Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:42
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong cung.

Thánh thượng đưa thánh chỉ cho Đại tổng quản, dặn dò: "Tuyên chỉ khi ngục, đó đón Đông cung."

Đại tổng quản tiếp nhận thánh chỉ, cung kính đáp lời.

Ngay lúc Đại tổng quản định lui , đột nhiên tiểu thái giám vội vàng bước nhanh điện bẩm báo: "Bệ hạ, chuyện vui!"

Bước chân Đại tổng quản khựng .

Chuyện vui?

Giờ khắc đối với Thánh thượng mà chuyện thể xem là chuyện vui, Ngụy gia vô tội thì là từ trời giáng xuống cho Ngụy nhị cô nương một đôi phụ mẫu, còn là con của tội thần.

Vẻ mặt Thánh thượng mệt mỏi: "Nói."

Tiểu thái giám vui mừng : "Bẩm bệ hạ, tìm trưởng nữ phủ Quận chúa Thịnh An, Huyện chúa Nguyên Cẩn."

Thánh thượng đờ , dường như thể tin những gì thấy: "Lặp nữa?!"

Mặt Đại tổng quản cũng lộ vẻ kinh ngạc tiểu thái giám.

"Bẩm Bệ hạ, phủ Ngụy thị lang phạm tội, lúc Đại lý tự lục soát phủ phát hiện một cái hộp khả nghi, Bàng đại nhân nhận đồ bên trong là tã lót của Huyện chúa Nguyên Cẩn. Phủ Quận chúa, Lãng Vương lượt đến Ngụy gia nhận Huyện chúa về. Hiện giờ quân Lãng và thị vệ phủ Quận chúa đang nghênh đón Huyện chúa về phủ."

Tiểu thái giám vui vẻ : "Tính canh giờ, lúc cũng qua hẻm Vạn Phúc."

Trong điện một chớp mắt yên lặng.

Thánh thượng và Đại tổng quản cứng ngắc chậm rãi qua , trong mắt đều là vẻ kinh ngạc và kích động.

Sau đó, Thánh thượng bỗng nhiên lên, bước nhanh đến mặt tiểu thái giám: "Ngươi lặp nữa, Huyện chúa Nguyên Cẩn là ai?"

Tiểu thái giám: "Bẩm bệ hạ, là nhị cô nương phủ Ngụy thị lang."

Đại tổng quản cúi đầu thánh chỉ trong tay, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Trữ phi tương lai thật sự một đôi phụ mẫu rơi từ trời xuống!

Còn là phủ Quận chúa Thịnh An!

Vân Mộng Hạ Vũ

Vậy chẳng là chức vị Trữ phi là danh chính ngôn thuận, là chuyện đương nhiên, là môn đăng hộ đối!

Mất công bọc mấy cái cột, trải t.h.ả.m trong điện Tuyên Chính .

Thánh thượng ngửa đầu, nhắm mắt thở hắt .

Vậy mà thật sự là tiểu cô nương đó!

Chuyện vui! Chuyện vui lớn!

Thật sự là chuyện vui!

"Thánh thượng, thánh chỉ ..." Đại tổng quản tươi .

Thánh thượng gõ ngón tay lên mặt bàn, mặt còn vẻ u sầu , vui vẻ : "À đúng đúng đúng, thánh chỉ, đổi tên, !"

Mắt thấy Thánh thượng về bàn thánh chỉ, Đại tổng quản vội : "Bệ hạ, lúc Huyện chúa còn trở phủ Quận chúa, vả gia đình Quận chúa mới đoàn tụ, bây giờ hạ thánh chỉ..."

Hắn sợ Quận chúa Thịnh An xông tới phá tẩm điện của bệ hạ.

Thánh thượng khựng , trầm mặc một, lát gật đầu: "Có lý!"

Ông Đại tổng quản, vô cùng kỳ dị: "Vậy thì đợi Thái t.ử trở về, để tự Thái t.ử cầu hôn?"

"Bệ hạ..." Nụ mặt Đại tổng quản cứng đờ.

Ông trời ơi, ý !

Thánh thượng vui tươi hớn hở ngắt lời : "Ý kiến tệ, thê t.ử của nó thì tự nó mà xin cưới!"

Đại tổng quản Lâm Khuyết tự đ.á.n.h miệng mấy cái, ngứa mồm, tại ngươi ngứa mồm !

Thái t.ử trở về c.h.é.m mới lạ!

"Hay, lắm!" Thánh thượng ngửa mặt lên trời thở dài cảm thán: "Cuối cùng cũng tìm về."

