Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 91
Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Toàn Ngô di nương cứng đờ, bà nghiêng đầu.
Đã nhiều năm họ nhắc tới chuyện nữa.
Bọn họ đều đang cố ý tránh né, ngày giỗ hàng năm cũng đều ăn ý tự thắp nén hương, ngày kế tiếp gặp , ai cũng nhắc tới chuyện hôm .
điều cũng đại biểu bọn họ quên, buông bỏ.
Ngược , chính bởi vì một ai thể buông bỏ, nên mới dám miệng.
"Nhị tỷ sắp xếp chỗ ở xong xuôi, đến lúc đó sẽ dẫn di nương ." Ngụy Trình .
Ngô di nương đưa tay lau khóe mắt, mới đầu : "Nhị cô nương nhị tỷ của ngươi, ngươi tâm tư nên ?"
Ngụy Trình sững sờ, đó nghiêm mặt : "Ta coi nàng là nhị tỷ của ."
Vẫn luôn là như thế, từng dám nửa phần tâm tư khác.
Vân Mộng Hạ Vũ
Ngô di nương thấy như , im lặng thở dài: "Trong lòng ngươi là nhất."
Ngụy Trình ừm một tiếng, đó giữa cả hai chìm một mảnh yên lặng, qua bao lâu, Ngô di nương mới : "Ngày mai, ngươi đừng ."
Ngụy Trình nắm c.h.ặ.t hai tay, khẽ cúi đầu.
"Chờ đến ngày báo thù cho nó, ngươi hãy ." Ngô di nương thản nhiên : "Mạng của ngươi là nó đổi lấy, vốn dĩ coi như đời nợ mẫu t.ử các ngươi, chỉ để ngươi bình an sống hết đời , từng để ngươi mạo hiểm báo thù cho nó, nhưng nếu bây giờ ngươi tới mức , thì chỉ một yêu cầu."
Ngô di nương chằm chằm , gằn từng chữ: "Ngươi chỉ thể thành công, thể thất bại, nếu , ngươi với việc nó ngươi chặn kiếp nạn ."
Ngụy Trình giương mắt, ánh mắt kiên định: "Sẽ thất bại."
Ngô di nương ừ một tiếng, vẻ mặt mệt mỏi, Ngụy Trình lập tức tiến lên dìu bà xuống.
Màn đêm buông xuống, Ngô di nương hôn mê bất tỉnh, ngày thứ hai tin tức mới truyền đến tai Kiều thị, bà kiên nhẫn cau mày một cái, sai mời lang trung.
Không lâu , lang trung sắc mặt khó coi bẩm báo, là ho lao, chữa .
Sau đó, đúng như dự đoán của Ngụy Niên, Kiều thị giữ Ngô di nương trong phủ, đưa bà tới thôn trang dưỡng bệnh. Ngụy Trình cầu xin Ngụy Văn Hồng, Ngụy Văn Hồng gặp mặt .
Ngày thứ hai, Kiều thị sai đưa Ngô di nương đến thôn trang.
Ngụy Trình dõi mắt xe ngựa xa, đó trở Tố Bách viện thì thấy Trọng Hủ đợi ở trong viện, mang chứng cứ giao dịch giữa Ngụy Hằng và tội phạm buôn lậu muối về.
Sau khi Ngụy Trình xem xong, sai Trọng Hủ thông báo tin cho Ngụy Niên.
Lúc đó Ngụy Niên mới so tài với Thố Thập Bát xong, khi xong chỉ : "Ta ."
"Bảo ngũ tùy thời chuẩn sẵn sàng, còn nữa, sai thám t.ử ngoài phủ để ý xem hôm nay ngoài Ngụy gia nào khả nghi , bất kỳ tình huống nào đều lập tức đến báo."
Trọng Hủ một tiếng, đó lập tức rời .
Ngụy Niên về phía chân trời đang dần mờ tối, nàng dự cảm, chuyện giữa nàng và Ngụy gia chẳng mấy chốc sẽ kết thúc.
-
Thời gian đảo mắt trôi qua, chẳng mấy chốc đến ngày ‘tế trời’.
Ngày hôm đó, văn võ bá quan đều theo bệ hạ ngoại ô tế trời, binh lực trong thành chợt giảm, bầu khí dường như lập tức trở nên yên tĩnh hơn nhiều.
