Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:43:43
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vệ Trăn sững sờ, ngước mắt về phía Vệ Như Sương.

Vệ Như Sương thử : "Nếu con thích tên cũ thì chúng đổi, Vệ Niên, cũng ."

Cố Lan Đình cũng đặt đũa xuống về phía Vệ Trăn.

Vệ cùng âm với Ngụy.

Nếu là quen, gọi Vệ Niên cũng , giống .

Vệ Trăn im lặng một lúc lâu, đó : "Con thích tên bây giờ."

Vệ đồng âm với Ngụy, Vệ Niên và Ngụy Niên khác gì , nhưng cuộc sống mới, thì nên tạm biệt quá khứ.

Hơn nữa bất kể là Ngụy gia, là Ngụy Niên kiếp , đều là thứ nàng bằng lòng lưu luyến, ông trời cho nàng cơ hội , nàng cũng nhận , như tất cả đều nên trở như lúc đầu.

Ban đầu nàng tên là Vệ Trăn.

Hiện tại, nên đổi về.

Những gì thiếu hụt trong những năm qua cách nào đền bù, thì để thời gian bổ khuyết phần tiếc nuối .

Vệ Như Sương và Cố Lan Đình liếc , đều thấy sự vui vẻ từ trong mắt đối phương.

Dĩ nhiên là bọn họ cũng đổi tên nữ nhi về như ban đầu, chỉ là sợ nữ nhi quen, nếu nữ nhi bằng lòng, đương nhiên bọn họ sẽ vui thấy vui mừng.

"Ừm, ."

Cố Lan Đình : "Hộ tịch của con từng gạch bỏ."

Năm đó báo mất tích, những năm cũng hề từ bỏ tìm kiếm, đương nhiên vẫn luôn giữ hộ tịch.

Chẳng qua...

Cố Lan Đình thôi.

Có một việc bây giờ , hình như nóng nảy, chờ nàng quen thuộc phủ Quận chúa, cũng muộn.

Vệ Trăn Cố Lan Đình còn điều , nhưng thấy Cố Lan Đình tính mở miệng, nàng cũng hỏi tiếp.

Ăn cơm xong, hai phu thê dẫn Vệ Trăn dạo quanh phủ Quận chúa, cho nàng đại khái kết cấu bố cục của phủ Quận chúa.

"Tê Loan Hiên là viện của con, hướng bên là điện Hoa Dương của và phụ con, bên là Chiêu Ngọc Hiên của con." Vệ Như Sương đến đây thì dừng , : " , con ở Quốc T.ử Giám, còn nhận tin tức."

dứt lời, về phía Cố Lan Đình, ảo não: "Ta quýnh lên quên mất cả chuyện , nên phái gọi Dung Cẩm về mới đúng."

Cố Lan Đình: "Ta phái đón nó về ."

Vệ Như Sương , sang với Vệ Trăn: "Vẫn là phụ con chu đáo."

Lúc Vệ Trăn tình cảm phụ mẫu , bây giờ thấy tận mắt, mới lời đồn giả.

"Đệ con tên Dung Cẩm, theo họ phụ con, năm nay thi đậu cử nhân, triều đình nhiều chỗ khuyết nên tuyển khá nhiều cử nhân, nhưng con vẫn triều, còn theo học ở Quốc T.ử Giám." Vệ Như Sương nhỏ giọng : "Phụ con , tính tình con quá đơn thuần, sợ nó triều sớm nhai đến xương cũng chẳng còn."

Vệ Trăn nhớ tới ánh mắt trong suốt của thiếu niên, cảm thấy phụ lý.

" , đó Trăn Trăn từng gặp ?" Tiệc thưởng mai do Cố Dung Cẩm mặt đãi khách, thể gặp mặt.

Vệ Trăn gật đầu: "Đã từng gặp mặt ạ."

Nàng : "Ở tiệc ngắm mai do Tề gia tổ chức, bọn con trò chuyện vui vẻ."

Cố Lan Đình và Vệ Như Sương liếc , : "Còn việc nữa ."

Bọn họ còn đang cảm thấy chỉ sợ Cố Dung Cẩm là cuối cùng gặp Vệ Trăn, nghĩ rằng y đầu tiên.

Vệ Như Sương nhíu mày: "Vậy mà tên nhóc trở về cũng từng kể với chúng !”

Bởi vì nhắc tới chuyện , Vệ Trăn đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Ấn đường nàng khỏi giật giật.

Khi đó, nàng còn nghĩ tương lai một ngày nàng báo thù, trở về phủ Quận chúa, sẽ phân rõ giới hạn với Thái t.ử, còn đặt điều về Thái t.ử...

hôm nay, nàng và Chử Yến coi như là tâm ý tương thông.

Nghĩ đến Chử Yến, Vệ Trăn hoảng hốt.

Thật nghĩ kỹ , hình như mới rời một tháng.

nàng cảm thấy, dường như lâu gặp .

Cũng ở biên cảnh thế nào, nếu phận của nàng, thì sẽ phản ứng thế nào?

Nghĩ như , Vệ Trăn nhịn , hỏi: "Mẫu , tình hình chiến đấu ở biên cảnh thế nào ?"

