Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 92
Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:37
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng đ.á.n.h ngoài cửa dần dần ngừng , Ngụy Niên mới ngoài cùng Tề Vân Hàm.
Mở cửa , mùi m.á.u tươi ập mặt, trong viện một mảnh hỗn độn, mấy chục t.h.i t.h.ể đổ xiêu đổ vẹo.
Thố Thập Bát thu binh khí, tiến lên : "Cô nương, võ công của bọn chúng thấp, phí chút thời gian."
Thố Thập Bát xong thì sang Tề Vân Hàm.
Làm ám vệ Đông cung, đương nhiên là nàng nhận lệnh bài và hoa văn thêu đồ của ám vệ Tề gia.
Lúc , ám vệ Tề gia cũng tới.
Vân Mộng Hạ Vũ
Ba ám vệ theo bảo vệ Tề Vân Hàm thương nặng hôn mê, hai còn cũng thương khắp , sắc mặt đều khó coi: "Cô nương, của chúng ."
Tề Vân Hàm vẻ bất an mặt chợt biến mất, vội vàng về phía Ngụy Niên: "Niên Niên, thật sự là của nhà ."
Ngụy Niên khẽ : "Ta từng hoài nghi."
Tề Vân Hàm Ngụy Niên, đó kịp phản ứng, hình như từ lúc mới bắt đầu Niên Niên đều nghi ngờ nàng . Một lát , nàng nhẹ nhàng cong môi: "Ừm."
Ngụy Niên về phía hai ám vệ , hỏi: "Ta thể hỏi bọn họ vài câu ?"
"Đương nhiên." Tề Vân Hàm : "Niên Niên hỏi ."
Ngụy Niên : "Hoa văn và lệnh bài là giả?"
Ám vệ về phía Tề Vân Hàm, thấy nàng gật đầu, mới trả lời: "Hoa văn và lệnh bài đều là thật."
Vừa xong, Tề Vân Hàm hoảng sợ : "Là thật?"
Ánh mắt Ngụy Niên khẽ đổi, gì.
Ám vệ trả lời: "Vâng, chỉ như , một chiêu thức võ công của chúng cũng tương tự chúng ."
Những gia tộc như Tề gia, đương nhiên lượng ám vệ họ nuôi sẽ ít, lẫn cũng bình thường, vì ngộ thương , hoặc là chứng minh phận, hoa văn y phục và lệnh bài là cần thiết, trừ cái đó , chiêu thức nội công cũng đều cùng một nguồn gốc.
Tề Vân Hàm cau mày.
Xem quả nhiên đúng như Niên Niên suy đoán, là giá họa cho nhà nàng .
Ngụy Niên hỏi: "Rất tương tự, là ?"
Ám vệ : "Không ."
"Sát chiêu của bọn chúng khác."
Lúc , Thố Thập Bát đột nhiên : "Hắn sai, quan sát, công pháp của ám vệ của Tề cô nương và thích khách vẻ là tương tự, thực khác, chiêu thức của thích khách xảo trá, âm hiểm hơn, giống t.ử sĩ hơn là ám vệ."
Ngụy Niên nhíu mày: "T.ử sĩ?"
"Vâng." Thố Thập Bát : "T.ử sĩ khác ám vệ, t.ử sĩ trải qua quá trình huấn luyện phi nhân đạo, bọn họ gần như tư tưởng của , chỉ là một cây đao trong tay chủ nhân, t.ử sĩ tay hai chữ thất bại, bởi vì hoặc là thành công, hoặc là c.h.ế.t."
Ám vệ Tề gia giật : "Từ khi Bắc Lãng thành lập đến nay, cho phép nuôi dưỡng t.ử sĩ."
Ngụy Niên sững sờ, đầu về phía Thố Thập Bát, giải thích: " ."
"Bệ hạ cho rằng nuôi dưỡng t.ử sĩ tàn nhẫn, trái nhân đạo, luật pháp đương triều hạ lệnh rõ ràng cấm bất luận kẻ nào nuôi dưỡng t.ử sĩ, chẳng qua..."
Ngụy Niên: "Cái gì?"