Sáng sớm Ngụy Niên bắt đầu loáng thoáng cảm thấy bất an, mãi đến khi Ngụy Ngưng tới gặp nàng, ban đầu giữa nàng và Tề Vân Hàm hiểu lầm, xin nàng hỗ trợ hòa giải, nàng cách quen thuộc , một chớp mắt kinh ngạc.
Dường như chuyện cũ sắp lặp .
Hết thảy giống như về tới lúc ban đầu.
Trong lòng Ngụy Niên khỏi cảm thấy buồn .
Cùng một kế sách, bọn họ dùng phiền, nàng cũng thấy phiền.
Chẳng qua ngẫm cũng đúng, bọn họ dấy lên mâu thuẫn giữa hai nhà Vệ Tề bằng tốc độ nhanh nhất, nàng và Tề Vân Hàm là điểm đột phá nhất, cũng là lựa chọn nhất.
Muốn mạng của các nàng, tóm quanh quẩn cũng chỉ một cách .
Ngụy Niên vẻ mặt mong đợi của Ngụy Ngưng, : "Được thôi."
"Tam gặp nàng lúc nào?"
Ngụy Ngưng vội : "Muội hôm nay."
"Hôm qua gửi thiệp cho nàng , nàng để ý tới , trong lòng khá hoảng, nhị tỷ tỷ, nhờ tỷ đó."
Ngụy Niên hiểu rõ.
Thời gian, hôm nay; địa điểm, Ngụy gia.
, bọn họ tay thế nào?
"Ừm, giờ sai đưa ." Ngụy Niên dịu dàng .
Ngụy Ngưng như mong , thêm vài câu rời .
Ngụy Niên lập tức gọi Thố Thập Bát, Thố Thập Cửu tới: "Hôm nay sẽ xảy chuyện, phiền hai ."
Dĩ nhiên hai trịnh trọng đồng ý.
-
Một canh giờ Tề Vân Hàm đến Ngụy gia.
Ngụy Niên chuẩn từ sớm, dẫn theo Thố Thập Bát đón ở cổng, trong góc khuất còn Thố Thập Cửu chằm chằm, để phòng bọn họ thấy cổng tay.
"Niên Niên!"
Tề Vân Hàm thấy Ngụy Niên, nhanh ch.óng về phía nàng: "Sao Niên Niên ngoài đón , thể tự ."
Ngụy Niên nghênh đón, kéo nàng tới bên cạnh, phủ: "Ta đoán ngươi cũng sắp đến, dù cũng bận gì nên ngoài chờ."
Tề Vân Hàm kéo cánh tay của nàng, : "Niên Niên vội vã gặp như , là chuyện gì quan trọng ?"
Ngụy Niên sắc mặt khó xử, nhưng vẫn là cặn kẽ: "Là tam năn nỉ mời Vân Hàm tới, xin Vân Hàm."
Tề Vân Hàm xong, nụ mặt phai nhạt mấy phần.
Ngụy Niên nhẹ giọng bên tai nàng : "Nếu Vân Hàm gặp nàng thì tới viện của ."
Ánh mắt Tề Vân Hàm sáng lên: "Ừ."
Hiện tại nàng cũng gặp Ngụy Ngưng.
Thế là, hai nắm tay tới Hạnh Hòa viện.
Thố Thập Bát tìm cơ hội, nhẹ giọng với Ngụy Niên : "Vừa nàng âm thầm lén."
Đương nhiên là Ngụy Niên rõ ‘nàng ’ là ai.
Có điều nàng hiếu kỳ, chiêu g.i.ế.c vì tình thể dùng nữa, Ngụy Ngưng định dùng lý do gì để hãm hại nàng.
Lần , Ngụy Niên đoán sai.
Người bọn họ hãm hại nàng, mà là Tề gia.
Tề Vân Hàm đến Hạnh Hòa viện lâu, Thố Thập Bát lập tức phát hiện thích hợp, lúc đó Tề Vân Hàm đang kinh ngạc phòng ngủ trống rỗng của Ngụy Niên: "Trời ạ, Ngụy gia quá đáng quá!"
Đây phòng ngủ của đích trưởng nữ, ngay cả thứ nữ cũng hơn thế chứ?
