Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Vệ Như Sương nhận câu trả lời chắc chắn từ Cố Lan Đình, lập tức cầm đao dẫn đến Ngụy gia đón nữ nhi về, nhưng Cố Lan Đình ngăn cản.

Chứng cứ là do ông phái xông phòng ngủ của Ngụy phu nhân lấy, tương lai nhắc tới tóm sẽ chút dễ .

Bọn họ quang minh chính đại, đường đường chính chính đón nữ nhi về, thể cho khác cơ hội , mà dường như ý trời sắp đặt, lúc Ngụy gia phạm tội, cho ông một cơ hội tuyệt vời.

Từ đến nay Vệ Như Sương vốn luôn là nôn nóng hấp tấp, nhưng chỉ lọt lời của Cố Lan Đình, ông như , bà sốt ruột nữa thì cũng lời ông , bồn chồn yên chờ ở phủ Quận chúa.

cảm thấy dường như thời gian chờ đợi còn lâu hơn mười bảy năm qua, bà qua mặt từng hàng thị vệ, thỉnh thoảng về hướng cổng lớn.

Người của Đại lý tự đến, bà lập tức thể chờ thêm nữa, vội vàng kéo Quận mã lên xe ngựa, lên xe ngựa, cuối cùng bà cũng kìm nén nổi nữa, bụm mặt nức nở.

Năm đó mất con, trách nhiệm vốn ở Quận mã, trong tình huống đó giấu đứa bé là lựa chọn nhất, chỉ là vì Quận mã tự tay đặt nữ nhi phật đường. Trong lòng ông vượt qua khúc mắc , những năm qua càng thêm áy náy tự trách, trong lòng khúc mắc nên điều dưỡng sức khỏe thế nào cũng thấy lên, nên qua nhiều năm như gần như dám nhắc tới nữ nhi ở mặt ông , sợ khiến ông buồn phiền, bệnh nặng hơn.

Mỗi nhớ tới nữ nhi, bà chỉ thể tới Phật đường ở một .

Vốn dĩ bà tin Phật, nhưng từ khi mất nữ nhi, bà xây phật đường trong phủ Quận chúa, ngày đêm khẩn cầu trời xanh phù hộ, để bà thể tìm nữ nhi.

Rốt cục, nhận trời xanh thương xót, nữ nhi của bà trở về .

Vệ Như Sương ôm Ngụy Niên lâu mới lưu luyến rời buông .

Vệ Như Sương nữ nhi mà bà tưởng chừng mất mãi mãi, nhiều lời , nhưng giờ phút nghẹn ngào một chữ.

Ngụy Niên thấy Quận chúa như thế, im lặng nuốt những tiếng nghẹn ngào bên trong, thật nàng cũng nhiều lời với mẫu . Những tủi trong kiếp , sự kích động khi sống , nàng đều cho mẫu từng chút một, nhưng nàng thể.

Chí ít, hai chữ kiếp , cách nào khỏi miệng.

Những chuyện bi t.h.ả.m đó, ông trời định sẵn là chỉ thể một nàng .

Lúc , nàng ngước mắt đối diện với ánh mắt của Cố Lan Đình.

Cố Lan Đình bên cạnh Vệ Như Sương, trong đôi mắt vốn vẫn luôn lạnh lẽo xa cách, chứa đầy sự dịu dàng thể hòa tan, nồng đậm đến mức thể tự thoát .

Vệ Như Sương cũng kịp phản ứng, bà đưa tay lau nước mắt, nghiêng về phía Cố Lan Đình, cuối cùng cũng mở miệng câu đầu tiên khi tới đây: "Lan Đình, tìm Niếp Niếp của chúng ."

nức nở thành tiếng, khiến ch.óp mũi của đều ê ẩm.

Trước khi nước mắt kịp rơi xuống, Cố Lan Đình đưa tay kéo Ngụy Niên lòng.

Giọt nước mắt rơi giữa những sợi tóc của Ngụy Niên, đó lập tức biến mất thấy.

Khoảnh khắc đó, Ngụy Niên thấy một tiếng nấc nghẹn.