Thố Thập Bát những vết thương , cau mày : "Công pháp của bọn họ là thứ thể học thành trong thời gian ngắn, chí ít cũng hơn mười năm, nếu hôm nay đến nhiều hơn một chút, đoán chừng cũng sẽ mặt đất giống ám vệ Tề gia."
Ám vệ Tề gia , yên lặng gục đầu xuống.
Nếu hôm nay hai ám vệ của Đông cung bảo vệ, lúc là bọn họ thương nặng, mà là mất mạng.
Không ám vệ nhà ai cũng võ công cao cường, trải qua trăm, nghìn cuộc chiến như ám vệ Đông cung.
Trận chiến ở núi Thu Vụ, lấy mười chín đối đầu với hơn trăm cao thủ nước địch, đối phương còn một mống, bọn họ hao tổn một ai, trong giới ám vệ, đây là điều thể vượt qua.
Hơn mười năm?
Vậy là bắt đầu bồi dưỡng từ thời kì tân triều mới thành lập, hoặc là sớm hơn.
Trong đầu Ngụy Niên đột nhiên thoáng qua điều gì đó, nhưng nàng còn kịp bắt lấy thì tan biến.
Nàng im lặng một lát, : "Hoa văn và lệnh bài giả, bọn họ bằng cách nào?"
"Thậm chí ngay cả chiêu võ công cũng tương tự, lưng những thích khách hẳn là quen thuộc Tề gia."
Đương nhiên ám vệ Tề gia cũng sớm nghĩ đến điểm , trầm giọng : "Ta chắc chắn sẽ bẩm báo chi tiết chuyện với gia chủ."
Ánh mắt Ngụy Niên vờ như lơ đãng đảo qua Tề Vân Hàm.
Số bọn họ tay càng nhiều, dấu vết để cũng càng ngày càng nhiều. Nhiều khi thế sự là như , nếu thể thắng trong một chiêu, thì thể sẽ thua cả bàn cờ.
Nếu thật sự là Thẩm Lăng, sẽ một ngày bại lộ, đến lúc đó, đối với Tề Vân Hàm mà , khác gì đả kích trí mạng.
Ngụy Niên còn định tiếp gì đó, ngoài viện đột nhiên truyền đến tiếng động.
Người tới là quan binh của Đại lý tự*, Ngụy Hằng cấu kết với tội phạm buôn muối lậu, mời tất cả trong phủ đến tiền viện nhận thẩm vấn.
*Đại lý tự là cơ quan tư pháp cao cấp thời cổ đại, tương tự như Bộ Tư pháp ngày nay. Cấp bậc: Tự Khanh ( đầu), Tự Thiếu Khanh (phó), Tự Thừa (trung cấp), Tự Chính (xử lý vụ án), Tự Bình Sự (tham gia xét xử), Tự Chủ Bạ (hành chính), Tự Tư Nghị (tham gia thảo luận).
Tề Vân Hàm kinh hãi, vô thức chặn mặt Ngụy Niên: "Niên Niên chỉ là một cô nương khuê các, nào những việc ."
Người dẫn đầu là Đại lý tự chính, ông nhận Tề Vân Hàm, thái độ hiền hòa : "Đây là quy củ, thể phá, xin Ngụy nhị cô nương chớ khiến chúng khó xử."
Bây giờ trong kinh đều quan hệ sâu xa giữa Ngụy Niên và Đông cung, nhưng đối mặt bản án, ông chỉ thể việc theo lẽ công bằng.
Ngụy Niên nhẹ nhàng kéo Tề Vân Hàm , trấn an nàng : "Vân Hàm yên tâm, ."
Đại lý tự chính , vẻ mặt phức tạp.
Một khi điều tra Ngụy đại công t.ử thật sự dính líu tới chuyện buôn lậu muối, đích trưởng nữ Ngụy gia, cho dù nàng thể bảo vệ tính mạng, quãng đời còn cũng vượt qua trong Giáo phường ti.
Đương nhiên, nếu Đông cung bằng lòng nhúng tay, đương nhiên thể chuộc nàng khi nàng Giáo phường ti, nhưng hiện giờ Thái t.ử điện hạ rời kinh, về vị như thế nào, chỉ thể xem tạo hóa.
