Kỳ Yến Chu ghì c.h.ặ.t dây cương, dừng xe ngựa .
Diệp Sơ Đường bước xuống xe, ôm chầm lấy Kim Chi đang xúc động thôi.
“Kim dì, cuối cùng chúng cũng đoàn tụ .”
Bụng nàng quá lớn, sợ va chạm nên Kim Chi dám gần quá mức, chỉ thể ghé đầu sát nàng, đưa tay ôm nhẹ lấy nàng.
Nước mắt nhòe tầm mắt của Kim Chi.
“Tiểu thư, nô tỳ cuối cùng cũng đợi .”
Nàng đến Thiên Sơn Quận từ ba tháng . Kể từ đó, mỗi ngày nàng đều mòn mỏi chờ đợi ngày gặp Diệp Sơ Đường. Kết quả, những gì nàng là tin tức về các vụ gặp nạn, nào cũng khiến nàng sợ đến mất mật.
Cũng may là hữu kinh vô hiểm, tiểu thư cuối cùng thuận lợi tới Thiên Sơn Quận khi năm hết tết đến.
Diệp Sơ Đường đẩy nhẹ Kim Chi , giơ tay lau nước mắt cho nàng: “Trời lạnh thế , nước mắt sắp đóng thành băng kìa.”
“Tiểu thư, mau lên xe ngựa cho ấm, chờ đến Kỳ phủ hãy xuống.”
Diệp Sơ Đường lắc đầu, kéo tay Kim Chi bộ trong thành: “Ngồi xe suốt một quãng đường dài , bộ một chút.”
Hai mới vài bước thì gặp Đan Nhi đang chạy tới, chậm hơn Kim Chi một bước.
“Đan Nhi, ở Thiên Sơn Quận quen ?”
Đôi mắt Đan Nhi cũng đong đầy nước mắt, nhưng nàng cố kìm nén để rơi xuống: “Tiểu thư ở đây, nô tỳ chẳng quen chút nào cả.”
“Giờ tới , chúng sẽ ngày càng hơn.”
“Vâng, chỉ cần tiểu thư ở đây, ngày tháng chắc chắn sẽ ngày một lên.” Đan Nhi xong, lau khóe mắt, ánh mắt dừng chiếc bụng nhô cao của Diệp Sơ Đường.
“Tiểu thư, trời lạnh đường trơn, là cứ lên xe ngựa một lát ạ?”
Lời nhắc nhở Kim Chi. Năm đó phu nhân cũng vì ngã một cái mà dẫn đến sinh non khó sinh, tạo thành một chuỗi bi kịch.
“Tiểu thư, vẫn nên lên xe ạ.”
Chillllllll girl !
Trên đường tuyết dọn sạch sẽ, cũng đóng băng. Diệp Sơ Đường đôi giày vải thô, bước chân vững vàng.
Nàng vẻ mặt lo lắng của Kim Chi, : “Kim dì, con là nương, con võ công, ngã . Đi nhanh thôi, bên ngoài lạnh quá. Hiện giờ đang ở ?”
Kim Chi dìu c.h.ặ.t Diệp Sơ Đường, kể những chuyện khi nàng và Đan Nhi đến Thiên Sơn Quận.
Lúc mới tới, thuộc hạ của Kỳ Yến Chu thuê hai gian nhà nhỏ. Các nàng mất gần một tháng để hòa nhập với nơi , đó bắt đầu tìm hiểu về các thương nhân và quyền quý ở Thiên Sơn Quận để thu thập tin tức hữu dụng, thuận tiện luyện tập võ nghệ.
Hiện giờ, cả hai đều chút công phu mèo cào, đủ để tự vệ trong tình huống bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-604-doan-tu-tai-thien-son-quan.html.]
Diệp Sơ Đường thì mừng cho hai : “Hai lắm, dựa khác bằng dựa chính , chỉ khi bản mạnh mẽ mới kẻ khác bắt nạt.”
Kim Chi : “Đều là nhờ tiểu thư dạy bảo ạ.”
