Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:33
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy Niên càng nghĩ càng cảm thấy sống lưng lạnh lẽo.

Nếu như là Thẩm Lăng, thì ván cờ cũng trù tính từ quá lâu!

Nàng nhớ rõ Tề Vân Hàm từng , bọn họ hôn ước từ nhỏ, là thanh mai trúc mã lớn lên cùng , Thẩm Lăng thể tay .

Hắn như là vì cái gì?

Đơn giản chỉ là danh lợi?

Thẩm Lăng là Trạng Nguyên kỳ thi ba năm , là con rể tương lai của Tề gia, con đường phía bằng phẳng, đến mức mưu đồ một ván cờ lớn như ?

Cũng thể là vì Ngụy Ngưng chứ?

Không khả năng!

Chỉ cần mù đều thể phân biệt trân châu và mắt cá!

"Ngươi còn suy nghĩ bao lâu?"

Giọng kiên nhẫn của Thái t.ử gián đoạn suy nghĩ của Ngụy Niên.

Nàng hồn, còn mở miệng Thái t.ử tiếp tục : "Cô phái theo dõi một thời gian, vẫn luôn phát hiện điểm đáng ngờ, mãi đến hai ngày quá nhiều việc mới rút về.”

Ngụy Niên giật : "Điện hạ hoài nghi từ khi nào?"

"Núi Thu Vụ." Chử Yến .

Ngụy Niên khó tránh khỏi kinh ngạc.

Vậy mà từ khi đó hoài nghi !

"Hoặc là, đúng là trong sạch, hoặc là, Cô đang điều tra ." Chử Yến đưa tay kéo Ngụy Niên lên đùi , một tay ôm eo của nàng, một tay nắm một lọn tóc mân mê đầu ngón tay.

Ngụy Niên liếc mắt, : "Điện hạ cảm thấy là loại nào?"

Chử Yến cúi , cách Ngụy Niên càng ngày càng gần: "Đã phái tiếp tục theo dõi."

Ngụy Niên nhận thấy ý đồ của , hàng mi dài khẽ run: "Điện hạ, thần nữ còn một chuyện thương lượng với điện hạ."

Một chút nữa là Đông Tẫn và Nguyệt Lan sẽ hầu hạ y phục, nếu bọn họ thấy cảnh , nàng thế nào cũng giải thích rõ .

Môi Thái t.ử dừng : "Nói."

"Thần nữ mau ch.óng xác định hôn sự của Lục , nhưng Kiều thị khó lòng đồng ý, còn cần mượn danh nghĩa của điện hạ." Ngụy Niên.

Chử Yến hiểu rõ, họa liên lụy đến nữ nhi gả chồng, nàng bảo vệ Ngụy lục.

"Nhà ai?"

Ngụy Niên: "Từ gia."

Nàng ngẫm nghĩ, tăng thêm một câu: "Từ gia gia chủ nhậm chức ở Quốc T.ử Giám."

Chử Yến nhanh ch.óng nhớ đối phương: "Biết ."

Từ gia xem như tân thần, dùng danh nghĩa của tác thành một cọc hôn sự cũng .

Hắn dứt lời, đầu cúi thấp xuống.

"Điện hạ!" Hàng mi dài của Ngụy Niên ngừng rung động, : "Trong lòng thần nữ còn một nỗi nghi hoặc."

Chử Yến: "Hiện tại ngươi ."

Ngụy Niên: "..."

Giằng co một lúc lâu, Ngụy Niên thua trận.

Được , hiện tại nàng .

Chử Yến ôm trong lòng bắt nạt một hồi lâu, mới thỏa mãn buông tha nàng, nhưng vẫn là ôm nàng c.h.ặ.t, Ngụy Niên cũng ngoan ngoãn dựa sát trong n.g.ự.c .

Không qua bao lâu, Chử Yến đột nhiên : "Sắp đ.á.n.h trận."

Ngụy Niên khẽ giật , ngẩng đầu lên từ trong n.g.ự.c .

Đánh trận? Sao đột nhiên đ.á.n.h trận ?

Đột nhiên, nàng nghĩ tới điều gì, tim bỗng thắt : "Điện hạ ?"