Với ...
Mặc dù ông cũng coi nhẹ, nhưng mùi m.á.u tươi quá nồng, t.h.i t.h.ể cũng chướng mắt, ông quan viên của Đại lý tự, thực sự cách nào như thấy, bèn : "Xin hỏi Ngụy nhị cô nương, chuyện là thế nào?"
Ngụy Niên thản nhiên : "Bọn họ tới g.i.ế.c ."
Đại lý tự chính sững sờ, vô thức ngước mắt về phía ám vệ lưng Ngụy Niên và Tề Vân Hàm.
Nhiều như phản sát, hiển nhiên cô nương mặt thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-92.html.]
Ám vệ thường xuất hiện bên ngoài, ông cũng nhận những là ai, nhưng ông nhận hoa văn tượng trưng cho Tề gia, mà hai còn ...
Thố Thập Bát cảm nhận ánh mắt của ông , yên lặng móc từ trong n.g.ự.c một lệnh bài, coi ai gì đeo ở bên hông.
Từ khi nàng theo cô nương thì cất lệnh bài .
Thố Thập Cửu nàng một cái, cũng móc lệnh bài đeo lên eo.
Đại lý tự chính: "..."
Ông thấy , cần móc hết .
Trong lòng ông nhịn chua xót.
Tên Thiếu khanh đó là bản án liên quan tới Ngụy gia, hề do dự ném cho ông , đương nhiên ông cũng chuẩn tâm lý, nếu cũng đích đến mời .
ông Thái t.ử điện hạ để hai ám vệ bên cạnh Ngụy nhị cô nương, đủ để thấy mức độ coi trọng của Đông cung đối với .
Vậy thì, vụ án quả thực phỏng tay.
"Vốn dĩ cũng định báo án, nếu đại nhân đến, để ý việc xử lý thêm một vụ án ?" Ngụy Niên .
Căn cứ kinh nghiệm phá án nhiều năm Đại lý tự chính vô thức cảm thấy chỉ sợ vụ án cũng khó giải quyết, chút suy nghĩ từ chối: "Dựa theo quy củ, hẳn là phủ Phụng Kinh sẽ xử lý, thể sai thông báo một tiếng."
Ngụy Niên : "Đại nhân, thể xem thích khách ?"
Tim Đại lý tự chính bỗng đập hẫng một nhịp, lý trí với ông thể , nhưng ánh chăm chú của hai vị cô nương, ông mặt đổi sắc tới gần t.h.i t.h.ể.
Không cần cẩn thận điều tra, ông thấy hoa văn y phục và lệnh bài thích khách.
Đại lý tự chính: "...?!"
Ông mờ mịt đầu về phía Ngụy Niên và Tề Vân Hàm.
"Ám vệ Tề gia?"
Ám vệ Tề gia g.i.ế.c Ngụy nhị cô nương, của Đông cung phản kích g.i.ế.c ngược ?
quan hệ giữa Tề cô nương và Ngụy nhị cô nương thiết, giống như trở mặt.
"Việc liên quan tới Tề gia, Đại lý tự chính thể thụ lý nhỉ?" Ngụy Niên : "Luật pháp đương triều, những vụ án liên quan tới quan viên từ tam phẩm trở lên đều thể chuyển giao cho Đại lý tự chính, với ..."
"Ám vệ của điện hạ cho rằng, thể bọn họ là t.ử sĩ."
Trong phủ Phụng Kinh nội ứng của hung thủ, vụ án đến phủ Phụng Kinh chẳng khác nào báo án.
"T.ử sĩ?!" Sắc mặt Đại lý tự chính lập tức đổi.
Đương triều tuyệt đối cho phép nuôi dưỡng t.ử sĩ, một khi phát hiện, tất nhiên điều tra đến cùng!
Vậy nên, cho dù phủ Phụng Kinh đến, cũng thụ lý vụ án .
Đại lý tự chính nghiêm mặt : "Vụ án sẽ do Đại lý tự chính điều tra, nhưng bây giờ, còn xin Ngụy nhị cô nương một chuyến với ."