Ngụy Niên đang mở miệng thì thu ám chỉ của Thố Thập Bát, nàng lập tức giữ c.h.ặ.t Tề Vân Hàm, bước nhanh phòng ngủ, đồng thời hỏi: "Vân Hàm, bây giờ bên cạnh ngươi ám vệ ?"
Tề Vân Hàm thấy sắc mặt nàng trầm trọng, từng trải qua ám sát, nàng gần như là lập tức ý thức gì đó: "Lại thích khách ?"
"Có, khi trở về từ vách núi, mẫu phái mấy ám vệ âm thầm theo , mặc dù thể so với Tống Hoài, nhưng cái nhiều ." Thấy Ngụy Niên gật đầu, đầu tiên nàng trả lời câu hỏi của Ngụy Niên, đó mới dám tin : "Đây là ở nhà ngươi, còn đến g.i.ế.c ngươi?"
"Không đúng, là g.i.ế.c ngươi là g.i.ế.c ?"
Ngụy Niên nàng bên cạnh nàng cũng , lập tức yên tâm hơn nhiều, : "Có khả năng, cả hai."
Vẻ kinh ngạc trong mắt Tề Vân Hàm dần dần biến thành nghi hoặc.
Cho nên, đây cũng là nhằm cả hai họ.
Rốt cuộc thì bọn họ trêu ai chọc ai, khiến đối phương nhiều mưu hại bọn họ!
Tề Vân Hàm còn kịp mở miệng nữa, bên ngoài tiếng đ.á.n.h truyền đến, Ngụy Niên xuyên thấu qua khe cửa, bên ngoài, sắc mặt chợt đổi!
Đại khái ba, năm mươi tới, cũng đám Thố Thập Bát thể ứng phó .
Tề Vân Hàm cũng đ.á.n.h bạo tự nhòm qua khe cửa, nhưng đó, mặt nàng hiện lên vẻ nghi hoặc: "Ơ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-91.html.]
Ngụy Niên nghiêng đầu: "Sao ?"
Tề Vân Hàm thu tầm mắt , thẳng, sắc mặt phức tạp : "Thích khách... hình như là nhà ."
Vừa xong, cả hai đều trầm mặc.
Thích khách là Tề gia, thì đương nhiên là đến g.i.ế.c Tề Vân Hàm, rõ ràng là nhằm về phía Ngụy Niên.
...
Thích khách là Tề gia thật ?
Ánh mắt Ngụy Niên dần tối xuống.
Nàng nghĩ, lẽ nàng đoán kế sách của bọn họ.
Hãm hại nàng g.i.ế.c Tề Vân Hàm thành, hiện tại hãm hại Tề gia g.i.ế.c nàng.
Về phần lý do... Ngụy Niên nghĩ tới nghĩ lui, chỉ nghĩ đến một cái.
Cho dù bây giờ đều , hung thủ vụ án núi Thu Vụ nàng, nhưng đúng là Tề Vân Hàm nàng ôm nhảy xuống vách núi. Lúc Tề gia mất mà tìm , còn kịp giận ch.ó đ.á.n.h mèo Ngụy Niên, nhớ tới, thấy nguôi hận thừa dịp bách quan khỏi thành tế trời, g.i.ế.c nàng cho sảng khoái, với trình độ yêu thương của Tề gia với Tề Vân Hàm, cũng là khả năng.
Cho dù lý do miễn cưỡng, nhưng chỉ cần bọn họ thao tác khéo léo một chút, cũng ai tin, mà nhiều chuyện, nhiều , đương nhiên sẽ nhiều tin, giả nữa cũng thể biến thành thật.
"Ngươi xác định là nhà ngươi?" Ngụy Niên .
Tề Vân Hàm ngẫm nghĩ, ghé cạnh cửa ngoài, cau mày : "Ám vệ nhà chúng thêu gia huy vạt áo, hơn nữa còn lệnh bài, sẽ nhận lầm."
"Cho nên... Niên Niên, đầu rối , rốt cuộc chuyện là thế nào, nhà phái đến g.i.ế.c ngươi chứ?"
Ngụy Niên nhếch môi, phòng ngủ, rút con d.a.o găm gối , về phía Tề Vân Hàm đang theo , : "Lần và đều cùng một mục đích, chỉ là , đổi thành hãm hại Tề gia."