"Nam Hào là Tây Vu?"

Chử Yến: "Tây Vu, Cô ."

Ngụy Niên kinh ngạc , trong lòng nhất thời nổi lên ngàn vạn cảm xúc, cuối cùng hỏi một câu ngớ ngẩn: "Liệu nguy hiểm ? Phải bao lâu?"

Vừa khỏi miệng nàng nhận câu hỏi của nàng đáp án xác thực.

Trên chiến trường đao kiếm mắt, thể nguy hiểm, về phần cần tốn bao nhiêu thời gian, một khi chiến tranh bắt đầu, ai cũng chắc .

Ngụy Niên vẫn là Chử Yến chớp mắt, nàng nhận một đáp án từ trong miệng , một đáp án thể cho nàng tạm thời yên tâm.

Chử Yến cũng nàng, một lúc, nhếch môi một tiếng, thần thái thể hiện rõ sự ngông cuồng: "Chỉ là tôm tép nhãi nhép, thể Cô."

"Bốn năm bọn họ là bại tướng tay Cô, hôm nay, cũng sẽ thôi."

Nhìn Thái t.ử phong thái hiên ngang, trong lòng Ngụy Niên cũng dần yên tâm hơn.

, là Chử Yến, trong lòng nàng, dường như gì mà .

"Ngược là ngươi đó, đừng để đến khi Cô trở về, khác hại c.h.ế.t đấy." Chử Yến chằm chằm Ngụy Niên bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Nếu ngươi dám c.h.ế.t, đến lúc đó, Cô sẽ đào mộ quật xác."

Ngụy Niên: "..."

Chẳng lẽ là báo thù cho nàng, quật xác kẻ thù ?

"Nghe rõ ?" Chử Yến.

Ngụy Niên: "... Nghe rõ ."

Nàng vẫn thể phỏng đoán rõ ràng cảm xúc của Thái t.ử, thế là sang chuyện khác: "Khi nào thì điện hạ lên đường?"

"Trong mấy ngày nữa." Chử Yến: "Cô ở đây ngươi lơ là..."

Hắn còn dứt lời, Ngụy Niên đưa tay bịt miệng , nàng cau mày : "Điện hạ đừng điềm ."

Chử Yến: "... ?"

Hắn dừng một chút mới giật , mặt mày nhiễm chút ý , cúi đầu c.ắ.n một cái lên ngón tay nàng.

Mặt Ngụy Niên đỏ lên, nàng nhanh ch.óng thu tay .

"Sau khi Cô xuất chinh, ngươi lười biếng, vẫn ba ngày đến biệt viện một , nhớ cho sói của Cô ăn đầy đủ." Chử Yến: "Đợi Cô khải trở về, chuyện thứ nhất sẽ là kiểm tra ngươi."

"Nếu như thể khiến cho Cô hài lòng, mang ngươi thức ăn cho sói!"

Ngụy Niên: "... Ồ."

Chử Yến hừ lạnh: "Ngụy Niên ngươi càng lúc càng to gan..."

"Điện hạ vội vã huấn luyện , là bởi vì sẽ chinh ?" Lần đầu tiên Ngụy Niên ngắt lời Thái t.ử.

Ánh mắt Chử Yến co , ý trong mắt phai nhạt mấy phần.

sớm sẽ một trận chiến, cho nên vội vàng nàng mạnh lên, bởi vì, khiến bi kịch tái diễn.

Nàng thành mối uy h.i.ế.p của , một ngày, thấy ép nàng lên tường cao, đặt đao cổ của nàng ép lùi binh.

Cảnh tượng mẫu hậu nhảy từ tường thành xuống, là cơn ác mộng mà cả đời đều thể quên.

Cho nên, vẫn cho rằng cách nhất để bảo vệ một , là ôm c.h.ặ.t cánh chim, nếu , nếu chờ một ngày nào đó, rụng mất vài sợi lông vũ, sơ sẩy, nàng sẽ chút năng lực tự vệ nào.

Cho nên, để nàng mạnh lên, ở đó, nàng thể núp đôi cánh của , ở đó, nàng cũng thể một đảm đương một phía, sẽ cưỡng ép.

