , đó Tây Vu lao tới. như lời Đông Phương Tô , võ công, nhưng giỏi, khi Ngụy Niên cứu thì do dự chắn mặt nàng, so hai chiêu với Tây Vu, nhưng cũng chỉ hai chiêu.

Mục đích của Tây Vu là Đông Phương Tô.

Ngụy Niên binh khí Bắc Lãng trong tay , lập tức hiểu rõ mục đích của đối phương.

Nàng tuyệt đối thể khiến Thái t.ử Đông Nhữ c.h.ế.t ở chỗ !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-83.html.]

Ngụy Niên nắm c.h.ặ.t loan đao, lúc c.h.é.m về phía Đông Phương Tô, nàng nắm lấy thời cơ đẩy , chọc loan đao trong tay tim .

Đao của Tây Vu cũng đồng thời c.h.é.m vai nàng, nhưng may mà nàng sớm chuẩn , gần như là lập tức quỳ một gối xuống đất trong khoảnh khắc đó, tránh hơn nửa lực c.h.é.m của đối phương, cho nên vết thương cũng sâu, nhưng rơi trong mắt khác thì chính là nàng một đao ép đến quỳ xuống.

Cảnh đầu tiên đập mắt Chử Yến khi vượt qua khúc ngoặt là cảnh tượng .

Trong chớp mắt đó, cảm thấy m.á.u cả đều đọng , cả cứng đờ một giây mới dồn sức nhanh ch.óng chạy về phía Ngụy Niên.

"Tỷ tỷ!"

Đông Phương Tô Ngụy Niên đẩy ngã mặt đất, chờ đến khi đầu thì Ngụy Niên nhuộm đầy m.á.u tươi, quỳ một gối mặt đất, hoảng sợ hô lên một tiếng vội vàng nhào qua, nhưng còn đụng Ngụy Niên một hất : "Cút !"

Chử Yến lạnh mặt ôm Ngụy Niên lòng, nhanh ch.óng xé vải ống tay xuống, quấn lên vai Ngụy Niên cầm m.á.u giúp nàng.

Ngụy Niên thở quen thuộc vờn quanh, ngẩn một lúc mới hồi phục tinh thần: "Điện hạ."

Chử Yến lên tiếng, đen mặt bế nàng lên bước nhanh ngoài, lẽ là Ngụy Niên cũng đoán gì đó, vội : "Điện hạ, điện hạ, ."

Chử Yến dừng bước, cúi đầu về phía nàng.

Ngụy Niên lập tức an ủi Thái t.ử, khẽ: "Điện hạ, vết thương sâu."

"Là m.á.u của Tây Vu b.ắ.n lên , ."

Lúc trong mắt Chử Yến mới cảm xúc khác, thả Ngụy Niên xuống, lệnh cho tất cả xoay sang chỗ khác mới kéo vạt áo của nàng xuống xem xét vết thương. như như Ngụy Niên , một đao trông hung ác chỉ để một vết cắt sâu.

Chử Yến kéo vạt áo nàng lên, dùng một tay ôm nàng lòng.

Trong mấy giây ngắn ngủi đó, trong lòng sát ý vây kín, chỉ hận thể xách đao san bằng Tây Vu, g.i.ế.c bọn họ chừa mảnh giáp.

Mãi đến khi nàng , nàng , lý trí của mới chậm rãi .

Khoảnh khắc Thái t.ử thất thố khiến Ngụy Niên cảm giác thứ gì đó lấp đầy trống trong tim nàng, dường như cuối cùng thể chứa thêm ai nữa.

Nàng nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy đáp cái ôm của , khóe môi khẽ cong lên.

Nàng nghĩ, lẽ nàng .

Sau khi giao kèo một năm kết thúc, nàng thể vạch rõ quan hệ với , thể gặp nữa.

Không qua bao lâu, bên cạnh truyền đến một giọng : "Tỷ tỷ?"

Đông Phương Tô gọi Ngụy Niên, nhưng Chử Yến.

Hắn thấy Ngụy Niên gọi là điện hạ, cho nên, chính vị Thái t.ử Bắc Lãng vui giận thất thường, g.i.ế.c như ngóe ?

Quả nhiên giống hệt trong truyền thuyết, trông , nhưng hung dữ.

Chử Yến buông Ngụy Niên , liếc mắt thiếu niên đang bệt đất, ánh mắt khẽ lướt qua ngọc bội bên hông đó về phía Ngụy Niên: "Nhặt đấy?"

Đông Phương Tô: "..."

Ngụy Niên: "..."

Ngụy Niên: "Nhặt ở trong một căn phòng xập xệ."

Đông Phương Tô: "... Tỷ tỷ, ..."

"Đoán phận của ?" Chử Yến Đông Phương Tô, lập tức im lặng, hèn một cách quyết đoán.

Ngụy Niên gật đầu: "Ừm, cũng đại khái đoán kế hoạch của Tây Vu, nên dẫn cả ngoài."

Chử Yến ừ một tiếng, đỡ Ngụy Niên dậy, đó nhặt thanh loan đao nàng dùng lên, gọi Tống Hoài qua: "Ngươi để mười , những khác cùng Cô."

"Vâng."

Tống Hoài Ngụy Niên , trong lòng cũng thả lỏng, chỉ là khi thấy Đông Phương Tô thì vẻ mặt phức tạp.

Đây chính là mòn gót sắt tìm thấy, gặp chẳng tốn công?