Ngụy Niên gật đầu: "Đương nhiên ."
Tề Vân Hàm còn gì nữa, Ngụy Niên ngăn cản: "Vân Hàm, ngươi về , yên tâm, ."
Đại lý tự chính cũng : "Ngụy gia liên quan tới vụ án, cấp hạ lệnh bao vây phủ, Tề cô nương cần lập tức rời ."
Tề Vân Hàm cũng lúc nàng thể ở đây, lén lườm Đại lý tự chính một cái, đó : "Ta sẽ sai chằm chằm nơi , Ngụy đại công t.ử phạm sai lầm, liên quan tới Niên Niên, các ngươi bắt nạt nàng."
Đại lý tự chính chỉ như phát hiện tiểu cô nương lén lườm ông , ông ngoài phá án từng những lời khó hơn nhiều, câu đe dọa chút lực sát thương thể khiến ông tổn thương chút nào.
Với , bắt nạt của Thái t.ử điện hạ, ông sống nữa chắc?
Ông còn sống đủ.
"Tất nhiên Đại lý tự chính sẽ việc theo quy củ, chỉ cần liên quan tới vụ án, sẽ t.r.a t.ấ.n nữ quyến."
dường như Tề Vân Hàm chỉ hai chữ t.r.a t.ấ.n, nàng dùng một tay kéo Ngụy Niên lùi về lưng : "Còn t.r.a t.ấ.n?"
"Tuyệt đối !"
Đại lý tự chính: "..."
Sao tiểu cô nương lời mà chỉ một nửa thế?
Ngụy Niên buồn : "..."
Nàng lôi kéo Tề Vân Hàm, khẽ: "Ta liên quan tới vụ án, sẽ t.r.a t.ấ.n , yên tâm."
Tề Vân Hàm cau mày: "Thật chứ?"
Ngụy Niên gật đầu: "Đương nhiên."
"Hôm nay nhóm thích khách kéo đến điều kỳ lạ, ám vệ của Tề cô nương đều thương nặng, đại nhân thể phái đưa Tề cô nương về phủ ?"
Đại lý tự chính : "Bảo vệ những liên quan tới vụ án là trách nhiệm của Đại lý tự chính."
Dứt lời, ông lập tức sai đưa Tề Vân Hàm và ám vệ thương nặng hôn mê về Tề gia.
Tề Vân Hàm mấy bước, đột nhiên đầu Đại lý tự chính.
Trên gương mặt nàng như thể một dòng chữ.
'Ngươi đừng đụng tới nàng đấy!’
Đại lý tự chính yên lặng lùi về một bước.
Ánh mắt Ngụy Niên ấm áp, mãi đến khi Tề Vân Hàm rời khỏi viện Hạnh Hòa, ý mặt nàng mới dần dần biến mất, với Thố Thập Bát và Thố Thập Cửu: "Các ngươi ẩn nấp ở gần chằm chằm là , chỉ cần gặp nguy hiểm đến tính mạng, cần xuất hiện."
Thố Thập Bát nhíu mày, mặc dù tình nguyện lắm, nhưng vẫn : "Vâng thưa cô nương."
Dĩ nhiên Thố Thập Cửu cũng phản đối.
"Ngụy nhị cô nương, mời."
"Ừm." Ngụy Niên nhẹ nhàng gật đầu, đó theo Đại lý tự chính tới tiền viện.
Tiền viện, Kiều thị tỉnh , đang kinh hoảng ghế, Ngụy Ngưng cũng cau mày, yên.
Ngụy Hằng cái gì, bọn họ vô cùng rõ ràng, nhưng thế lực của Thẩm Lăng che chở, nên xảy chuyện mới đúng!
Kiều thị quan binh ngoài phòng, nhẹ giọng với Ngụy Ngưng: "Nếu thật sự xảy chuyện, lẽ Ngụy Niên thể cầu Thái t.ử che chở?"
Kiều thị nhắc tới , nhắc tới, trong lòng Ngụy Ngưng càng loạn.
Sao trùng hợp như , hai chuyện xảy cùng lúc!