Chử Yến im lặng lâu, trong lòng Ngụy Niên cũng hiểu rõ.

Nàng cảm giác trái tim ấm áp, hóa từ lúc đó, trải sẵn con đường phía cho nàng.

"Nếu lòng , cũng đừng phụ lòng Cô." Chử Yến: "Ngụy Niên, nàng sống thật cho Cô, đợi Cô khải trở về, sẽ đón nàng Đông cung."

Thái t.ử xong câu cuối, Ngụy Niên ngửa đầu hôn lên môi .

Nàng sẽ an sống sót, chờ trở về.

Cánh môi quyện lâu, đó từ từ tách , khóe mắt Ngụy Niên ướt, khẽ: "Điện hạ, ngài bình an trở về, thần nữ chờ ngài."

Ánh mắt Chử Yến tối xuống, khiến nụ hôn sâu hơn: "Ừ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-88.html.]

Sau một phen triền miên lưu luyến, Ngụy Niên rúc l.ồ.ng n.g.ự.c , : "Sắp đến sinh nhật điện hạ ."

Chử Yến: "Ừm."

"Điện hạ quà gì?" Ngụy Niên ngửa đầu , hỏi.

Chử Yến đang định suy nghĩ, Ngụy Niên : "Không thể quý giá quá, thần nữ nhiều tiền."

Thái t.ử buồn : "Nàng bao nhiêu tiền?"

Ngụy Niên: "Chỗ bệ hạ thưởng ."

Vân Mộng Hạ Vũ

Chử Yến vui vẻ nhếch môi, một lúc lâu, : "Cô chờ đến đêm trừ tịch, ngắm pháo hoa."

Ánh mắt Ngụy Niên khẽ nhúc nhích: "Chỉ thế thôi ư?"

Thái t.ử: "Chỉ thế thôi."

"Thần nữ ."

Ngụy Niên vùi trong n.g.ự.c , nhẹ nhàng nhắm mắt .

Cho nên, đợi ngày phận nàng rõ ràng rời kinh.

Chử Yến thể ở bao lâu, Tống Hoài tới mời .

Từ lúc Chử Yến viện Hạnh Hòa, Thố Thập Bát thông báo cho Đông Tẫn. Đông Tẫn Nguyệt Lan mới vội vàng đuổi hạ nhân rời .

Chử Yến liền nghênh ngang bước cửa phòng, Ngụy Niên tiễn đến sân viện, mắt thấy sắp rời khỏi, nàng đuổi theo: "Điện hạ."

"Ngày mai ngài sẽ tới biệt viện chứ?"

Ngày mai, là ngày nàng biệt viện.

Chử Yến đáp: "Ừ."

Nếu còn rời kinh.

Chử Yến rời một lúc lâu, Ngụy Niên vẫn lặng trong viện về hướng rời , mãi đến khi Đông Tẫn tới, khó khăn lắm nàng mới hồn.

Không tại , lòng nàng bỗng chộn rộn bất an.

Mãi đến khi sắc trời tối dần, Ngụy Trình mang về tin tức sáng sớm ngày mai Thái t.ử điện hạ sẽ đích trận, cảm xúc bất an của Ngụy Niên mới chứng thực.

Nàng giật lo lắng một hồi, đó đột nhiên dậy: "Thập Bát! Đông Tẫn!"

Hai mới tiến , thấy Ngụy Niên mở hòm xiểng : "Còn bao nhiêu tiền?"

Đông Tẫn vội hỏi: "Cô nương định gì?"

Ngụy Niên: "Mua pháo hoa."

Mặc dù Đông Tẫn đột nhiên Ngụy Niên mua pháo hoa, nhưng vẫn bước tới lấy tiền bạc: "Cô nương mua bao nhiêu?"

"Mua hết."

Đông Tẫn nhất thời kịp phản ứng, ngơ ngác về phía Ngụy Niên: "Dạ?"

"Lấy hết tiền , mua pháo hoa." Ngụy Niên dứt lời, đầu về phía Thố Thập Bát: "Thập Bát, đưa đến biệt viện Hương Sơn hừng đông, thể ?"

Thỏ Thập Bát sững sờ gật đầu: "Có thể."