Ngụy Niên thấy Chử Yến đằng đằng sát khí rời , nhíu c.h.ặ.t mày.

Tống Hoài nhận nàng đang lo lắng, : "Cô nương cần lo lắng."

Những lúc điện hạ giận đến cùng cực, từ đến nay đều đích tay.

Hôm nay, ở cứ điểm , ch.ó tới đều c.h.é.m hai nhát.

"Có điều, cô nương lập công lớn."

Mãi mới chờ đến lúc vị Thái t.ử Bắc Lãng đáng sợ rời , Đông Phương Tô cuối cùng cũng dám xen lời, tiến lên hỏi: "Tỷ tỷ lập công gì?"

Ngụy Niên về phía với biểu cảm phức tạp: "..."

Nàng mấy máy môi, cuối cùng vẫn lời nào thích hợp, đầu hỏi Tống Hoài: "Hắn tới đây gì?"

Tống Hoài: "... Nói là ký hiệp ước"

Ngụy Niên: "..."

"Đông Nhữ điên ?"

Trước mắt tình hình giữa các quốc gia đang rung chuyển, Đông Nhữ dám phái Thái t.ử của bọn họ tới ký hiệp ước?

Tống Hoài: "Điện hạ cũng ."

Cuối cùng Đông Phương Tô hiểu, nhíu mày về phía Ngụy Niên: "Có các ngươi đang về ?"

Ngụy Niên khuôn mặt tuấn tú vô tội của , thật sự giơ tay véo mạnh mấy cái, hỏi tại ngay lúc chạy đến đây thêm phiền phức.

đối phương cũng là Thái t.ử, nàng tiện tay.

...

Ngụy Niên , tiến lên mấy bước véo má Đông Phương Tô, u ám, hỏi: "Ngươi là tiểu lang quân nhà ai ở Đông Nhữ, bây giờ bên ngoài loạn cỡ nào mà dám chạy linh tinh?"

Hắn báo phận , nàng là ai.

"Đau đau đau!"

Đông Phương Tô phí sức gỡ tay Ngụy Niên , tức giận đến la oai oái: "Ngươi to gan! Ngươi dám véo má Cô!"

Ngụy Niên kinh hãi: "Cái gì, ngươi là ai?"

"Cô là Thái t.ử Đông Nhữ." Đông Phương Tô tức giận lườm nàng: "Rõ ràng là ngươi từ !"

Ngụy Niên đầy vô tội: “Lúc hỏi ngài, ngài ngài tên Tô Tầm, ngài là Thái t.ử Đông Nhữ , ?"

Đông Phương Tô nghẹn đỏ mặt, nhất thời tìm thấy lý do thích hợp để phản bác.

Tống Hoài bên cạnh nhịn nhíu mày.

Dùng tên giả Tô Tầm…

Thái t.ử Đông Nhữ còn ngốc hơn so với những gì y tưởng, như đặt ở thành Phụng Kinh sớm muộn gì cũng xảy chuyện, mau ch.óng trả về.

y thật sự nghĩ , Đông Nhữ bệ hạ nghĩ thế nào.

Mà Tống Hoài , vài ngày Đông Nhữ bệ hạ nhận tin tức cũng vô cùng đau đầu giống y.

Một đứa con trai lớn như , chạy là chạy!

Chạy thì cũng thôi , còn chạy tới Bắc Lãng!

Tới Bắc Lãng thì tới, mà còn mất tích!

"Bệ hạ, bệ hạ ngài mau nghĩ cách cứu Thái t.ử ." Hoàng hậu lóc trong điện, nhào tới mặt ông , đau khổ than: "Nếu Thái t.ử mệnh hệ gì, thần cũng sống ."

Đông Nhữ bệ hạ lắc đến choáng váng đầu, ông ngửa mặt lên trời thở dài.

Rốt cuộc là ai báo tin tức cho Hoàng hậu!?

May mắn, hôm trời sáng Đông Nhữ nhận quốc thư của Bắc Lãng, Thái t.ử , khi ký hiệp ước xong sẽ lập tức trở về Đông Nhữ, vì tỏ rõ quan hệ hợp tác hòa hợp giữa hai nước, cho phép bọn họ phái năm trăm binh sĩ đến ngoài thành Phụng Kinh đón .

Có triều thần cảm thán Hoàng đế Bắc Lãng rộng lượng, Hoàng đế Đông Nhữ nhạo một tiếng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chỉ là Bắc Lãng vội vàng phủi tay thôi.

Có Thái t.ử thể khai mở bờ cõi, uy chấn tứ phương, Thái t.ử chỉ là góp cho đủ .

--------------------

Tác giả lời :

Từ khi Đông Nhữ thành lập thì thích hòa bình, chủ chiến, nhưng binh lực cường thịnh. Đông Nhữ gây chuyện với nước khác, nước khác cũng sẽ gây sự với Đông Nhữ. Đông Nhữ đất đai màu mỡ, sản vật phong phú như Bắc Lãng, cho nên hai nước khác càng đ.á.n.h Bắc Lãng hơn. Cho nên từ nhỏ Thái t.ử vô cùng cưng chiều, trải qua sóng gió, ngây thơ đến mức ngu ngốc, nhưng cũng dạy dỗ ít, khi loại thông suốt thì sẽ trưởng thành nhanh ch.óng ( nhân vật sẽ xuất hiện quá nhiều).

 

Loading...