Tề Vân Hàm cũng ngu dốt, xong cũng nhanh ch.óng hiểu rõ.
nàng vẫn nghĩ : "Lần lý do là ngươi g.i.ế.c vì tình, , g.i.ế.c ngươi gì cái gì?"
Ngụy Niên : "Không ngươi, là Tề gia."
"Dù là ôm ngươi nhảy xuống vách núi, Tề gia lòng g.i.ế.c cũng gì lạ."
Tề Vân Hàm cau mày : "Vậy mục đích của bọn họ là gì?"
"G.i.ế.c ngươi, giá họa cho Tề gia, đối với bọn họ chỗ gì?"
Ngụy Niên cách nào rõ, chỉ thể lắc đầu: "Không ."
Lúc , bên cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng động.
Ngụy Niên nhanh ch.óng rút d.a.o găm , bảo vệ Tề Vân Hàm ở lưng.
Một giây , cửa sổ mở , lộ một gương mặt quen thuộc.
Ngụy Niên nhẹ nhàng thở , với Tề Vân Hàm đang căng thẳng: "Người một nhà."
Người tới là Trọng Hủ.
"Cô nương." Trọng Hủ cũng dong dài, thẳng: "Có thích khách phủ."
Tề Vân Hàm nhịn , chỉ ngoài cửa: "... Đó chuyện rõ ràng ?"
Trọng Hủ: "Không chỉ nơi ."
"Mới lẻn từ hậu viện, về phía chủ viện, thấy rõ ràng, cùng một nhóm với những ở ngoài viện của cô nương."
Ngụy Niên khẽ giật , hướng chủ viện, cùng một nhóm !
Nàng bỗng nhiên ý thức điều gì, : "Trọng Hủ, ngươi âm thầm theo, xem bọn họ tiến viện nào, nếu là phủ, dặn ẩn núp ngoài phủ cố gắng tra rõ hành động."
Trọng Hủ hỏi nhiều, lập tức đồng ý: "Vâng, trong ..."
Mặc dù y tập võ với Thố Thập Bát một thời gian, nhưng loại trận chiến như bên ngoài, y ngoài ngoài việc thí mạng thì chẳng tác dụng gì.
Ngụy Niên : "Nơi , bên quan trọng hơn."
Trọng Hủ thì lập tức rời .
Sau khi Trọng Hủ rời , Tề Vân Hàm tò mò hỏi: "Sao thích khách nữa, hôm nay ở chủ viện chỉ mẫu ngươi, liệu bà gặp nguy hiểm ?"
Mặc dù nàng cũng thích Ngụy phu nhân, cảm thấy bà quá bất công, nhưng dù bà cũng là mẫu của Niên Niên, nếu thật sự gặp nguy hiểm đến tính mạng, hẳn là Niên Niên cũng dễ chịu.
Ngụy Niên lâm trầm tư, trả lời.
Nàng một dự cảm khó lên lời, nhóm tới chủ viện, thể là của phủ Quận chúa!
Từ tiệc ngắm mai, chắc chắn phủ Quận chúa càng thêm nghi ngờ, khả năng hành động, chắc chắn bọn họ sẽ tìm manh mối, nhưng nếu tất cả manh mối đều cắt đứt, như thì thể sẽ đến Ngụy gia tìm.
Tim Ngụy Niên đập thình thịch, vốn dĩ nàng chỉ gậy ông đập lưng ông tìm sơ suất của đối phương, nhưng nếu lúc của phủ Quận chúa tra cái gì...
Cơ hội đó đến!
Tiếng đ.á.n.h bên ngoài vang mãi ngừng, trong phòng, lòng của Ngụy Niên cũng bất .
Không qua bao lâu, ngoài cửa sổ nữa truyền đến động tĩnh, Trọng Hủ tiến , nhanh ch.óng : "Bọn họ đ.á.n.h ngất Ngụy phu nhân, lục soát Lâm Uy viện, khi họ rời khỏi đây, của chúng theo kịp, chỉ là nhóm đó về hướng hẻm Khánh Bình."
Ngụy Niên hít sâu một , nhắm mắt .