Vệ Như Sương đề phòng nàng đột nhiên chuyển chủ đề, ngẩn một lúc mới : "Tạm thời còn chiến báo truyền đến."

Ngược là Cố Lan Đình nghĩ tới điều gì, ánh mắt sâu.

mấy lời, cũng thích hợp lúc .

Lúc , Vệ Như Sương cũng kịp phản ứng, đang mở miệng, Cố Lan Đình giữ c.h.ặ.t: "Thời gian còn sớm, hôm nay Trăn Trăn cũng mệt mỏi , những chuyện khác để ngày ."

Vệ Như Sương nuốt lời xuống, Cố Lan Đình, gật đầu: "Ừm, phụ con đúng, về Tê Loan Hiên , đợi lát nữa con trở về, chắc chắn cũng sẽ đến gặp con."

Vệ Trăn thể đại khái đoán Vệ Như Sương gì, nếu thật sự hỏi nàng, lúc đúng là nàng nên trả lời thế nào.

May mà phụ ngăn .

Đưa Vệ Trăn trở Tê Loan Hiên, Cố Lan Đình kéo Vệ Như Sương , bà lưu luyến mỗi bước , đợi khi khỏi Tê Loan Hiên, mới dậm chân một cái, bất mãn với Cố Lan Đình: "Sao ngăn hỏi?"

Cố Lan Đình bất đắc dĩ cưng chiều thê t.ử: "Hôm nay con bé mới trở về, cũng mới chỉ tiếp xúc với chúng trong thời gian ngắn, tiện trực tiếp hỏi tâm tư của con bé như ?"

Vệ Như Sương , mặc dù cảm thấy đạo lý, nhưng vẫn cau mày: " con bé trở về, thể để nó một ở đây."

Cố Lan Đình nắm tay bà về, dịu dàng : "Hạ nhân ở Tê Loan Hiên đều là từ Ngụy gia tới, đều là con bé quen thuộc, hiện tại còn gần gũi với con bé hơn chúng , chúng cho con bé một chút thời gian, để con bé thích nghi ."

"Còn nữa..."

Cố Lan Đình im lặng một lúc, mới tiếp tục : "Có ám vệ Đông cung theo, lúc hẳn là con bé cần thời gian tự do."

Vệ Như Sương khẽ giật , ám vệ Đông cung?

Cố Lan Đình : "Có hai , lúc bọn họ cố ý tiết lộ phận cho thị vệ, thị vệ bẩm báo ngay đó."

"Ồ." Vệ Như Sương cũng hỏi Cố Lan Đình từ khi nào, chỉ : "Lúc còn xác nhận phận của con bé, thấy rõ tình cảm của Thái t.ử, bây giờ ngay cả ám vệ riêng cũng đưa cho Trăn Trăn, là hai đứa nó đến mức nào ?"

Sắc mặt Cố Lan Đình chợt trở nên lạnh nhạt: "Việc Trăn Trăn nhắc tới, chúng đừng hỏi."

Vệ Như Sương: "Vì ?"

Cố Lan Đình nghiêng đầu nàng: "Con bé mới trở về, nàng giữ ở nhà thêm mấy năm ?"

"Đương nhiên là !"

Vệ Như Sương lập tức .

Cố Lan Đình ừ một tiếng: "Vậy chúng cứ coi như gì cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-98.html.]

"Được!"

"Chàng cảm thấy yến tiệc nhận lúc nào mới ?"

Cố Lan Đình : "Càng nhanh càng ."

Người tìm về, thì tất nhiên thông báo rộng rãi, đính chính cho nữ nhi họ.

Cố Lan Đình nghĩ tới, bệ hạ còn hành động nhanh hơn bọn họ.

Ngày thứ hai, Thánh thượng hạ chỉ chiêu cáo thiên hạ, vì thế ngày đó trong điện Tuyên Chính hỗn loạn một trận long trời lở đất.

-

Tê Loan Hiên.

Vệ Trăn chính sảnh, lập tức sai Đông Tẫn Nguyệt Lan gọi tất cả đến mặt.

Thật , theo nàng từ viện Hạnh Hòa tới đây, lúc cũng tỉnh táo .

Vốn dĩ bọn họ cho rằng kiếp nạn khó thoát, nhưng chẳng thể ngờ , cô nương của bọn họ đột nhiên thành trưởng nữ phủ Quận chúa, bọn họ chỉ rời khỏi Ngụy gia, còn tới phủ Quận chúa!

Chuyện xảy ngày hôm nay, giống như là một giấc mơ.

Đông Tẫn Nguyệt Lan cũng hồn.

Nghe Vệ Trăn dặn dò, chỉ theo bản năng.

Không lâu , mười ba bao gồm cả Đông Tẫn Nguyệt Lan cùng ở chính sảnh.

Vệ Trăn bọn họ một lúc lâu, đó nhẹ nhàng : "Tới nơi thì thể so với Ngụy gia, quy củ sẽ nhiều hơn một chút, nếu như thấy quen, thể với một tiếng, sẽ thả các ngươi rời ."