Nói xong, nàng tiếp tục kể. Hơn hai tháng , Kỳ Thư Nghiên đưa nhị phòng nhà họ Kỳ tới Thiên Sơn Quận dàn xếp, mua một tòa đại trạch. Kim Chi và Đan Nhi chỉ là hạ nhân nên gặp của nhị phòng.
Vài ngày , A Man và Cesar tới Thiên Sơn Quận mở một tiệm t.h.u.ố.c. Kim Chi và Đan Nhi liền tới đó d.ư.ợ.c đồng. Thời tiết dần trở lạnh, bá tánh sinh bệnh ngày càng nhiều, A Man và Cesar chỉ chẩn trị tại tiệm mà còn các huyện trấn chữa bệnh từ thiện, bận rộn vô cùng. Kim Chi và Đan Nhi cũng theo đó mà bận đến tối tăm mặt mũi.
Mãi mới rảnh rỗi một chút thì nhị lão Kỳ gia tới Thiên Sơn Quận, dọn ở “Kỳ phủ”, đó cũng đón các nàng theo. Ban ngày các nàng d.ư.ợ.c đồng ở tiệm t.h.u.ố.c, buổi tối thì ở trong một tiểu viện do Kỳ lão phu nhân sắp xếp.
Diệp Sơ Đường hỏi: “Kim dì, Đan Nhi, hai ở Kỳ gia ngoài ở riêng?”
Cả hai đồng thanh đáp: “Tiểu thư ở , chúng ở đó.”
“Được, bất kể ở , cũng sẽ để hai chịu uất ức.”
Kim Chi và Đan Nhi , liếc một cái.
“Tiểu thư, nhị phòng dễ chung sống ?”
“Ừm, chuyện cụ thể thế nào, chờ về tới Kỳ gia hai hãy kể kỹ cho .”
“Vâng, tiểu thư.”
Vào đến Thiên Sơn Quận, hai bên đường đầy bá tánh. Tuy họ gì, cũng gì, nhưng trong ánh mắt đều lộ rõ vẻ cung kính. Đây là công lao của Kỳ Thư Nghiên và Cesar, dĩ nhiên nhị phòng Kỳ gia cũng góp chút sức lực.
Tiến quận thành chừng nửa canh giờ mới tới Kỳ phủ. Kỳ phủ cải tạo từ hai tòa nhà liền kề, cổng môn khí phái, diện tích rộng lớn. Diệp Sơ Đường suối nước nóng, Kỳ Thư Nghiên sớm nghĩ cách dẫn nước trong phủ.
Người nhà họ Kỳ đều đang ở cửa đón chờ những cuối cùng trở về. Kỳ lão phu nhân thấy Diệp Sơ Đường vác bụng bầu, vội vàng tiến lên đón.
“Đường Nhi, đường vất vả , lạnh con? Chúng trong , lát nữa sẽ giới thiệu kỹ với con về gia đình nhị thúc.”
Bà dứt lời, Vân Phi Loan – đang đeo vàng đeo bạc đầy – lên tiếng:
“Đại biểu tẩu, tẩu thể giới thiệu chúng , nhưng ít nhất cũng giới thiệu lão tổ tông một chút chứ?”
Diệp Sơ Đường theo hướng giọng phát . Vân Phi Loan chừng hơn ba mươi tuổi, vẫn còn phong vận, ánh mắt như móc câu, lả lướt mê . là kiểu phụ nữ mà đàn ông trung niên thường ưa thích.
Nàng trực tiếp đối đáp với Vân Phi Loan mà chuyển tầm mắt sang lão tổ tông. Lão tổ tông hiện giờ ngoài sáu mươi, tóc đen xen lẫn sợi bạc, mặt những nếp nhăn mờ, nhưng tinh thần , đôi mắt sáng quắc thần.
Bà đối mắt với Diệp Sơ Đường, vẻ áp bức mà chỉ sự hiền hòa: “Cháu chính là thê t.ử của Thuyền nhi, Diệp Sơ Đường ? Quả nhiên dung mạo xuất chúng.”
Diệp Sơ Đường thấu tâm tư thật sự của lão tổ tông, chỉ gật đầu hành lễ: “Tôn tức Diệp Sơ Đường, bái kiến tổ mẫu.”