Tô Tiêu sợ ba thấy, hoảng hốt cửa: “Chị ơi, ngại quá em họ tới chơi, nó táy máy gì ?”
“Không , em họ của em thật tính, bà nội những tính sẽ trời phạt, chị em là như .” đau lòng mà .
Mặt Tô Tiêu cứng đờ, chỉ ch.ó mắng mèo, nhưng vẻ mặt đáng thương của giống như , chỉ đành : “Em họ em chỉ là một đứa con nít gì.”
“Đừng nghĩ con nít gì, còn nhỏ mà dùng t.h.u.ố.c mỡ trộn nước muối lớn lên chắc chắn sẽ gây họa.” ý một cách nghiêm trọng. Mặc dù nó, nhưng mỗi câu đều xoáy lòng nó, Tô Tiêu bắt đầu khó chịu, tỏ vẻ hiền lành thiện nữa mà bảo ngoài.
Trở về phòng, lấy băng cá nhân cùng t.h.u.ố.c mỡ trong ba lô , băng bó vết thương kỹ càng.
Trước khi đến nhà ba , kế dễ chung sống , nên chuẩn vài món đồ cần thiết.
Không nghĩ tới, nhanh như dùng.
Ở quê, cùng bà nội đồng việc, thương là chuyện thường ngày, vết thương chỉ là chuyện nhỏ, thể xử lý. Chờ khi băng bó xong, tắm.
Đang xả nước giữa chừng, bọt nước văng tung tóe, nước nóng liền ngừng chảy. Dù vặn vòi nước thế nào, nước chảy cũng đều là nước lạnh.
Tuy hiện tại là mùa lạnh, nhưng nước vẫn lạnh để tắm, khiến lạnh run cả .
Sau khi tắm xong, tay chân lạnh cóng, hắt xì mấy cái.
“Chị ơi, lúc nãy máy nước nóng hỏng, sửa xong .” Ngoài cửa, giọng vô hại của Tô Tiêu truyền .
“Chị !” trùm kín chăn, thở lạnh.
Bởi vì tắm nước lạnh, đêm đó phát sốt, cả mơ màng.
Hôm , ba công tác, ba ở nhà, hai con đó liền mặc kệ sống c.h.ế.t của .
Không cho bệnh viện, cũng cho ăn cơm, để ở trong phòng, hỏi, hai con đó liền vui vẻ mà shopping.
Sốt cả ngày, hai con đó vẫn về.
MAy mắn là trong ba lô của còn t.h.u.ố.c, thêm vài món ăn vặt, phòng khách, phát hiện bà cũng tắt nguồn điện.
Phòng to như tối ôm như mực, trong nhà cũng ai. Cô đơn cùng sợ hãi bao vây lấy .
cũng chút nhớ , từ khi ba ly hôn, cũng từng gặp bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/doi-pho-voi-em-gai/chuong-3.html.]
Từ nhỏ, mặc dù vẫn phàn nàn rằng sinh con trai, nhưng vẫn đối xử với .
còn nhớ rõ khi còn nhỏ, mỗi bệnh, đều ở bên cạnh suốt đêm, cập nhật nhiệt độ của , lau khăn ướt cho . bệnh cả khó chịu, lóc khiến thức cả đêm dỗ dành. Bà ôm an ủi: “Ly Ly, đừng sợ, con mau lây hết bệnh cho , như con sẽ khỏe !”
Mỗi hết bệnh, ngã bệnh, nhưng bà vẫn ưu tiên chăm sóc .
Trong lòng tủi mà , lẽ vì nhớ , nên chạy về nhà cũ đây của chúng .
Căn hộ , lúc ly hôn, tòa phân cho , chung cư cải tạo, cổng khóa lên , chỉ thể cổng, lên căn hộ sáng đèn ở lầu hai, lớn tiếng mà gọi: “Mẹ ơi, con là Tô Ly!”
“Con là Tô Ly!”
mơ hồ thấy bóng quen thuộc xuất hiện bên cửa sổ.
Đó chính là , càng gọi lớn hơn nữa.
“Mẹ, con là Tô Ly, bà nội mất , con mới trở về thành phố, mau xuống gặp con !”
Chỉ là dù gọi thế nào, cũng trả lời , cũng gặp . Không qua bao lâu, cô hàng xóm thò đầu mắng một câu: “Tối , đừng la lối nữa, ồn c.h.ế.t!”
từ bỏ ý định, trong đêm tối chịu rời .
đúng lúc , cửa sổ lầu hai mở , một đàn ông trung niên xa lạ xuất hiện, hung dữ mà quát: “Mày mau , mày ở đây, về nhà mày !”
Rõ ràng thấy ở trong nhà, bà chịu gặp : “Mẹ, gặp con một , con ở trong nhà!” Mẹ kế dù đối xử với con nhưng vẫn bà còn yêu thương con gái ruột của bà.
ruột của , khi ly hôn nuôi , hiện tại kể cả gặp một cũng .
tủi mà , trong lòng càng lạnh lẽo.
Trên cửa sổ đó, một bé tầm năm tuổi thò đầu , lêu lêu với , kiêu căng mà : “Sao mày còn , ở đây chỉ tao, mày!” Thì một gia đình một, một đứa con trai mà bà luôn ao ước. Cho nên bà cần đứa con gái nữa ? thấy , thằng nhóc đó liền ném một cái trứng gà, trúng trán .
Cũng đau lắm, những trứng gà vỡ , dính dính tóc, chảy xuống mặt.
“Nếu mày , tao sẽ lấy đá ném mày!” Thằng nhóc la hét, trong tay cầm sẵn cục đá.
nhắm mắt , duỗi tay xoa xoa trán, trong lòng mất mát mà rời . Mới vài bước, nhịn mà đầu , bắt gặp đang cửa sổ mà .
Mũi chua xót, cố nén nước mắt, cuối cùng cũng kìm rơi xuống từng giọt.