Đám sững sờ, ngươi ngươi, đó lập tức quỳ xuống.

Vệ Trăn thu hồi ý bên môi, : "Nếu lựa chọn ở , vẫn là câu lúc , tuyệt đối trung thành, nếu , tuyệt đối nương tay."

Đương nhiên là bày tỏ lòng trung thành.

Vệ Trăn nhân tiện : "Về lương tháng sẽ phát theo phủ Quận chúa, về phần chức trách, tạm thời vẫn việc giao như khi ở viện Hạnh Hòa, chờ lúc sắp xếp bàn ."

"Đông Tẫn, Nguyệt Lan, hôm nay nhận về nhà, là chuyện vui, phát cho mỗi ba tháng tiền thưởng."

Đám vội vàng cảm ơn, rối rít : "Chúc mừng Huyện chúa."

Sau đó Vệ Trăn cho tất cả xuống, chỉ giữ Đông Tẫn, Nguyệt Lan.

Không đợi bao lâu, trong chính sảnh thêm hai .

Thố Thập Bát, Thố Thập Cửu và Vệ Trăn , nhất thời gì.

Lúc Ngụy gia bao vây, bọn họ suy nghĩ nhiều cách để cứu cô nương, nhưng cuối cùng đều dùng đến.

Gần nửa ngày ngắn ngủi, cô nương biến thành thành trưởng nữ phủ Quận chúa, Huyện chúa Nguyên Cẩn, tiến phủ Quận chúa.

Bọn họ cũng tâm trạng hiện tại là gì.

Đương nhiên, vui sướng là chắc chắn, nhưng trừ cái đó , hình như còn chút suy nghĩ phức tạp.

Điện hạ để bọn họ bên cạnh cô nương, cũng là bởi vì cô nương chỗ nương tựa, nhưng bây giờ, phía cô nương là phủ Lãng Vương, phủ Quận chúa.

Có chỗ dựa vững chắc như , nào còn cần bọn họ bảo vệ.

Hơn nữa, bọn họ cũng kinh ngạc.

Sao đột nhiên cô nương biến thành Huyện chúa Nguyên Cẩn!

Mặc dù bọn họ trốn ở một nơi gần đó thấy tận mắt bộ quá trình, cũng vẫn kinh ngạc chấn động.

Không qua bao lâu, Thố Thập Bát do dự tiến lên, nghiêng đầu: "Hiện tại nên gọi cô nương gọi Huyện chúa."

Vệ Trăn vốn cho rằng nàng nhiều vấn đề hỏi, nghĩ rằng nàng nhíu mày nàng nửa ngày hỏi một câu như , : "Tùy ngươi."

Thố Thập Cửu từ đến nay trầm mặc ít , tư tưởng đơn giản, hỏi.

thì vẫn là bảo vệ , là Huyện chúa là Ngụy cô nương đều quan trọng.

Chỉ là...

Phủ Quận chúa cũng ám vệ, công phu cũng thấp, cô nương còn cần bọn họ ?

Thố Thập Bát ồ một tiếng, trầm mặc.

Tựa như là đang suy nghĩ điều gì.

bằng sự hiểu của Vệ Trăn về nàng những ngày qua, nàng cảm thấy đại khái lúc trong đầu nàng là trống .

Thế là, nàng thử : "Thập Bát ?"

Quả nhiên, Thố Thập Bát mờ mịt lắc đầu: "Đâu ."

Hình như nàng còn hồn.

Vệ Trăn , nữa.

Lại qua hồi lâu, cuối cùng Thố Thập Bát cũng nhớ tới gì đó, : "Điện hạ còn ."

Vệ Trăn lẳng lặng nàng : "Cho nên?"

Thố Thập Bát: "Ta bẩm báo với điện hạ."

Vệ Trăn sớm đoán điều , bình thản ừ một tiếng.

Thố Thập Bát nàng, truy hỏi: "Vậy giờ thư?"

"Ừ." Vệ Trăn .

Thế là Thố Thập Bát xoay .

Thố Thập Cửu ngẫm nghĩ, cũng theo.

Hai bọn họ xa, Vệ Trăn còn nâng chén thấy đáy.

Thật một chớp mắt, nàng , nếu thì chờ một thời gian, chờ trở về nàng tự cho .

nghĩ , chuyện gạt .

Cho dù Thố Thập Bát , tin tức cũng sẽ truyền đến tai Thái t.ử.

Hơn nữa...

Chẳng qua chỉ là đổi một phận thôi, cũng ảnh hưởng quá lớn tới quan hệ của họ, cần giấu diếm.

Lúc , nàng đột nhiên nhớ tới ước hẹn một năm .

Vân Mộng Hạ Vũ

Một năm ước hẹn tròn, nàng đạt thành mong , lúc quyết định trốn phủ Quận chúa tiếp tục để ý đến , bây giờ còn tính toán gì hết.

Nàng nhớ , nhớ.

Nếu như hiện tại xuất hiện mặt nàng, nàng cảm thấy nhất định sẽ chạy tới nhào trong lòng , căn bản khả năng để ý tới .

Hắn là Chử Yến đấy, nàng thể để ý tới đây?

 

Loading...