Từ đến nay Cố Lan Đình luôn mang dáng vẻ lạnh nhạt, giống như đối mặt với chuyện gì cũng đều nắm chắc, như thể trời sập xuống, ông cũng sẽ nhíu lông mày lấy một cái, cực ít khi lộ cảm xúc mặt khác.

Mà nay, giữa bao nhiêu con mắt, ông rơi lệ. Mà đây cũng là đầu tiên trong đời ông như .

Mọi thấy cảnh tượng , tất nhiên là vô cùng xúc động, Bàng Đồ đầu , vành mắt cũng đỏ bừng từ lâu.

Vẻ kinh ngạc mặt Đại lý tự thiếu khanh còn tan .

Hơn một canh giờ , Bàng đại nhân đột nhiên nghiêm túc bảo ông dẫn quan binh đến Ngụy gia, ông lập tức hẳn là xảy chuyện lớn gì, nhưng ông chẳng thể ngờ câu chuyện sẽ phát triển theo hướng .

Trưởng nữ thất lạc mười bảy năm của phủ Quận chúa, tại ở Ngụy gia?

Ông tin lời Ngụy thị lang lắm.

Mười bảy năm , chuyện trưởng nữ phủ Quận chúa thất lạc chấn động chỉ kinh thành Phụng Kinh, mà còn lan truyền khắp Bắc Lăng, Ngụy gia thể ? Dù chỉ ôm tâm tư thử một , bọn họ cũng lập tức bẩm báo với phủ Quận chúa.

Lúc đó Ngụy Văn Hồng còn chỉ là một quan nhỏ, ơn tình lớn như đủ để Ngụy gia ông một bước lên mây, Ngụy gia khả năng nhịn .

Huống chi, ông cũng lướt qua tã lót, cho dù là hiện tại thì nó cũng từ nguyên liệu sang quý, gia đình tầm thường khả năng dùng nổi.

Sao Ngụy gia thể sinh lòng nghi ngờ?

Đại lý tự chính cũng khiếp sợ thôi.

Chẳng qua khi kinh ngạc, trong lòng ông thấy nhẹ nhõm.

Ngụy nhị cô nương Ngụy gia, thì ông phá án cũng cần kiêng dè, dù , bất kể là Đông cung là Tề gia, ông đều đắc tội nổi.

Có điều...

Đại lý chính sang Ngụy Văn Hồng, thầm nhủ, lẽ vụ án tới lượt ông nữa.

Bắt cóc nữ nhi phủ Quận chúa là tru di cả nhà, thêm tội buôn lậu, đúng là Ngụy gia một trăm cái đầu cũng đủ để c.h.é.m.

Ông và Đại lý tự thiếu khanh cũng tin là Ngụy gia nhặt ở ven đường, trưởng nữ của Quận chúa mất tích ở phật đường chùa Hương Sơn, ông nhặt ai ở ven đường?

Hiển nhiên cái tã lót cũng vô tình tìm thấy, rõ ràng là thứ ở Ngụy gia, Bàng đại nhân tới cũng để lục soát chứng cứ buôn lậu, rõ ràng là nhằm tã lót.

Điều cũng chứng minh, phủ Quận chúa sớm tra rõ phận của trưởng nữ của Quận chúa.

Phủ Quận chúa thể tra Ngụy gia, thì tất nhiên là do Ngụy gia để lộ sơ hở gì đó, Bàng đại nhân vốn là Việt Châu, thái độ của ông như thế cũng chứng minh Ngụy gia cũng là ân nhân của phủ Quận chúa.

Cho nên, cho dù Ngụy gia liên quan tới vụ án buôn lậu, cũng xong .

Vân Mộng Hạ Vũ

Chẳng qua là…

Đại lý tự chính nhíu mày, dựa theo kinh nghiệm phá án nhiều năm của ông , là vụ án buôn lậu quá mức trùng hợp ?

Tất cả thứ quá thuận lợi, giống như là sắp xếp từ .

Qua lâu Cố Lan Đình mới buông Ngụy Niên , ông cúi đầu khuôn mặt vài phần giống , cổ họng run rẩy, giọng khàn khàn: "Xin , đến bây giờ phụ mới tìm con."

Ông tìm nhiều năm như , nghĩ rằng con ở ngay trong thành Phụng Kinh, còn là ở trong phủ thị lang.