Nàng từng nhắc tới mặt Quận chúa chỉ một , xưa nay Kiều thị cho phép nàng tiến Lâm Uy viện, nếu bọn họ tìm chứng cứ, Lâm Uy viện là lựa chọn đầu tiên, vả từ đây đến phủ Quận chúa, quả thực sẽ trải qua hẻm Khánh Bình!
Đương nhiên, đây đều chỉ là suy đoán của nàng, chắc chính xác.
câu gọi là ‘cầu phú quý trong nguy hiểm’, đôi khi, thành công thì thể sợ đầu sợ đuôi!
Ngụy Niên mở mắt , về phía Trọng Hủ: "Ngươi nghĩ cách thông báo cho Ngụy Trình, bảo lập tức tố giác Ngụy Hằng!"
Trọng Hủ móc từ trong n.g.ự.c một cái đạn tín hiệu: "Đây là đạn tín hiệu chế tạo đặc biệt, một chỉ chế tạo một cái, hôm qua mới lấy tới, hôm nay khi công t.ử dự cảm, mang chứng cứ theo trong , và công t.ử bàn bạc từ , nếu cần hành động thì thả tín hiệu ."
Y , đến bên cửa sổ kéo nổ đạn tín hiệu.
Ngụy Niên màu sắc đang nổ tung bầu trời, hai tay đan c.h.ặ.t .
Chứng cứ Ngụy Hằng cấu kết với tội phạm buôn lậu muối xuất hiện, chắc chắn triều đình sẽ phái binh bao vây Ngụy gia , đến lúc đó, nếu phủ Quận chúa thật sự tìm chứng cứ chứng minh phận của nàng ở Ngụy gia, thì nhất định sẽ nắm lấy cơ hội , mượn danh nghĩa điều tra chứng cứ buôn lậu ở Ngụy gia , hợp tình hợp lý tình 'tìm ' chứng cứ chứng minh phận của nàng.
mặc dù nghĩ như , Ngụy Niên vẫn cảm thấy hồi hộp.
Dù , nàng và phủ Quận chúa bất cứ liên hệ nào, kết quả như thế nào, còn xem giữa bọn họ thể 'phối hợp ăn ý' .
Chỉ cần hết thảy thuận lợi, thì cuộc ám sát mà Ngụy Ngưng và sắp xếp hôm nay tới quá đúng lúc!
Một khi phận của nàng xác nhận, những chuyện còn cần nàng phủ Quận chúa và Tề gia đều thể đoán ý đồ hiểm ác của kẻ .
-
Phủ Quận chúa.
Cố Lan Đình lảo đảo tiến lên cầm lấy thứ mà hạ nhân mang về, môi run rẩy.
Đây là một cái tã lót, một cái tã lót từng xuất hiện trong giấc mơ của ông vô .
Mỗi một mơ, đều là cảnh tượng ông đặt nữ nhi phật đường, nhưng chỉ chớp mắt, lúc về tìm thì nơi đó gì.
Giấc mơ như xuất hiện lặp lặp suốt mười mấy năm qua.
Cuối cùng, cũng chờ ngày , nó thật sự rõ ràng xuất hiện ở mắt ông .
Cố Lan Đình chống một tay bàn, một tay nắm tã lót, nghẹn ngào gần như lên lời.
Là con bé, thật sự là con bé.
Là nữ nhi ông tự tay đ.á.n.h mất mười bảy năm.
Không khi nào nước mắt chảy ròng, Cố Lan Đình nhắm mắt , cần cổ nổi gân xanh, dường như đang cố sức nhẫn nhịn điều gì, nhưng cuối cùng vẫn thành công.
Ông đ.ấ.m một cái xuống mặt bàn, trong đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy sát khí.
Ngụy gia, lắm!
Thù báo, Cố Lan Đình thề !
lúc , đến báo: "Quận mã, ngoại ô xảy chuyện."
"Sau khi lễ tế trời kết thúc, ngũ công t.ử Ngụy gia tố giác con trưởng Ngụy gia cấu kết với tội phạm buôn lậu muối ở Giang Nam ngay mặt văn võ bá quan, hiện tại, Đại lý tự phái bao vây Ngụy phủ."
Con ngươi Cố Lan Đình co , một lúc lâu, ông trầm giọng : "Đi mời Quận chúa."
"Tập hợp tất cả thị vệ trong phủ, chờ lệnh!"
Ông quang minh chính đại đón nữ nhi của bọn họ về!