Như thế, khúc mắc trong lòng cũng thể cởi bỏ.

Bao gồm cả ông .

"Thánh thượng, lão nô tháo vải bọc cột với cất t.h.ả.m ở điện Tuyên Chính nhé?" Lâm Khuyết hỏi.

Thánh thượng xua tay: "Không!"

"Đừng cất vội!"

Tim Lâm Khuyết run lên: "Bệ hạ?"

"Đỗ Bạch."

Lúc trong lòng Lâm Khuyết bỗng dự cảm .

Quan Hàn lâm thừa chỉ Đỗ Bạch đang ở trắc điện tiếng bước , Thánh thượng lập tức : "Nghĩ chỉ, tìm Huyện chúa Nguyên Cẩn, khắp chốn mừng vui, đại xá thiên hạ."

Môi Đại tổng quản run run: "..."

Y và Đỗ Bạch liếc , đều ăn ý đầu sang chỗ khác.

Đỗ Bạch đợi ở trắc điện, cũng thấy lời của tiểu thái giám, dĩ nhiên sẽ Huyện chúa Nguyên Cẩn tìm về như thế nào.

khắp chốn mừng vui, đại xá thiên hạ, thì là chuyện mừng của quốc gia.

Thánh thượng đang vui vẻ hào hứng như , hai ai cũng dám phản bác.

Dâng sớ khuyên can là việc của ngôn quan, thừa chỉ chỉ trách nhiệm chiếu, còn đại tổng quản thì lo dỗ dành thánh thượng vui vẻ. Còn chuyện ai đập đầu cột trong điện Tuyên Chính … thì liên quan gì đến bọn họ cả.

" ." Thánh thượng đột nhiên : "Tội phạm phán quyết trong diện đặc xá, ví dụ như, Ngụy gia."

Đỗ Bạch cung kính : "Thần tuân chỉ."

-

Xe ngựa cực chậm, như là cố ý tỏ rõ hôm nay phủ Quận chúa đón trưởng nữ từ Ngụy gia.

Thân binh của Lãng Vương cộng thêm thị vệ phủ Quận chúa, ước chừng hơn ba trăm , khí thế lớn như , khiến cho coi nhẹ cũng khó.

Đương nhiên, cũng ai dám ngơ.

Sau khi những bách tính dọc theo đường chuyện, lá gan lớn một chút dẫn đầu chúc mừng, Quận chúa Thịnh An sai đổi bạc vụn, tung xuống ven đường, chúc mừng việc tìm trưởng nữ.

Cứ thế, đội ngũ càng thêm náo nhiệt.

Lúc xe ngựa dừng cửa phủ Quận chúa, tin tức gần như truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ.

Lãng Vương xuống xe, trở về phủ Lãng Vương, để thời gian cho một nhà mới nhận .

Cố Lan Đình và Vệ Như Sương sóng vai, Vệ Trăn ở chính giữa, một nhà chậm rãi bước phủ Quận chúa.

Hạ nhân phủ Quận chúa sớm chờ sẵn ở cửa, thấy Vệ Trăn thì đồng loạt quỳ xuống: "Cung nghênh Huyện chúa về phủ."

Vệ Trăn nhẹ nhàng mím môi, về phía Vệ Như Sương.

Vệ Như Sương hiền hòa một tiếng: "Mẫu dẫn con xem phòng ngủ của con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-97.html.]

Vệ Trăn sững sờ.

Phòng ngủ của nàng?

Hôm nay thời gian ngắn như , thu dọn xong phòng ngủ cho nàng ư?

Không lâu , Vệ Trăn hiểu rõ.

Nàng trong căn phòng ngủ rộng lớn, đồ trang trí và cách bài trí trong phòng, lập tức đây là mới thu dọn trong hôm nay.

Căn phòng ngủ , vẫn luôn tồn tại.

Nơi , từ lâu luôn dành sẵn một chỗ cho nàng.

Hốc mắt Vệ Trăn nhịn đỏ bừng.

"Trăn Trăn xem thích , nếu như thích mẫu đổi cho con." Vệ Như Sương , trong mắt đong đầy nước mắt.

Từ khi phủ Quận chúa xây dựng, bà để căn phòng .

nghĩ, nếu nữ nhi bà còn sống, thì sẽ một ngày nó trở về, nếu nó còn đời, thì căn phòng thể chứng minh nó từng tới thăm thế gian trong một thời gian ngắn ngủi.