Theo lý thuyết, cô nương phủ thị lang sẽ tham gia cung yến, dựa khuôn mặt giống ông mấy phần của nàng, sớm nên lọt phạm vi nghi ngờ của bọn họ, nhưng đến tận khi chuyện ở núi Thu Vụ xảy Quận chúa mới thấy nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-94.html.]

Ngụy gia sạch sẽ, trong lúc nhất thời bọn họ tìm lỗ hổng, nếu là Thi lão gia t.ử từng gặp nhạc mẫu, bọn họ cũng sẽ thể nhanh ch.óng xác định phận của nàng như .

Ngụy Niên , nàng thể đợi một ngày , là trời cao thương xót, kiếp , cho đến lúc c.h.ế.t, nàng vẫn thể thấy .

nàng chỉ dè dặt hỏi: "Ta là... nữ nhi của Quận chúa và Quận mã thật ?"

Ở đây nhiều phức tạp, còn của Đại lý tự, nàng thể biểu hiện chuyện , nhiều một chuyện bằng bớt một chuyện, nếu như cẩn thận dẫn tới hoài nghi, nàng còn phí tâm sức tìm lý do giải thích để giải thích.

Quan trọng nhất là, một việc căn bản thể nào giải thích.

Cố Lan Đình tiếng Quận mã cẩn thận cung kính , tim giống như kim đ.â.m, n.g.ự.c đau nhói.

Nữ nhi vốn nên dành hết yêu thương ở phủ Quận chúa của ông , vô cớ rơi Ngụy gia, nhận bao khổ sở uất ức.

Vệ Như Sương nhịn , rơi nước mắt.

giữ c.h.ặ.t t.a.y Ngụy Niên, nghẹn ngào lâu mới phát tiếng: "Là thật, là mẫu của con đây, mẫu ruột."

Vệ Như Sương cầm nước mắt.

Trong lòng Ngụy Niên cũng vô cùng chua xót.

Nàng từng nghĩ tới, từ nhỏ nàng lớn lên bên cạnh phụ mẫu , cho dù nàng từng chịu t.r.a t.ấ.n cùng khổ sở, cũng đến nỗi để ý đại cục đấu với Tề gia đến mức đó.

Hiện tại nàng tin, phụ mẫu của nàng, thật sự yêu nàng.

Đương nhiên, cũng loại trừ nguyên nhân khi chuyện xảy âm thầm xúi giục, nàng và Tề Vân Hàm tựa như một ngòi nổ, chôn xuống tai hoạ ngầm trong lòng hai nhà, về chỉ cần dễ dàng châm ngòi là sẽ phát nổ.

Ngụy Niên lặng im một hồi, đó chậm rãi đưa tay lau nước mắt giúp Vệ Như Sương, trong mắt cũng đong đầy ánh nước, cuối cùng gọi hai chữ : "Mẫu ."

Nước mắt Vệ Như Sương lập tức tuôn như mưa, lã chã rơi xuống, bà nấc lên, gật đầu nặng nề đáp : "Ơi."

Đồng t.ử Cố Lan Đình co , yên lặng Ngụy Niên.

Ngụy Niên cảm nhận ánh mắt của ông , ngước mắt , nhẹ nhàng mở miệng: "Phụ ."

Mắt Cố Lan Đình nữa ướt át, ông kìm nén một hồi lâu, mới dịu giọng gằn từng chữ, thong thả: "Con sinh ngày mười sáu tháng mười hai, giờ Tuất ba khắc, lúc sinh nặng năm cân ba lượng, lấy tên Trăn Trăn, bắt nguồn từ câu ‘đào chi yêu yêu, kỳ diệp trăn trăn’ trong Kinh Thi."

Xung quanh yên tĩnh, giọng của Cố Lan Đình vô cùng rõ ràng.

"Lúc và mẫu con thành hôn , đứa bé thứ nhất theo họ ."

"Con họ Vệ, tên là Vệ Trăn."

Ngụy Niên Cố Lan Đình chớp mắt, chân thành, nước mắt cũng vô thức rơi xuống.

Vệ Trăn, hóa , tên của nàng là Vệ Trăn.