Cô nương gì đây?

Không bày tỏ với Thái t.ử điện hạ đấy chứ?

_

Điện Tuyên Chính.

Thánh thượng giao binh phù cho Thái t.ử: "Biên quan nữa truyền đến cấp báo, chuyến cấp bách."

Chử Yến nhận lấy binh phù, xoay chuyển mấy trong lòng bàn tay, về phía Thánh thượng: "Bảo vệ Trữ phi của con cẩn thận."

Thánh thượng thấy sắc mặt trầm trọng, trầm tư hồi lâu, tưởng rằng vấn đề gì liên quan tới chuyện hành quân, thình lình lời , khóe môi run rẩy.

"Nếu nàng xảy chuyện, cả đời chúng cũng còn khả năng hòa nữa." Chử Yến bỏ lời nắm binh phù, đầu rời .

Ngón tay Thánh thượng run lên, đó trong mắt thoáng hiện lên ánh nước.

Đã nhiều năm như , đây là đầu tiên chủ động nhắc tới chuyện năm đó, cho nên, đây là bằng lòng tha thứ cho ông ?

_

Thái t.ử chinh, chấn động cả thành Phụng Kinh.

Kiểm duyệt binh ngay trong đêm, một đêm cả tòa thành đèn đuốc sáng trưng.

Trời còn sáng, đại quân chờ xuất phát.

Chử Yến lưng ngựa, đầu về hướng biệt viện.

Hắn chỉ thất hẹn, triệu tập binh trong đêm, ngay cả một câu tạm biệt cũng thể đích với nàng.

"Ầm!"

Đột nhiên, một quả pháo hoa rực rỡ nổ tung trong mắt Thái t.ử.

Hắn sững sờ, còn kịp suy tư, một quả pháo hoa nổ tung.

Ngay đó, những đóa hoa lộng lẫy liên tiếp vang vọng thành Phụng Kinh, như thắp sáng cả vùng trời .

Đại quân nhao nhao ngẩng đầu lên, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc và kích động.

Sao đột nhiên b.ắ.n nhiều pháo hoa như ?

Là để tiễn đưa bọn họ?

nhanh ch.óng phát hiện, hướng đó là biệt viện Hương Sơn!

Thế là, thỉnh thoảng lén về phía chủ tướng của bọn họ.

Chỉ thấy vị Thái t.ử điện hạ ngày thường cao ngạo ngông cuồng, lúc vẻ mặt tươi vui mừng như gió xuân.

Giống như thiếu niên lang mới yêu.

Đại quân: "?!"

Chuyện quái gì đây?!

Ngụy Niên vách đá, về phía thành Phụng Kinh đèn đuốc sáng trưng.

Hẳn là thấy nhỉ?

Quà sinh nhật mà nàng tặng cho .

Thố Thập Bát Thố Thập Cửu lưng nàng, im lặng về phía thành Phụng Kinh.

Vốn dĩ bọn họ cũng nên .

dù trong lòng còn vương tiếc nuối, cảm thấy bất bình.

Bảo vệ nữ chủ nhân tương lai, cũng là chức trách của bọn họ.

Chẳng qua...

Mua pháo hoa cả một thành, tặng một .

Tấm chân tình sâu nặng đến nhường , bọn họ cũng .

Chỉ tiếc, bọn họ hâm mộ cũng chẳng .

Pháo hoa rực rỡ nở rộ lâu, mãi đến khi chân trời dần chuyển sắc trắng, mới từ từ lụi tàn.

Chử Yến về hướng biệt viện cuối, đầu, giơ roi ngựa lên, cao giọng : "Xuất phát!"

Ngựa mau ch.óng chạy , Chử Yến từng đầu.

Ngay đó, quần thần đồng loạt cúi tiễn đưa, lời chúc khải vang vọng hòa cùng tiếng vó ngựa, chấn động cả một phương trời.

Ngụy Niên âm thanh mơ hồ truyền đến, đại quân xuất phát.

Nàng vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y.

Chử Huyền Cận, nhất định bình an trở về đấy.

Hy vọng đến ngày đó, nàng thể chân chính sóng vai cùng .

 

Loading...