Những năm qua, mỗi thấy đồ trang trí, đồ trang sức đều sẽ để một món đây. Chỉ để , khi con bé trở về thấy, nó sẽ hiểu rằng phụ mẫu từng vứt bỏ nó, chỉ là vô tình để mất nó mà thôi. Bọn họ vẫn luôn yêu nó, một ngày nào quên sự tồn tại của nó.

Mỗi năm đến sinh thần nữ nhi, bà và Quận mã đều sẽ chuẩn một phần quà.

Từ một tuổi, đến mười sáu tuổi.

Mà quà sinh nhật năm mười bảy tuổi, cần bọn họ tự bỏ nữa, bọn họ thể đặt nó tay nữ nhi .

Vệ Trăn buông tay Vệ Như Sương, chậm rãi phòng.

Vệ Như Sương đang theo , Cố Lan Đình kéo .

Chuyện đột nhiên xảy , nữ nhi mới trở về nhà, sẽ lạ lẫm đối với tất cả thứ ở đây, bọn họ nên để cho nàng đủ gian và thời gian, để nàng thích ứng từng chút một.

Mặc dù Vệ Như Sương bạn bên cạnh nữ nhi, nhưng Quận mã cẩn thận tinh tế hơn bà , ông ngăn cản bà tất nhiên là đạo lý riêng, nên bà cũng phản bác, ở cửa chờ cùng Quận mã.

Tóm trở về, tương lai còn nhiều thời gian ở chung với nữ nhi, thiếu nửa khắc lúc .

Căn phòng tinh xảo rộng rãi, sạch sẽ đến mức lấy một hạt bụi, hiển nhiên là thường quét dọn.

Hai bên cửa hai cây san hô đỏ cao bằng , bên cạnh rèm châu là một cái giá trân bảo lớn, bên bày đầy những món đồ trang trí, một lâu năm, một vẫn mới tinh. Đi sâu trong là một bàn trang điểm lớn kê sát cửa sổ, bàn bày đủ các loại hộp nhỏ, bên trong đựng trâm cài, khuyên tai, vòng tay, son phấn và những vật dụng cần thiết của nữ t.ử.

Cũng giống như những đồ trang trí giá trân bảo, món cũ, món mới tinh.

Chóp mũi Vệ Trăn ê ẩm, nước mắt rơi xuống như sợi ngọc trai đứt dây.

Nàng tiếp tục lên phía , thấy tủ quần áo chiếm suốt cả một mặt tường.

Từng cánh cửa tủ mở , bên trong tràn đầy, tã lót của trẻ con, các kiểu váy áo, vớ giày của nữ nhi, độ tuổi từ trẻ nhỏ đến thiếu nữ, một thiếu sót.

Trước khi mở tủ Vệ Trăn chuẩn tâm lý, nhưng lúc vẫn nhịn bụm miệng khẽ nấc thành tiếng.

Sao nàng thể hiểu tình cảm và những suy nghĩ ẩn chứa trong đó chứ.

Người nhà của nàng với nàng, nàng từng lãng quên, từ đến nay đều vẫn yêu thương.

Bọn họ khi nào mới tìm nàng, cho nên mỗi một năm đều chuẩn cho nàng.

Khi nàng nhận hết uất ức và lạnh nhạt ở một nơi khác, ở chỗ , bọn họ vẫn luôn chờ đợi, vẫn luôn dành trọn vẹn yêu thương cho nàng, chỉ đợi nàng về.

Vệ Như Sương và Cố Lan Đình đều thấy tiếng nghẹn ngào bên trong, Vệ Như Sương lập tức , Cố Lan Đình kéo bà nhẹ nhàng lắc đầu.

Lúc , nữ nhi cần một chút thời gian riêng.

Vệ Như Sương nhịn , vùi mặt lòng Cố Lan Đình im lặng , bả vai run run.

một dễ dàng rơi nước mắt, nhưng hôm nay nước mắt như dòng suối tràn bờ, cứ thế mà tuôn ngớt.

Hai mắt Vệ Trăn nhòe nước mắt, tiếp tục trong, xuyên qua tấm màn tua rua là một chiếc giường tròn bằng gỗ t.ử đàn, đó mắc một tấm rèm thêu tinh xảo. Bên cạnh giường một bàn tròn nhỏ, đó đặt một chiếc trống bỏi cùng mấy món đồ chơi của trẻ con.

Vệ Trăn cúi cầm lấy trống bỏi khẽ lắc, chất lượng cũ, âm thanh trầm đục.