"Bắc Lãng thành lập, ông ngoại con phong Vương gia khác họ, Lãng Vương, của con thụ phong Quận chúa, phong hào Thịnh An, con bệ hạ ban cho phong hào Nguyên Cẩn, là vị Huyện chúa duy nhất đương triều." Cố Lan Đình chậm rãi, mạnh mẽ lực.

Sau khi Cố Lan Đình dứt lời, Bàng Đồ dẫn đầu quỳ xuống, hành lễ.

"Chúc mừng Quận chúa, Quận mã tìm trưởng nữ."

"Tham kiến Huyện chúa Nguyên Cẩn."

Sau đó, Đại lý tự thiếu khanh, Đại lý tự chính và thị vệ phủ Quận chúa, binh sĩ nhao nhao quỳ xuống: "Chúc mừng Quận chúa, chúc mừng Quận mã, tham kiến Huyện chúa Nguyên Cẩn."

Tất cả của Ngụy gia cũng theo hành lễ.

Ngụy Ngưng c.ắ.n răng, cực kỳ cam lòng.

Từ giây phút nàng phận thật sự của Ngụy Niên, trong nội tâm nàng chôn xuống mầm mống bất bình, dựa mà Ngụy Niên là nữ nhi Quận chúa, nàng chỉ là nữ nhi của một vị quan nho nhỏ.

Rõ ràng bọn họ lớn lên cùng , dựa mà nàng cao quý hơn nàng .

Đây là điều nàng tuyệt đối cho phép!

Cho nên khi Thẩm Lăng tìm tới nàng , nàng đồng ý chút do dự.

Nàng xóa sạch tất cả những điều , áp đảo Ngụy Niên, mặc kệ là đình Hòe Sơn, là núi Thu Vụ, là hôm nay, Ngụy Niên đều đáng c.h.ế.t.

Nếu , sẽ vĩnh viễn một màn hiện tại , nàng cũng sẽ mãi mãi quỳ xuống mặt nàng.

Thế nhưng hết tới khác, Ngụy Niên đều trở về từ cõi c.h.ế.t, khiến kế hoạch của bọn họ đổ sông đổ bể!

mắt, Ngụy gia tránh thoát tai họa , còn trông cậy mặt mũi của Ngụy Niên, đối với nàng , chuyện là nỗi nhục nhã khó lòng chấp nhận.

Cũng mặc kệ nàng hận cỡ nào, bất bình đến mấy, lúc nàng chỉ quỳ mặt nàng, còn lấy lòng nàng, dỗ dành nàng cứu Ngụy gia.

Ngụy Ngưng chỉ cảm thấy phát nghẹn ở cổ, khó chịu vô cùng.

Người trong viện xôn xao quỳ một mảnh, Ngụy Niên ở cao xuống về phía Ngụy gia, ánh mắt lượt lướt qua Ngụy Văn Hồng, Kiều thị và Ngụy Ngưng.

Giờ khắc , trong nội tâm nàng là cảm giác sung sướng sảng khoái, nhưng nếu cảm xúc mãnh liệt gì, thì hẳn.

Từ khi sống đến hôm nay, nàng trải qua nhiều.

Những gì nàng chứng kiến còn dừng ở chút tư thù nữa, Ngụy gia, cùng lắm chỉ là một con ruồi mà nàng nuốt , khiến nàng buồn nôn, cũng thể nàng tổn thương.

Mà bây giờ, con ruồi sắp biến mất.

Mặc dù quá trình nuốt xuống thê t.h.ả.m đau đớn khó nhịn, cực kỳ buồn nôn, nhưng tất cả những thứ sắp chấm dứt.

Rất nhanh thôi Ngụy gia sẽ biến mất ở thành Phụng Kinh, đủ loại chuyện xảy ở kiếp , nàng sẽ coi như một cơn ác mộng, chôn vùi theo họ.

Từ nay về , nàng là cô nương phủ Quận chúa, Huyện chúa Nguyên Cẩn.

Nàng tên là Vệ Trăn, Vệ của phủ Quận chúa Thịnh An, Trăn trong ‘đào chi yêu yêu, kỳ diệp trăn trăn’.

Hôm nay, nàng chân chính bắt đầu cuộc đời mới.

 

Loading...