Mấy thứ để ở đây, nàng nghĩ, lẽ chúng là những vật dụng từ lúc nàng còn ở bên cạnh phụ mẫu.

Vệ Trăn cầm trống bỏi, chậm rãi đến bên giường xuống.

Nàng lúc lúc lắc trống bỏi, những năm , cũng phụ mẫu từng cầm nó ở đây và nhớ về nàng…

Tiếng trống bỏi truyền đến cửa, Vệ Như Sương dữ dội hơn, Cố Lan Đình cũng nhắm mắt , một hàng nước mắt lăn xuống gò má ông.

Từng đêm, bọn họ cũng sẽ tới đây một , đốt đèn, trong đêm tối nghĩ về đứa nữ nhi còn sống c.h.ế.t của .

Âm thanh quen thuộc xuyên thấu qua vô đêm tối, đập trái tim của bọn họ, đau thấu tim gan.

Mà giờ khắc , nó vang lên trong tay nữ nhi họ, loại tâm trạng cách nào dùng ngôn ngữ để biểu đạt.

Vệ Trăn ở bên trong lâu, lâu.

Mãi đến khi sắc trời dần tối xuống, trong phòng cũng dần lờ mờ, nàng mới như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, dậy ngoài.

Vệ Như Sương và Cố Lan Đình vẫn chờ ở cạnh cửa.

Thấy nàng , Vệ Như Sương lập tức tiến lên đón, bà lau khô nước mắt, nhưng mắt còn sưng đỏ, thể nhận .

"Trăn Trăn, thích ?"

Trong giọng của Vệ Như Sương chút dè dặt, thăm dò, tựa như sợ hãi điều gì.

Bọn họ đ.á.n.h mất nàng hơn chục năm, khiến nàng chịu nhiều ấm ức và lạnh nhạt ở Ngụy gia như , cũng nàng hận bọn họ ?

Vệ Trăn về phía hai , khẽ trả lời: "Thích ạ."

Trong lòng Vệ Như Sương thả lỏng, nở nụ ấm áp : "Hôm nay chút gấp gáp, còn kịp chuẩn , đợi ngày mai gọi đến đo y phục cho con, còn cả đồ trang sức, son phấn cũng cùng đưa đến phủ cho Trăn Trăn chọn lựa."

Vệ Trăn rõ phụ mẫu cảm thấy với nàng, đền bù cho nàng, mặc dù bây giờ nàng cảm thấy tủi nữa, nhưng phần yêu thương , nàng sẽ từ chối, thì thế nàng dịu giọng đáp: "Cảm ơn mẫu ."

Mắt thấy Vệ Như Sương sắp rơi nước mắt, Cố Lan Đình : "Đã đến giờ cơm tối, ăn cơm ."

Tất nhiên là Vệ Trăn đồng ý: "Dạ."

Hôm nay đón Huyện chúa về, là chuyện vui trong phủ, Triệu ma ma hầu hạ bên cạnh Quận chúa căn dặn phòng bếp, cơm tối chuẩn vô cùng phong phú.

Giữa bữa cơm, Vệ Như Sương tâm tư ăn cơm, bà ngừng gắp thức ăn cho Vệ Trăn, cũng là cảm thấy nữ nhi chịu quá nhiều khổ, chỉ đơn giản là lập tức hiểu rõ sở thích của nữ nhi.

Vệ Trăn đồ ăn đầy bát, sang Cố Lan Đình cầu cứu.

Cố Lan Đình vui vì sự ỷ bản năng của nàng, trong lòng ấm áp, ánh mắt càng dịu dàng hơn. lúc Vệ Như Sương nữa gắp thức ăn, ông đưa bát của qua: "Như Sương, Trăn Trăn ăn hết."

Lúc Vệ Như Sương mới muộn màng nhận thấy , bát của Vệ Trăn, vội : "Ăn hết thì cho mẫu ."

Giọng điệu Vệ Như Sương quá tự nhiên, khiến động tác của Vệ Trăn khựng .

Trước nàng trơ mắt Ngụy Ngưng và Kiều thị mật, hóa , mẫu yêu thương là cảm giác như .

Rất ấm áp, an tâm, hạnh phúc.

"Mẫu , con thể ăn hết." Vệ Trăn khẽ.

"Ừ, Trăn Trăn ăn nhiều một chút." Vệ Như Sương hiền hoà dịu dàng, đưa tay, nhưng cuối cùng vẫn buông đũa xuống.

Sau một lúc lâu, bà đột nhiên : "Trăn Trăn, con thích tên ?”

 

Loading...